Chương 33 :
Lên núi Từ lúc A Cửu đặt chân tới nơi đây đã ba tháng.
Thương thế của hắn phục hồi không ít, tu vi cũng may mắn khôi phục về lại luyện khí kỳ tầng bảy.
Ước chừng thời gian tới lúc thí luyện cũng không còn bao lâu.
Hôm nay nhiệm vụ của hắn đã xong, lúc này mới rảnh rối xuống núi cùng thiếu niên Lý Thấ một chút, khi trở về đã là vào giờ Mùi.
Hai người vừa tới nhà kho, liền thấy vài đệ tử hối hả di chuyển, hỏi ra mới biết hôm nay có sư thúc tới chỉ điểm khúc mắc tu hành cho đệ tử nơi đây.
“Cửu huynh, ta để tạm đồ ở đây đã, sư thúc hiếm khi xuống núi chỉ điểm, không nên chậm trễ thì giò” Ban đầu thiếu niên tưởng rằng tông môn mặc kệ đệ tử nơi đây tự tu luyện, nhưng không ng¿ cứ một đoạn thời gian, lại có một vị sư thúc xuống núi, chỉ điểm cho đệ tử đôi phần.
Ngoài sân lớn, lúc này đã tụ tập hầu hết đệ tử trên núi.
Tuy có chút huyền náo, nhưng vị trí vẫn là đâu vào đấy, nhanh chóng ổn định chỗ ngồi.
Đối diện với các đệ tử là một nữ tử xinh đẹp, dáng vẻ chừng hai lăm tuổi, đang xếp bằng trê một tấm bồ đoàn, một tay phe phẩy quạt.
Bạch Mộng là tu sĩ trúc cơ kỳ, thiên phú tu hành khá cao, công pháp kinh sách thông hiểu rất nhiều.
Tuy nhiên nàng luôn ngại phiền phức, hôm nay bất đắc dĩ mới thay sư tỷ xuống núi điểm hoá đám đệ tử ngoại môn lộn xôn này.
“Hôm nay ta không rảnh rỗi, hỏi nhanh đáp nhanh.
Không cần lễ nghi rườm rà, mỗi người chỉ được hỏi một câu!
” Không phải lúc nào cũng có tiền bối giải khai thắc mắc tu hành, vì thế các đệ tử lập tức nhao nhao giơ tay.
Một thiếu niên chừng mười tám tuổi được chỉ điểm, liền chắp tay, cẩn thận nói:
“Đệ tử Tôn Vũ, xin hỏi sư thúc, vì sao khi thi triển khống hoả thuật lại dễ mất khống chế như vậy!
” Bạch Mộng vừa nhìn qua đã biết sâu cạn của thiếu niên, lời nói không nhanh không chậm :
“Khống hoả thuật vốn là thuật pháp cơ bản, nhưng cũng không dễ nắm.
Chắc hắn ở đây cũng không ít đệ tử lâm vào tình cảnh như hắn.
Không phải thô bạo cưỡng ép thi triển, mà chỉ đơn giản một từ, đó là “dẫn”!
Tôn Vũ ngộ ra, bất giác ngẩn người.
Lần lượt từng đệ tử mạnh dạn giơ tay nói ra nghi hoặc.
“Không biết vì sao, sao đệ tử thi thoảng cảm thấy mạch nhâm bị tắc nghẽn!
”
“Ngươi tu luyện quá nóng vội, khiến cho tâm tình trở nên nóng nảy, bực bội.
Thư thả tu luyện sẽ tự thông!
“Không rõ đệ tử tu luyện sai lầm chỗ nào, hơn nửa năm nay vẫn không để đột phá từ tầng.
năm lên tầng sáu!
“Cũng không phải do ngươi tu hành sai lầm, mà là tư chất của ngươi thấp kém, không thể mãi tĩnh tu hấp thu linh khí đất trời được.
Một là dùng linh thạch, đan dược phụ trợ, nhưng tất nhiên ngươi phải trở thành đệ tử nội môn mới có được hai thứ này.
Hiện tại chỉ có cách chiến đấu để kích thích kinh mạch mà thôi!
” Đa phần đệ tử đều thắc mắc những điều cơ bản của tu sĩ nhập môn hay gặp phải.
Lần này, đến lượt A Cửu.
Hắn hỏi một câu không giống ai, khiến vô số ánh mắt đổ đồn lên người hắn:
“Sư thúc, muốn đột phá lên kim đan kỳ, thường là mất bao nhiêu năm!
” Bạch Mộng vừa ném một trái nho vào miệng, suýt nữa bị câu hỏi làm cho sặc sụa.
“Vì sao ngươi lại hỏi vấn đề này?
“Đệ tử muốn xác định rõ đường đi nước bước.
Không muốn giống như kẻ mù lần mò trong đêm tối!
” Bạch Mộng thấy khuôn mặt đầy anh khí của thiếu niên, có chút hứng thú, lời nói lộ vẻ cao thâm:
“Đường tu hành càng xa, càng cao, lại càng khó.
Thông thường một trăm tu sĩ luyện.
khí, mới có một người đột phá trúc cơ.
Mà phải tới cả ngàn tu sĩ trúc cơ, mới có vài người có thể tu luyện tới trúc cơ đại viên mãn, tiến vào trạng thái giả đan.
Còn để ngưng kết được kim đan, theo ta biết số người thành công cũng chỉ chiếm hai, ba phần mà thôi.
Thông thường, tu sĩ bắt đầu tu hành vào mười ba tuổi, trúc cơ vào khoảng ba mươi tuổi.
Còn muốn kết thành.
kim đan, lại khó như lên trời.
Nếu tu sỹ thiên phú đủ cao, vận khí không kém, có thể kết đan trong vòng một trăm năm mươi tới hơn hai trăm tuổi?
A Cửu nghe vậy không khỏi nắm chặt bàn tay, hoá ra là Hắc thúc nói dối hắn.
Bảo sao lần đó hắn lại có linh cảm không lành.
Hắc thúc bảo hắn trong mấy chục năm đạt tới kim đan kỳ, mới được trở núi Huyễn Linh.
Bây giờ xem ra, giống như nói hắn phải tránh nạn, tới khi có chút thực lực mới được trở về.
Bạch Mộng đảo qua toàn bộ đệ tử, cười nói:
“Các ngươi vẫn nên hỏi điều có ích cho con đường tu hành thì hơn.
Nguy linh căn, hay là lĩnh căn bốn tới năm thuộc tính, tu hành chậm chạp, có thể đạt tới luyện khí hậu kỳ đã là may mắn lắm rồi!
” Các đệ tử tiếp tục nháo nhác giơ tay, nói lên nghi hoặc.
Tuy nhiên Bạch Mộng cũng chỉ trả lời khoảng hai mươi câu hỏi, lại như trưởng bối căn dặn vài câu, rồi đạp kiếm đi mất.
Đoạn thời gian sau đó, núi Địa Vân có thay đổi lớn vô cùng.
A Cửu bình thường chỉ chú tâm tu luyện, không.
mấy nổi bật, đột nhiên một đường xông lên, trở thành “đại sư huynh” nơi này.
A Cửu lấy sức lập uy, từ đó công việc được phân tới hắn cùng Lý Thất cũng ít đi nhiều, khẩu phần ăn lớn cũng không ai dám dị nghị.
Thiếu niên Lý Thất sau một thời gian được hắn rèn giữa, lúc này không ngờ đã đột phá luyệt khí kỳ tầng năm, dáng vẻ trở nên thon gọn, rắn chắc hơn rất nhiều.
Lý Thất đột phá luyện khí tầng năm chỉ là phụ.
Hắn bị thiếu niên không ít lần đánh cho thừa sống thiếu c-hết, luyện tập tới run rẩy tay chân.
Không những thế hắn còn được thiếu niên tỉ mỉ chỉ dạy phương pháp khống hoả thuật, khống thổ thuật, khống phong thuật.
Thực lực của Lý Thất bất giác từ dưới chót, leo lên khoảng bốn mươi vị trí đầu.
Ngày tuyển chọn rốt cục cũng tới.
Sáng sớm.
Dưới chân một ngọn núi.
Trên một khoảng đất trống, hơn trăm đệ tử đứng ngay ngắn chỉnh tể, ánh mắt đều đặt lên ba người, trong đó hai người bên cạnh mặc y phục chủ đạo là màu xanh lá, người đứng giữa y phục lại có màu lam nhạt.
Đệ tử nội môn có tu vi luyện khí kỳ, hầu như đều phải mặc y phục màu xanh lục.
Còn lên tới trúc cơ thì y phục đổi thành màu lam nhạt, nhưng cũng không gò bó như đệ tử luyện khí, có thể tự biến tấu đôi phần.
Thực chất phía cao tầng trong tông không để ý những đọt tuyển chọn này.
lắm.
Vì thế chủ trì cũng chỉ là một nam tử có tu vi trúc cơ trung kỳ giá-m sát.
Ba người này đều là đệ tử Thiên Hình phong, trong đó Hàn Phi đứng giữa, tu vi trúc cơ trung kỳ.
Bên cạnh là nữ tử tên Yên Nhiên, tu vi luyện khí kỳ tầng mười một.
Và thanh niên họ Minh, tu vi luyện khí kỳ tầng mười hai.
Hàn Phi tay để sau lưng, giọng nói dõng dạc:
“Tu tiên, tuy rằng tư chất trọng yếu, nhưng nghị lực lại càng quan trọng.
Vì thế tông môn cho các ngươi thêm một cơ hội để có thể chứng tỏ bản thân mình.
Nội dung khảo thí các ngươi cũng biết từ mấy tháng trước rồi.
Rất đơn giản, dùng bất cứ thủ đoạn nào để leo lên ngọn núi này, luật chỉ có một, đó là không được hạ sát đồng môn, nên nhớ khắp nơi đểu bố trí người giá-m s-át cả.
Từ giờ tới trước tối, năm người đầu tiên lên tới nơi sẽ được trở thành đệ tử nội môn, mười lăm người tiếp theo sẽ được nâng cấp thân phận, có thể qua lại trên núi!
” Hắn vừa nói, vừa chỉ vào một ngọn núi cao vrút trên đầu.
Tuy mấy tháng trước đệ tử đều biết thí luyện là leo núi, nhưng không rõ là ngọn núi nào.
Và‹ ban nãy bọn hắn được hai con rắn lớn chở tới nơi đây, cũng không biết là linh thú của vị sư thúc nào.
Hàn Phi ngừng một chút, lại nói tiếp:
“Trong quá trình tham gia thí luyện, kẻ nào gặp phải nguy hiểm có thể hét lớn bỏ cuộc, sẽ có người tới.
Tuy nhiên trong các lần thí luyện trước, cũng không ít kẻ phải bỏ mạng hoặc tàn tật.
Kẻ nào bây giờ muốn rút lui, có thể rời khỏi hàng ngũ.
Thí luyện trong nửa nén hương nữa sẽ bắt đầu!
” Đám đệ tử nhất nhất vâng dạ, cũng không thấy ai ra khỏi hàng ngũ.
Vốn dĩ lúc còn ở trên núi, đã có mấy kẻ tự động rút lui rồi.
A Cửu vô vai Lý Thất, cười nói:
“Ngươi cứ theo sát ta là được!
” Lý Thất ra sức gật đầu:
“Ta nhất định sẽ không làm chậm bước chân của đại ca!
” A Cửu lại đảo mắt một vòng, kẻ thì hướng hắn gật đầu cười, kẻ thì né tránh ra xa.
Trong đám người này chỉ có mười mấy kẻ là luyện khí kỳ tầng sáu, nếu hợp lực mới có thể tạo cho hắn chút cản trở.
Còn lại đa số là luyện khí kỳ tầng năm, không đáng nhắc tới.
Thực lực của hắn vốn đĩ đã về lại tầng bảy đỉnh phong, linh lực dồi dào.
Thậm chí nếu chỉ dùng mỗi man lực, hắn cũng có thể đánh với một đám nhập môn thân thể yếu nhớt này.
Nữ tử Yên Nhiên tươi cười, hướng nam tử Tô Minh nói:
“Huynh thấy những đệ tử nào có thể lên núi sóm nhất!
” Thanh niên họ Minh hơi ngẫm nghĩ, chỉ ra vài người:
“Khả năng lớn là mấy kẻ này, đều có tu vi luyện khí tầng sáu vững chắc!
” Hàn Phi đột nhiên xen ngang hai người:
“Hắc hắc, các ngươi vẫn không nhìn ra có một kẻ là luyện khí tầng bảy vững chắc ư?
Hai người ngạc nhiên, dò xét lại một lần, một lúc sau mới nhìn ra chân tướng.
Hàn Phi không khỏi lấy làm lạ, tấm tắc nói:
“Hắn là dựa vào khống chế linh lực vừa tỉ mỉ, vừa nội liễm.
Tâm tính lại như mặt hồ không có gợn sóng.
Tu sĩ nguy linh căn lại có thể tu luyện tới bước này, cũng thật là hiếm có khó tìm!
” Hai người trong lòng không khỏi nể phục thiếu niên trước mặt.
Khống chế linh lực tới mức này, đến bọn hắn cũng tự nhận không bằng.
Nửa nén hương thời gian trôi qua, đột nhiên một tiếng chuông lớn từ đỉnh núi vọng xuống.
“Thí luyện bắt đầu!
Hạo Phi vừa nói ra, đệ tử trên sân lập tức động thân tiến vào núi rừng rậm rạp.
Hon trăm người, lại chỉ có hai mươi danh ngạch, trong đó chỉ năm vị trí đầu là có thể trở thành đệ tử nội môn, tiền đồ sáng lạn.
Vì thế thí luyện này cũng không chỉ là đua về mặt tốc độ, mà càng lên cao, tỉ lệ tranh đấu giữa các đệ tử lại càng nhiều, chỉ cần không hạ sát thủ, đánh kẻ khác trọng thương cũng không tính là phạm luật.
Lại nói đến việc vượt núi băng rừng, còn ai có kể tỉnh thông được như A Cửu.
Hắn nhanh chóng phân định được những tuyến đường thuận lợi, vừa ít hiểm trở, vừa né tránh được thú dữ.
Nhưng được hơn nửa ngày đường, Lý Thất hiển nhiên không thể theo kịp bước tiến của hắn.
Lý Thất chống kiếm xuống đất, thở hồng hộc:
“Đại ca, ngươi đưa ta tới đây là được rồi.
Đoạt đường còn lại, ta có thể tự mình vượt qua được!
” A Cửu gật đầu:
“Tốt, phải có ý chí như vậy.
Ta sẽ lên trước chờ ngươi.
Nhớ kĩ những tuyệt học sinh tổn mà ta đã dạy đấy!
” Lý Thất ra sức gật đầu, dõi theo bóng lưng thiếu niên dần xa.
Lại xếp bằng nghỉ ngơi một lúc, cũng cố linh lực, một lúc sau mới tiếp tục hành trình.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập