Chương 47: Thiếu niên luôn phải tiến về phía trước

Chương 47 :

Thiếu niên luôn phải tiến về phía trước Thiên Nhai phong, trước gian nhà tre nhỏ.

A Cửu ngồi vắt vẻo bên vách đá, mặc cho gió mạnh thổi tới đầu tóc rối bời.

Hắn cũng không phải ngốc, trong chuyện này chắc chắc có uẩn khúc không nhỏ.

Thành Lâm An cũng tương tự thành Vũ Lâm, nằm tại một nơi linh khí cằn cỗi.

Thông thường các yêu thú cấp thấp còn không muốn lại gần.

Theo thông cáo của nhiệm vụ này, hẳn là có một hai con yêu thú nhất giai, đêm đến mới dám quấy phá, ăn thịt dân thường.

Nhưng khi xảy ra vấn đề, người của Thiên Hình phong tới điều tra, lại phát hiện dấu vết của một con mãng xà nhị giai, gây nên rất nhiều nghi vấn.

Nhưng chuyện đệ tử t·hiệt m·ạng do làm nhiệm vụ cũng không phải ít, đó cũng là lý do cứ mấy năm Ngọc Huyền tông lại tuyển thêm một lượng đệ tử.

Bởi thế đối với chuyện một đệ tử luyện khí kỳ tử thương, người Thiên Hình phong hẳn cũng không tận lực tra xét.

Nhưng mà A Cửu ở Mộc Linh phong đủ lâu, biết rằng Đỗ sư bá vô cùng yêu quý Mai sư tỷ.

Với địa vị của một tu sĩ trúc cơ đỉnh phong, cùng với thân phận đan sư nhị giai, thậm chí còn được cai quản cả một ngọn núi.

Việc mở lời muốn điều tra ngọn ngành chuyện này cũng không phải là khó.

A Cửu xoa xoa đầu, cảm thấy bản thân còn nhỏ yếu, có lòng nhưng không có lực.

Chuyện này tạm thời đành gác lại một bên.

Phải tới khi bản thân đạt tới trúc cơ kỳ, có vị trí nhất định trong tông, mới có thể tính tiếp được.

Từ chuyện thương tâm của Mai sư tỷ, cùng với Vũ Hoa Linh tu vi tiến nhanh.

Hắn lại nhớ tới cột mốc trở thành kim đan kỳ tu sĩ, càng cảm thấy bản thân trước giờ chưa đủ cố gắng.

Mấy tháng tiếp theo đó, hắn lại một mực ở tại gian nhà trúc, cần mẫn tu luyện.

Nhờ vào lần tiến nhập linh tuyền, thể chất A Cửu được tăng lên một bậc, lúc này đã có thể thuần thục thi triển chín thức Cửu Vân Vô Ảnh, vốn ban đầu cần phải có tu vi luyện khí kỳ đỉnh phong mới có thể thi triển ra được.

Chưa nói đến việc mức độ linh lực cùng tâm thần đã ngang ngửa với tu sĩ luyện khí kỳ đỉnh phong, chỉ bằng thân thể này, nếu hắn ở lại Quần Long đại hội vừa rồi, thậm chí có thể lấy một địch hai, đấu với hai người Lan Khả Tâm cùng Cao Thuận.

Chút thành tựu “nho nhỏ” này cũng không làm A Cửu tự cao tự đại.

Chốn tu tiên bùn sâu nước đục, chung quy hắn vẫn là tu sĩ cấp thấp.

Ra ngoài, chỉ cần vô tình gặp phải một tu sĩ trúc cơ kỳ thấy hắn ngứa mắt, cũng là tình cảnh vạn kiếp bất phục.

Sau mấy tháng củng cố vững chắc tu vi luyện khí tầng mười một, cũng là lúc linh thạch trong túi A Cửu cạn kiệt.

Lượng linh thạch được ban thưởng và lấy được từ tên Bảo Vượng đã hết.

Tuy mỗi tháng hắn được tông môn ban linh thạch, từ năm viên lên mười viên, nhưng đối với kẻ có ngũ hành linh căn như hắn, chút linh thạch này giống như là muối bỏ biển vậy.

Đệ tử luyện khí kỳ, mỗi ba năm đều bắt buộc phải nhận một trong vài nhiệm vụ do tông môn chỉ định.

Những nhiệm vụ này thông thường đều khó giải quyết, tốn thời gian, nhưng ban thưởng cũng không hề thấp.

Đúng lúc A Cửu dự định nhận nhiệm vụ, lại được thông báo triệu tập từ tông môn.

Thiên Hình phong.

Trong một toà đại điện.

Phía trên có năm chiếc ghế lớn, bốn ghế xung quanh phân biệt ngồi bốn vị trưởng lão kim đan kỳ của bốn phong chủ.

Trong này A Cửu cũng chỉ nhận biết Vân Sơn trưởng lão của Thiên Nhai phong.

Còn ở ghế chính giữa, hẳn là Hồ chân nhân, tông chủ Ngọc Huyền tông.

Hồ tông chủ râu hùm mày ngài, dáng vẻ là một nam tử chừng bốn mươi tuổi.

Nhưng theo đệ tử trong tông lưu truyền, Hồ tông chủ thực chất đã sống hơn ba trăm năm, tuổi tác thậm chí còn hơn Vân Sơn trưởng lão một chút.

Hồ tông chủ quét ánh mắt qua các đệ tử trong đại điện, tuy khuôn mặt lão hơi lộ ý cười, trong giọng nói mơ hồ có một loại áp lực không tên:

“Chuyến tiến vào bí cảnh giữa Ngọc Huyền tông, Vạn Thú sơn cùng Hà Điệp cốc, các ngươi cũng đều được các trưởng lão dặn dò cả rồi!

” Lão khẽ dừng lại, vuốt râu tiếp tục nói:

“Con đường tu đạo, cơ duyên thì ít mà người tu đạo thì nhiều!

“Ngọc Huyền tông ta trước giờ đã có gần ba trăm đệ tử thành công trở ra khỏi bí cảnh.

Chín phần mười trong số đó đều sớm trở thành tu sĩ trúc cơ kỳ.

Tất nhiên, cơ duyên càng lớn, thì độ hung hiểm cũng càng cao!

” Các đệ tử cấp thấp như A Cửu tất nhiên sẽ không biết được huyền cơ trong cái bí cảnh mười năm mới mở ra một lần này.

Ngoài mặt thì là thu nhập nguyên liệu điều chế trúc cơ đan, nhưng thực chất cũng là cuộc tranh đấu phân cao thấp giữa ba tông môn từ trước tới giờ, bởi thế độ khốc liệt còn lớn hơn chúng đệ tử nghĩ nhiều lắm.

Hồ chân nhân có nói chín phần mười đệ tử trở ra đều trúc cơ thành công là thật, nhưng cũng không nói chỉ có hai, ba phần đệ tử là có thể toàn mạng trở ra.

“Mỗi người, đều có một con đường cho mình, muốn đi hay ở lại đều do các ngươi quyết định!

” Nơi này ước chừng có tầm năm mươi đệ tử, thấp nhất cũng có tu vi luyện khí kỳ tầng mười một, trong đó các đệ tử tiến vào linh tuyền, hầu như đều có mặt ở đây cả, ngoại trừ số ít người, hẳn là đệ tử thân truyền của vài vị trưởng lão, giống như Vũ Hoa Linh, không cần thiết phải mạo hiểm đặt cược vào một viên trúc cơ đan nho nhỏ.

Bí cảnh này mỗi mười năm mới mở ra một lần, sẽ là cuộc tranh đấu phân cao thấp xem giữa ba tông môn, tông môn nào sẽ thu nhập được nhiều nguyên liệu nhất.

Tông môn đứng nhất sẽ có ba mươi đệ tử tiến nhập bí cảnh, thứ hai thì tối đa là hai mươi lăm, còn xếp cuối cùng thì chỉ được hai mươi đệ tử tiến vào.

Lại nói, gần như mười phần đệ tử, muốn tiến giai trúc cơ kỳ tu sĩ đều phải phục dụng trúc cơ đan.

Mà chủ nguyên liệu trúc cơ đan khan hiếm, hiện nay chín phần mười là thu nhập từ trong bí cảnh này.

Trúc cơ đan là một loại đan dược nhị giai không khó luyện chế, nhưng số lượng lại ít ỏi đến đáng thương, cung không đủ cầu.

Thông thường nếu đệ tử có tư chất cao, chỉ cần trên dưới hai mươi lăm tuổi đã có thể đạt tới tu vi luyện khí kỳ đỉnh phong rồi.

Tiếp đó, nếu có thể trúc cơ càng sớm, càng hoàn hảo, mà tốt nhất là trước ba mươi tuổi, thì tiền đồ càng rộng mở vô cùng.

Trái lại nếu không có trúc cơ đan, rất dễ chậm trễ độ tuổi trúc cơ.

Mà càng quá tuổi tỉ lệ trúc cơ thành công lại càng thấp.

Trước giờ không ít người đã phải miễn cưỡng đột phá thành nguỵ trúc cơ, chặt đứt tiền đồ tu đạo của mình.

Vì thì đối với tu sĩ luyện khí hậu kỳ, một viên trúc cơ đan còn quý hơn cả kỳ trân pháp khí.

Từ đó có thể thấy, cạnh tranh tròn bí cảnh này sẽ khốc liệt vô cùng.

Nhưng mà đối với riêng các đệ tử quán quân trong Quần Long đại hội, nếu tiến nhập bí cảnh lần này, không những được nhận trúc cơ đan quý giá cùng với đủ loại tài nguyên phong phú, còn được coi như đã hoàn thành ba nhiệm vụ chỉ định.

Ngay lập tức, đã có hơn mười đệ tử bước lên phía trước.

“Đệ tử nguyện vì tông môn ra sức!

“Đệ tử nguyện vì tông môn ra sức!

” ….

A Cửu nhìn qua, đa phần số người này từng tiến vào linh tuyền cùng hắn.

Duy có vài hạt giống tu đạo được các vị trưởng lão dẫn dắt là không có mặt ở đây.

Có thể thấy được nguy hiểm khi vào bí cảnh là không hề nhỏ.

A Cửu cũng bước lên một bước, tỏ ra thái độ của mình.

Bí cảnh này có thể giúp hắn rút ngắn mấy lần thời gian tiến giai trúc cơ kỳ, không thể bỏ qua được.

Cũng rất nhanh chóng, danh sách hai mươi đệ tử tham gia bí cảnh sắp tới đã được quyết định.

Máu tươi bắn tung, vẽ thành một vòng cung đỏ thẫm trên nền đất xám.

“Ngươi rõ ràng chỉ là luyện khí tầng mười, tại sao có thể!

” Tiểu Đồng vẻ mặt không cảm xúc, nhìn tên tu sĩ luyện khí tầng mười hai dần dần tắt thở, thân hình có chút lắc lư.

Mấy tên đạo tặc thấy “đạo trưởng” cao cao tại thượng vong mạng, lập tức nhao nhao chạy trốn.

Mấy người trong đoàn thương buốn thấy thế liền trở nên vui mừng, không ngờ bởi vì có lòng tốt cho một thiếu niên vô danh đi nhờ, lại có thể nhặt lại mười mấy cái mạng nhỏ.

Không những thế số hàng giá trị mấy ngàn lượng bạc trắng cũng không hao hụt chút nào.

Vài võ giả hộ tống cùng mấy người trong đoàn thương buôn lúc này tiến gần thiếu niên, chắp tay rối rít cảm tạ.

“Đa tạ đạo trưởng cứu giúp!

“Đạo trưởng, người không sao chứ!

” Tiểu Đồng xua tay, tỏ vẻ không có vấn đề gì.

Đột nhiên sắc mặt Tiểu Đồng biến đổi, hai tay ôm đầu, tầm mắt biến đổi.

Lúc này trước mặt hắn xuất hiện một đoàn hắc vụ dáng vẻ kì dị, ánh mắt đỏ sẫm tràn đầy lệ khí.

Đoàn hắc vụ gào thét lao tới, hai tay bóp lấy cổ Tiểu Đồng, lại xô ngã hắn xuống biển nước u tối ngột ngạt.

Từ trong bóng tối, từng sợi hắc khí như xúc tua bạch tuộc từ bốn phương tám hướng nhanh chóng vây chặt hắn lại.

Tiểu Đồng gắng sức dãy dụa, thần trí nhanh chóng mơ hồ.

“Ngươi còn cố chống cự làm gì.

Một phế vật không cha không mẹ như ngươi, đến cả người ngươi yêu thương nhất cũng không cứu được!

“Nếu không có ta, ngươi đ·ã c·hết đi c·hết lại không biết bao nhiêu lần rồi!

“Tin tưởng ta, thả lỏng, giao toàn bộ cho ta, ta sẽ giúp ngươi có được sức mạnh còn lớn hơn nữa!

“Ha Ha, bản tôn rốt cục đợi tới ngày này!

” Bóng tối đã nuốt trọn thần trí Tiểu Đồng hơn phân nửa, đột nhiên dừng lại, không những thế còn có xu thế bị đẩy lùi.

Trước mắt Tiểu Đồng hiện ra từng đoạn hồi ức.

Hắn cùng Tiểu Ngọc ngồi trên thảm cỏ, cách đó không xa là Cửu ca cùng Hoa Linh đang náo nhiệt đấu kiếm.

“Thật là hâm mộ tiểu thư!

“Hắc hắc, muội thích thứ gì, ta đều làm cho muội!

“Sớm muộn, ta sẽ trở thành một mạo hiểm giả đại danh đỉnh đỉnh.

Tới lúc đó ta sẽ dùng bạc mua một căn nhà thật to, lại mở một cửa hàng may cho nàng!

“Ngươi nói linh tinh gì thế, ở cùng tiểu thư vẫn là tốt hơn, ta mới không muốn ở với ngươi!

” Cuối đông, buổi tối lạnh giá.

Trong gian nhà tường tre vách nứa chỉ có một chậu than nhỏ.

Xuyên Hạ từ trong chậu than khều ra hai củ khoai, một vừa một nhỏ.

“Tiểu Đồng ngươi đang tuổi ăn tuổi lớn, ăn thêm một chút, khoai này là Mộng di ngươi trồng đấy!

“Ta ăn một củ này là được, thúc là trụ cột trong thôn, củ còn lại để thúc!

“Ngươi học đâu ra thói cãi người lớn thế, ta bảo ăn thì cứ ăn đi.

Ngươi nhìn ta cơ bắp thế này, có giống như đói ăn không!

” .

"Áo này là ta dùng tới mấy bộ lông thỏ mới may xong, hơi rộng một chút để sang năm ngươi vẫn mặc vừa, rất ấm, ngươi nhớ giữ gìn cho tốt!

"

Trời nắng gắt, hai thiếu niên quần áo xắn cao, hì hục trên một khúc suối nhỏ.

“Cửu ca, ngươi phải xếp đá vào chỗ này, chỗ này, sẽ xây thành một con đê nhỏ.

Lúc đó ở chỗ nước cạn, mới có thể dễ dàng bắt cá được!

” Chẳng mấy chốc, hai người đã vây lại thành một vũng nước cạn, bên trong có không ít cá suối.

“Mấy con cá này có phải hơi nhỏ quá không, với ta không đủ nhét kẽ răng nha!

“Hắc hắc, Cá suối tuy nhỏ, nhưng đem đi nướng củi, nếu súp đều thơm ngon vô cùng, đến xương cũng có thể ăn được!

“Không phải lúc nào cũng có một khúc suối vừa cạn, vừa nhiều cá như vậy.

Ta thi thoảng vẫn ƯỚC rằng một lần có thể bắt được thật nhiều cá suối, mới có thể mang về, chia đều cho mọi người trong thôn ăn cùng!

“Cửu đại ca, ngươi có ước mơ gì không!

“Ta?

Chắc là trở nên thật mạnh mẽ.

Lúc đó, không những có thể che trở cho những người quan trọng với ta, còn có thể tự do ngao du thiên hạ!

“Trước đó ta chỉ mong muốn trở thành một thợ săn thật giỏi, có thể giúp mọi người trong thôn có cuộc sống no đủ hơn.

Còn bây giờ, ước mơ của ta hẳn là đuổi kịp Cửu ca đi!

“Vậy còn Tiểu Ngọc thì sao!

“Hắc hắc, hai ta tâm đầu ý hợp, chỉ là chuyện sớm muộn mà thôi, cũng không cần phải ước nha!

” …

Lại một đoạn trí nhớ mơ hồ, từ lâu xa đột nhiên hiện ra rõ ràng.

Một buổi sáng trong vắt, một nam một nữ lưng cõng giỏ tre, dắt tay hắn bước chậm trong rừng.

“Ngươi cũng đủ tuổi vào rừng rồi, hôm nay ta sẽ dẫn ngươi nhận biết thứ gì có thể hái được, thứ gì cần phải tránh xa!

” Ba người đi chưa được bao xa, đột nhiên sau lưng xuất hiện một con vượn xám cao ánh mắt chằng chịt tia máu.

“Grao!

!

!

“Hai mẹ con mau chạy!

“Cha!

!

!

“Mẹ!

!

!

” Tiểu Đồng ngây dại, nhìn cha mẹ hắn lần lượt bị con vượn khổng lồ vặn gãy.

Con vượn sau khi g·iết hại cha mẹ hắn, đột nhiên lắc lắc đầu, hoảng sợ bỏ chạy.

Một luồng hắc khí mơ hồ thoát ra từ con vượn, lập tức chui vào cơ thể hắn!

“Không thể nào, ta đã lựa lúc ngươi yếu nhược nhất, vì sao ý chí vẫn mạnh mẽ như vậy!

” Bóng tối lui dần, hắc vụ tan rã, lại xuất hiện từng hình nhân do hắc vụ tạo thành hướng Tiểu Đồng vây lấy.

“Ha ha, chỉ là một phàm nhân nho nhỏ, dựa vào đâu đòi chống lại bản tôn.

Cha mẹ ngươi, là do ta ban cho c·ái c·hết.

Ngươi sống đến hôm nay, cũng hoàn toàn nhờ bản tôn!

” Tiểu Đồng trong tay xuất hiện trường kiếm, điên cuồng vung tới.

“Câm miệng!

“Cha mẹ, các vị thúc bá, Tiểu Ngọc, Cửu đại ca, ta không.

thể phụ lòng mọi người!

“Mệnh ta.

không đến lượt ngươi định đoạtH!

” Tiểu Đồng thân thể chấn động, hai mắt mở bừng, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Hắn tái mặt đưa mắt nhìn quanh, hơn nửa đoàn người không biết từ lúc nào đã bị hắn hạ sát, phía xa còn sót vài người đang hốt hoảng bỏ trốn.

Hắn hoảng sợ buông thanh kiếm đẫm máu, cảnh tượng như vầy đã diễn ra không ít lần.

Lúc này, từng luồng khí cơ từ xung quanh nhanh chóng tiến nhập cơ thể hắn, không những thương thế đã gần khôi phục, tu vi còn tăng lên một mảng lớn.

Trong đầu hắn lúc này văng vẳng một tràng cười:

“Tiểu tử, ta và ngươi đã hoà làm một, không thể tách rời, sớm muộn gì ngươi cũng thành…!

” Tiểu Đồng ngẩng đầu nhìn ánh mặt trời chói chang, không để ý giọng nói trong đầu, khẽ lẩm bẩm:

“Hẳn là sắp tới thôn rồi, mong là mọi người vẫn mạnh khoẻ!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập