Chương 41 :
Thiên Nhai phong Một năm sau.
Thiên Nhai phong vô cùng rộng lớn, Mộc Linh phong xa xa không sánh đc.
Thông thường đệ tử trúc cơ kỳ đều có cho mình động phủ riêng để tu luyện.
Còn tử luyện khí kỳ như A Cửu, chỉ có thể lựa chọn ở trong các kiến trúc sẵn có do tông môn xây dựng, hoặc có thể kiếm một góc nào đó tự chặt cây dựng phòng.
A Cửu vẫn giữ thói quen như cũ, chọn một nơi tương đối hẻo lánh hiểm trở, tự tay dựng lên một căn phòng trúc đơn sơ.
Tuy nơi này linh khí không quá mức đổi dào, nhưng từ đây có thể phóng tầm mắt ra phân nửa Thiên Nhai phong.
Cũng không phải do A Cửu quá mức ưa thích nơi an tĩnh, mà là những nơi có linh khí dồi dào nhất hầu như đều đã có chủ rồi.
Hắn ở đây tu luyện, ít nhất khi rèn luyện Cửu Vân Vô Ảnh và thổ độn thuật, cũng sẽ không.
có ai dòm ngó.
Vừa hay cách đây không xa cũng có một con suối không nhỏ, thuỷ khí đổi dào, đủ để rèn luyện thuỷ độn.
A Cửu biết được những thuật pháp này, hay kể cả Cửu Vân Vô Ảnh, đều là thứ không phải một tu sĩ luyện khí kỳ nho nhỏ có thể nắm giữ được.
Đạo lý tiền tài không lộ, hắn nắm rất rõ.
Một năm trôi qua, tuy tu vi A Cửu mới là luyện khí kỳ tầng chín đỉnh phong, chưa thể sớm mà đột phá tầng mười.
Nhưng về mặt thân pháp và thuật pháp lại tăng lên khá đáng kể.
Về thân pháp, Cửu Vân Vô Ảnh hắn đã vô cùng thuần thục, chỉ cần đột phá luyện khí kỳ tầng mười là có thể bước ra bước thứ chín.
Về thuật pháp, hắn thi triển thổ độn đã có thể trong vòng một hơi độn ra xa bảy mươi trượng.
Thuỷ độn thì trong vòng một hơi đi xa bốn mươi trượng.
Còn phong độn mà Bạch Hạc chân nhân chỉ dạy cho hắn, đã có thể độn xa trăm trượng rồi.
Cũng không phải phong độn có thể độn ra xa nhất là hắn nhuần nhuyễn nhất, mà là về mặt di chuyển, phong độn có ưu thế lớn hơn nhiều so với các loại khác.
Mỗi loại độn pháp sẽ có ưu điểm riêng.
Độn thổ thì có thể lẩn trốn khỏi vòng vây, ẩn nấp sâu dưới đất đá.
Thuỷ độn thuần thục, thì khi xuống nước lại trơn trượt như cá, giống như không có chút lực cản nào.
Phong độn thì bổ trợ việc phi hành, thậm chí còn bổ trợ cho cả Cửu Vân Vô Ảnh.
Hắc thúc từng nói những độn pháp này, khi chỉ là tu sĩ luyện khí kỳ, trúc cơ kỳ thi triển, thì chỉ là cảm nhận từng loại thuộc tính mà nương theo.
Một khi đạt tới cấp độ kim đan kỳ, mới thực sự gọi là độn pháp, có thể hoà mình vào thiên địa linh khí, từ nơi này chớp mắt độn tới nơi kia.
Còn về quyển Kim Cang kinh đang trôi nổi trong thức hải của hắn, nội dung bên trong quá tối nghĩa khó hiểu, hiện giờ tạm gác lại một bên.
Mấy tháng trước Trần sư thúc trở về, đã chủ động tìm tới hắn, nói thiếu nữ đã trở thành đệ tử chân truyền của một vị trưởng lão của Thanh Thiên phong, địa vị thậm chí mấy tu sĩ trúc cơ kỳ xa xa không sánh được.
Vì thế trước mắt, hắn vẫn là toàn tâm toàn ý, cố gắng đột phá luyện khí kỳ tầng mười sớm nhất có thể.
Tâm tư của thiếu nữ, làm sao mà A Cửu không nhận ra chứ.
Nhưng con đường mà hắnđi gâp ghểnh khấp khuỷu, phía trước thì sương mù phủ kín.
Tốt nhất vẫn là mỗi người nương theo cơ duyên của bản thân, cố gắng tu hành.
Một phần nguyên do cũng là vì trong nửa năm nữa Ngọc Huyền tông sẽ tổ chức Quần Long đại hội.
Là đại hội đấu pháp giữa các đệ tử luyện khí hậu kỳ.
Đại hội này cũng không phải là toàn bộ đệ tử luyện khí hậu kỳ toàn tông tranh đấu với nhau mà sẽ diễn ra theo từng ngọn chính phong, nhằm lựa ra những hạt giống ưu tú nhất để mà bồi dưỡng.
Nếu xếp hạng cao, không những được tông môn ban thưởng, tăng cường tài nguyên tu luyện, còn được các vị trưởng lão để ý, có thể một bước lên trời.
A Cửu trước đó có dò hỏi qua một vài đệ tử, biết được đại khái số đệ tử có tu vi luyện khí hậu kỳ ở Thiên Nhai phong ít cũng sáu, bảy mươi người.
Vì thế hắn ít nhất cũng phải vững chắc ở luyện khí tầng mười, mới có chút cơ hội đạt xếp hạng cao được.
Hắn ẩn ẩn cảm thấy, hẳn là bản thân có thể vượt cấp chiến đấu.
Nhưng đến mức độ như nào hắn cũng chưa rõ ràng, dù sao hắn cũng chưa từng phát sinh chiến đấu với tu sĩ đồng cấp.
Đã đầu giờ Ty, ba vầng mặt trời thi nhau chiếu lên đầu thiếu niên.
Thiếu niên lúc này chậm rãi mở mắt ra, viên linh thạch trong lòng bàn tay cũng trở nên ảm đạm không sáng.
Bàn tay hắn tăng chút lực đạo, viên linh thạch liền vỡ thành từng mảnh vụn.
A Cửu hơi nhíu mày, đổ đồ trong túi trữ vật ra, cẩn thận kiểm kê một hồi.
“Còn lại ba viên linh thạch hạ phẩm, vài viên Dưỡng Thể đan ta tự luyện chế!
”
“Ài, thực sự như người khác nói, ngũ hành linh căn như ta đúng là hao tốn tài nguyên tu luyện mà!
“Hiện tại còn năm mươi lăm điểm cống hiến, mong là đổi được chút đồ tốt!
” Nền tảng của hắn đã nện vững chắc, hẳn vài tháng nữa là có thể đột phá luyện khí tầng mười.
Trước mắt, hiện giờ phải dùng điểm cống hiến tìm một thanh kiếm tốt, cùng với chút phù lục phòng thân, nếu còn dư dả cũng có thể mua thêm chút đan dược phụ trợ.
Ba thanh phi đao cùng thanh bội kiếm trong tay hắn vốn là phàm vật, lúc này đã sứt mẻ tổn hại khắp nơi.
A Cửu thu đồ vào túi trữ vật, đứng dậy vươn vai một cái.
Lại lấy ra thanh bội kiếm dáng vẻ thê thảm, ngự kiếm bay đi.
Cũng gần nửa năm A Cửu chưa tới lại giao dịch đường, không ngờ lúc này nơi đây đã có chút thay đổi.
Nam tử chưởng quầy lúc này đang.
tiếp một tu sĩ, tu vi hắn là trúc cơ kỳ.
Phía bên kia lại có một nam tử trẻ tuổi đang bổi tiếp hai đệ tử luyện khí kỳ.
Mặc dù bề ngoài có chút thay đổi, nhưng A Cửu liếc mắt liền nhận ra được đây chính là thiết niên Lý Thất lúc trước.
Lý Thất mồm miệng linh hoạt, kiến thức cũng tương đối phong phú.
Sau khi thuận lợi trao đổi vài bình ngọc cho hai người, liền vội vàng rời khỏi quầy gỗ.
Hắn c( nén kích động, hướng A Cửu cười nói:
“Sư huynh hôm nay tới đây là cần vật gì, đan dược hay là v-ũ k-hí, gần đây chúng ta mới nhận về một lô hàng mới, đảm bảo không làm sư huynh thất vọng!
” A Cửu thấy hắn nháy mắt, liền giả bộ như hai bên không quen biết.
Lúc này chậm rãi nói ra:
“Trước mắt ta cần một thanh v-ũ k:
hí, phẩm chất chừng.
nhất giai thượng phẩm!
” Lý Thất nghe vậy trở nên nghiêm nghị, ghé sát tai A Cửu nói nhỏ:
“Một thanh v-ũ k:
hí nhất giai thượng phẩm có thể lên tới một trăm linh thạch hạ phẩm.
Vũ khí thượng phẩm có phần đắt đỏ, một phần là số lượng quá ít, phẩm chất so với trung phẩm cũng không chênh lệch quá nhiều.
Cửu ca thật sự muốn?
A Cửu nghe vậy mí mắt giật giật:
“Vậy giúp ta kiếm thử một thanh nhất giai trung phẩm!
” Lý Thất sau khi tới nơi này một thời gian, liền bộc lộ ra thiên phú “thương buôn” cha truyền con nối, không khỏi dẫn tới các sư huynh, sư thúc gật đầu khen ngọi.
Hắn lại làm việc chăm chỉ, có trách nhiệm.
Trong một lần chuyển đồ lên núi, bị một con khi lén lút trộm đi một món đồ.
Hắn thấy thế liền đích thân đuổi theo vào rừng sâu, không ngờ phúc khí quấn thân, lại tình cờ tìm được một gốc linh sâm hơn hai trăm năm.
Hắn cũng không tàng vật, liền dâng cho một vị sư thúc, sau đó liền được đề bạt lên tới nơi đây.
Tính toán thời gian cũng được khoảng bốn tháng rồi.
Lý Thấy ở giao dịch đường đủ lâu để hiểu rõ tài phú của đệ tử luyện khí kỳ đến mức nào.
Lúc này nghe A Cửu nói thế mới tươi cười gật đầu, nhanh chóng lấy ra ba hộp gỗ trạm trổ cầu kỳ.
“Sư huynh ngươi xem, trong này lần lượt là một thanh đao, một thanh kiếm và một cây cung, có thể tính là xếp hạng đầu trong các linh khí"
nhất giai trung phẩm!
“Sư huynh từ từ xem xét, nếu không ưng, trong quầy vẫn còn khá nhiều linh khí nhất giai trung phẩm, chỉ là phẩm chất có kém hơn chút!
” A Cửu cẩn thận xem xét, cuối cùng vẫn là vừa ý thanh kiếm.
Đao hắn dùng không quen, còn cung thì tạm thời hắn không cần dùng tới.
Dù sao sân đấu pháp có giới hạn, cung pháp của hắn tuy mạnh, nhưng giao đấu trong đấy sẽ bị áp chế khá nhiều.
Lựa chọn thanh kiếm nhất giai trung phẩm này vẫn là hợp lý nhất.
“Ta muốn thanh kiếm này, giá cả thế nào!
“Sư huynh là muốn mua bằng linh thạch hay điểm cống hiến.
Nếu là điểm cống hiến thì sẽ tốn bốn mươi bảy điểm cống hiến!
” Lý Thất để ý nam tử quản sự vẫn đang trao đổi với vị tu sĩ kia, liền nháy mắt nói nhỏ:
“Cửu.
ca, thanh kiếm này vốn có thể bán giá bốn mươi chín điểm cống hiến, như này đã là thấp nhất rồi!
” A Cửu còn lại tám điểm cống hiến, liền dồn toàn bộ mua thêm một viên Hồi Linh đan nhất giai trung phẩm tốn ba điểm cống hiến, có thể vừa ôn dưỡng kinh mạch, vừa giúp nhanh chóng khôi phục linh lực.
Một tấm Cự Lực phù nhất giai trung phẩm tốn ba điểm cống hiến, có thể giúp tăng mạnh lực lượng thân thể lên nơi dán.
Một tấm Tiểu Hộ Thân phù nhất giai trung phẩm tốn hai điểm cống hiến, có thể tạo thành tấm khiên đỡ được một kích của tu sĩ luyện khí tầng mười hai.
A Cửu trước khi rời khỏi chỉ ngầm gật đầu với Lý Thất, cũng không nhiều lời, dù sao thiếu niên này đã vững bước chân ở nơi đây.
Thánh nhân dạy rồi, “thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức”.
Quãng thời gian tiếp theo, chuyện tu hành của A Cửu cũng không phát sinh vấn đề gì.
Y như hắn dự tính, hai tháng sau thuận lợi đột phá luyện khí kỳ tầng mười.
Hắn đột phá cảnh giới, lại có một thanh linh kiếm thuận tay, thực lực nhờ đó tăng mạnh một bậc.
Mấy tháng sau hắn lại ngựa quen đường cũ, cùng Tiểu Bạch càn quét một phương, tất nhiên lần này hắn đã thu liễm rất nhiều rồi.
Lại nói phương viên xung quanh Thiên Nhai phong tu sĩ đông đúc, cũng không có nhiều tài nguyên dư thừa để hắn vơ vét cho lắm, chỉ đủ miễn cưỡng cầm cự qua ngày mà thôi.
Thời gian như nước chảy mây trôi, chớp mắt đã đến ngày t thí đại hội.
Ti thí đại hội diễn ra ngay trên một ngọn núi, phần đỉnh giống như bị ai đó một kiếm cắt ngang, bằng phẳng vô cùng.
Lúc A Cửu ngự kiếm bay tới, đã thấy xung quanh khán đài xuất hiện rất nhiều người rồi.
Bởi vì hôm nay Thiên Nhai phong tỉ thí trước tiên, những phong còn lại sẽ lần lượt tỉ thí vào những hôm khác, bởi thếnơi đây cũng có không ít gương mặt lạ lẫm, hẳn là từ những phong khác đi qua tham gia náo nhiệt.
Thời gian tới khi bắt đầu vẫn còn một lúc, A Cửu dự định tìm một vị trí, liền nghe thấy tiếng goi của Mai sư tỷ từ xa.
“Cửu đệ, bên này!
“Sư tỷ, ta còn tưởng ngươi không định tham gia nữa!
” Phía bên đài đối diện, có một thiếu nữ mặc thanh y, trên mặt đeo một tấm mạng sa mỏng.
Tuy không nhìn rõ dung mạo của nàng, nhưng có thể tưởng tượng ra được đây là một tiên tủ mỹ lệ thoát tục.
Bên cạnh nàng là một nữ tử có tu vi trúc cơ kỳ, thấy nàng liên tục đảo mắt nhìn quanh, liền dò hỏi:
“Hàn Linh, ngươi là đang kiếm ai vậy!
” Thiếu nữ đeo mạng che mặt khẽ cười:
“Không có gì, chỉ là lần đầu muội tham gia nơi náo nhiệt như này, có chút tò mò mà thôi!
” Nữ tử gật đầu, ân cần dặn dò:
“Lần này trưởng lão muốn ta đưa muội quan sát tu sĩ luyện khí đấu pháp, muội nhất định phải xem kĩ đấy.
Tu sĩ chiến đấu không những phải dựa vào tt vi bản thân, còn cần có tâm tư linh hoạt.
Nhiều khi, còn phải xảo trá một chút, điểm này muội còn có chút thiếu sót, cần để ý kĩ!
” Câu dặn dò này, thiếu nữ lại chỉ nghe lọt được mấy chữ, bởi vì ánh mắt nàng đang tập trung trên một thân ảnh phía xa.
Nàng theo bản năng định gọi lớn một tiếng, nhưng đột ngột dừng lại.
Gần hai năm không gặp, thiếu niên khi xưa dáng vẻ đã chững chạc hơn một chút, anh tuấn hơn một chút, lúc này đang nói cười vui vẻ với một nữ tử bên cạnh.
Nữ tử này cũng rất xinh đẹp, tu vi còn là luyện khí tầng mười hai.
Mai Lộ tính ra cũng đã hai mươi lăm tuổi, nhưng nàng tỉnh thông đan đạo, biết cách ôn dưỡng thân thể, nên bề ngoài không khác một nữ tử vừa độ mười tám, hai mươi là bao.
“Hàn Linh, muội nghe ta nói không thế!
Ồ, các sư thúc, trưởng lão tới rồi!
” Thiếu nữ hơi thất thần một chút, liền dời ánh mắt lên cao.
Phía cao chừng mười mấy trượng lơ lửng năm tấm bình đài, lúc này phân biệt ngồi lấy năm người.
Nữ tử cẩn thận giảng giải:
“Người ngồi giữa là trưởng lão Vân Sơn của Thiên Nhai phong.
Nam tử bên trái cũng là tu sĩ của Thiên Nhai phong.
Tiếp đó là một vị chấp pháp của Thiên Hình phong.
Bên phải là Nguyệt sư bá của Thiên Huyễn phong, còn kia là Lam Vũ sư bá của Thiên Thanh phong ta, ngươi cũng gặp qua mấy lần rồi.
“linh khí:
vrũ khhí cấp bậc luyện khí kỳ, trúc có kỳ gọi là linh khí.
Vũ khí cấp bậc kim đan kỳ, nguyên anh kỳ là pháp khí.
Trở lên là pháp bảo
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập