Chương 40 :
Bạch Liên sơn gió lộng A Cửu sau khi đi thế đến mồ hồi chảy ròng, như thường lệ bắt đầu múc nước, bón phân, chăm sóc dược viên.
Đột nhiên hắn cảm thấy có chút lạnh sống lưng.
A Cửu cẩn thận quay người lại, đã thấy Đỗ sư bá không biết xuất quan từ lúc nào, lúc này đang đứng cách hắn không xa.
Đỗ Mộc Ngôn vuốt râu cười nói:
“Chỉ trong vài tháng liền có thể đột phá liên tục hai tiểu cảnh giới.
Không nghĩ tới tu sỹ nguy linh căn đập vào nhiều tài nguyên như vậy, tiến cảnh còn có thể nhanh hơn cả tu sĩ thông thường!
” A Cửu cảm thấy nụ cười này có chút u ám, bất giác lùi lại.
“Sư bá người xuất quan rồi?
”
Ánh mắt của Đỗ Mộc Ngôn đảo quanh thân thể A Cửu từ trên xuống dưới.
Linh lực tràn trề, sinh lực dồi dào, nếu lão không biết, còn tưởng đây là một tên đệ tử thân truyền của vị trưởng lão nào đó, được cung cấp tài nguyên không thiếu chút gì.
Lão chọt tắt nụ cười, giơ bàn tay ra.
“Thuỷ Tâm châu?
A Cửu đầu óc nhanh nhạy, lập tức hiểu ra vấn đề.
Biển khổ vô biên, quay đầu là bờ.
A Cửu khó khăn nuốt một ngụm nước bọt, móc ra một viên Thuỷ Tâm châu nho nhỏ.
“Ta.
còn mỗi một viên này!
“Hắc Linh Lan, Sinh Cơ thảo?
A Cửu ngại ngùng xoè ra một nắm linh thạch hạ phẩm.
Đỗ Mộc Ngôn khí tức sôi trào, y phục không gió bay phấp phới.
“Ta tưởng đó đều là vật vô chủ.
Chuyện này, sư bá, ngươi không trách ta được!
” A Cửu nằm lim dim trên mái ngói một toà đình, mặc cho ánh nắng phủ xuống.
Hắn bị cưỡng ép nhận nhiệm vụ trông coi nơi này, hiện giờ đã trải qua mấy tháng rồi.
Không rõ Bạch Liên sơn này nằm ở khu vực nào, chỉ biết rằng đây là nơi tụ tập của toàn bộ linh hạc của Ngọc Huyền tông.
Là một ngọn núi lơ lửng trên không, xung quanh đều là gió lớn.
Lấy một toà đình làm trung tâm, bao quanh là đầm sen trắng rộng lớn, cảnh vật tươi tốt hữu tình, như chốn bồng lai tiên cảnh, mỗi tội tiếng hạc kêu loạn hơi ồn ào một chút.
Là nơi đám linh hạc thường xuyên ra vào, ước chừng phải trên trăm con lớn nhỏ.
Trong đấy đám hạc còn nhỏ, linh trí chưa cao, thường xuyên đi bậy nơi này, mới cần tới một đệ tử như hắn trông nom dọn dẹp.
Hắn có phần không hiểu tại sao mấy tháng nay, không hề thấy bóng dáng Tiểu Bạch ở nơi này.
A Cửu nhận thấy đám hạc nơi này hiếm khi trở nên an tĩnh, tâm tình liền trở nên thoải mái.
Đột nhiên hắn thấy ánh mặt trời bị che khuất, lập tức mở mắt tỏ vẻ khó chịu.
Đứng trên đầu hắn lúc này, xuất hiện một tiểu tử mũm mĩm độ mười tuổi, để tóc ba trái đào, làn da như sứ.
Đứa trẻ này chân đi trần, mặc một bộ y phục trắng muốt, đan xen chút hoạ tiết màu đen bên hai vạt áo.
Đứa trẻ lúc này nhíu mày đánh giá A Cửu, giọng nói như ông cụ non:
“Tiểu bối, ngươi là đang khinh nhờn Bạch Liên son!
” A Cửu giật mình đứng dậy, nghi thần nghi quỷ.
Bên ngoài Bạch Liên sơn này vốn dĩ gió rất lớn, chỉ có lĩnh hạc quen thuộc ngự phong mới có thể tự do xuất nhập.
Đứa trẻ này không những vô danh vô tức xuất hiện bên cạnh hắn, thậm chí hắn cũng không dò xét ra thực lực của đứa trẻ này.
Hắn nhớ lại lời Đỗ sư bá từng nói.
Tu tiên giới không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, ra ngoài cho dù gặp người trẻ tuổi, thậm chí một đứa trẻ con, cũng phải cẩn thận mà đối đãi.
Tuy trong lòng hắn nghĩ rất nhiều, nhưng bên ngoài cũng chỉ diễn ra trong nháy mắt mà thôi.
Lập tức theo phản xạ nhảy khỏi mái đình, lại hướng về đứa trẻ trên cao chắp tay cung kính:
“Đệ tử A Cửu, Thiên Nhai phong, ra mắt Bạch Hạc chân nhân!
” Đứa trẻ chuyển biến thái độ, vui vẻ bay xuống, vòng quanh A Cửu.
“Hảo, hảo tiểu tử!
Ngươi, ngươi là từ đâu, nghe được danh hiệu này!
“Là, sư bá có nói ta chủ nhân nơi này là tổ tông của toàn bộ linh hạc trong Ngọc Huyền tông, tên là Bạch Hạc!
“Ta nhìn ngài liền cảm thấy khí chất cao thâm khó lường, liền bất giác nghĩ ra!
” Thực chất lúc trước Đỗ sư bá có nói rằng chủ nhân nơi này là một con linh hạc tam giai, tên là Bạch Hạc, là thú cưỡi của đại trưởng lão.
Hắn thấy tên Bạch Hạc này giống như chỉ chung loài bạch hạc, nên cảm thấy có chút thiêu thiếu.
Mới bất giác gọi thành Bạch Hạc chân nhân.
Bạch Hạc chân nhân là một yêu thú tam giai sơ kỳ, vốn chưa thể hoàn toàn hoá hình, hình dáng này chỉ là dùng pháp thuật biến ra mà thôi.
Hắn lại thêm tật nói lắp mỗi khi vui.
Vì thể để hắn nói chuyện trôi chảy như con người, vẫn có chút miễn cưỡng.
Bạch Hạc chân nhân vỗ vai A Cửu mấy cái.
“Ánh, ánh mắt rất tốt, không tệ!
“Ngươi, ngươi tên gì ấy nhi!
“Ta tên A Cửu!
“A Cửu!
Ta định nói gì nhi?
“À, ta đã trở về rồi, ngươi cũng không cần ở lại nơi đây nữa, ta có thể đưa ngươi rời khỏi!
"
Bạch Hạc chân nhân ở nơi này cũng đã trăm năm có dư, biết rằng không đệ tử nào muốn nhận nhiệm vụ dọn dẹp nhàm chán trên đây, đa phần đều bị chịu phạt cả.
A Cửu vẫn muốn ở lại “chịu phạt” thêm mấy tháng, dù sao hắn đã được nhiều tài nguyên như thế, cũng không bị Đỗ sư bá tính toán thu lại lĩnh thạch.
Với lại linh khí nơi này cũng không tệ, nhân cơ hội có thể rèn luyện phương pháp ngự kiếm phi hành.
A Cửu lắc đầu nói:
“Ta muốn dùng chính sức mình rời khỏi nơi này!
” Bạch Hạc chân nhân nghe vậy lại trở nên vui vẻ.
Chủ nhân của hắn mỗi lần bế quan đều phả tính bằng năm, hắn thân là yêu thú, vốn dĩ cũng ít ai nguyện ý tâm sự chuyện trò.
Thông thường mấy tên đệ tử nhận nhiệm vụ dọn dẹp nơi đây, không có ai giống như A Cửu, đều muốn ròi đi sóm nhất có thể.
Từ khi Bạch Hạc chân nhân trở về, nơi này nhộn nhịp hơn hẳn.
Lũ hạc nô nhau kéo đến, còn mang theo không ít linh quả, linh thảo.
A Cửu giống như có phúc khí quấn thân, được ăn ké rất nhiều linh quả, linh thảo.
Những thứ cấp bậc như này gần như không có tác dụng với Bạch Hạc chân nhân, tất nhiên là hắn được ăn ké rồi.
Lúc này hai người A Cửu và Bạch Hạc chân nhân ngồi đối diện nhau, chăm chú đánh cờ.
Bạch Hạc chân nhân học theo chủ nhân của hắn, cũng rất ưa thích mấy thứ như đánh cờ.
A Cửu ban đầu vốn không rành thứ đồ chơi này, nhưng sau vài ngày, trình độ đánh cờ của hắn ngày một tăng cao, thậm chí lúc này đang khiến Bạch Hạc chân nhân vắt óc suy nghĩ nước đi tiếp theo.
Cũng không rõ là thiên phú đánh cờ của A Cửu cao, hay thực chất là trình độ đánh cờ của Bạch Hạc chân nhân quá kém.
Mấy ngày nay A Cửu đã đánh gần hai mươi ván cờ, nhưng chưa hề thắng được ván nào cả.
Mắt thấy lúc này chỉ còn hai, ba nước nữa sẽ chiến thắng, tâm tình không khỏi trở nên vui vẻ Đột nhiên một tiếng hạc minh quen tai vang lên, A Cửu liền nhận ra chủ nhân của tiếng kêu này là Tiểu Bạch.
Hắn nhìn ra phía ngoài, mau chóng thấy một con hạc có lông phần đầu màu đen hạ xuống.
Tiểu Bạch đi tới đâu, đám hạc khác liền vỗ cánh tránh ra xa.
A Cửu có phần nhận ra, vì sao mấy tháng nay không thấy Tiểu Bạch ở nơi này.
Hoá ra là lũ hạc ở đây không ưa thích màu lông của nó.
Bên tai A Cửu vang lên giọng nói của Bạch Hạc chân nhân.
“Ồ, mới mấy tháng không gặp, sao đã đột phá tới hậu kỳ rồi?
“Con tiểu hạc này màu lông có chút khác biệt, bị đồng bạn xa lánh, tu hành theo đó cũng chậm chạp không tiến!
“Sao ngài không giúp đỡ nó một chút?
“Đại nhân nhà ta từng nói, mọi sự nên thuận theo tự nhiên.
Không cần thiết thì không nên tạo thêm nhân quả.
Với lại, ta cũng không thân thiết với bọn chúng quá nhiều như ngươi nghĩ”
“Mấy trăm năm trước ta theo đại nhân về Ngọc Huyền tông.
Sau đó, hắc hắc, trong một lần uống trộm rượu của đại nhân, thần trí liền trở nên mơ hồ, phát sinh chút ngoài ý muốn với một con hạc cái!
” Tiểu Bạch thấy hai người ngồi dưới mái hiên, liền chậm rãi tiến tới.
Nó hướng Bạch Hạc châr nhân hơi cúi một cái, sau đó liền tới bên cạnh A Cửu, vui vẻ đập cánh khoe khoang.
Tiểu Bạch thành công đột phá, lớp lông vũ bên ngoài cũng có phần giống như thay da đổi thịt, đẹp đẽ hơn mấy phần.
“Ồ, ngươi là thế nào quen nha đầu này!
” A Cửu trong lòng có phần kinh ngạc, không ngờ Tiểu Bạch còn là con cái.
“Hắc hắc, hai ta giúp đỡ lẫn nhau, cùng nhau tầm bảo.
Nó đột phá một phần cũng là nhờ mấy viên Thuỷ Tâm châu ta cho nó!
” Bạch Hạc chân nhân thu bàn cờ vào trong tay áo, đứng dậy vuốt ve Tiểu Bạch:
“Ta quả là không nhìn nhầm người, tới, hôm nay ta dạy ngươi thuật ngự phong!
” A Cửu khẽ ngẩn người, nhanh chóng chắp tay trước ngực:
“Mong được chân nhân chỉ giáo!
Hắn trong lòng trở nên vui vẻ, không ngờ lại nhân hoạ đắc phúc.
Hắc thúc từng nói ngự phong thuật cùng với phong độn, là hai loại pháp thuật di chuyển vô cùng cao minh, sau này sẽ dạy cho hắn.
Bạch Hạc chân nhân dẫn A Cửu tới nơi cao nhất của Bạch Liên sơn.
Tuy mức độ gió nơi này không thể sánh được phía ngoài, nhưng cũng không phải thứ A Cửu có thể dễ dàng vượt qua được.
Bạch Hạc chân nhân lúc này nghiêm mặt, khẽ phất tay áo, tay chắp sau lưng, giọng nói hùng hồn không dứt:
“Ngự phong chỉ đạo, không phải dựa vào pháp lực mạnh hay yếu, mà quan.
trọng ở hoà mình với gió!
“Nếu ngươi muốn khống chế gió, trước hết phải hiểu được đạo lý, ngươi không thắng được gió, nhưng có thể theo gió mà đi!
“Con đã, à ngươi đã hiểu chưa!
” A Cửu mặt ngoài cẩn thận ghi nhớ từng câu, trong lòng chút nghi ngờ vừa rồi là vị Bạch Hạc chân nhân này học theo lời vị trưởng lão khi truyền dạy cho đệ tử.
“Có chút hiểu, nhưng ta tư chất không đủ, vẫn chưa cảm ngộ được huyền cơ trong đó!
“Ngự phong thuật nói khó không khó, nói dễ không dễ, nhưng tất nhiên tiểu tu sĩ như ngươi không thể nắm bắt ngay được.
Trước hết, ngươi ở nơi này theo dõi ngọn gió dưới cánh nha đầu này là được!
Không rõ Bạch Hạc chân nhân nói gì với Tiểu Bạch, nhưng mấy ngày sau đó nó luôn bồi tiếp A Cửu ở nơi đây, thường xuyên đón gió bay lượn để A Cửu quan sát.
A Cửu kiên nhẫn ngồi tại nơi đây.
Ban đầu hắn chỉ cảm nhận được lờ mờ những đường gió nâng đỡ thân thể Tiểu Bạch, sau đó lại nhìn chỉ tiết hơn tới từng sợi lông.
Quan sát ra xa đã có thể thấy những cơn gió liên miên như sóng.
Lúc thì hắn chăm chú quan sát, lúc thì hai mắt khép hờ, cẩn thận cảm nhận từng luồng gió lùa qua.
Cứ có thêm chút cảm ngộ, hắn lại thử ngự kiếm một lần.
Sau chừng bảy ngày đã có thể tự dc ngự kiếm, nương theo gió lớn mà bay lượn.
Không những linh lực cần thiết đệ ngự kiếm giảm đi vài phần, mà tốc độ cùng sự ổn định cũng tăng lên không ít.
Bạch Hạc chân nhân lơ lửng giữa không trung, nhìn bộ dáng ngự kiếm của A Cửu, cười nói:
“Tư chất không tệ, đã nắm giữ được hơn phân nửa tình tuý rồi!
” A Cửu ngự kiếm tới trước mặt Bạch Hạc chân nhân, chắp tay nói:
“Là chân nhân thủ pháp cao minh, truyền dạy dễ hiểu!
” Bạch Hạc chân nhân tâm tình trở nên vui vẻ:
“Hắc hắc, chỉ, chỉ là một tiểu pháp thuật, không đáng nhắc tới!
Có muốn, học thêm phong, phong độn không?
A Cửu cầu còn không được, liền gật đầu đồng ý.
Bạch Hạc chân nhân đích thân thị phạm.
“Nghe cho rõ pháp quyết!
“Thanh phong quán thể, linh hải vi dẫn Ý hợp vô hình, hình tùy gió động.
”“Ngoại tức hoà thiên phong.
Nội tức thành trường lưu!
” Ba tháng sau.
A Cửu bái biệt Bạch Hạc chân nhân, ngự kiếm xuyên qua tầng tầng gió lớn, rời khỏi Bạch Liên sơn.
Hắn trở về Mộc Linh sơn, dự định báo một tiếng với Đỗ sư bá, nhưng không gặp được, đành trước hết qua thăm hỏi sư tỷ Mai Lộ.
Lúc này Mai Lộ đang ở trước sân nhỏ, kiếm pháp uyển chuyển vô cùng.
“Cửu sư đệ, không phải ngươi bị giam lỏng trên Bạch Liên sơn sao?
“Hắc hắc, vị linh hạc đột nhiên trở về, ta cũng bị đuổi trở về.
Sư tỷ ngươi thấy sư bá đâu không!
“Ngươi cũng thật may mắn, ta nghe Đỗ sư bá nói phải trên một năm ngươi mới có thể rời khỏi!
“Nhắc tới mới nhớ, từ trước tới giờ đệ có thấy Đỗ sư bá có chỗ nào kì lạ không!
” A Cửu có chút suy ngẫm, nhanh chóng lắc đầu.
Tính tình Đỗ sư bá tuy có chút kỳ quái, nhưng so với một vài người tu đạo tính tình lạnh nhạt, có thể nói sư bá giống như một vị trưởng bối, thi thoảng vẫn để ý chăm lo cho con cháu.
Mai Lộ tra kiếm vào vỏ, khoanh tay đi vòng vòng.
“Mấy tháng nay ta thấy sư bá có phần trở nên nóng giận thất thường không rõ nguyên do.
Còn thường xuyên mở ra trận pháp, đóng cửa bế quan!
“Ta ở với Đỗ sư bá đã không ít năm, tính tình ngài ấy rõ như lòng bàn tay vậy!
“Đệ cũng biết, tu sĩ kiêng kị nhất là tâm cảnh xây ra vấn để.
Đối với Đỗ sư thúc đang tích luỹ để kết đan, lại càng quan trọng vô cùng!
“Ta không những tự suy ngẫm, còn trực tiếp hỏi han Đỗ sư bá, nhưng cũng không thu được kết quả gì?
Mai Lộ khẽ thở dài, lại nói tiếp.
“Chút thiệt hại mà đệ gây ra, đối với một tu sĩ trúc cơ đinh phong, còn là một đan sư, có thể nói là như muối bỏ biển, không đáng kể chút nào.
Với thiên phú đan đạo của sư bá, việc trở thành đan sư nhị giai thượng phẩm cũng nắm trong lòng.
!
“Nắm cái gì?
Đỗ Mộc Ngôn đột ngột xuất hiện, trầm giọng nói.
Hai người giật mình, vội vàng cúi đầu chắp tay.
“Sư bát “Sư điệt mới trở về, ra mắt sư bá!
” Giống như Mai Lộ miêu tả, tính tình của Đỗ sư bá có phần khác thường.
“Sư bá ngươi có vấn để gì, có thể tự mình giải quyết được.
Ngươi nghĩ với chút tu vi cỏn con của ngươi có thể giúp ích gì sao!
” Lão lại liếc sang A Cửu, nói lớn:
“Trở về cái gì, từ nay ngươi không còn là đệ tử của Mộc Lin!
phong nữa.
Lên Thiên Nhai Phong mà tự mình tu luyện!
” Đỗ Mộc Ngôn nói xong định phất tay áo dự định ròi đi, nhưng lão đột nhiên khựng lại, ném ra một chiếc lò đan có phần cũ kĩ.
“Chiếc lò này dù sao đối với ta cũng như gân gà, ngươi có thể mang theo!
” Lão nói dứt câu liền cưỡi gió rời khỏi.
“Cửu sư đệ, Đỗ sư bá hẳn là không có ý như vậy!
“Ta cũng biết rõ tính tình sư bá mà.
Lần này nói là để ta đi chịu phạt, bản chất vẫn là giúp ta mà giũa tu vi bản thân.
Hẳn là sư bá gặp chút chuyện gì đó, dù sao ngài không muốn nói, ta cũng không nhúng tay vào được!
“Vậy, sư đệ.
“Dù sao ban đầu ta muốn là ở trên Thiên Nhai phong lăn lộn một phen.
Sư tỷ bảo trọng nhé!
“Ngươi bảo trọng mới đúng, Mộc Linh phong nhàn nhã như vậy, còn có chuyện gì được.
Với lại ta cũng thường xuyên lên Thiên Nhai phong mà!
” A Cửu thu lò đan vào túi trữ vật, lại trở về gian nhà tre thu dọn chút đồ đạc vốn dĩ không nhiều.
Hắn cũng không lưu luyến quá lâu, nhanh chóng ngự kiếm lên Thiên Nhai phong.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập