Chương 31 :
Ngọc Huyền tông Chiếc thuyền lướt đi mấy trăm dặm, tiến tới một khúc sông vắng vẻ mới dừng lại.
Đoàn người chắp tay tạm biệt nam tử họ Hồ.
Ba tu sĩ Ngọc Huyền tông lúc này linh lực đã đồi dào trở lại, tế ra phi kiếm, cưỡi gió bay nhanh.
Suy cho cùng pháp lực tu sĩ trúc cơ có hạn, không giống như đại tu sỹ kim đan kỳ, đã có thể điều động một bộ phận thiên địa linh khí, pháp lực vô biên.
Nam tử họ Trần thấy thiếu niên, thiếu nữ còn có phần mơ hồ, cười nói:
“Hồ thúc vốn là trưởng lão trong tông.
Ngài xuống nơi này cảm ngộ hồng trần, làm một lão chèo thuyền đã gần chục năm rồi!
” Đoàn người phi hành mấy trăm dặm, tới một vùng trời không còn mây xám mịt mù.
Ánh nắng chói rọi khắp không trung.
Hai hôm nay, có thể nói Vũ Hoa Linh đã trải qua đủ loại cảm xúc, thấy bao chuyện diệu kỳ.
Nàng chứng kiến dân chúng lầm than, thây chất ngoài đường.
Những người sơ thân không rõ sống chết, lành ít dữ nhiều.
Nhưng may mắn, cạnh nàng vẫn còn một tấm lưng quen thuộc.
Từ lúc thiếu niên xuất hiện trong đời nàng, hắn giống như một kì tích.
Lần đầu gặp nhau khi đêm tối trong rừng, giúp nàng hả hê ở Bách Binh Các, cho nàng trải nghiệm tư vị tự do là thế nào.
Hay như lần tại Tụ Đỉnh hội, sau đó còn tặng nàng chiếc vòng gỗ có thể bài trừ thống khổ khi hàn khí phát tác.
Lần này, tuy nàng không tận mắt chứng kiến, nhưng vẫn biết thiếu niên đã dốc hết sức giúp đỡ Vũ gia rồi, thậm chí nàng còn có phần không nỡ để hắn làm điều đó.
Suy cho cùng, thiếu niên chỉ tiêu xài Vũ gia mấy trăm lượng bạc, hắn lại trả lại không thể đong đếm được.
Trong lòng nàng ngoài đau thương ra, còn áy náy với thiếu niên rất nhiều.
Sau khi lại trải qua một hồi kỳ diệu, chứng kiến “tiên nhân” thậm chí được cưỡi mây lướt gió, thấy được vô biên núi non dưới chân.
Còn được “thuỷ quái” đẩy thuyền đi xa, lúc này tâm tình biến hoá tốt lên mấy phần.
Nàng lúc này khép nép túm chặt góc áo thiếu niên, tò mò ngắm nhìn cảnh vật phía dưới.
Tới một dãy núi nhấp nhô trùng điệp, có vài ngọn còn đâm lên cao v-út, đỉnh núi chìm trong mây mờ.
Nam tử thuộc chấp pháp đường chắp tay cáo từ, nói rằng phải trở về bẩm báo với Long sư thúc về sự việc lần này, sau đó hướng về một ngọn núi khác bay đi.
Nam tử còn lại có giao tình không cạn với nam tử họ Trần, vì thế lần này có biến cố xảy ra, hắn mới đi cùng xem xét một phen.
Lúc này cũng cáo từ rẽ gió sang một phương hướng khá:
Nam tử họ Trần lại đưa thiếu niên và thiếu nữ hướng tới một sườn núi, tại đó xuất hiện mấy kiến trúc đon sơ.
Hắn cũng giảng giải đôi điều cho hai người.
Nói rằng núi này là Địa Vân phong, dành cho ngoại môn đệ tử rèn luyện.
Trước mắt thiếu niên sẽ ở tạm nơi đây một thời gian, chờ bên Phía Ngọc Hình phong điểu tra thêm về sự vụ lần này.
Còn nếu không xuất hiện vấn đề gì, cứ ở đây tu luyện như các đệ tử khác, khoảng nửa năm sau sẽ có đọt tuyển chọn đệ tử nội môn.
Còn nói rằng nếu hắn chăm chỉ tu hành, khả năng được trở thành đệ tử nội môn cũng không phải không thể.
Khi hắn nói qua thiếu nữ lại có phần dịu dàng hơn mấy phần, bảo rằng tông môn có quy củ, tạm thời nàng cũng đành phải lưu lại nơi này, chờ các vị thúc bá xem xét.
Ba người hạ xuống trước một cổng đá.
Phía trong, lúc này có một lão giả đang nhàn nhã h:
út thuốc, lắc lư trên một chiếc ghế trúc.
Lão thấy có người xuất hiện, liền giật mình lật đật chạy ra trước sơn môn:
“Bái kiến Trần sư thúc, hôm nay sư thúc đại giá quang lâm, không biết ta có thể giúp gì!
Diệp Lam là lão quản sự nơi này, tư chất có hạn, đời này vô pháp tiến giai trúc cơ.
Lão nhờ vào giao thiệp rộng rãi, tâm tư nhanh nhẹn, mới có chân được làm quản sự nơi này.
Nam tử họ Trần ôn hoà nói:
“Giúp ta an bài nơi ở cho hai đứa nhỏ này!
” Sau đó hắn lại dùng thần niệm dặn đò với lão giả thêm vài câu, mới đạp phi kiếm cưỡi gió bay đi.
Diệp Lam chắp tay tạm biệt nam tử, sau đó quay sang thiếu niên thiếu nữ trước mặt, khuôn mặt niềm nở, dáng người thẳng lên không ít:
“Tới tới, để ta dẫn các ngươi làm quen nơi đây!
” Chớp mắt, A Cửu cùng Vũ Hoa Linh đã tới nơi này được bảy ngày, cũng đã thích ứng được với nơi đây.
Khu vực này tương đối rộng lớn, linh khí dồi dào tương đương với trên ngọn núi kia.
Trên núi rải rác các kiến trúc cổ kính.
Phía xa, còn lấp ló vài toà lầu rải rác khắp ngọn núi này.
Noi sườn núi Địa Vân này có hơn trăm đệ tử, tuổi tác trên dưới hai mươi, tu vi đa phần là luyện khí kỳ tầng năm, tầng sáu.
Thông thường khi Ngọc Huyền tông tuyển chọn đệ tử, các đệ tử có linh căn tốt hầu như được tuyển thẳng.
Còn những người linh căn thấp kém, giống như nơi này đều là nguy linh căn, Ngọc Huyền tông lại cho bọn hắn thêm một cơ hội, nếu kẻ nào đủ ý chí và nghị lực, vẫn có thể đi lên đ:
inh núi, một bước lên mây.
Dù sao tài nguyên trên núi có hạn, cũng không thể miễn cưỡng bồi dưỡng những kẻ không có tiền đổ.
Ngọc Huyền tông thế lực mạnh mẽ, vươn tới rất nhiều nơi.
Những nơi tương tự nằm ở sườn núi, chân núi cũng có không ít, cần rất nhiểu người vận hành.
Đếm đi đếm lại, số lượng ngoại môn đệ tử của Ngọc Huyền tông cũng phải hơn năm trăm người.
Lại nói các đệ tử ở nơi này, gần như đều là nguy linh căn bốn thuộc tính.
Còn những người có nguy linh căn năm thuộc tính như A Cửu, thông thường còn không biết là mình có linh căn, đa phần đều không thể bước vào tu hành, cho dù thi thoảng tu sĩ có phái hiện ra cũng không thèm đoái hoài đến.
Dù sao con đường tu hành mờ mịt, yên ổn làm một võ giả phàm nhân vẫn tốt hơn nhiều.
A Cửu lúc này xếp bằng tu luyện ở một khoảng đất trống, xung quanh cây cối cành lá xum xuê, không khí trong lành.
Thân thể' hắn lúc này vẫn còn thương tổn, tu vi vẫn chỉ là luyện khí kỳ tầng sáu.
Hắn từng thăm dò qua, biết được rằng chỉ khi trở thành đệ tử nội môn mới có thể lên núi cao, có cơ hội nhận được đan được chữa trị thương tổn.
Vũ Hoa Linh bước vào chân trời mới, rất nhanh hoạt bát trở lại, không còn dáng vẻ thương tâm như trước.
Nàng cách thiếu niên không xa, lúc này đang miệt mài luyện kiếm.
Lúc này, một đạo ánh sáng hạ xuống bên cạnh, thiếu nữ lại không máy may phát hiện.
Long Thiên Hành vừa đi vừa vuốt râu, vui vẻ cười:
“Quả thực là thể chất âm hàn.
Đồ nhi ta có cơ hội hoàn thiện công pháp TỒi!
” Long Thiên Hành là tu sỹ kim đan trung kỳ, một trong ba trưởng lão của Thiên Hình phong, nắm chức vị phó đường chủ của chấp pháp đường.
Đệ tử chân truyền của lão tên Diệp Thần, là một tu sỹ trúc cơ hậu kỳ.
Diệp Thần thân mang Ngọc Dương chỉ thể, hiện tại tu luyện Hoả Dương thần quyết chí dương chí cương, tiền đồ bất khả tư nghị.
Tuy nhiên thể chất đặc thù vô cùng hiếm gặp, công pháp tương xứng lại càng hiếm thấy hơn Diệp Thần tu luyện môn công pháp này, thậm chí có thể chiến thắng tu sĩ trúc cơ đỉnh phong Nhưng công pháp này có chút thiếu sót, khiến cho hắn vốn là Ngọc Dương chỉ thể vẫn không thể chịu đựng nổi chân hoả khi luyện công pháp này sinh ra, bình thường cần phải bô sung đan dược thuộc tính âm hàn phụ trợ.
Nhưng đan dược không thể dùng nhiều, còn sinh ra tác dụng phụ.
Bây giờ đột nhiên xuất hiện một thiếu nữ mang thể chất âm hàn hiếm có, giống như cơ hội trời cho vậy.
Một khi đệ tử lão dùng bí pháp song tu với nàng, liền không cần lo được lo mất, trong vòng vài năm là có thể đại thành.
công pháp, trúc cơ đinh phong.
Cùng với tư chất hơn người, tiến nhập giả đan, đột phá kim đan kỳ cũng chỉ là chuyện sớm muộn.
Lão khẽ lắc đầu:
“Tuy chậm hơn lão Vân Sơn kia một bước, nhưng chỉ cần lão không đặc cách thu nha đầu này làm đệ tử chân truyền, thì chậm một chút cũng được.
Dù gì cũng phải để nha đầu này có chút tu vi đã!
” Lão vội đến vội đi, vô tung vô ảnh.
Một bên khác, cách Địa Vân phong hơn trăm dặm, trên ngọn núi nhỏ xuất hiện một ngôi đình cổ kính, xung quanh mây trôi, linh hạc lượn lờ.
Trong đình, nam tử họ Trần đang chậm rãi đánh cờ cùng một lão giả mặc đạo bào xanh lục, khuôn mặt hoà ái dễ gần, chòm râu được thắt bím hai bên.
Lão chính là Vân Sơn trưởng lão, phong chủ của Thiên Nhai phong.
Trong các trưởng lão của Ngọc Huyền tông, có thể nói thực lực của lão là yếu nhất, một thân tu vi kết đan sơ kỳ, vốn phân nửa là thành quả do sử dụng đan dược.
Bản thân lão là đệ nhất đan sư của Ngọc Huyền tông, nên bây giờ chính là phong chủ của một trong ngũ đại chính phong, địa vị còn hơn cả các trưởng lão kim đan trung kỳ khác.
Lúc này lão chậm rãi hạ một con cờ đen, tuy ván cờ chưa kết thúc, nhưng vẫn có thể nhìn ra được kết cục.
Nam tử họ Trần cười khổ nói:
“Vẫn chỉ có Hồng sư thúc mới đánh cờ được với sư phụ mà thôi!
Vân Sơn lão giả vuốt râu:
“Được tồi, không cần phải vuốt mông ngựa.
Sự việc lần này bên Thiên Hình phong đã tra xét xong, là do hai tên kia không biết sống chết.
Chút nữa ngươi dẫn đứa trẻ kia lên Thiên Nhai phong cho ta xem xét kĩ càng.
Còn tiểu tử kia cho hắn thân phận đệ tử ngoại môn chính thức, sau đó có thể vượt qua tuyển chọn hay không phải dựa và chính bản thân hắn rồi!
” Trần nam tử hơi ngạc nhiên, không ngờ sư phụ mình lại để ý thiếu nữ này như thế.
Một đệ tử có thể chất đặc thù chắc chắn sẽ được các sư thúc tranh giành.
Sư phụ lão nhân gia vốn không ưa thích tranh đấu, nhưng hắn đã chọn thiếu nữ, các sư thúc khác cũng không giám tranh giành, đù sao đan được bọn hắn sử dùng gần như đều do một tay lão luyện chế.
Hắn cũng không hỏi nhiều, sau khi chắp tay khom người liền cưỡi phi kiếm bay đi.
Vân Sơn lão giả đưa mắt nhìn trời, khẽ cảm thán thế gian vô thường.
Ba trăm năm trước lão chỉ là một tiểu tử nghèo đói, còn chưa biết đến tu hành là gì, đã nợ ân tình của thành chủ khi đó.
Vì thế cũng không phải tự nhiên khắp nơi yêu thú rục rịch, thành Vũ Lâm vẫn có thể tồn tại tới bây giờ, thậm chí còn phát triển vô cùng tốt.
Tuy ân tình đã trả xong từ lâu, nhưng biến cố lớn xảy ra với nơi này, trong lòng Vân Sơn lão giả cũng không khỏi có chút chập chờn.
Tu sỹ cảnh giới càng cao, rèn luyện tâm cảnh lại càng quan trọng.
Chỉ cần có chút khúc mắc nhỏ như hạt gạo, sau này thậm chí có thể phát triển thành tâm ma lớn như ngọn núi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập