Chương 45: Tiến nhập linh tuyền

Chương 45 :

Tiến nhập linh tuyển Nửa năm sau.

Địa phận Ngọc Huyền tông.

Một bình hồ lô lớn xanh biết xé gió bay nhanh.

Nam tử đứng phía đầu bình hồ lô, áo bào xanh phấp phới, cười nói:

“Sắp tới khu vực linh tuyển rồi, các ngươi cố gắng ở trong tu luyện cho tốt, tranh thủ thời gian một ngày.

Tất nhiên cũng không nên quá miễn cưỡng, đạo lý tham quá hoá vụng hẳn các ngươi đều biết!

” Trên bình hồ lô lúc này ngồi lấy năm đệ tử, trong đó có A Cửu và Lan Khả Tâm, ba đệ tử còn lại đều có tu vi luyện khí kỳ đỉnh phong, là đệ tử chân truyền của mấy vị trưởng lão được đặc cách.

A Cửu nghe nam tử dặn dò, chăm chú gật đầu.

Hắn biết được linh tuyển này là một trong số ít trọng địa của Ngọc Huyền tông.

Trong linh tuyển ẩn chứa linh khí tỉnh thuần tới cực điểm, còn có vô số tỉnh hoa được thiên địa dưỡng dục mà thành, giúp cho thân thể tẩy tuỷ phạt cốt, đả thông, mài giữa kinh mạch, giúp cho căn cơ càng thêm vững chắc, lại còn có thể khiến cho tâm trí trở nên sáng suốt.

Tuy nhiên ngâm mình trong linh tuyển càng lâu, sức ép lại càng lớn, nếu miễn cưỡng có thể xảy ra phản phệ, từ cơ duyên hiếm có lại biến thành công dã tràng.

Bình hồ lô vượt qua một tầng mây mù, không bao lâu liền hạ xuống một hẻm núi nhỏ hẹp.

Noi đây, không biết từ khi nào đã xuất hiện hai nhóm đệ tử, trong đó có hai nam tử trung niên khí định thần nhàn, tu vi không rõ.

A Cửu cùng mấy đệ tử kiếm một góc yên lặng ngồi xuống.

Ba nam tử dẫn đoàn thì đứng trước hẻm núi hàn huyên đôi câu.

Không lâu sau, một nữ tử mặc thanh y cưỡi trên một cây sáo trúc lớn, phía sau có năm đệ tử đi cùng.

“Thiên Thanh phong có chút chậm trễ làm phiền các vị đạo hữu rồi!

“Ha ha không chậm không chậm, chúng ta cũng vừa mới tới thôi!

“Lâu rồi không gặp, Ninh đạo hữu tu vi tỉnh tiến không ít!

“Đạo hữu quá khen rồi, nếu mọi người đã tới đông đủ, vậy chúng ta cũng không nên chậm trễ nữa!

” Nói đoạn, từ bốn người đồng loạt bay ra bốn tấm lệnh bài, khảm lên bốn phía trên không.

trung, tản ra phù văn lập loè chớp động.

Tầng kết giới vốn vô hình liền hiện rõ, lại dập dềnh như mặt nước, nhanh chóng vén ra một lối vào.

A Cửu cùng các đệ tử nghe các sư thúc căn dặn lại một lần, liền lần lượt tự mình tiến vào lin!

tuyển.

Hẻm núi không lón lắm, kéo dài khoảng trăm trượng.

Hai người A Cửu với Lan Khả Tâm có thể nói là không đánh không quen, cùng nhau đi vào.

A Cửu đột nhiên có cảm giác ai đó đang nhìn mình, lập tức nghiêng đầu lại, ánh mắt dồn về một nữ tử mặc y phục màu thiên thanh, trên mặt có đeo một tấm mạng sa mỏng.

Hắn thu hồi ánh mắt, tiếp tục bước, nghĩ thầm có lẽ bản thân suy nghĩ nhiều.

Đoàn người nhanh chóng vượt qua hẻm núi, trước mắt mở ra một thung lũng tràn ngập sinh cơ.

Vài đệ tử không kìm nén được mà hít sâu, sắc mặt đỏ bừng phấn khỏi.

Bốn bề thung lũng là vách đá dựng đứng, ở giữa ôm lấy một hồ nước trong xanh như lưu ly, Phía trên còn vấn vương một tầng linh khí hoá thành mây trắng.

Quanh hồ, linh thảo kỳ hoa mọc um tùm, trên lá còn vấn vương vô số hạt sương như từng viên châu nhỏ.

Mọi người không ai bảo ai, chia ra nam tả nữ hữu, từng người kiếm một chỗ ven hồ ngồi xuống, xếp bằng vận công.

Theo sư thúc, sư bá ở ngoài dặn đò, trước hết nên ở trên bờ dẫn dắt linh khí trong linh tuyền tu luyện, trước hết nhằm gột rửa, thông suốt kinh mạch, sau chừng nửa ngày trời mới có thể từ từ xuống ngâm mình dưới linh tuyển, rèn giữa lại thân thể.

A Cửu cũng theo mọi người kiếm một vị trí ngồi xuống.

Thông thường, đệ tử sẽ ở trên bờ tu luyện chừng một ngày, sau đó mới tiến xuống mặt hồ.

Tuỳ vào tu vi, tư chất mỗi đệ tử, thời gian sẽ có chút khác biệt.

A Cửu tĩnh tâm tu luyện chừng một canh giờ, nhận ra linh khí nơi đây cũng không có tác dụng đặc thù gì cho hắn cả, chỉ là giúp tu luyện nhanh hơn một chút.

Hắn hé mở mắt, mọi người xung quanh lúc này vẫn đang chú tâm tu luyện.

A Cửu tự nhủ một câu, hắn là linh khí nơi này còn có đặc thù gì đó, lại tiếp tục tu luyện thêm một canh giờ, nhưng vẫn không thấy có chút khác biệt nào cả.

Hắn lại tự nhủ thêm một câu, linh tuyển là cơ duyên không phải ai cũng có được, hẳn là muốn nhận được nhiều diệu dụng, phải đích thân ngâm mình trong linh tuyền.

A Cửu cố không phát ra tiếng động, từ từ tiến xuống mặt hồ, hơn nửa thân thể liền chìm trong nước.

Noi đây vốn đã yên tĩnh, chút động tác nhỏ này tất nhiên không qua khỏi tai mắt của các tu sĩ khác.

Vài đệ tử hiếu kì mở mắt ra, xem xem người nào lại không biết điều như thế.

Lan Khả Tâm cũng hiếu kỳ mở mắt, đúng như nàng nghĩ, chính là thiếu niên kia, luôn khiến người khác bất ngờ, phải lau mắt mà nhìn.

Vũ Hoa Linh cũng mở mắt nhìn qua, lại liền nhanh chóng tĩnh tâm, cố gắng tu luyện.

Nàng tuy tu luyện chưa được bao lâu, hiện tại đã là luyện khí kỳ tầng chín, rất nhanh có thể liền vượt qua hắn.

Nhưng trong lòng nàng, Thiếu niên ngốc vẫn là thiếu niên ngốc, dù người khác có không coi trọng hắn, trong mắt nàng hắn vẫn là hạng thiên kiên không hề tầm thường.

Bên ngoài lối vào linh tuyển, lúc này lại nhiêu thêm một ngôi đình mái xanh.

Trong đình, bốn vị tu sĩ đại diện cho bốn ngọn chính phong.

Một nam tử râu dê mở miệng nói:

“Lứa đệ tử lần này, cũng không biết sắp tới có ai có thể gánh vác trọng trách kia được hay không!

” Nam tử trán cao đầu trọc đang nâng dở chén trà, nghe vậy liền nhíu mày, tâm tình trở nên cé phần tức giận:

“Hừ, chuyện mười năm trước quả thật là đáng giận.

Linh Hoan cốc không những có nữ đệ tử trời sinh mị thể, còn được tu luyện công pháp cao giai, giỏi mê hoặc lòng người.

Thủ đoạn này khác gì ma đạo chứ.

Vạn Thú son thì một đệ tử chấp nhận căn cơ tổn thương, sử dụng Bạo Huyết đan cấm kị, không những hạ sát đi đệ tử ưu tú nhất của Thiên Hình phong ta, còn trọng thương thêm không ít người!

” Nữ tử của Thiên Thanh phong mày phượng khẽ nhíu, cũng không lộ nhiều tâm tình:

“Linh Hoan cốc là dựa vào thực lực, chúng ta cũng không thể nói gì.

Còn về Vạn Thú sơn lần đó, quả thật là có chút ẩn tình.

Vì sao bọn hắn dám hi sinh tiền đồ một đệ tử tỉnh anh, cùng với lĩnh thú của hắn, ẩn tình trong đó chúng ta cũng không thể truy cứu được.

Chung quy thế đạo nước sâu, cơ duyên thì ít mà tu sĩ thì nhiều.

Vẫn là chúng ta phải dựa vào thực lực để có được!

” Nam tử của Thiên Nhai phong cười nói:

“Ninh đạo hữu nói chí phải.

Nghe đồn lần này Cao trưởng lão mới thu một đồ đệ có thể chất hiếm có, cũng tiến vào linh tuyển lần này.

Không biết sắp tới trưởng lão có định cho nàng vào bí cảnh lịch luyện một phen hay không?

Nữ tử họ Ninh trên mặt không chút biểu tình:

“Đạo hữu tin tức cũng thật thông linh.

Quả thật đúng như ngươi nói, nhưng theo ý trưởng lão cũng không muốn nàng phải mạo hiểm.

Thể chất của nàng ta cũng không rõ ràng, nhưng hẳn là có thể tu luyện một mạch tới trúc cơ kỳ, tới lúc đó lịch luyện sau cũng không có vấn đề gì.

Một hạt giống tương lai có thể trở thành tu sĩ kim đan kỳ, cũng không thể mang đi đánh cược được!

” Nam tử râu dê có phần nhiều chuyện:

“Đúng rồi, lần này Thiên Nhai phong lại có một đệ tử lạ mặt chỉ có tu vi luyện khí kỳ tầng mười tiến nhập linh tuyển, không biết có nguyên do gì chăng!

” Theo hắn tra xét, phía bên Thiên Thanh phong có một nữ đệ tử không thể tra rõ tu vi, hẳn là đệ tử của Cao trưởng lão.

Còn Thiên Thanh phong thì xuất hiện một nam đệ tử tu vi thấp kém, không rõ là quan hệ với trưởng lão nào, hay do đệ tử Thiên Nhai phong đợt này một mực luyện đan, tu vi suy giảm.

Nam tử đầu trọc từ Thiên Hình Phong và nữ tử từ Thiên Thanh phong trong lòng cũng cùng câu hỏi, chờ câu trả lời.

Nam tử từ Thiên Nhai phong cười nói:

“Ha ha, cũng không như mọi người đoán.

Tiểu tử đó nói ra cũng ly kỳ.

Hắn vốn ban đầu ở Địa Vân sơn, sau đó đứng đầu thí luyện bổ sung, mới được đưa tới Thiên Nhai phong hai năm.

Tuy đứng nhất thí luyện đó, nhưng bản thân hắn lại là nguy linh căn, không ai coi trọng mà dẫn đắt hắn tu hành cả.

Ai ngờ bằng đi một thời gian, vừa rồi hắn chính là một trong hai quán quân của Quần Long đại hội.

Cũng không phả là các đệ tử khác yếu kém, mà đệ tử này tu vi tuy có hơi thấp một chút, nhưng tâm tính, kinh nghiệm chiến đấu lại dày dặn, phong phú hơn nhiều, cũng không rõ trước đó là ai dạy cho hắn một thân bản lĩnh như vậy!

” Ba người nghe vậy không khỏi bất ngờ.

Một kẻ nguy linh căn gần như tự mình tu hành, khó khăn trong đó không nghĩ cũng biết là nhiều như thế nào.

Thiếu niên này rõ ràng còn trẻ tuổi, tu vi không những không chậm trễ so với các đệ tử tư chất ưu tú, lại còn có thể vượt qua các đệ tử tỉnh anh mà đứng đầu.

Tuy nói nguy linh căn tiền đồ hạn hẹp, nhưng với tư chất tu đạo hiếm có như này, cũng rất đáng để bồi dưỡng một phen.

Nam tử từ Thiên Nhai phong xua tay, chuyển chủ để:

“Được rồi, không nói mấy chuyện này nữa.

Các đạo hữu đều đang tích góp cho việc kết đan, chúng ta vẫn lànên giao lưu chút kinh nghiệm tu hành!

” Mọi người nghe vậy liền gật đầu đồng ý, trong khi chờ đệ tử phản hồi liền tỉ mỉ trao đổi khúc mắc tu hành cùng nhau.

Linh tuyền.

Thể chất của thiếu niên vốn dĩ không giống người thường, từ nhỏ tới lớn lại được ăn vào biế bao nhiêu linh quả, thảo dược.

Bởi thế tố chất thân thể của hắn lúc này, các tu sĩ luyện khí hậu kỳ khác xa xa không sánh được.

A Cửu đầm nửa người dưới hồ nước, tu luyện chừng một canh giờ, cũng cảm thấy không khá hơn là bao.

Trong lòng thầm cảm thấy hồ nước này có mấy phần tương đồng với Huyễn Linh hồ, ở dưới có một lĩnh tuyển chảy ra.

Giữa lúc mọi người vẫn còn chú tâm xếp bằng trên bờ, A Cửu cẩn thận tiến ra xa, sau đó lặng yên không tiếng động lặn xuống.

Đúng như hắn nghĩ, càng xuống sâu, nồng độ linh khí trong nước càng trở nên đậm đặc, cũng không biết phía dưới sẽ dưỡng dục ra thứ gì.

Hắn cũng muốn tìm kiếm thử một phen, dù sao cũng không ai nhắc tới cấm ky gì cả.

Hắn một hơi lặn xuống mười trượng.

Dưới đáy hổ, khắp nơi là đủ loại thuỷ tảo phong phú, nhưng cũng không xuất hiện một con cá nào.

Đột nhiên hắn thấy một cửa hang bị che lấp bỏ thuỷ tảo, liền tò mò rẽ thuỷ tảo bơi tới.

A Cửu sau khi xem xét một hồi, liền động thân bơi vào.

Hang đá này dài mấy chục trượng, trên nền đá thi thoảng sinh sống vài loại thuỷ tảo kỳ lạ, phát ra ánh sáng nhu hoà.

Lòng hiếu kỳ của A Cửu tăng cao, tiếp tục boi tới, đột nhiên trên đầu hắn lại xuất hiện một tầng mặt nước, hẳn là nơi đây còn có một hang động bí ẩn.

A Cửu nhảy lên bờ, cẩn thận quan sát một phen, lúc này không khỏi kinh ngạc một trận.

Trước mắt hắn hiện ra một hang động lớn chừng mười trượng, giữa không trung lơ lửng mộ viên châu lớn bằng nắm tay, phát ra ánh sáng ngũ sắc đủ để rọi sáng nơi này.

Cách vị trí hắn không xa xuất hiện một ao sen nhỏ, bên trong nở ra năm đoá hoa màu như.

lưu ly, tản mác ra ánh sáng nhu hoà.

Nhìn kĩ có thể thấy một dòng linh tuyển chảy từ vách đ:

đi xuống ao sen, sau đó nước trong ao nhỏ này mới tràn xuống, hoà nhập với dòng nước trong hồ.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập