Chương 43 :
Chi tranh Nữ tử đi cạnh thiếu nữ tên Tư Hương, là đệ tử tâm phúc được trưởng lão Cẩn Huyên bồi dưỡng.
Nàng theo lệnh của trưởng lão, hộ đạo cho Vũ Hoa Linh tới khi nàng tấn thăng trúc cơ kỳ.
Trên khán đài, Tư Hương lúc này đang tỉ mỉ giảng giải:
“Ra ngoài khi phát sinh tranh đấu, luôn luôn không được chủ quan.
Thế gian có đủ hạng người quỷ kế đa đoan, có thể lật thuyền trong mương bất cứ lúc nào.
Hàn Linh, có phải ngươi nghĩ tên thiếu niên ở Mộc đài sắp không chịu nổi rồi đúng không!
” Thiếu nữ khẽ lắc đầu, giọng nói chắc chắn:
“Ta đoán hắn sẽ thắng!
” Tư Hương định giảng thêm chút đạo lý, lúc này không biết phải nói thế nào:
“Chênh lệch nhiều như thế, muội làm sao nghĩ hắn sẽ thắng được?
”
Thiếu nữ cười nói:
“Tỷ cứ cho là ta linh cảm đi!
” Tư Hương tiếp tục giảng giải:
“Nhìn thì thiếu niên này thua thiệt khắp nơi, nhưng hắn vẫn có thể chạy nhảy tung tăng nãy giờ.
Thân pháp linh hoạt ổn định, cũng không có v·ết t·hương nào là nặng cả.
Có thể dễ dàng đoán được kinh nghiệm chiến đấu của hắn tương đối phong phú, lúc này hẳn là đang chờ đối phương lộ ra sơ hở.
Nhưng mà để nói thiếu niên này có thể thắng được đối phương thì khó vô cùng, trừ khi hắn cũng có thể nhịn đau, bỏ ra ít nhất một tấm phù lục nhất giai thượng phẩm có giá không nhỏ!
” Hai người tiếp tục dồn sự chú ý vào khu vực Thổ đài.
Linh quang trên người Bảo Vượng lúc này trở nên chập chờn.
A Cửu dần dần hiển lộ thực lực, khiến Bảo Vượng ngày càng gấp gáp.
“Mẹ nó, là ngươi ép ta!
Ta cũng không tin ngươi còn nhiều linh lực!
” Thời khắc phù lục mất đi tác tụng, Bảo Vượng cầm cây quạt chém ngang.
Từ trong nan quạt phóng ra một cây phi châm hư hư thực thực, rất khó nhận thấy.
Bảo Vượng khẽ lui về sau, tranh thủ thời cơ kích phát phù lục.
Chính là lúc này.
A Cửu thân pháp tăng nhanh, lao về phía trước.
Phi châm thâm độc bị hắn nhìn thấu từ trước, dễ dàng né tránh.
A Cửu áp sát, tay trái hắn tung ra, khéo léo đánh vào cổ tay phải Bảo Vượng, làm chệch thế công của chiếc quạt.
Tay còn lại của Bảo Vượng đang bận kích phát tấm Cự Lực phù, không tiện phòng phủ, lập tức bị A Cửu nện một quyền vào thẳng mặt.
Bảo Vượng văng xa, máu mũi chảy đầy mặt.
Hắn đúng là có nội giáp nhất giai thượng phẩm, nhưng mà nội giáp không bảo vệ được khuôn mặt đầy đặn của hắn.
Hắn chịu một đòn của A Cửu, loạng choạng đứng dậy, lúc này cũng đã kịp thời sử dụng tấm Cự Lực phù.
Hắn muốn tranh thủ tiếp tục kích phát tấm Phong Hành phù, nhưng A Cửu lại không cho hắn cơ hội đó.
Chỉ thấy trong nháy mắt khi hắn vừa đứng dậy, A Cửu đã xuất hiện ngay trước mặt, thế công như vũ bão.
Lúc này đúng là lực lượng của Bảo Vượng trên A Cửu một bậc, nhưng động tác lại thô cứng, chậm chạp không nhanh.
A Cửu không những linh hoạt, sức bộc phát cũng doạ người vô cùng.
Bảo Vượng có cảm giác hắn giống như một đứa trẻ to xác, đang chiến đấu với một chiến binh vậy.
A Cửu điều phi kiếm ra sau lưng, ngăn chặn cây kim châm đang hướng hăn lao tới.
Hắn lại tiếp tục triển khai Cửu Vân Vô Ảnh đánh cho Bảo Vượng sứt mẻ khắp người.
Hắn nhằm vào chân, vào tay, vào mặt Bảo Vượng mà đánh.
“Không thể nào, sao ngươi còn nhiều linh lực như thế!
” Vào thời khắc mấu chốt, A Cửu không rảnh nói nhảm, một mực chuyên tâm mà đánh.
“Ta nhận…”
“Ta…”
“Ta nhận.
”“Ta nhận thua” Bảo Vượng ngã ngửa ra đất, mặt mũi sưng vù.
Nắm đấm của A Cửu lúc này cách mặt hắn chỉ chừng một tấc “Bảo Vượng huynh không nói sớm, vất vả huynh rồi!
” Bảo Vượng nghe phán quyết của trọng tài, liền yên tâm nằm ngửa trên sân, trong lòng ấm ức, nước mắt trải dài.
Trên khán đài ồn ào náo nhiệt.
Vũ Hoa Linh thấy A Cửu chiến thắng, trong ánh mắt liền loé lên sự vui mừng.
Nàng lại nhanh chóng ổn định cảm xúc, tránh cho có người phát giác ra được.
Tư Hương khi thấy thiếu niên xoay chuyển thế cục, không khỏi ngạc nhiên một trận.
Phải biết rằng nàng có tu vi trúc cơ trung kỳ.
Hai tu sĩ luyện khí kỳ tranh đấu trong mắt nàng giống như trẻ con đùa nghịch, gần như từng chi tiết từ lớn tới nhỏ, đều có thể thu vào trong mắt.
Nàng ban đầu thấy rằng thiếu niên này hẳn là đang chờ đợi thời cơ, giống như dã thú bị dồn vào đường cùng muốn cắn ngược một cái.
Nhưng không ngờ rằng, thiếu niên ẩn giấu rất sâu, không những là về tâm tính, mức độ linh lực, còn cả cường độ thân thể.
“Muội làm sau lại biết hắn sẽ thắng?
“Không phải muội nói rồi sao, là cảm giác mà thôi!
Nay ta cũng thật may mắn, đã dự đoán đúng được phân nửa số trận rồi!
” Từ đầu đại hội tới giờ, hễ gặp trận đấu nào có chút thú vị, Tư Hương và Vũ Hoa Linh sẽ thi nhau phân tích và dự đoán kết quả, cũng là một dạng thu nhập kinh nghiệm giao đấu vô cùng hiệu quả.
Tính cả trận này, hai người đã dự đoán mười lăm trận đấu, trong đó Tư Hương đoán đúng mười hai lần, còn Vũ Hoa Linh thì đoán đúng bảy lần.
Vòng hai không bao lâu liền kết thúc.
Lúc này đã là giờ chính Ngọ, mặt trời treo cao trên đầu.
Còn lại mười lăm người, lại tiếp tục bốc thăm chia thành bảy trận đấu.
Người có được số tám sẽ được đặc cách, thi đấu sau cùng với người có thời gian thua nhanh nhất.
Nghĩ cũng không nghĩ tới, A Cửu lại bốc trúng số tám.
Trong bảy cặp đấu, chỉ còn sót lại một nam đệ tử là có tu vi luyện khí kỳ tầng mười.
Ở vòng này hắn được xếp đấu với một đệ tử luyện khí tầng mười hai.
Không ngờ vừa giao đấu chưa được mười hơi thở người này liền chủ động nhận thua, sau đó lại được xếp đấu với A Cửu.
Người này sau khi thăm dò đệ tử có tu vi luyện khí tầng mười hai kia, liền nhận thấy chênh lệch quá lớn.
Một khi nhận thua sớm, sẽ được đấu với một đệ tử tầng mười, tỉ lệ phần thắng sẽ cao lên rất nhiều.
Nhưng mọi việc cũng không tốt đẹp như vậy, một lúc sau đệ tử này liền bị A Cửu đánh ngất ở đương trường.
Trận đấu cuối cùng kết thúc, nhanh chóng vang lên giọng nói của nam tử ngự trên bình hồ lô.
“Vòng ba kết thúc, sau đây là tám đệ tử luyện khí kỳ ưu tú nhất của Thiên Nhai phong!
“Lan Khả Tâm, Triệu Nhã, Tô Dung, Minh Nguyệt!
“Dật Phong, Cao Thuận, Lý Dục, A Cửu!
“Các đệ tử trước hết nghỉ ngơi ổn định tu vi.
Vòng cuối sẽ diễn ra sau thời gian một nén nhang nữa!
” Các đệ tử phân biệt kiếm một góc ngồi xuống ổn định tu vi.
A Cửu cũng như thế, hắn bỏ vào miệng một viên Hồi Linh đan nhất giai trung phẩm, khoanh chân xếp bằng, hai tay còn xa xỉ cầm lấy hai viên linh thạch hạ phẩm.
Linh thạch của A Cửu vốn đã hết, đây là từ khi nãy nam tử Bảo Vượng trả cược cho hắn.
Thời gian một nén nhang mau chóng kết thúc.
Giữ không trung, nam tử đứng dậy, dáng vẻ giống như đang điều khuyển trận pháp.
Ngay lập tức, năm sân đấu ầm ầm cựa quậy một trận, nhanh chóng biến hoá thành một sân tròn lớn, giống như đồ hình âm dương bát quái.
Giọng của nam tử như chuông đồng vang xa.
“Một âm một dương, sân đấu sẽ dần thu nhỏ lại.
Hai người cuối cùng đứng trong sân sẽ chiến thắng!
“Tám đệ tử, bước lên sân đấu!
” Sân đấu có đường kính chừng chín mươi trượng.
Tám người bước lên rìa sân đấu, khoảng cách đồng đều.
Khi thấy mọi người đã vào vị trí, nam tử trên bình hồ lô liền quát lớn:
“Vòng chung cuộc Quần Long đại hội.
Bắt đầu!
” Trên khán đài, khắp nơi là tiếng cổ vũ, reo hò náo nhiệt.
Trên sân đấu không khí trái lại có chút trầm lắng.
Những người trụ lại được tới bây giờ, ngoài việc tu vi vững chắc, không có ai là kém thông minh cả.
Từ phía A Cửu, hắn chỉ thấy vài người làm ra chút biểu lộ, sau đó nhanh chóng động thân tụm lại đứng cùng với nhau.
Mấy người này hẳn là đã có quen biết từ trước.
Ba người Lan Khả Tâm, Triệu Nhã, Dật Phong đứng chung một chỗ, đối diện là ba người Tô Dung, Lý Dục, Cao Thuận.
Hiện tại chỉ còn A Cửu cùng với nữ đệ tử Minh Nguyệt là lẻ loi một mình.
Lan Khả Tâm khẽ tiến lên mấy bước, cười nói:
“Tại hạ hiện tại là đan sư nhất giai thượng phẩm, tương lai tấn thăng đan sư nhị giai cũng không hề khó.
Chỉ cần hai vị đạo hữu chịu về phía chúng ta, đoàn kết loại bỏ ba người kia.
Chút nữa cho dù hai vị đoạt được thứ hạng nào, Lan Khả Tâm ta cũng sẽ thiếu hai vị một phần ân tình!
” Cao Thuận cũng không thua kém, cười nói:
“Chuyện trúc cơ thành bại như nào còn khó nói, huống chi còn chờ đạo hữu đạt tới đan sư nhị giai.
Vả lại ở Thiên Nhai phong, thứ không thiếu nhất chính là đan sư và đan dược.
Hai vị hẳn đã quan sát từ trước, có thể nói Cao Thuận ta có thực lực đứng đầu, chỉ cần hai vị về phía ta, đã nắm chắc đứng trong tốp năm rồi!
” Bản thân Minh Nguyệt đã từng nghe danh Lan Khả Tâm mấy lần, tương đối tin tưởng nhân phẩm của nàng.
Vì thế khi thấy Lan Khả Tâm vươn cành oliu ra, liền không chút do dự đầu nhập bên đó.
A Cửu không khỏi cười khổ, nếu bây giờ hắn gia nhập về phía Lan Khả Tâm, cùng lắm sẽ đạt thứ hạng thứ năm mà thôi.
Bởi vì khi mấy người này loại bỏ được Cao Thuận, Tô Dung, Lý Dục, chắc chắn là sẽ tới lượt hắn, người duy nhất có tu vi luyện khí tầng mười.
Hắn cũng không chần chừ, lập tức bước về phía ba người Cao Thuận.
Cục diện thành bốn đấu bốn, trong đó có bốn người có tu vi luyện khí kỳ tầng mười hai, Lan Khả Tâm, Triệu Nhã, Cao Thuận, Tô Dung.
Ngoại trừ A Cửu là luyện khí tầng mười, còn lại Dật Phong và Lý Dục là luyện khí tầng mười một.
Tuy có chút chênh lệch về tiểu cảnh giới, nhưng thực lực cũng không chỉ xét riêng mỗi cường độ linh lực cao hay thấp, còn có tâm cơ, linh khí, công pháp, đan dược, phù lục.
Trên khán đài lại náo nhiệt một trận, còn chưa bắt đầu chiến đấu đã có kịch hay để xem.
Phải biết rằng tổ đội lúc này chỉ là tạm thời, chút nữa còn không biết là ai đâm sau lưng ai.
Chỉ thấy sau một hồi, tám người lại chia thành hai nửa.
Phía sân âm là Lan Khả Tâm cùng Dật Phong đụng độ A Cửu và Cao Thuận.
Phía sân dương là Triệu Nhã và Minh Nguyệt đối diện với Tô Dung và Lý Dục.
Chỉ thấy sân đấu khẽ cựa quậy, bắt đầu thu hẹp lại một chút.
Chiến đấu lúc này liền phát sinh.
Linh khí của Lan Khả Tâm là một thanh kiếm thanh mảnh, màu như bạch ngọc, của Dật Phong là một thanh phi kiếm màu như đồng đỏ, còn của Cao Thuận là một thanh phi kiếm cùng một hộ thuẫn màu xanh.
“Cửu sư đệ, ta sẽ đấu với nữ tử họ Lan.
Ngươi cố gắng kiềm chế tên họ Dật, sẽ không làm khó ngươi chứ!
“Được, Cao huynh tin tưởng ở ta!
” Song phương ngầm xác định, lúc này lại trở thành một đấu một.
Chiến đấu trong nháy mắt bùng nổ.
Dật Phong cong người đạp mạnh, chủ động hướng A Cửu lao tới.
A Cửu dáng vẻ bình thản, trong đầu nhanh chóng nhớ lại mấy trận đấu trước của người này.
Dật Phong công thủ toàn diện, sát lực không nhiều, phù lục đan dược trong túi chắc chắn là có, điểm yếu là có chút không được kiên nhẫn.
A Cửu không ham chiến, sử dụng lại phương pháp khi đối đầu với Bảo Vượng.
Hắn cũng không hành động theo lẽ thường, liên tục bay nhảy khắp nơi, quấy sân đấu tới rối tình rối mù.
Ước chừng sau thời gian nữa chén trà, bởi vì Triệu Nhã không đón đỡ một phần sát chiêu cho Minh Nguyệt, khiến nàng bị Tô Dung và Lý Dục kết hợp bất ngờ đánh trọng thương.
May mắn là nam tử vốn trên bình hồ lô đột ngột xuất hiện, đưa nàng rời khỏi.
Lúc này Dật Phong cũng đồng thời đánh trúng một chưởng, khiến A Cửu hộc máu văng xa tới rìa sân đấu.
Dật Phong muốn thuận thế truy kích, liền thấy A Cửu đột ngột chui xuống mặt đất không rõ tăm hơi.
Dật Phong nhíu mày, không ngờ tên có tu vi thấp nhất lại có thể học tới độn thổ thuật.
Pháp thuật này cũng không đơn giản, số ít đệ tử luyện khí hậu kỳ chuyên tu về hành thổ, vẫn có thể học được chút da lông, nhưng thông thường đệ tử trúc cơ kỳ mới có thể thi triển ra được.
Hắn thấy thế liền buông bỏ dây dưa, cùng Triệu Nhã tụm lại với Lan Khả Tâm.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập