Chương 48 :
Nhân sinh nhiều chuyện không như ý Tiểu Đồng thúc ngựa phi suốt mấy canh giờ không ngơi nghỉ.
Bốn vó ngựa đạp qua một khe suối nhỏ, khiến bọt nước bắn tung toé.
Bóng dáng thôn Tiểu Khê dần hiện ra, nỗi bấtan trong lòng thiếu niên càng trở nên nồng đậm.
Vài ngôi nhà trở nên xiêu vẹo, mấy mảnh vườn nhỏ giống như đã lâu không ai chăm sóc, thậm chí con đường đất trong làng cũng mọc đầy cỏ dại.
Tiểu Đồng vội vã xuống ngựa, bước nhanh tới ngôi nhà đầu thôn.
“Mộng di!
” Hắn đẩy tấm cửa gỗ có phần mục nát, lớn tiếng gọi, nhưng bên trong là gian nhà chống không, chăng đầy mạng nhện.
Hắn lại vội vã chạy qua các ngôi nhà trong thôn.
“Xuyên thúcH!
?
“Ngưu thúcH!
“Mọi người đâu cả rồi!
Vài căn nhà còn căn còn không đóng cửa, bên trong mọc đầy cỏ cây, giống như đã bỏ hoang từ rất lâu rồi.
Căn nhà của Xuyên Hạ nằm ở cuối thôn, bởi vì lão là thợ rèn nên không thiếu vật dụng gia cí nhà cửa.
Lúc này, căn nhà của lão vẫn là dáng vẻ kiên cố nhất, phía ngoài không ngờ còn cột lấy ba con ngựa.
Tiểu Đồng định đẩy cửa bước vào, đột nhiên nhận thấy bên trong có người đang định mở cửa.
Hắn dâng lên được chút hi vọng, nhưng rất nhanh liền biến mất không còn lại gì.
Một nam tử cẩn thận đẩy cửa, trên tay cầm sẵn một thanh đoán đao.
Phía sau cũng đi ra hai nam tử, dáng vẻ đề phòng.
Nam tử đứng trước khẽ đánh giá thiếu niên, nhíu mày nói:
“Ngươi từ đâu tới, ồn ào cái.
!
Hắn còn chưa nói dứt câu, đã bị Tiểu Đồng túm lấy cổ áo, kéo về phía trước.
“Đây là thôn của ta, các ngươi là ai!
” Tiểu Đồng động tác quá nhanh, khiến nam tử không kịp phản ứng.
Hai thợ săn phía sau định động thủ, liền bị nam tử giơ tay cản lại.
Nam tử cũng không dám phản kháng, với tốc độ và lực đạo này, chắc chắn là một võ giả có thực lực.
Hắn nuốt nước miếng, cẩn thận nói:
“Vị thiếu hiệp này, chắc là có chút hiểu lầm.
Thôn này đã bỏ hoang từ lần thảm krịch quái trùng, dần dần liền trở thành nơi nghỉ chân của người vào rừng không kịp trở về trước trời tối, hoặc là ở lại trú mưa.
Ba bọn ta cũng chỉ là thợ săn, nghỉ qua nơi này một đêm mà thôi, chút nữa cũng sẽ lên ngựa trở về!
” Tiểu Đồng cũng không nghe thấy đoạn sau, đột nhiên thả nam tử ra, hai tay ôm đầu rên rỉ.
“Hắc hắc, tất cả đều tại thực lực ngươi nhỏ yếu.
Nếu khi xưa ngươi sớm để ta dẫn dắt, thời điểm đó liền có đủ thực lực bảo vệ người thân của ngươi!
”
“Câm miệng!
“Ngươi cố bài xích ta làm gà.
Hiện giờ ngươi là ta, mà ta cũng là ngươi!
“Đại ca?
“Không cần, ở nơi hoang vắng vẫn nên ítlo chuyện bao đồng thì hơn.
Dọn dẹp đồ đạc, lập tức trở về!
Thành Vũ Lâm gặp phải biến cố, bách tính trong một đêm giảm hơn phân nửa.
Sau khi trải qua sự việc này, người sống sót nháo nhác trở về, giặc cỏ cướp b'óc khắp nơi, lột xộn vô cùng.
Các thế lực còn sót lại thì đấu đá lẫn nhau, tranh quyền đoạt lợi.
Hiện giờ thành chủ mới họ Lý đã nắm lấy đại cục, là người từ kinh thành phái đến.
Các thế lực lớn như Triệu gia, Vũ gia đã gãy hơn phân nửa, trở thành một gia tộc tầm trung.
Vũ gia hiện tại lấy Vũ Hồng làm chủ.
Gia chủ tiền nhiệm Vũ Khiếu Thiên, cùng những người cốt cán như Vũ Mãnh, Vũ Hoắc,.
đều đã không còn.
“Ấn đỏ của Thiên Hình phong” Vũ Hoa Linh khóe mắt ửng đỏ, đôi tay hơi run cất đi phong thư.
Trưởng lão Cẩn Huyên nhìn nàng từ đầu tới cuối, thần sắc vẫn không đổi “Thương hải tang điển, đấu chuyển tỉnh di, thế sự biến hoá.
Đã là người tu đạo trên núi cao, liền phải cắt đứt hồng trần!
” Vũ HoaLinh chắp tay cúi đầu:
“Ân tình của sư phụ, đồnhi không có cách nào báo đáp!
” Cẩn Huyên khẽ nâng ngón tay ngọc, điểm lên một bông tuyết, lời nói vẫn bình bình thản thản:
“Thời gian trôi qua, nhật nguyệt luân chuyển.
Sẽ đến lúc, chuyện xưa đối với ngươi như bãi bể nương dâu.
Ngươi không phụ lòng vi sư, cố gắng tu đạo, chính là báo đáp lớn nhất với ta rồi!
“Việc gì cần nói ta đã nói rồi.
Lần này, vi sư phạt ngươi ở Hàn Sơn tu hành, tới khi nào đột phá trúc cơ kỳ mới được rời núi!
“Đồ nhi sẽ không phụ lòng chỉ dạy của sư phụ!
” Cẩn Huyên hơi thay đổi sắc mặt, hoá thành một đoàn sáng độn đi.
“Tu hành cho tốt!
” Vân Nghĩ cung.
Thiên Thanh phong.
“Trưởng lão thứ lỗi, Vân Nghi cung gần đây không tiếp khách!
“Tư Hương sư điệt, ta cũng không phải là khách nha!
Nếu Cẩn Huyên trưởng lão bế quan vài ngày, ta cũng có.
thể đợi một chút, không vội không vội!
” Trước Vân Nghi cung xuất hiện một già một trẻ.
Lão đạo thân khoác đạo bào xám bạc, khí tức có phần lạnh lẽo, chính là Huyền Kiếm đạo nhân.
Đi cùng lão là một nam tử chừng hai mươi lăm tuổi, thần thái tuấn tú, chính là đệ tử chân truyền Diệp Thần.
Cẩn Huyên trưởng lão độn tới, thân ảnh chưa hiện, âm thanh đã vang tới trước.
“Tư Hương, không được thất lễ!
” Một làn linh quang chọt loé, Cẩn Huyên trưởng lão hiện thân, y phục trắng như tuyết, tư thê đoan trang, khí độ thoát tục.
“Là ngọn gió nào hôm nay đưa sư huynh tới Vân Nghi cung!
“Ha ha, nếu không có chuyện gì, ta không thể tới Vân Nghi cung thăm hỏi sư muội được sao!
“Huyền Kiếm đạo nhân cười vang.
“Diệp Thần ra mắt sư bá!
'“Diệp Thần khẽ cúi đầu chắp tay.
“Đã gặp qua ngươi một lần, khi đó ngươi mới là luyện khí hậu kỳ.
Không ngờ bằng qua một thời gian, đã là trúc cơ trung kỳ đỉnh phong rồi!
“Sư bá quá khen, sư điệt tư chất thấp kém, may mắn có gia sư kiên nhẫn chỉ dạy, vẫn cần phải cố gắng thêm nhiều!
“Diệp Thần khiêm tốn đáp.
Cẩn Huyên cũng không muốn nói nhảm nhiều, khẽ vẫy tay, cửa lớn Vân Nghi cung liền rộng mở.
“Đạo hữu, hai ta trước vào Vân Nghi cung TỔIi trò chuyện!
Tư Hương, ngươi đi pha trà, nhớ dùng trà Bạch Ngọc!
“Vâng thưa ngài!
Trong đại điện, hương trà xen lẫn lĩnh khí, lượn lờ mờ ảo.
Hai vị trưởng lão ngồi hai bên bàn ngọc, hàn huyền trò chuyện.
“Bí cảnh lần này, Thiên Thanh phong của muội vì sao lại để tên đệ tử họ Lạc mạo hiểm đi và‹ như thế, hắn cư nhiên là song linh căn nha!
“Thiên tài song linh căn hai thuộc tính mộc, thuỷ, nếu không nửa đường chết yểu, tiền đồ sau này thật khó mà đo lường!
“Tuổi trẻ khí thế bừng bừng, ta cũng không quản được.
Cái gọi là thiên tài, cũng chỉ là tư chất hơn kẻ khác được mấy phần.
Nếu hắn tự mình vượt qua được gió đao biển lửa lần này, mới thật sự chân chính là thiên tài.
Còn không, cũng có thể nói tư chất của hắn vẫn là không đủ!
“Ai da, sư muội ngươi vẫn là điệu bộ tuỳ ý như thế.
Không nói nữa, không nói nữa!
“Sư huynh tới đây, không phải còn có việc gì khác sao!
“Ây đô, sư huynh có chút tuổi, đầu óc không còn minh mẫn, suýt thì quên mất việc này!
“Lần trước không thể trực tiếp chúc mừng sư muội thu đồ.
Lần này nhân chuyện bí cảnh sắp tới, lại nghe nói sư điệt gặp chút vấn đề trong Linh Tuyển.
Hôm nay tới đây, còn có chút đan dược lấy từ Vân Sơn lão quỷ, một chút tấm lòng nhỏ, mong sư muội không chê cười!
” Huyền Kiếm đạo nhân vừa dứt câu, Diệp Thần liền cung kính dâng lên một bình ngọc tỉnh xảo.
“Nhờ sư bá chuyển cho Hàn Linh sư muội!
” Diệp Thần thấy Cẩn trưởng lão không nhiệt tình đáp lại như hắn tưởng, trên mặt có chút gượng cười, cẩn thận đặt bình ngọc lên mặt bàn.
Cẩn Huyên trưởng lão khẽ nhấp một ngụm trà, lại nhìn thẳng sang Huyền Kiếm đạo nhân, vẫn bình bình thản thản, giống như đã biết rõ huyền cơ trong chuyện này!
“Chỉ là chút chuyện nhỏ, không ngại sư huynh tốn sức, huống hồ lần trước ngươi đã tặng món linh khí thượng phẩm quý giá rồi, thực sự không thể nhận thêm!
“Ha ha, chỉ là chút đồ vật, cũng không tính là trân quý gì!
“Huyền Kiếm đạo nhân khoát tay, cười ha hả.
Cẩn Huyên hơi dừng một chút, lại khẽ vẫy ra một viên châu nhỏ màu làm nhạt.
“Diệp sư điệt, Thanh Thiên phong cũng không có thứ gì phù hợp với ngươi.
Trong tay ta có một viên băng châu này, khi tế ra có thể lập tức băng phong một phạm vi lớn, kẻ địch có tu v trúc cơ trung kỳ đổ lại chắc chắn không thể chạy thoát, nếu như đối phương có tu vi trúc cơ hậu kỳ, vẫn có thể vây khốn một lúc!
” Diệp Thần thấy sư phụ mình gật đầu, mới chắp tay cẩn thận thu lấy:
“Đa tạ sư bá ban thưởng!
“Ha ha, nói tới cũng kỳ lạ.
Hai ta có thể nói là thập phần may mắn.
Một người thì có đồ đệ là Ngọc Dương chỉ thể.
Một người thì có đệ tử là Linh Âm chỉ thể!
” Huyền Kiếm đạo nhân cườ nói tới đây hơi dừng lại, để ý sắc mặt đối Phương, lại nói tiếp.
“Tiểu đổ nhà ta tuy còn chút thiếu sót, nhưng trong ba mươi năm nữa đạt tới trúc cơ đỉnh phong là nắm trong tay rồi.
Còn chuyện kết đan, ài, bản thân hắn quá chí cương chí dương, vật cực tất phản.
Cũng giống như sư muội ngươi năm đó, để mà đột phá kim đan cũng hung hiểm vô cùng!
“Hàn Linh sư điệt tuy là măng non mới mọc, nhưng cũng, không chênh lệch bao nhiêu!
"Giống như lão đầu Lôi Dạ cùng tiên tử Nhược Hy của Hà Điệp cốc, một đôi thần tiên quyến lữ, song kiếm hợp bích, tu sĩ kim đan hậu kỳ cũng phải e dè năm phần!
"
Nghe tới đây, Cẩn Huyên trưởng lão ánh mắt hoi chút dập dờn, giọng nói thêm mấy phần lạnh lẽo:
“Chuyện sau này, để sau rồi tính!
” Huyền Kiếm đạo nhân hiểu rõ tâm tính sư muội của mình, đứng dậy khoát tay:
“Ây da, là ta lắm lời rồi, cũng không làm phiền sư muội ngươi thanh tu nữa!
” Một già một trẻ cáo lui rời khỏi, chân đạp phi kiếm, vẽ thành một đạo hàn quang chóp mắt bay xa.
Trăng sáng treo cao.
Thiên Nhai phong.
Căn nhà trúc bên vách núi lúc này vẫn còn ánh đèn le lói.
A Cửu ngồi trầm ngâm suy nghĩ, trên bàn trước mặt hắn là một tấm bản đồ lớn, chính là bản đồ Trúc Lâm bí cảnh.
Trúc Lâm bí cảnh vô cùng rộng lớn.
Được ba tông khai mở từ hơn hai trăm năm trước, cũng.
đã ra vào rất nhiều lần rồi.
Ngọc Huyền tông dựa vào miêu tả của đệ tử mỗi lần trở ra, góp nhặt dần dần mới có được tấm bản đồ như hiện giờ.
Mỗi đệ tử trước khi tiến vào, đều được Phát một tấm bản đồ mô phỏng lại bí cảnh bên trong.
Bí cảnh này giống như một tiểu thiên địa riêng biệt, A Cửu không thể không suy tính kỹ càng.
Thứ nhất, bí cảnh này chỉ có tu sĩ luyện khí kỳ mới có thể tiến vào, nếu kẻ nào có tu vi trúc cc kỳ trở lên muốn tiến vào, sẽ lập tức bị pháp tắc trong bí cảnh đánh rớt thẳng xuống luyện kh kỳ.
Thậm chí theo hắn nghe ngóng được, năm xưa Vạn Thú sơn từng thử đưa một con linh thú có tu vi kim đan sơ kỳ tiến vào.
Kết quả, chủ nhân của con linh thú là một vị trưởng lão có tu vi kim đan hậu kỳ, lập tức bị phản phệ do linh thú trử v:
ong, từ đó cao tầng ba tông cũng không ai dám thử nghiên cứu bí cảnh này nữa, luôn luôn tuân theo quy củ đưa đệ tử luyện khí hậu kỳ tiến vào lịch luyên.
Thứ hai, mỗi lần bí cảnh mở ra, địa hình bên trong lại khác biệt mấy phần, cộng với một vài khu vực đặc biệt quỷ dị, một khi bước chân vào, tỉ lệ tử v-ong rất cao.
Thành ra sau bao nhiêu năm, hiểu biết của tông môn, cộng với tấm bản đổ này, vẫn chỉ là đại khái mà thôi.
Quan trọng nhất, khi tiến nhập bí cảnh, mỗi người đều được truyền tống tới một khu vực ngẫu nhiên.
Mặc dù trưởng lão không nói, nhưng A Cửu nghĩ rằng nếu xui xẻo, bị truyền tống vào thẳng mấy khu vực quỷ dị cũng không phải không thể.
Trước giờ hắn chưa bao giờ đặt bản thân vào tình thế may rủi như này cả.
Bí cảnh đại khái là vạn dặm thiên địa, có núi cao tuyết phủ, có vực thắm sông sâu, có đồng bằng rộng lớn, tương đối tương đồng với bên ngoài.
Nhưng xen kẽ vài khu vực đặc biệt, sinT vật, thực vật nơi đó lại có chút khác biệt, giống như một phiến thiên địa từ nào đó ghép vào.
Vài nơi quỷ đị, chính là nằm trong số đó.
A Cửu tức đến nỗi không khỏi vỗ ngực dậm chân:
“Mẹ nó, rõ ràng là lừa gạt người mà!
“Thôi thôi, đâm lao thì phải theo lao, cũng đành liều một phen vậy.
Dù sao bí cảnh này cũng đặc biệt dành cho tu sĩ luyện khí kỳ, yêu thú các loại hẳn cũng không quá đáng sọ!
“ “Huống hồ, sở trường của ta chính là ở dã ngoại.
Kẻ khác còn không sợ, ta chả lẽ lại sợ, ta cũng không nhát gan giống như Hắc thúc!
”.
A Cửu không khỏi tự vấn bản thân một phen.
Tiếp đó, hắn thu tấm bản đổ lại, từ trong túi trữ vật lấy ra một mớ đồ lộn xộn, bày lên trên bàn.
Chính giữa bàn là thanh kiếm A Cửu mới mua vừa rồi, cùng với một cây cung nhất giai thượng phẩm, là Vân Sơn trưởng lão ban cho hắn.
Bên trái bày mấy lọ đan dược cơ bản như Dưỡng Thể đan, Hồi Linh đan, cùng vài loại đan dược giải độc.
Bên phải chủ yếu là một xấp Hoả phù hạ phẩm, cùng một vài tấm Cự Lực phù, Hộ Thân phù, Phong Hành phù.
“Nhiêu đây đồ, hẳn là tạm ổn rồi!
” Hắn vỗ vỗ túi trữ vật bên hông, lại đưa mắt ngó vào:
“Chỉ còn hai mươi khối linh thạch hạ Phẩm, mong là vào trong đó không phải đánh nhau quá nhiểu!
” Tu sĩ ở nơi dã ngoại hung hiểm, để linh lực thiếu hụt là đại kị.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập