Chương 44 :
Chung cuộc Dưới mặt đất năm thước, A Cửu yên vị tại chỗ, chuyên tâm nghe ngóng tình hình chiến đấu phía trên.
Trong lòng lại không khỏi mắng đất đá nơi đây thật là cứng, một lần hắn độn thổ chỉ đi xa được mấy trượng mà thôi.
A Cửu bị Dật Phong đánh thụ thương, mọi người đều thấy rõ.
Vì thế ba người Lan Khả Tâm cũng không rảnh truy xét A Cửu ở nơi nào, lúc này tranh thủ đối chiến với ba người Cao Thuận.
Chiến đấu phát sinh kịch liệt, từng người bắt đầu lấy ra con bài tẩy của chính mình.
Kiếm khí, hoả phù, thuật pháp đan xen.
A Cửu nhịn chừng thời gian nửa chén trà liền phải ngoi lên rìa sân đấu, tay cầm linh thạch, xếp bằng thổ nạp như chốn không người.
Lúc hắn trở lại, trên sân chỉ còn bốn người.
Lan Khả Tâm, Triệu Nhã, Cao Thuận, Lý Dục.
Liên minh đã tan rã, bốn người lúc này không ai nhường ai, bắt đầu loạn đấu, ai cũng muốn có thứ hạng cao hơn.
Ban thưởng lần này tương đối phong phú, nhưng vẫn là hai vị trí đầu được thưởng hậu hĩnh nhất.
Không những được thưởng một món v-ũ k:
hí nhất giai thượng phẩm tự chọn, còn được một vài phù lục, đan dược bổ trợ, còn có một trăm linh thạch hạ phẩm cùng với một trăm điểm cống hiến, mà quan trọng nhất là được tiến vào linh tuyển ngâm mình, có thể tẩy kinh phạt tuỷ Ba thứ hạng sau thì được vài món vật phẩm, cùng với năm mươi linh thạch hạ phẩm và năm mươi điểm cống hiến.
Thứ hạng thấp hơn chỉ có lĩnh thạch và điểm cống hiến mà thôi.
Bốn người hỗn chiến, vẫn là Lan Khả Tâm cùng Cao Thuận nổi bật hơn cả.
Lan Khả Tâm linh quang quanh thân toả ra, tay cầm bạch ngọc kiếm, kiếm khí hoá thành mộ con mãng xà uy thế doạ người.
Cao Thuận một kiếm một khiên, khí mạnh lực trầm, thân pháp trên dưới không có kẽ hở.
Lúc này Lý Dục nhận một đạo kiếm khí của Lan Khả Tâm.
Không những tấm Hộ Thân phù duy nhất vỡ nát, dư lực còn khiến hắnbị t-hương không nhẹ.
Hắn cũng tự lượng sức mình, lập tức lui xa khỏi chiến đấu.
Lý Dục đứng cách A Cửu chừng ba trượng, mũi kiếm chỉ vào mặt hắn:
“Tiểu tử, ngươi là muốn tự rời khỏi sân đấu, hay là để ta đánh tới nhận thua!
” A Cửu thong thả đứng dậy, rút kiếm khỏi vỏ, cười nói:
“Ta chọn cách khác được không!
” Lý Dục thấy thế liền quát lớn, hướng A Cửu lao tới, kiếm của hắn đồng thời nổi lên một tầng thanh quang nhàn nhạt.
Thế cục xoay chuyển liên tục, Lan Khả Tâm cùng Triệu Nhã lúc này không tính là đồng minh, nhưng mục tiêu trước mắt của hai người bây giờ đồng thời là Cao Thuận.
Cao Thuận cũng không bất ngờ, cười lạnh một tiếng.
Hắn nhấc chân trái lên, liền thấy phía dưới có một tấm phù lục kì lạ phát ra hồng quang.
Lan Khả Tâm kiến thức rộng rãi, liền hoảng hốt lui xa:
“Không tốt, là phù trận!
” Lấy Cao Thuận làm trung tâm, mặt đất nhanh chóng lan tràn ra một đồ hình phức tạp, gần như bao phủ phân nửa sân đấu.
Cao Thuận nhíu mày, không ngờ Lan Khả Tâm vẫn kịp thời thoát khỏi huyễn trận:
“Hừ, trước mắt giải quyết nữ tử họ Triệu này!
” Noi mấy bình đài lơ lửng trên trời, các trưởng lão cũng xôn xao một trận.
Vân Sơn một tay vuốt râu,hướng trưởng lão của Thiên Huyễn phong nói:
Nguyệt sư muội, tấm phù lục này hẳn vẫn không phạm quy chứ!
” Nữ tử họ Nguyệt cười nhẹ:
“Loại phù lục này ở Thiên Huyễn Phong cũng tương đối hiếm thấy.
Trận phù, hay hiếm hơn là Huyễn Trận phù, tuy tương đối khó phân rõ giai phẩm, nhưng tấm phù đệ tử kia sử dụng.
vẫn tính là nhất giai thượng phẩm mà thôi.
Cũng không biết đệ tử này làm sao mà kiếm ra được, dù sao vẫn tính vào thực lực của hắn!
” Lan Khả Tâm đứng ở rìa sân đấu, trước mặt nàng xuất hiện một tầng sương mù bao phủ phạm vi mấy chục trượng.
Nàng cũng không chần chừ, tranh thủ thời gian chạy vòng qua phía bên kia sân.
Cảnh tượng Lý Dục cùng A Cửu giao đấu như nàng tưởng tượng cũng không có.
Chỉ thấy Lý Dục lúc này đang nằm ôm bụng vặn vẹo trên mặt sân, phi kiếm đã văng ra xa một đoạn.
Nam tử giảm khảo lập tức xuất hiện, xách hắn rời khỏi sân đấu.
Lan Khả Tâm trong đầu tâm tư nhanh chóng xoay chuyển.
Thiếu niên này tuy nhìn vẻ ngoài có phần yếu kém, nhưng lại có thể trụ vững tới bây giờ, dáng vẻ cũng không có gì là đuối sứ.
cả, không những thế lại còn tỉnh thông độn thuật.
Lại nói từ lúc thấy Lý Dục nhằm vào A Cửu, tới giờ cũng mới chừng mười hơi thở mà thôi.
Trong mười hơi thở nếu bảo nàng phải hạ gục Lý Dục, chắc chắn là nàng không thể làm đượ:
Lan Khả Tâm chậm rãi bước tới, lời nói nhẹ nhàng:
“Sư đệ, cuộc thi lần này là có hai người đồng thời đứng nhất, chúng ta cũng không nhất thiết phải đấu với nhau!
A Cửu híp mắt, hỏi một câu không liên quan:
“Tình huống phía bên kia là thế nào?
”
Lan Khả Tâm không chút biểu trình:
“Là Cao Thuận sử dụng Huyễn Phù.
Triệu Nhã vốn dĩ không đánh lại Cao Thuận, nàng bị hắn vây trong đó, chắc chắn sẽ thua cuộc.
Lúc đó chỉ cần ngươi với ta liên hợp loại bỏ hắn!
” A Cửu cầm kiếm ngang hông, lúc này dùng ngón tay cái khẽ bẩy chuôi kiếm lên cao chừng một tấc, lộ ra lưỡi kiếm ánh bạc.
Hắn nhìn Lan Khả Tâm, híp mắt nói:
“Không biết sư tỷ sẽ cho ta lợi ích gì!
” Lan Khả Tâm nhíu mày, cường độ linh lực thiếu niên rất là bình thường, nhưng khí tức mà thiếu niên phát ra, khiến nàng có ảo giác hắn là một binh lính sa trường dày dặn kinh nghiệm.
Nàng chậm rãi nói ra:
“Nếu ngươi nguyện tin tưởng ta, chỉ trong vòng hai năm tới ta sẽ trúc cơ thành công.
Chuyện trở thành đan sư nhị giai cũng là chuyện sớm muộn.
Đến lúc đó, đan dược ta luyện ra được, chắc chắn sẽ không thiếu phần ngươi!
” A Cửu nghe vậy liền chuyển biến thái độ, tươi cười nói:
“Ta cũng tính là nửa cái đan sư, đã luyện được Dưỡng Thể đan nhất giai hạ phẩm.
Sau này nhờ sư tỷ chiếu cố nhiều rồi!
” Lan Khả Tâm nhìn nụ cười “trong sáng” của thiếu niên, trong lòng không khỏi nhảy một cái.
Không lâu sau, sương mù còn chưa tản, đã thấy nam tử giá-m s-át lơ lửng trên không.
Một ống tay áo của hắn dài ra, đâm thẳng vào sương mù.
Triệu Nhã dáng vẻ uể oải, trên y phục đã xuất hiện mấy mảng máu lớn, được ống tay áo nan tử cuốn ngang hông kéo ra ngoài.
Cao Thuận cúi người, thu lại tấm phù lục đã mờ đi hơn nửa:
“Không ngờ lại phải dùng tới lá bài tẩy này, vẫn may sau này còn có thể dùng thêm một lần nữa, cũng không tính là lỗ!
” Theo hắn tính toán, hẳn là Lý Dục đã loại bỏ thiếu niên A Cửu kia, lúc này hắn là đang kịch chiến với Lan Khả Tâm.
Nhưng kinh nghiệm chiến đấu của hắn nói rằng, sự việc không có đơn giản như vậy.
Sương mù còn chưa tan hết, đột nhiên một tấm khiên tròn xoay vòng với tốc độ cao, hướng / Cửu lao tới.
Cùng lúc, Cao Thuận vọt khỏi sương mù, nhanh chóng tiếp cận Lan Khả Tâm.
A Cửu dự định né tránh, lại cảm thấy phạm vi xung quanh chiếc khiên khiến hắn có chút trì trệ, đành phải giơ kiếm ngang ngực mà đón đỡ.
Uy lực một chiêu này không nhỏ, khiến hai chân A Cửu ghìm sâu xuống nền cứng, cày lên một đoạn dài.
Bên phía Lan Khả Tâm, nàng nhanh chóng bị Cao Thuận áp sát.
Hai người liên tục so chiêu với nhau.
Cao Thuận cười lón:
“Ha ha, đúng như ta nghĩ.
Khi đó ngươi đã sử dụng một loại bí thuật nào đó để rời khỏi phạm vi phù trận, phản phê tất nhiên không nhỏ!
” Lan Khả Tâm vội vàng thi pháp, phi kiếm huyễn hoá ra một con mãng xà quấn lấy Cao Thuận:
“Cửu đệ!
” Chiếc khiên hết đà, lập tức muốn quay về đỡ lấy công kích từ con mãng xà.
Nhưng Cao Thuận làm sao cũng không gọi chiếc khiên về được.
Hắn đưa mắt ra xa, liền thấy chiếc khiên đang bị thiếu niên kia dùng hai bàn tay gắt gao nắm chặt lấy.
Cao Thuận một hơi lùi xa mười trượng, miễn cưỡng thu chiếc khiên trở lại.
Nhưng Lan Khả Tâm và A Cửu cũng không cho hắn thở đốc, cùng lúc động thân, từ hai phía lao tới.
Cao Thuận lập tức bỏ vào miệng một viên Hồi Linh đan cuối cùng.
Đây đã là viên thứ hai hắn phục dụng, dược lực suy giảm chỉ còn phân nửa.
Cao Thuận cười gằn, chân đạp mạnh xuống, hướng hai người lao tới.
Hắn lấy một địch hai, không ngờ nhất thời lại có xu thế áp đảo.
Lan Khả Tâm vốn đĩ lĩnh lực suy giảm, nàng mạnh nhờ vào công pháp, thân pháp cũng không được mạnh mẽ dẻo dai.
Còn về A Cửu, ban nãy hắn xử lý Lý Dục cũng không có nhẹ nhõm như thế, tuy là tốc chiến tốc thắng, nhưng cái giá cũng không hề nhỏ.
Hắn đã dùng tới thức thứ chín Cửu Vân Vô Ảnh, thân thể vẫn có thể duy trì được, nhưng linh lực lúc này cũng chỉ còn năm phần.
Lan Khả Tâm có chút thoái ý, dù sao cũng không nhất thiết phải đánh bại Cao Thuận.
A Cửu dường như đọc được ý nghĩ của nàng.
Nhân lúc hai người lui ra một nhịp, hắn liền kiên định nói:
“Ngươi chỉ cần lại thi triển ra một chiêu kia quấn lấy hắn một chút.
Ta có tám phần nắm chắc hạ được hắn trong một chiêu!
” Lan Khả Tâm nhìn vào ánh mắt trong vắt của A Cửu, không biết suy nghĩ thế nào liền lập tứ.
gât đầu.
Con mãng xà thân hình to như cột nhà lại xuất hiện, xiết tới Cao Thuận.
“Ha ha, chiêu này của ngươi, uy lực có vẻ chỉ bằng bảy phần lúc trước nha!
” Chỉ thấy con mãng xà không điên cuồng công kích như trước, mà chuyển sang linh hoạt hạn chế phạm vi di chuyển của Cao Thuận.
Cao Thuận cũng nhận ra điều lại, lại thấy A Cửu đang nhanh chóng tiếp cận hắn với một bộ pháp kì dị.
Cửu Vân Vô Ảnh thức thứ năm, thức thứ sáu,.
thức thứ tám, A Cửu một kiếm hất lệch tấm khiên của Cao Thuận.
Hắn lại tiếp tục bước ra một bước, tay trái huy quyền nhắm thẳng vào ngực Cao Thuận.
Cao Thuận vừa kịp phá tan con mãng xà, một kiếm đồng thời hướng lồng ngực A Cửu đâm tới.
Trong nháy mắt, Vân Sơn trưởng lão đột ngột xuất hiện giữa hai người, hoá giải toàn bộ lực công kích hai bên.
“Cao Thuận, ngươi thua rồi!
” Cao Thuận không cam lòng “Vì cái gì?
Vân Sơn trưởng lão khẽ ngoắc ngón tay, từ trong lồng ngực A Cửu bay ra một tấm Tiểu Hộ Thân phù lập loè ánh sáng.
“Tấm phù này cũng đỡ được phân nửa lực công kích của ngươi.
A Cửu có luyện thể, nếu trúng, cùng.
lắm chỉ gãy hai, ba cái xương sườn.
Còn ngươi nếu nhận một quyền này, không trọng thương cũng.
mất nửa cái mạng!
” Cao Thuận ngẩn người, không rõ A Cửu kích hoạt phù lục từ lúc nào.
Lý Dục khi nãy chủ động đỡ lấy đòn này của A Cửu, còn bị hắn đánh cho lăn lộn trên đất.
Vân Sơn trưởng lão chớp mắt liền biến mất, giọng nói vương vấn phía sau.
“Trăm tính không.
bằng trời tính.
Không thể việc nào cũng như ý mình!
” Cao Thuận lấy lại tình thần, hướng A Cửu chắp tay:
“Tại hạ Cao Thuận, nay quả là được mở mang tầm mắt!
” A Cửu cũng chắp tay đáp lễ:
“Tiểu đệ A Cửu, rất vui được so đấu với sư huynh!
” Cao Thuận cũng không nói thêm, rời khỏi sân đấu.
Lúc này vừa hay Lan Khả Tâm đứng tại sân âm, A Cửu đứng tại sân dương.
Nam tử trên bình hồ lô, giọng vang như chuông đồng:
“Quán quân Quần Long đại hội lần này, là Lan Khả Tâm và A Cửu!
” Khán đài nổ tung, đầy tiếng reo hò.
Ở một phía.
“Ha ha, ta nói rồi mà, nào nào!
” Bảo Vượng trên gương mặt vẫn còn thâm tím vài chỗ, lúc này hớn hở xoè tay ra.
Quanh hắn có mấy người dáng vẻ tiếc hận, mỗi người nhét vào tay hắn năm viên linh thạch hạ phẩm.
Bảo Vượng thu linh thạch vào túi trữ vật, tâm tình có vẻ tốt hơn rất nhiều.
Một bên khác.
Vũ Hoa Linh thu ánh mắt khỏi A Cửu cùng nữ tử đang vui vẻ bên cạnh:
“Tư sư tỷ, đi thôi, ta không muốn chậm trễ buổi giảng pháp chiểu nay!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập