Chương 30: Kết Thúc

Chương 30 :

Kết Thúc Nửa ngày sau, trên bầu trời thành Vũ Lâm xuất hiện một thanh kiếm lớn, xé gió bay tới.

Trên đó đứng ba nam tử, bên hông đeo một tấm ngọc bài, ghi ba chữ “Ngọc Huyền tông”.

Hai nam tử bên cạnh dáng vẻ hơn ba mươi tuổi, lấy nam tử trẻ tuổi ở giữa làm chủ.

“Trần sư huynh?

Nam tử sư huynh họ Trần, nghiêm nghị nói:

“Tập trung xử lý đám trùng tướng là được, bầy trùng sẽ tự động lui về!

Ba người đạp phi kiếm bay cao, đuổi griết đám trùng tướng đang cẩn thận ẩn nấp.

Trong mắt Phàm nhân phía dưới lại giống như xuất hiện từng ánh chớp kỳ lạ, bay vòng vòng trên bầu trời.

Nhưng ai cũng đều vội vã chen chúc nhau, truy cầu một con đường sống, nào có thời gian ngẩng đầu nhìn lên trời mà kinh ngạc.

Nam tử họ Trần là tu sỹ trúc cơ hậu kỳ, hai nam tử còn lại cũng là tu sỹ trúc cơ sơ kỳ dày dặn kinh nghiệm.

Thực lực hai bên chênh lệch, chỉ sau thời gian một chén trà đám trùng tướng đã vội vã bỏ chạy, kéo theo đám Táng Cốt trùng tan tác phía sau.

“Sư huynh, có cần truy tới trùng mẫu?

“Không nên, việc này phải trở về bẩm báo với sư thúc.

Có thể khống chế lượng trùng nhiều như này, trùng mẫu lại có linh trí không thấp, biết kịp thời lui quân trở về.

Trùng mẫu ít nhất là yêu thú nhị giai hậu kỳ, thậm chí còn là tam giai!

"Là ta ham công rồi!

Trần sư huynh tính toán chu toàn!

"

A Cửu chịu đựng đau đớn, thần trí mơ hổ, vô tri vô giác.

Trong mơ mơ màng màng, hắn nghĩ tới từng cái tên người, như cưỡi ngựa xem hoa.

Người quen thuộc thì hình ảnh rõ ràng, quen thuộc hơn chút.

Có vui mừng, có ngưỡng mộ, có tôn kính, có chán ghét, có đáng thương, có thân thuộc, có nghĩ hoặc.

Trong hang đá chỉ có ánh sáng lờ mờ.

Vũ Hoa Linh nhíu mày tỉnh dậy, nàng là bị tiếng rên rỉ của thiếu niên đánh thức.

“A Cửu, ngươi không sao chứ?

“Hắc thúc, đau quá.

Thí luyện này.

khó quá!

“Không sao rồi, mọi chuyện ổn rồi!

Thiếu nữ dùng đùi mình làm gối, lấy ra một chiếc khăn tay, lau lên khuôn mặt đầy mổ hôi v bụi bẩn của thiếu niên.

Thiếu niên ngày thường tràn đầy sinh khí, lúc này khuôn mặt trở nên tiểu tuy, môi khô nứt nẻ.

Thiếu nữ trải qua tràng cảnh vừa rồi, cũng không khá hơn chút nào.

Đôi mắt nàng đỏ hoe, khuôn mặt tràn đầy đau thương mất mát.

Vũ Hoa Linh tựa lưng vào vách đá, một tay thi thoảng vỗ vỗ lưng thiếu niên.

Hồi lâu sau, khi thấy thiếu niên yên ổn nằm đó, giống như đang ngủ ngon giấc, nàng cũng mơ mơ màng màng thiếp đi.

Mấy canh giờ sau, A Cửu chậm rãi tỉnh lại.

Khi hắn mở mắt ra, đã thấy một khuôn mặt quen thuộc đang mơ màng.

Vài tia sáng lọt qua kẽ đá, chiếu lên khuôn mặt thiếu nữ, lúc này có phần lấm lem, vẫn còn dấu vết hai hàng nước mắt đã khô bên má.

Vũ Hoa Linh cảm thấy A Cửu động đậy, liền tỉnh ngủ, bối rối đỡ hắn ngồi dậy:

“Ngươi đã li bì một ngày rồi.

Ta, ta còn tưởng ngươi sẽ không tỉnh lại nữa!

Ngươi đã đỡ hơn chưa, có vấn đề gì nghiêm trọng không?

A Cửu khoanh chân xếp bằng, vận công dò xét thân thể, sau mấy hơi thở liền ho ra một búng máu đen.

“Khu, không có vấn đề gì lớn, là máu ứ đọng thôi.

Ta phải vận công trị thương!

“Ta xin lỗi, là ta làm liên luy ngươi rồi!

“Không cần áy náy, nếu đó là cha ta, ta cũng sẽ lựa chọn hành động như ngươi!

“Được tồi, ngươi nghỉ ngơi thêm một chút đi!

Vũ Hoa Linh nhìn thiếu niên đã tiến vào trạng thái tĩnh tâm tu luyện, miệng còn định nói gì đó, nhưng theo bản năng mang lời nói đã đến bên miệng nuốt về bụng.

Thảm kịch trùng triều đã trôi qua một ngày.

Vũ Lâm thành lúc này cảnh tượng tan hoang đổ nát, khắp nơi rải rác xác khô, máu chảy nhuộm đen nền đất.

Đám kền kển, quạ đen, thú hoang bắt đầu đánh hơi được mùi tanh, kéo nhau tiến tới.

A Cửu chưa bao giờ lâm vào tình trạng suy kiệt như bây giờ.

Không những linh lực cạn kiệt, thân thể tới giới hạn, mà tâm thần suy kiệt vô cùng.

Hắn xếp bằng thổ nạp linh khí gần nửa ngày trời mới khôi phục tu vi được chừng ba phần, dự định khi thân thể ổn định hơn chút sẽ ra ngoài xem xét tình hình.

Tuy nhiên vào lúc này, một đạo khí tức mạnh mẽ xuất hiện trước cửa động.

Hắn giật mình đứng dậy, nhanh chóng kéo thiếu nữ đang mơ màng lui về sau, giơ lên trường kiểm trước mặt.

Trong thoáng chốc, đá lớn bị tu sĩ bên ngoài dùng pháp lực dời sang hai bên.

Trước mắtA Cửu xuất hiện một nam tử mặc đạo bào xanh dương, linh lực sâu dày, may mắn người này.

cũng không có địch ý.

Nam tử thấy hai người, không khỏi ngạc nhiên:

“Ồ, lại là tu sĩ luyện khí kỳ tầng sáu, thảo nào dọc đường lắm xác Táng Cốt trùng như thế.

Ngươi là từ môn phái nào?

A Cửu trong lòng kinh ngạc, không ngờ vào lúc này lại có manh mối về tông môn tu hành.

Hắn thần sắc cung kính, tiến lên chắp tay đáp:

“Ta may mắn khi xưa được một vị tiền bối truyền cho một quyển sách luyện khí!

” Sau đó từ trong ngực lấy ra một quyển sách cũ đưa ra.

Nam tử họ Trần khẽ lật cuốn sách, lại nhìn sâu vào mắt thiếu niên, cảm thấy hắn không có vẻ là nói đối:

“Nơi này thuộc phạm vi quản hạt của Ngọc Huyền tông.

Thảm kịch lần này có khuất tất, cần phải suy xét thêm.

Hai ngươi trước mắt theo chúng ta lên núi!

Vũ Hoa Linh lúc này khẩn trương lên tiếng:

“Thưa, thành Vũ Lâm hiện giờ thế nào rồi!

” Nan tử họ Trần khẽ thở dài:

“Nếu ta không nhầm số lượng phàm nhân ở thành trì này có khoảng năm mươi vạn người.

Không rõ đã có bao nhiêu người lánh nạn thành công, nhưng hiện giờ chỉ còn lại khoảng hai mươi vạn người mà thôi!

” Thiếu nữ nghe thế, không khỏi lã chã rơi nước mắt:

“Vậy, vậy Vũ gia.

!

Trái với hai nam tử bên cạnh, dáng vẻ lạnh lùng rời xa thế tục.

Nam tử họ Trần lại có vẻ dễ gần hơn nhiều.

“Rời khỏi nơi này đã, ta đưa hai ngươi đi xem.

Nhưng mà, cũng chỉ xem qua mà thôi.

Sự việt lần này nghiêm trọng, bọn ta cần phải về phản hồi sư môn nhanh nhất có thể!

” Năm người vừa rời khỏi hang.

Nam tử họ Trần liền tế ra phi kiếm, trong nháy mắt biến lớn ra gần ba trượng, lơ lửng trên mặt đất.

A Cửu nắm tay đưa Vũ Hoa Linh còn đang ngạc nhiên nhảy lên phi kiếm.

Phi kiếm xé gió mà đi, trong nháy.

mắt đã xuất hiện phía trên thành Vũ Lâm mấy chục trượng.

Có vẻ như nam tử họ Trần sử dụng ẩn nặc thuật, khiến phàm nhân phía dưới không phát hiện ra thanh phi kiếm kinh hãi thế tục này.

Thành Vũ Lâm hiện giờ tan hoang đổ nát, thê lương vô cùng.

Không những đổ nát cho loạn lạc, chiến đấu.

Mà còn do rất nhiều xác Táng Cốt trùng bị thiêu cháy, tránh cho đám Táng Cố trùng khác cắn nuốt tăng lên thực lực.

Có thể thấy khắp nơi, vô số thân thể khô quắt nằm la liệt.

Lục địch vấy đầy nền đường, tường nhà, mái ngói.

Vũ Hoa Linh nhìn cảnh tượng trước mắt, không khỏi thương tâm, nước mắt lã chã rơi.

Một nam tử không khỏi lạnh giọng nói:

“Ta nhận lệnh từ chấp pháp đường, cần phải làm việc kĩ lưỡng.

Tuy ngươi là phàm nhân, nhưng cũng cần phải đưa về tông môn tra hỏi, không thể sơ xuất!

” Nam tử còn lại không khỏi cảm thán:

“Linh giới, phàm nhân như con kiến giữa bão tố, sinh tử cũng chỉ trong chớp mắt mà thôi!

Không ai để ý một thanh phi kiếm lặng lẽ tới, lặng lẽ rời đi.

Vó ngựa dồn đập náo động mùi đất ẩm trong không khí.

Một đoàn người bặm trợn mặc quần áo cũ kĩ cưỡi trên lưng ngựa, đang cắm đầu chạy ra xa khỏi thành Vũ Lâm.

Một hán tử khuôn mặt chữ điền, có râu quai nón quát lớn:

“Bên kia có con suối, chúng ta que đó nghỉ ngơi!

” Đây là đám thổ phi chuyên c-ướp b-óc ngoài thành Vũ Lâm, cũng là một trong số ít người may mắn kịp thời chạy trốn.

Hán tử mặt chữ điền lộ vẻ giận dữ, vốc một nước suối mát lạnh lên mặt, ngôn ngữ ô uế ùn ùn tuôn ra:

“Con mẹ nó, thế đạo này thật khó sống mà.

Trong thành thì có binh lính võ giả, ở ngoài thì yêu ma quỷ quái rình rập.

Chút của cải tích góp được bấy lâu nay, còn không kịp lấy đi nữa!

” Một nam tử râu ria lởm chỏm, chột bên mắt trái, giọng nói có phần run rẩy:

“Đại ca, chúng t:

toàn mạng chạy thoát đã may mắn lắm rồi!

” Bọn hắn trên đường chạy trốn, cũng bị đám trùng đuổi kịp griết mất mấy người, nghĩ lại cảnh tượng lúc trước trong lòng vẫn còn sợ hãi.

Hán tử tức giận quát lớn:

“May mắn cái răm, đến cả mấy tiểu bạch thỏ cũng không kịp mang theo nữa.

Giờ này hẳn là đã thành mấy cái xác khô rồi!

” Một nam tử lúc trước ra xa đám người để giải quyết nỗi buồn, lúc này kêu lớn:

“Đại ca, bên này có người!

” Một đoàn tám người vây quanh một thiếu niên đang mơ màng bên bờ suối.

Tuy y phục thiếu niên có phần rách nát, vẫn có thể nhận.

thấy đây là y phục của Vũ gia.

Hán tử lạnh giọng nói:

“Hắc Cẩu, soát người!

” Nam tử được gọi là Hắc Cẩu với làn da đen nhẻm, không nể nang thiếu niên đang brị thương mà lục soát hắn, lật qua lật lại.

Tiểu Đồng cảm thấy bản thân đang đứng giữa đêm tối mờ mịt, một thứ cám dỗ không tên liên tục gọi mời hắn tiến về phía trước:

“Không phải ngươi khao sát sức mạnh sao, không phải ngươi khao sát được như thiếu niên kia sao, lại đây, ta sẽ giúp ngươi được toại nguyện!

Tim hắn đập thịch thịch vang dội, thần trí mông lung, nhanh chóng bị từng sợi hắc tuyến bủi vây.

Tiểu Đồng từ đêm tối mở mắt ra, ôm đầu rên rỉ trên mặt đất, mặc kệ thân thể đang bị mấy kẻ đấm đá loạn xạ.

Hắc Cẩu quyền cước thiếu niên một hồi, sau đó còn bồi thêm một bãi nước bọt:

“Mẹ nó, hoá ra chỉ là con khỉ nghèo, trên người không có thứ tốt gì, một xu cũng không có.

Ông đây cũng nhịn đám người Vũ gia lâu rồi!

” Đồng tử Tiểu Đồng chọt co rút lại.

Trời buồn, mây đen mịt mờ, lúc này tuôn xuống một cơn mưa nặng hạt.

Khắp nơi trong thành Vũ Lâm, lục dịch của yêu trùng trộn lẫn máu đỏ của phàm nhân trôi xuống.

Một phần trộn lẫn với bùn đất, một phần hoà xuống kênh mương, đổ ra sông lớn.

Thần trí Tiểu Đồng dần thanh tỉnh.

Hắn lấy tay xoa đầu, liền cảm thấy sền sền, nhìn lại liền thấy hai bàn tay nhuộm đỏ.

Hắn chống tay đứng dậy, ngẩn ngơ nhìn bảy cỗ thi thể xung quanh.

Mua nặng hạt, sấm chớp đùng đùng.

Thiếu niên nhớ lại chuyện ngày hôm qua, ngẩng đầu hétlớn.

Hắn cũng không rõ ràng vì sao bản thân lại có thể trốn khỏi vòng vây của mấy chục con Táng Cốt trùng dữ tọn, chỉ nhớ rõ hình ảnh một thiếu nữ bị đám cùng bâu vào cắn nuốt.

Mua xối xả, một đoạn suối mát nhuộm hồng.

Nam tử họ Trần không hổ là tu sỹ trúc cơ hậu kỳ.

Có thể điều khuyển phi kiếm đưa mấy người bay suốt mấy trăm dặm không ngừng nghỉ, còn kì diệu là màn mưa xung quanh không máy may lại gần mọi người.

Tới khi mấy người hạ xuống một bến đò vắng vẻ, chỉ có một chiếc thuyền gỗ mộc mạc.

Lúc này mưa cũng đã gần tạnh.

Trên đầu thuyền có một nam tử trung niên độ năm mươi tuổi.

Hắn mặc quần áo giản dị, đội nón rộng vành, đang thả cần câu câu cá.

Ba tu sĩ Ngọc Huyền tông từng bước đi tới, hướng hắn đồng loạt cúi chào.

“Hồ thúc!

” Nam tử họ Trần cười nói:

Lại làm phiển Hồ thúc đưa bọn ta tới bến thuyền Ngũ Long!

” Lão giả họ Hồ chậm rãi thu cần, ở cuối dây câu lại không hề có lưỡi và mổi câu, chỉ buộc một viên ngọc nhỏ.

Hắn ngẩng đầu, hơi nghi hoặc:

“Các ngươi vừa mới rời đi, sao lại trở về sớm như thế.

Mà thôi không cần nói cũng được, biết ít một việc thì đỡ đi một việc.

Giá cả vẫn nhu cũ, một người ba trăm văn tiền, năm người là một nghìn năm trăm văn!

Một nam tử vội vàng móc ra một lượng bạc cùng năm xâu tiền:

“Làm phiền Hồ thúc rồi!

” Đoàn người lên thuyền ngồi ngay ngắn.

A Cửu cùng Vũ Hoa Linh ngồi phía đuôi thuyền.

Chỉ thấy lão giả họ Hồ từ bên hông rút ra một cây sáo trúc, tiếng thổi vi vu.

Trong chốc lát, mặt nước dậy sóng.

Thuyển vốn không buồm, không có mái chèo, nhưng đột nhiên mặt nước phía dưới nâng lên một đoạn, lập tức đưa thuyền đi nhanh.

Tốc độ so với khi ở trên phi kiếm, chỉ chậm hon mấy phần.

A Cửu không nhịn được, tò mò hỏi:

“Hồ thúc, có phải phía dưới là một con cá chép vàng không?

Nam tử người chấp pháp đường định nói thiếu niên không có phép tắc, nhưng nam tử họ Trần đã mở lời, hắn cũng không biểu thị gì thêm.

“Nguy linh căn, tuổi còn trẻ lại tu được tới luyện khí trung kỳ, không tệ.

Phía dưới, là một con Lý Long ngu†"

Nam tử họ Trần cười nói:

“Sông Trường Hà này có hai con Lý Long ngư nhị giai đỉnh phong, hai mươi năm nay bọn chúng giữ gìn trật tự sông này, được coi là thuỷ thần nơi đây.

Ước chừng chỉ cần hai, ba chục năm nữa, chúng sẽ lần lượt đột phá tam giai sơ kỳ!

” Trung niên nam tử họ Hồ đều đặn gõ ngón tay xuống mạn thuyền, khẽ lắc đầu:

“Để tiến giai thành linh thú tam giai cũng quá xa vòi.

Trước mắt, phải xem chúng có hấp thu được thuỷ vận linh khí nơi đây, thành công phản tổ được huyết mạch giao long không đã!

” Thiếu niên cùng thiếu nữ ở cuối đuôi thuyển, có thể thấy loáng thoáng một chiếc đuôi lấp lánh ánh hồng.

A Cửu không khỏi hâm mộ:

“Hai con cá chép này đều là linh thú của ngài?

Lần trước ta may mắn gặp được một con, chúng quả thật tràn đầy linh tính!

” Nam tử họ Hồ cười lớn:

“Hắc hắc, tuy ta có chút thưởng thức tiểu tử ngươi, nhưng ngươi chỉ là nguy linh căn, tiền đồ hạn hẹp, may mắn lắm mới có thể đột phá trúc cơ kỳ mà thôi.

Còn tiểu nha đầu kia, hắn là mang thể chất đặc thù!

” Hắn lại nhìn sang nam tử họ Trần:

“Làm sao các ngươi tìm được nha đầu này, lại làm sau bây giờ mới tìm được, may mắn mới chỉ mười lăm tuổi, vẫn chưa tính là trễ nải tu hành!

” Phải biết rằng tu sĩ có thể chất đặc thù hiếm như lông phượng sừng lân, thông thường đều c‹ thành tựu vô cùng lớn.

Ngọc Huyền tông có khoảng năm trăm đệ tử nội môn, người có thể chất đặc thù cũng chỉ đếm được trên mười đầu ngón tay mà thôi.

Ba tu sĩ lúc này không khỏi có chút thay đổi thái độ với hai người.

Cho dù có chút ẩn tình lại thế nào, làm sao có thể so sánh với một đại tu sĩ tương lai được.

Vũ Hoa Linh nghe vốn không hiểu gì, trái lại thần sắc A Cửu trở nên vui vẻ.

Hắn thì thầm nó nhỏ với thiếu nữ, đại khái nói nàng có thể tu luyện thành tu tiên giả, thậm chí sau này thực lực còn mạnh hơn hắn.

Nam tử họ Trần hướng thiếu nữ tươi cười:

“Bảo sao lúc đầu ta thấy ngươi có chút mơ hồ khé hiểu, hoá ra là có thể chất đặc thù!

"

Hắn ngừng một chút, không khỏi cảm thán:

"Chuyện này cũng có thể nói là vạn hạnh trong bất hạnh.

Dù sao tu tiên giả tuổi thọ có thể lên tới mấy trăm năm, chuyện hôm nay sau này nhìn lại, cũng chỉ như chớp mắt mà thôi!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập