Chương 42 :
Quần Long đại hội Giữa không trung lơ lửng một bình hồ lô xanh biếc, phát ra quang mang nhang nhạt.
Trên đấy đứng lấy một nam tử, giọng nói như chuông đồng.
“Quần Long đại hội định kỳ ba năm một lần, mục đích không những lựa chọn ra những đệ tử hạt giống ưu tú, còn giúp chúng đệ tử cùng nhau học hỏi, trau dồi bản thân.
Giúp cho nền móng của Ngọc Huyền tông ta ngày càng trở nên vững chắc!
”
“Lần này Thiên Nhai phong ta tổng cộng có sáu mươi đệ tử tham gia.
Thể lệ thi đấu vẫn như cũ, ba vòng đối chiến sàng lọc từ từ.
Tám người chiến thắng cuối cùng sẽ tiến vào chung cuộc!
“Khi trên lôi đài, chỉ cần khiến đối thủ rời khỏi sân hoặc chủ động nhận thua là sẽ thắng!
“Không dùng độc dược, vật phẩm nhị giai trở lên!
“Và ta nhắc lại một lần, thí sinh nào nếu nổi sát ý muốn hạ sát đồng môn, trọng tài đều sẽ biết được.
Hậu quả tự chịu!
“ “Quần Long đại hội.
hiện tại khai màn!
” Nam tử vỗ nhẹ bình hồ lô, tức khắc từ trong phun ra mấy chục khối cầu.
Đệ tử phía dưới chỉ cần khẽ dùng linh lực hoá tơ là kéo được khối cầu về tay.
“Cửu sư đệ, ngươi là số bao nhiêu, của ta là năm mươi sáu!
“Ta là số hai mươi tám, xem ra tỷ phải đấu trước rồi!
” Nam tử thấy tất cả đệ tử đã có viên cầu thuộc về mình, lúc này lớn giọng nói:
“Đấu cặp với nhau theo số cao nhất và số thấp nhất, đầu tiên là số một đấu với số sáu mươi, tiếp theo số h¡ đấu với năm mươi chín, cứ thế tiếp tục!
” Tổng cả sân đấu phải rộng hơn trăm trượng, lại chia thành năm sân đấu, lấy biểu tượng ngũ hành phân biệt.
Ở giữa là Hoả đài, xung quanh phân biệt là Kim đài, Mộc đài, Thuỷ đài, Thổ đài.
Tỉ thí nhanh chóng diễn ra, hiện giờ là năm sân cùng lúc thi đấu, mỗi sân lại có một tu sĩ trúc cơ trung kỳ đứng ngoài làm giám khảo.
A Cửu được dịp thi đấu sau cùng, lúc này đứng ở bên ngoài cẩn thận quan sát.
Hắn theo dõi hồi lâu, không khỏi tấm tắc khen ngợi, thế gian quả là thuật pháp đa dạng phong phú.
Mỗi tu sĩ bởi vì linh căn khác nhau, cơ duyên khác nhau, sở trường khác nhau, mà thân pháp, công pháp, mỗi người mỗi vẻ.
Lại nói Quần Long đại hội này chỉ cần đat tới tu vi luyện khí hậu kỳ có thể tham gia, nhưng hắn quan sát thấy đệ tử tham gia đa phần là luyện khí tầng mười trở lên.
Chỉ có lác đác vài đệ tử có tu vi luyện khí kỳ tầng chín tham gia náo nhiệt.
Mai Lộ nhảy lên Mộc đài, đối thủ của nàng là một nữ tử buộc tóc đuôi ngựa, tu vi luyện khí kỳ tầng mười một.
Tuy Mai Lộ hơn nữ tử này một tiểu cảnh giới, nhưng nàng ít khi tranh đấu, về phương diện đấu pháp thiếu hụt không nhỏ, bởi vậy đã mấy lần suýt lật thuyền trong mương.
May mắn là nàng vẫn còn là một đan sư, tâm cảnh ổn định hơn so với không ít người.
Nhờ thế nàng vẫn có thể kịp thời trở tay, lấy lại cục diện.
Nữ tử đột phá vài lần không thành công, cũng không cố chấp, không bao lâu liền chủ động nhận thua.
Tới lượt A Cửu, hắn cũng tương đối may mắn, đối thủ là một thanh niên luyện khí kỳ tầng mười.
A Cửu thi đấu với tư thế không được khinh địch, vì thế mới đầu đã tung ra hết sức.
Ai ngờ chỉ một lần hắn áp sát được thân thể của thanh niên, lại nện ra một đấm.
Thanh niên liền giống như diểu đứt dây, hộc máu bay ra khỏi sân, hôn mê b:
ất tỉnh.
A Cửu không khỏi sửng sốt, gãi gãi đầu, tại sao lại yếu như thế.
Hắn không biết rằng đa phần tu sĩ luyện khí đều một lòng chú tâm luyện khí, đề cao cảnh giới để kịp thời trúc cơ.
Thời gian như vàng như bạc, nào có rảnh rỗi mà tăng cường thân thê Vòng đầu tiên nhanh chóng kết thúc, lúc này những thí sinh chiến thắng tiếp tục bốc thăm lạ từ đầu, số hiệu từ một tới ba mươi.
Lần này A Cửu bốc trúng số tám, vì thế thi đấu trong đọt thứ hai.
Mai Lộ thì bốc trúng số bốn, tiếp tục thi đấu ngay vòng đầu tiên.
Đối thủ của nàng lần này là một nam tử trẻ tuổi, tu vi luyện khí kỳ tầng mười một, hai tay cầm một cặp loan đao phẩm chất không thấp.
Nam tử này giống như kinh nghiệm chiến đấu không ít.
Ngay khi tiếng hô trọng tài vừa vang, hắn lập tức cười lạnh, hai thanh loan đao cọ sát vào nhau, lập tức có hoả diễm bao trùm.
Hắn cũng không.
chần chờ, thân thể lập tức như mũi tên rời cung, thu hẹp khoảng cácf với Mai Lộ.
Mai Lộ phản ứng nhanh không kém, thân thể khẽ trượt về sau, lập tức gọi ra một chiếc đỉnh ba chân nện thẳng hướng nam tử đang lao tới.
Chiếc đỉnh này là linh khí nhất giai thượng phẩm, không những dùng để luyện đan vô cùng hiệu quả, mà lực phòng ngự cũng vững.
chắc vô cùng.
Nam tử đan chéo loan đao trước ngực đón chặn chiếc đỉnh.
Chiếc đỉnh đầm thẳng, uy lực mạnh mẽ khiến nam tử liên tục trượt lui ra xa.
Đột nhiên đầu gối nam tử khuyu xuống, nửa người ngửa ra phía sau thoát khỏi chiếc đỉnh.
Hắn lập tức bật người dậy, động tác không ngừng chút nào, lập tức đuổi tới Mai Lộ, tốc độ còn nhanh hơn ban đầu mấy phần.
Mai Lộ lúc này tạm thời không thể gọi chiếc đỉnh trở về, nhưng nãy giờ đã đủ thời gian cho nàng thi pháp.
Chỉ thấy lúc này trước mặt nàng xuất hiện năm thanh phi kiếm hình dáng tương đồng, không phân thật giả.
Nàng quét khẽ một tiếng, năm thanh phi kiếm lập tức bay nhanh, theo một tiết tấu hướng nam tử vây lấy.
Mai Lộ còn chưa kịp đắc ý, đã thấy nam tử cuồng bạo một trận, liên tục chém ra từng luồng đao khí lực rửa, bốn thanh phi kiếm hư hư thực thực cũng nhanh chóng tan biến.
Mai Lộ nhận thấy tình thế không ổn, đau lòng dán lên một tấm Hộ Thân phù.
Trên thân thể nàng nhanh chóng hiện lên một tầng cương khí vàng nhạt.
Cương khí vừa thành, nam tử cũng lập tức áp sát lấy nàng.
Mai Lộ bị nam tử áp chế, vừa đánh vừa lui, bất giác nàng đã lui ra khỏi sân đấu.
Mai Lộ mặt mày sa sầm:
“Thật là thảm, không những ta thua chóng vánh.
Còn phí mất một tấm Hộ Thân phù trị giá năm linh thạch hạ phẩm!
” A Cửu suy ngẫm, nói:
“Công pháp của tên đó không những có phần khắc chế tỷ, chiến đấu trong phạm vi giới hạn như này lại càng có lợi cho hắn!
” Mai Lộ gật đầu, trong lòng tự nhủ do kinh nghiệm của bản thân non kém, sắp tới phải thường xuyên đấu pháp với các tỉ muội mới được.
Tới lượt A Cửu, hắn được xếp tới Thổ đài, đối thủ là một nam tử có tu vi luyện khí tầng mưò một, tên là Bảo Vượng.
Bảo Vượng trên tay phe phẩy quạt gấp, y phục có chút khoa trương, dáng vẻ hẳn là một người có tiền.
Trận đấu vừa bắt đầu, hai người trước hết thăm dò thực lực lẫn nhau.
Bảo Vượng cầm quạt gấp đỡ kiếm của A Cửu, cười nói:
“Cửu đệ ngươi tuổi còn nhỏ, dáng v‹ vừa tấn thăng luyện khí kỳ tầng mười chưa được bao lâu.
Hản là cũng giống như một số người, tới đây tham gia náo nhiệt.
Chi bằng ngươi chủ động nhận thua, ta sẽ trả mười linh thạch hạ phẩm!
” A Cửu nghe vậy ngược lại có phần tăng chút lực đạo:
“Sư huynh thứ lỗi, ta là muốn đạt vị trí càng cao càng tốt!
” Bảo Vượng nghe vậy không khỏi bật cười, dáng vẻ nhanh chóng trở nên nghiêm túc:
“Hừ, nực cười!
Ta là muốn tiết kiệm chút sức lực để tranh đấu cho vòng sau mà thôi.
Bảo Vượng t:
đã vững.
chắc ở luyện khí kỳ tầng mười một hơn một năm nay.
Cây quạt này lại là linh khí nhất giai thượng phẩm.
Trong người còn có nội giáp phẩm chất tương tự.
Không những thế phù lục cao giai ta cũng không thiếu.
Sư đệ ngươi là muốn dùng cái gì để thắng được ta!
Chi bằng mỗi bên lui một bước, ta đưa ngươi mười ba linh thạch hạ phẩm!
A Cửu trong lòng có phần ngạc nhiên, không ngờ lại có người chủ động tiết lộ bài tẩy của thân cho đối thủ.
A Cửu lại tăng thêm chút lực đạo, cười nói:
“Sư huynh hẳn là rất có tiền, chi bằng hai ta đán!
cược một phen.
Nếu ngươi thắng ta sẽ trả ngươi hai mươi viên linh thạch hạ phẩm.
Còn ngược lại nếu ta thắng ngươi cũng phải đưa ta hai mươi viên.
Huynh thấy thế nào!
” Bảo Vượng lực đạo tăng thêm, sinh ra hứng thú, chuyện hắn thích nhất chính là cá cược:
“Hắc hắc, hoá ra là người đồng đạo.
Ta cũng không muốn lấy lớn hiếp nhỏ, nếu ngươi thắng ta sẽ móc ta luôn bốn mươi viên linh thạch hạ phẩm, còn ngươi thua thì chỉ cần đưa ta hai mươi viên mà thôi.
Sư đệ thấy thế nào!
” Hai người đỡ chiêu, đồng thời lui xa ra vài trượng.
A Cửu gật đầu cười nói:
“Được, nhất ngôn cửu đỉnh!
” Hắn vừa mới dứt lời, đã thấy nam tử Bảo Vượng liên tục đắp lên mình hai tấm phù lục.
Theo nhận biết của A Cửu, hắn là một tấm Cự Lực phù, Phong Hành phù.
A Cửu biểu lộ ra vẻ e sợ, định lùi ra xa.
Nhưng Bảo Vượng lại cười ha ha, chớp mắt đã xuất hiện trước mặt A Cửu, cổ tay khẽ xoay, cán quạt nện lên người hắn.
Thân thể A Cửu cong như con tôm, động thân muốn tránh, nhưng nam tử Bảo Vượng sau khi sử dụng hai lá phù lục nhất giai thượng phẩm, tốc độ và lực lượng đều tăng mạnh, hắn nhất thời không thoát ra được.
Bảo Vượng miệng cười ha ha, khí thế như rồng:
“Để ta xem thử sư đệ ngươi có thể kiên trì tới bao giò!
A Cửu lúc này dáng vẻ có phần chật vật, vừa đỡ đòn vừa né tránh, bị nam tử Bảo Vượng lùa quanh sân đấu mấy vòng.
Một lúc sau, Bảo Vượng hơi thở có phần gấp gáp.
Hắn trong lòng không khỏi bực bội, rõ ràng đối phương liên tục trúng đòn, nhưng để ý lại thấy không có vết thương nào là chí mạng cả.
Thời gian phù lục lúc này chỉ còn phân nửa, nhưng cũng đủ rồi.
“Cửu sư đệ đúng là giấu nghề, là ta đã xem nhẹ ngươi.
Nhưng mà, trận đấu này cũng nên chấm dứt rồi!
” Bảo Vượng vừa nói, vừa bỏ vào miệng một viên Hồi Linh đan nhất giai thượng phẩm, trong nháy mắt lĩnh lực tăng mạnh trở lại.
Viên Hồi Linh đan này hắn dự định cho tranh đấu ở vòng sau, không ngờ lúc này đã phải dùng rồi.
Phải biết rằng trong thời gian.
ngắn, tu sĩ không để phục dụng liên tục nhiều loại đan dược.
Dùng nhiều không những khiến dược lực hấp thu suy giảm, còn có thể dẫn tới phản phê.
Ngược lại phù lục có thể liên tục sử dụng, nhưng vài tấm còn lại hắn phải để dành cho tranh đấu vòng sau.
A Cửu lại tiếp tục bị Bảo Vượng đuổi đánh.
Ước chừng sau thời gian nửa chén trà, phù lục của Bảo Vượng đã sắp hết hiệu lực.
Hắn lúc này có phần gấp gáp, điên cuồng công kích A Cửu.
Bề ngoài A Cửu lúc này có phần thê thảm, nhưng khuôn mặt hắn ngày càng lạnh lùng, thân pháp cũng có xu thế bắt kịp với Bảo Vượng.
Bảo Vượng tuy tốc độ và sức mạnh tăng cao, nhưng sự linh hoạt xa xa không bằng ACửu.
Lại nói A Cửu có kinh nghiệm chiến đấu khá nhiều, tỉnh thần lực cũng vững chắc, phải tương đương với tu sĩ luyện khí kỳ tầng mười hai.
Vì thế hầu như mọi đòn trấn công của Bả.
Vượng, hắn đều có thể nhìn ra được.
Chỉ là từ đầu tới giờ hắn cố tình che dấu thực lực, chờ đợi thời cơ chín muổi.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập