Chương 35 :
Thu hoạch lớn A Cửu ngưng suy nghĩ trong đầu, cẩn thận rót một trén trà cho Đỗ sư bá:
“Gần đây con có qua lại mấy khu vực lân cận, quả thực còn nhiều chỗ không rành, vẫn cần sư bá giảng giải một phen, tránh cho con lỡ may phạm vào môn quy, ảnh hưởng tới người!
” Đỗ lão lưng dựa ghế, châm điếu thuốc, hít một hơi, đôi mắt nhắm hờ:
“Ngươi gặp ai, cho dù trông tuổi còn trẻ, cứ cung kính chào hỏi là được, còn có thể xảy ra chuyện gì!
“Có môn quy nào đặc biệt nhắc tới Thuỷ Lân đàm không!
” Một trẻ một già, người hỏi người đáp.
“Ai lại rảnh rỗi đến thế:
Chỉ cần ngươi không đầu độc nguồn nước, lại không chủ ý thi pháp tàn phá.
Còn lại ngươi muốn uống nước, bắt cá, thậm chí nhảy xuống bơi cũng không ai ngăn cản.
Chỉ là đừng có loã thể là được!
“Vậy còn hồ Bích Thuỷ?
”
“Cũng tương tự!
“Sườn núi Hương Vân, Tiêu Yên cốc,.
thì sao?
Đỗ lão giả mở mắt, phả một làn khói trắng vào mặt thiếu niên:
“Ngươi còn định làm gì?
Tất nhiên ta biết đám luyện khí kỳ các ngươi chưa chịu được khổ.
Nếu không nhịn được, thi thoảng có thể tới nhà ăn cho đỡ thèm, tất nhiên trước đó trong túi ngươi phải có linh thạch rồi.
Còn đám cá trong hồ, chim trên trời, ngươi có bản lĩnh thì cứ bắt.
Nhưng nếu để kẻ khác phát hiện ngươi hành sự vô tội va, ảnh hưởng đến cảnh quan tông môn.
Đừng nói đến chuyện sau này đường tu hành của ngươi nửa bước khó tiến, đến cả Mộc Linh phong cũng b chê cười!
” Tuy nói như thế, nhưng lão cũng không để cuộc trò truyện này vào trong lòng, một tên nhập môn luyện khí trung kỳ, khống chế pháp khí phi hành còn chưa vững, có thể gây ra sóng gió gì chứ.
Lấy Thiên Nhai phong làm trung tâm, xung quanh núi non nhấp nhô trùng điệp.
Có núi cao băng tuyết phủ trắng, có hẻm núi sâu thăm thắm, có ao hồ sông suối, không thiếu thứ gì.
Mấy nơi A Cửu đề cập tới, như hồ Bích Thuỷ, .
đều là nơi sinh cơ dồi dào, tài nguyên phong phú.
Khoảng cách tới mấy nơi đó cũng không gần, phải là luyện khí hậu kỳ mới miễn cưỡng đạp Phi kiếm phi hành tới lui được, còn để mà trèo đèo lội suối, không tốn mấy canh giờ không.
xong, nguy hiểm cũng không ít.
Đệ tử luyện khí kỳ qua lại những nơi này tìm kiếm thu hoạch là chuyện không lạ, nhưng với tu vi của thiếu niên, tới được đó cũng phải mất sức chín trâu hai hổ, còn làm ăn được gì.
Núi rừng nơi đây cũng không giống khu vực loanh quanh thành Vũ Lâm, mà là noi linh khí dổi dào, dã thú, độc trùng ẩn náu cũng nhiều không kể xiết.
Tất nhiên Ngọc Huyền tông vẫn luôn kiểm soát, không để đã thú có tu vi cao xuất hiện, tránh gây nguy hiểm với chúng đệ tử.
Nhưng tu sĩ tu hành, thời gian là vàng là ngọc, nào có thể tỉ mỉ mà tra xét kĩ.
A Cửu ngoài mặt tươi cười, trong lòng lại đổ mồ hôi hột:
“Nào có nào có, con định tra xét chút linh dược thổ nhưỡng nơi đây mà thôi!
” Lão nghe vậy có phần nguôi ngoai, gật đầu cười:
“Vậy thì tốt, có chí tiến thủ!
” Lão lại sực nhớ ra, từ trong túi trữ vật bên hông lấy ra mấy quyển sách mỏng:
“Nói đến chuyện này ta mới nhớ.
Ngươi vẫn là phải cân bằng được giữa việc tu hành và luyện đan.
Đây là mấy công pháp cơ bản, rảnh rỗi ngươi tự tìm hiểu.
Có gì không hiểu cứ tới hỏi nha đầu kia là được!
"
A Cửu đưa tay nhận lấy ba cuốn sách, bên ngoài đều có để tên rõ ràng.
Một cuốn “ngự khí quyết” hướng dẫn cách điều khuyến pháp khí, ngự không phi hành.
Một cuốn “tĩnh tâm quyết” giúp ổn định tâm tình của người tu hành.
Một cuốn “nhập môn linh pháp” đại khái nói về các cách sử dụng linh lực khác nhau.
Ví như có thể sử dụng pháp thuật hệ phong để quét sân, dùng phát thuật hệ thuỷ để giặt đổ, dùng pháp thuật hệ thổ để xới đất, trồng cây, dọn đường.
Còn có Tịnh Y chú thanh tẩy quần áo, Tịnh Thân chú gột rửa thân thể.
Phong phú vô cùng.
Thông thường để tử mới nhập môn cũng chỉ nhận được một quyển “luyện khí quyết” giúp tu sĩ tu tới luyện khí hậu kỳ.
Còn những cuốn sách này vốn phải dùng linh thạch đổi lấy ở Tàng Kinh các.
Thiếu niên trong lòng tự nhủ, ở trên Mộc Linh phong cũng không đến nỗi tệ.
“Được tổi, ngươi làm gì thì làm, mấy ngày tới ta sẽ bế quan tu hành, nhanh thì một tháng, chậm thì nửa năm.
Ngươi cùng nha đầu kia trông coi Mộc Linh phong cho tốt!
“Hắc hắc, chúc sư thúc đan đạo đại thành!
” Mấy ngày tiếp theo, A Cửu coi kĩ ba cuốn sách, cảm thấy sách này đúng là dành cho đệ tử nhập môn, đối với hắn lại không có tác dụng gì mấy.
Thiếu niên vốn được một đại tu sĩ nguyên anh kỳ tỉ mỉ chỉ dạy về linh lực, ngũ hành thuật pháp, tất nhiên mấy kiến giải trong cuốn sách chỉ đáng giá vài linh thạch này không thể so sánh được.
Tĩnh Tâm quyết cũng có phần độc đáo, nhưng tác dụng xa xa không bằng mấy câu trong Kim Cang kinh.
Riêng chỉ có cuốn nhập môn linh pháp, lại có nhiều cách sử dụng linh lực mới lạ mà hắn chưa từng nghĩ tới.
Ví như sử dụng pháp thuật hệ thuỷ và hệ hoả tới lô hoả thuần thanh, không những có thể dễ dàng ninh nhừ thịt yêu thú, lại còn thấm đẫm hương vị từ trong ra ngoài.
A Cửu thu công, mở mắt ra, tâm tình vui vẻ.
Rốt cục hắn cũng lên lại luyện khí kỳ tầng tám rồi.
Hắn cảm thụ linh lực trong thân thể, chưa vui vẻ được bao lâu, lại nghe âm thanh phát ra từ trong bụng, trầm mặc không nói.
Hắn lấy ra một bình sứ nhỏ, đổ một viên Ích Cốc đan bỏ vào mồm.
Noi đây linh khí dồi dào, thích hợp tu hành.
Nhưng vì thế hắn lại càng bổ sung một lượng lớn thực phẩm, để luyện Cửu Vân Vô Ảnh, Tất nhiên đây cũng chỉ là một lý do, hắn nhớ mong linh quả mọng nước, thịt quay ròn rụm, đến cả trong mơ hắn còn nghĩ tới.
“Đỗ thúc mới bế quan năm ngày, hẳn là có thể tranh thủ thử một chút!
” A Cửu làm ra quyết định rất nhanh, lập tức rời khỏi nhà trúc, vội vội vàng vàng tưới nước cho mấy mảnh linh dược.
Sau đó ba chân bốn cẳng chạy nhanh xuống núi.
Hồ Bích Thuỷ rộng lớn, sinh cơ dạt dào.
Hồ nước ngay phía trước, A Cửu không nhanh không chậm bước tới.
Tay trái hắn cầm một trái táo chín mọng, đưa lên miệng, từng ngụm lớn cắn xuống.
Trong vạt áo vẫn còn chen.
chúc mấy quả.
Đột nhiên hắn thấy có hai nam đệ tử bên bờ hồ, dáng vẻ nhàn nhã, tay cầm cần trúc thả câu.
Tâm tư hắn nhanh chóng xoay chuyển, mới nhớ ra là mình có túi trữ vật, liền cất mớ trái câu vào.
Lúc đi tới bờ hồ, dáng vẻ trở nênđường đường chính chính.
Hai đệ tử này ước chừng hơn hai mươi tuổi, đều là luyện khí hậu kỳ.
A Cửu thấy một trong hai người vẫy tay với hắn, đành phải tiến đến chào hỏi.
“Ra mắt hai vị sư huynh!
“SuytfNgươi nhỏ giọng chút không cá sợ chạy mất!
“Vị sư đệ này thật lạ mắt, là ở ngọn núi nào!
” Bọn hắn vốn là luyện khí hậu kỳ, có thể ngự kiếm phi hành, cũng không khó để tới được đây Vị sư đệ này tuổi tác còn trẻ, có vẻ là luyện khí tầng bảy, tới được nơi này cũng không dễ dàng.
“Tiểu đệ là đệ tử Mộc Linh phong, cũng mới tới được một thời gian!
“Ồ, là Mộc Linh phong của Đỗ sư thúc!
“Bảo sao lại thấy ngươi lạ mắt như thế:
Hai ta đều ở trên ngọn chính phong luôn.
Hắc hắc, đều là đồng môn cả, từ từ quen biết!
“Ngươi xuống đầm Bích Thuỷ này là cũng tới câu cá sao, hay là có chuyện gì, bọn ta rảnh rỗi cũng có thể giúp một chút.
Từ Mộc Linh phong tới đây cũng không dễ dàng gì!
“Đa tạ hai vị sư huynh, ta chỉ muốn tới ven hồ cảm nhận chút thuỷ khí mà thôi.
Hắc hắc, ở với Đỗ sư thúc hơi, không mát mẻ cho lắm” Thủ pháp luyện đan của Đỗ sư thúc không ai không biết, hai người nghĩ tới liền nuốt nước bọt, không khỏi cảm khái.
“Tiểu đệ ngươi vất vả rồi!
“Hai sư huynh ngổi đây lâu chưa, khi còn ở dưới núi ta cũng rất hay thả câu!
“Hắc hắc, sư đệ nếu có hứng thú, có thể theo hai ta lăn lộn!
“Sư đệ ngươi mới tới còn không rõ.
Hồ Bích Thuỷ này không những tôm cá đa dạng, linh kh ẩn chứa trong thịt cá cũng không ít, ăn vào rất có ích cho tu hành!
“Chi là lĩnh tính bọn chúng không.
thấp, hơi khó câu được!
” Nam đệ tử vừa nói dứt câu, liền thấy dây câu rung rinh một hồi.
Hắn ra hiệu hai người yên lặng, sau đó đột nhiên kéo mạnh một cái.
Cần trúc cong v-út, từ trong nước kéo ra một con cá vảy bạc lấp lánh.
“Ha ha, ta còn đang định kể, liền tới luôn một con Bạch Linh ngư!
A Cửu thấy con cá không lớn lắm, ước chừng chưa tới nửa cân, đang định hỏi rõ huyền cơ trong đó, nhưng nam đệ tử này đã nhanh miệng nói ra.
“Sư đệ ngươi đừng nhìn cá này không lớn, chính là thịt cá ẩn chứa linh khí rất nhiều.
Theo giá trị mà tính, cũng gần bằng một khối linh thạch hạ phẩm đấy!
“Hắc hắc, vận khí hôm nay quả thật là tốt!
” Nam tử bên cạnh dụ đỗ nói.
“Đại ca, hay là tối nay chúng ta làm một nổi lẩu.
So với ích cốc đan quả thật là mỹ vị nhân gian!
“Khi nào ta thành đại ca của ngươi rồi.
Không có chúng ta nào ở đây cả, tuần trước chính ngươi nấu lẩu một mình, ta còn nhớ rõ!
“Lần đó không tính, con cá đó chỉ lớn bằng lòng bàn tay, mình ta ăn quả thật là nhét kẽ răng nha!
“Hắc hắc, hai vị sư huynh thong thả câu tiếp!
A Cửu khéo léo lui ra, không làm phiền nhã hứng hai người.
Lại chọn một vị ví cách đó không xa, khoanh chân xếp bằng, dáng vẻ minh tâm tĩnh khí.
“Thật chăm chỉ, bảo sao hắn còn tuổi nhỏ như thế đã luyện khí tầng bảy vững chắc rồi, khả năng rất sớm đột phá tầng tám nha!
“Ta với ngươi cũng nên học tập hắn, gần đây quá chếnh mảng tu luyện rồi!
“Sao gọi là chếnh mảng được.
Hai ta là gặp phải bình cảnh, câu cá vừa là rèn luyện tâm cảnh ăn cá là trợ giúp tu hành!
“Sao ta thấy, ngươi nói có vẻ cũng không sai!
” Hai người kiên trì thêm tầm nửa canh giờ, chỉ được vài con cá nhỏ, linh khí ẩn chứa cũng không nhiều.
Không rõ bọn hắn nghĩ là hôm nay vận khí đã hết, hay do cảm thấy xấu hổ vì lười biếng tu luyện, liền thu đồ vào túi trữ vật, đạp kiếm bay đi.
Tới khi thân ảnh hai người nhỏ lại, bằng với một con hạc trắng đang bay trên trời cao.
Hắn mới kĩ lưỡng nhìn ngang nhìn dọc, nhanh chóng biến mất dưới mặt hồ.
A Cửu không rảnh rỗi đến mức thả cần câu cá, mà trực tiếp lặn xuống mặt hồ, ẩn tàng khí tức, trong tay thủ sẵn một thanh ám khí, phía đuôi còn buộc lấy một sợi dây thanh mảnh, trụ tiếp cuốn lên cổ tay hắn.
Phạm vi ven hồ không sâu lắm, làn nước trong xanh, gần như có thể thấy đáy.
Tôm cá đủ loại, kéo nhau bơi thành từng đàn.
A Cửu trước giờ đã rèn luyện trong nước rất nhiều lần, học tập thuỷ độn cũng góp phần giúi hắn cảm thụ tốt hơn về thuỷ khí.
Vì thế lúc này hắn như cá gặp nước, liên tục tìm kiếm con mồi, khống chế mũi ám khí chuẩn xác rễ nước bay nhanh.
“Phập” A Cửu cuộn dây trở về, rất nhanh ôm lấy một con Bạch Linh ngư to bằng bắp đùi.
Hắn thần sắc vui vẻ, thu con cá vào trong túi trữ vật.
A Cửu trổi lên hít lấy một hơi, lại nhanh chóng lặn xuống ẩn nấp khí tức.
Lặp đi lặp lại, ước chừng sau nửa canh giờ, A Cửu đã dạo quanh dưới hồ Bích Thuỷ một vòng, đã đại khái hiểu rõ sinh thái nơi đây.
Dưới hồ hẳn là không có nhiều cá dữ, đại khái cùng lắm sẽ có mấy con tương đương với nhâ giai sơ kỳ.
A Cửu làm ra quyết định, thử bơi sâu ra giữa hồ thăm dò một phen.
“Thứ gì kia, là Thuỷ Tâm châu?
A Cửu động tác nhẹ nhàng, chậm rãi thăm đò đáy hồ.
Trước mắt hắn nhanh chóng hiện ra một bãi Trai lớn đang miệng, bên trong đều có một viên ngọc trai lớn bằng nắm tay trẻ em, tản mác ra ánh sáng nhu hoà.
Đột nhiên động tác hắn khẽ khựng lại, dưới đáy hồ, lại có một con cá lớn, hàm răng sắc nhọn, đang bơi qua bơi lại.
Theo hắn thăm dò, là một con cá có thực lực nhất giai hậu kỳ.
Tất nhiên linh trí con cá này rất thấp, tuy cảnh giới trên một bậc, nhưng về thần thức lại xa x¿ không bằng A Cửu, không thể phát giác ra được động tĩnh của hắn.
A Cửu lui trở ra, cẩn thận suy tính.
Thuỷ Tâm châu này vừa được ưa chuộng làm vật trang trí, vừa là một nguyên liệu luyện đan tương đối quý hiếm.
Theo những gì hắn biết được, một viên Thuỷ Tâm châu kích thước như này giá trị không hề nhỏ.
Dưới đáy hồ lại có tận mấy chục viên, trong đó lại có một phần lớn gấp rưỡi mấy viên còn lại, giá trị hẳn cao hơn khá nhiều.
“Môn quy chỉ nhắc tới không được tự tiện phá núi mở động, phát hiện sẽ phải đền bù linh thạch, làm nhiệm vụ bù đắp.
Hạn chế thi triển thuật pháp ảnh hưởng lớn tới tông môn, tuỳ mức độ mà nghiêm phạt.
”“Môn quy có vẻ cũng không chỉ tiết lắm!
“Vật ngoài tự nhiên, người hữu duyên có được, không phạm môn quy, không phạm môn quy"
A Cửu dạo quanh ven hồ, lấy thuỷ tảo phủ kín toàn thân, sau đó hít sâu một hơi, bình tâm tĩnh khí lặn xuống đáy hồ.
Lần thu Thuỷ Tâm châu này, cũng phải nói là “hung hiểm” vô cùng.
A Cửu sau khi vạch rõ đường đi nước bước, lập tức động thủ.
Khi hắn vừa thu mất vài viên Thuỷ Tâm châu, con cá dữ liền phát hiện dị thường, đuổi hắn trối c.
hết.
May mắn là hắn hiểu chút thuỷ độn, mới kịp thời vọt khỏi mặt nước.
A Cửu vội vã rời khỏi phạm vi Hồ Bích Thuỷ, vừa chạy vừa huýt sáo.
Tuy trên người hắn mất đi một mảng lớn y phục, bộ dáng vẫn vui vẻ vô cùng.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập