Chương 32: Lùi một bước

Chương 32 :

Lùi một bước Đệ tử trên Địa Vân phong vốn phải vừa cố gắng tu hành, vừa phải xách nước, bổ củi, tu sửa phòng ốc, vận chuyển vật tư, không sót việc gì.

Chỉ riêng A Cửu và Vũ Hoa Linh từ lúc vào đây là hầu như không phải làm gì.

ngược lại còn trách mắng bọn hắn Điều này khiến cho không ít đệ tử dần xảy ghen tức, khiếu nại với Diệp Lam lão giả, nói như vậy là trái môn quy.

Nhưng không ngờ còn bị lão trách mắng ngược lại, còn cảnh cáo tuyệt đối không được đánh chủ ý lên người thiếu nữ.

Thế là bọn hắn lại chuyển dời sự chú ý lên trên thiếu niên.

Sắp tới giờ ăn, A Cửu và Vũ Hoa Linh chậm rãi trở về.

Đột nhiên A Cửu khẽ dừng lại, một tay che trước mặt Vũ Hoa Linh.

Một thanh trường kiếm xé gió bay tới, cắm sâu vào cột gỗ trước mặt hai người.

Trên sân đi tới khoảng mười người, đều là các thanh niên trên hai mươi tuổi.

Đi đầu một thanh niên cao lớn, tóc búi cao sau đầu.

Một nam tử ngay sau thanh niên kia lạnh giọng nói:

“Tiểu tử, không quản ngươi là công tử bột nơi nào.

Nhập gia thì phải tuỳ tục.

Trước mặt ngươi là đại sư huynh nơi đây, còn không mau cúi chào?

A Cửu không khỏi nhíu mày, mấy tên cậy thế nơi đây, thậm chí còn có phần ít nói lý hơn cả đám thiếu gia hắn từng đụng phải.

Hắn ban đầu còn có chút mềm mỏng, nhưng mấy tên này lại càng được nước lấn tới.

Hôm qua hắn không nhịn được đã dạy dỗ một tên, không ngờ hôm nay lại tới một đoàn.

A Cửu nhướng mày,nói :

“không biết các vị sư huynh là có chuyện gì?

Một thanh niên khác lên tiếng:

“Đệ tử ở đây mỗi ngày đều phải làm bao nhiêu việc, tới nỗi thời gian tu hành cũng không có nhiều.

Cớ gì một tiểu tử còn chưa đột phá luyện khí trung kỳ như ngươi, lại có thể nhàn nhã như thế.

Tiểu muội xinh đẹp này khì không vấn đề gì, nhưng ngươi thì không được!

” A Cửu cười nói:

“Chẳng phải mỗi ngày ta đều chở đá bổ củi hay sao?

Thiếu Quân lúc này lên tiếng:

“Đó vốn là việc được phân cho Lý Thất!

” Một tên khác phụ hoạ:

“ Đúng thế, với lại mỗi ngày ngươi ăn bằng bốn, năm người.

Chung quy là không công bằng vơi mọi người!

” A Cửu không cười nữa, đám này tới đây vốn dĩ là muốn gây chuyện.

Hắn vốn chưa trở thành đệ tử chính thức nơi đây, công việc cũng không tới lượt được phân cho hắn.

Còn đệ tử Lý Thất kia vốn là một thiếu niên mười lăm tuổi, tu vi chỉ luyện khí tầng bốn.

Mấy tên này thấy hắn đơn thuần dễ bắt nạt, nên luôn “nhường” việc nặng cho hắn, A Cửu cũng không thể ăn không ngồi rồi, mới giúp hắn một tay, lúc này hẳn là thiếu niên đó vẫn còn đang chuyển đồ từ dưới chân núi lên, công việc đáng lẽ vốn là của tên Thiếu Quân này.

A Cửu nhìn thẳng Thiếu Quân, nói:

“Ngươi muốn gì, cứ nói thẳng!

” Nếu so về khống chế, điều tiết linh lực.

Mấy kẻ nơi đây còn cách xa A Cửu mấy ngàn dặm.

A Cửu vốn tu vi tụt về tầng sáu, mấy năm gần đây lại quen sinh sống ở nơi linh khí mỏng manh, vì thế theo thói quen tiết kiệm, không để linh lực trôi nổi ra bên ngoài.

Do đó dưới ánh mắt thiển cận của đám người này, chỉ thấy A Cửu chỉ có tu vi tầng bốn mà thôi.

Thiếu Quân lộ vẻ thích thú:

“Có khí phách, không giống tên mập mạp kia, một chút dũng cảm cũng không có.

Không biết hắn bon chen tới nơi này làm gì, yên yên ổn ổn làm một tên công tử bột có phải hơn không!

“Ta cũng không làm khó ngươi.

Tiểu muội này theo ta uống rượu một bữa.

Sau này ngươi làm gì ta cũng không quản!

” Có tên lại phụ hoạ:

“Thiếu Quân huynh tư chất bất phàm, mới hai mươi hai tuổi đã đột phá luyện khí kỳ tầng sáu.

Mấy tháng tới ắt vượt qua tuyển chọn, trở thành nội môn đệ tử, một bước lên mây.

Lợi hại như nào, hắc hắc, tiểu muội này cũng tự biết được!

"

Vũ Hoa Linh nhíu mày, đang định phản bác, liền bị thiếu niên giơ tay cản lại.

Thiếu nữ vốn xinh đẹp, lúc này đã có dáng dấp của một tiểu mỹ nhân, ở nơi đây lại như hạc giữa bầy gà.

Mấy tên không chịu nổi nhàm chán trên núi, tất nhiên ý đồ xấu xa nổi lên không ít.

A Cửu ngoáy ngoáy lỗ tai, tỏ vẻ khó chịu:

“Ta cũng không phải lòng dạ bồ tát.

Bây giờ, theo quy củ giang hồ, ngươi muốn đơn đấu hay quần đấu!

” Thanh niên Thiếu Quân cười nói:

“Có ý tứ, đơn đấu là thế nào mà quần đấu là thế nào?

A Cửu xắn tay áo:

“Đơn đấu là ta đánh ngươi, còn quần đấu là ta đánh các ngươi!

” Đám người lập tức cười rộ lên, cho rằng thiếu niên đầu óc có vấn đề.

Bọn hắn ở Ngọc Huyền tông đã mấy năm, chưa nói tới tu vi hơn thiếu niên này một đoạn, chỉ bằng vào chút thuật pháp nơi này cũng đủ đè c·hết hắn.

Vũ Hoa Linh thấy A Cửu mỉm cười với mình, trong lòng nàng giống như có linh tê, lập tức lùi lại vài bước.

Đám người còn chưa dứt tiếng cười, nhanh chóng đổi thành các tiếng kêu la oai oái.

Mấy tên còn chưa tính là nhập môn này, làm sao có thể so sánh với thiếu niên được rèn giũa từ nhỏ, thậm chí còn trải qua sinh tử chém g·iết.

Thiếu niên thậm chí còn không dùng tới Cửu Phong Vô Ảnh, mỗi tên nhận một đấm thì thiếu, mà hai đấm thì thừa.

Thiếu niên tuổi trẻ khí thịnh, xác thật cần phát tiết một chút.

Đám người tạp nham không chút đoàn kết này, làm sao có thể là đối thủ của A Cửu.

Thân pháp hắn uyển chuyển, động tác nhanh nhẹn, dứt khoát, chỉ một, hai chiêu liền phế một người.

Sau mấy hơi thở chỉ còn lại tiếng rên rỉ, mỗi người nằm ở một góc.

Lúc này, một thân ảnh cưỡi phi kiếm hạ xuống.

Đám người đứng xem trò vui thấy thế liền chột dạ.

Sau khi cúi đầu chắp tay chào hỏi, liền nhanh chóng tản đi.

“Bái kiến sư thúc!

“Bái kiến sư thúc!

“Đi, đi ăn cơm!

“Đúng đúng, nay Lục nương nấu món Linh Vĩ kê xào cay, cùng cá Diêu Hồng om ngũ vị ngon lắm!

” Thiếu Quân gương mặt sưng vù, được kẻ khác dìu lên, lúc này chỉ tay vào A Cửu:

“Sư thúc, kẻ này ngang nhiên đánh đồng môn, trái với gia quy.

Mong sư thúc nghiêm minh xử phạt!

” Lão giả Diệp Lam như một cơn gió nhanh chóng xuất hiện, trách mắng:

“Ngươi, ngươi,.

các ngươi, đừng tưởng các ngươi lén lút qua mắt được lão già ta.

Một tháng tiếp theo, số nhiệm vụ các ngươi phải hoàn thành đều sẽ tăng lên gấp đôi.

Còn nhìn cái gì, không mau cút về!

” Lão tới trước mặt nam tử họ Trần, khuôn mặt tươi cười:

“Mới mấy ngày không gặp, tu vi sư thúc lại có phần tinh tiến rồi!

” Trong lòng lão lúc này chột dạ vô cùng.

Mấy ngày này hắn nhìn thiếu niên thiếu nữ không ra điểm đặc biệt, nên cũng chủ quan có phần coi nhẹ.

Dù sao việc v·a c·hạm giữa các đệ tử cũng góp phần kích thích đệ tử tu luyện, được tông môn mắt nhắm mắt mở cho qua.

Nam tử họ Trần chỉ hơi nhướng mày, nói:

“Thân thủ rất tốt, bảo sao ngươi là nguỵ linh căn năm thuộc tính, ở tuổi này lại có thể tu luyện tới luyện khí kỳ tầng sáu được!

” Hắn lại nói với Diệp Lam lão giả:

“Chút nữa ngươi làm thẻ bài thân phận cho hắn, cứ đối đãi như đệ tử bình thường!

” Sau đó quay sang thiếu nữ:

“Tiểu nha đầu, ngươi còn lời nào muốn nói với hắn thì nói nhanh đi.

Chút nữa ta dẫn ngươi đi gặp sư phụ, khả năng lớn ngươi sẽ trở thành đệ tử nội môn rồi, trong thời gian ngắn chưa chắc đã gặp lại hắn!

” Vũ Hoa Linh nghi hoặc hỏi lại, tuy lúc trước nàng được nhận định là có thể chất hiếm có, nhưng thời gian qua vẫn chưa thể cảm nhận được chút “linh khí” nào:

“Đệ tử nội môn là như nào, còn hắn thì sao!

” Nam tử họ Trần chưa trả lời, đã thấy thiếu niên nói:

“Đệ tử nội môn được l·ên đ·ỉnh núi nơi linh khí dồi dào, lại được tông môn cấp cho rất nhiều tài nguyên tu luyện.

Không những thế, một khi có các tiền bối chỉ dạy, muội sẽ sớm tu luyện được thôi.

Ngươi cứ lên trước, chờ tới dịp tuyển chọn vào nửa năm tới ta sẽ lên sau!

” Vũ Hoa Linh suy nghĩ một lúc, sau đó cười nói:

“Vậy ngươi cũng đừng để ta vượt qua đấy!

” Nam tử họ Trần đã sống gần trăm năm, nhân tình thế thái thu vào trong mắt không ít, tất nhiên nhìn ra được tâm tình của hai người, trong lòng không khỏi cảm khái.

Trong trăm năm qua, tu sĩ nguỵ linh căn năm thuộc tính có thể đột phá trúc cơ hắn cũng chưa từng thấy người nào, chỉ nghe qua truyền miệng có một vài người, cũng không biết là thật hay giả.

Thiếu nữ bây giờ còn nhỏ yếu, mấy chục năm sau trở thành tu sĩ cao cao tại thượng, còn thiếu niên lại trôi theo sinh lão bệnh tử, trở nên già yếu.

Hắn tế ra phi kiếm, cười nói:

“Được rồi, lão nhân gia còn đang đợi ngươi đó!

” Giờ ngọ, trời nắng chang chang.

Ba cỗ xe do Sơn Dương kéo chạy dọc đường núi, trên xe chất đầy bao tải lương thực.

Đường mòn dẫn vào núi, chưa được bao xa đã thành đường cụt, bị sườn núi chắn ngang.

Đoàn xe lại coi như không thấy, tốc độ tuy không nhanh, nhưng cũng không giảm lại.

Không ngờ đoàn xe lại đâm xuyên đi vào, giống như thả đá xuống giếng.

Xe ở giữa do một thiếu niên mập mạp điều khuyển, cạnh hắn là một thiếu niên khuôn mặt anh khí, cao hơn hắn nửa cái đầu.

“Cửu đại ca, ngươi xác thực nắm chắc có thể lọt vào tốp năm thí luyện tháng sau.

Lại còn có thể giúp ta lọt vào tốp hai mươi?

“Ngươi xem trước giờ ta đã lừa ngươi bao giờ chưa?

“Hắc hắc, xác thật là chưa.

Nếu thật sự được lên núi, đời này ta làm trâu làm ngựa cho đại ca cũng được!

“Ngươi nói gì thế, tu sĩ kị nhất là thề thốt linh tinh.

Chuyện này cũng không đáng gì, ta bỏ ra một chút sức lực là được!

” Lý Thất cười ngây ngô không lên tiếng.

Ngọc Huyền tông cứ cách hai năm sẽ khảo thí một lần.

Bởi vì có tới mấy nơi như vầy, nên Địa Vân tông lần này tuy số lượng để tử nhiều, nhưng kẻ được lên núi lại rất ít.

Chỉ năm vị trí đầu mới được trở thành đệ tử nội môn, và thêm mười lăm vị trí sau sẽ được thăng cấp thân phận, có thể đặt chân lên núi.

Đệ tử nội môn, ngoại môn vẫn còn chia làm hai loại.

Nội môn đệ tử luyện khí kỳ chia làm đệ tử nội môn thông thường và đệ tử hạt giống, phía trên còn có đệ tử chân truyền của các trưởng lão trong tông.

Còn ngoại môn đệ tử được nhiều người gọi là “thiên” và “địa”.

Đệ tử ngoại môn “thiên” sẽ có ngọc bài màu trắng đeo bên hông, tuy địa vị chỉ cao hơn đệ tử “địa” một bậc, nhưng lại được đặt chân l·ên đ·ỉnh núi, ít bị quy củ quản chế, tự do hơn rất nhiều.

Tuy vẫn phải phần nhiều làm tạp vụ, cơ hội cũng rộng mở hơn rất nhiều.

Còn đệ tử “địa” thì hầu như cả đời chỉ loanh quanh sườn núi, tu luyện với chút linh khí cằn cỗi cùng tài nguyên ít ỏi.

Một phần sau này sẽ tự mình lang bạt giang hồ, hoặc trở về gia tộc thành gia lập thất.

Chỉ là thân phận là người tu hành tuyệt đối không được tiết lộ.

Không những tránh cho náo loạn phàm trần, còn tránh cho tiếng xấu ô uế lên núi.

Tất nhiên thi thoảng vẫn có vài kẻ phá lệ, nhưng tu sĩ thuật pháp ngàn vạn, phong phú vô cùng, không thiếu gì cách để tra rõ căn nguyên.

Vì thế hầu như bách tính muôn dân vẫn không ai biết đến người tu hành.

Thiếu niên Lý Thất này vốn là con thứ bảy, một trong mười mấy đứa con của một vị thương nhân có tiếng ở kinh thành.

Hắn vốn là kẻ không có tài cán gì, tiền đồ hạn hẹp.

Phụ thân hắn nhiều con, cũng không để ý tới hắn.

Lý Thất cảm thấy điều nổi trội nhất bản thân có được, đó chính là vận khí của hắn.

Khi xưa mẫu thân hắn từng đưa hắn tới xem một vị thầy bói, cũng nói rằng hắn là kẻ có phúc khí quấn thân, tiền đồ không đong đếm được.

Mẫu thân hắn là người cả tin, nghe vậy vui mừng khôn xiết, còn bỏ ra năm lượng bạc trắng.

Hắn ngược lại không cho là đúng, tám chín phần là tên thầy bói này thấy mẫu thân hắn mặc y phục đắt tiền, sau đó nói hươu nói vượn.

Nhưng gần đây hắn suy nghĩ kĩ, ngược lại cảm thấy vị thầy bói đó là cao nhân đắc đạo.

Không những khi xưa mẫu thân hắn chỉ là một nha hoàn, may mắn mang thai hắn, liền được nạp vào làm th·iếp, một bước đổi đời.

Tới lần đó, Lý gia giẫm phải vũng nước đục, suýt bị tru di tam tộc, lại nhờ vào việc hắn được một vị cao nhân nhìn trúng mà may mắn thoát đại nạn.

Sau đó hắn được dẫn lên núi tu hành, đoạn thời gian tiếp theo giống như phải làm trâu làm ngựa, khổ không thể tả, nhưng thấp cổ bé họng, thân cô thế cô không thể than vãn được gì.

Nào ngờ lại gặp vị “đại ca” A Cửu, không những được hắn nâng đỡ, còn được chỉ dạy không ít điều mới lạ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập