Chương 5 :
Biến cố Đột nhiên A Cửu cảm thấy choáng váng, chớp mắt sau đã đứng bên trong thạch thất.
Hắc thúc đứng ngay bên cạnh, dáng vẻ nghiêm nghị nhìn hắn.
Thiếu niên có dự cảm chẳng lành, trước giờ chưa bao giờ thấy Hắc thúc lộ vẻ nghiêm túc nh vậy.
Hắn đang định mở miệng đã thấy Hắc thúc trầm trọng nói:
“Hừ, trông con thật không có tiền đồ.
Con tưởng mình tu luyện đã đủ cố gắng, con tưởng thiên phú mình cao lắm sao.
Nói cho con biết, ngoài kia đầy rẫy những kẻ không những có thiên phú cao hơn con rất nhiều, lại còn chăm chỉ tu luyện bất kể ngày đêm!
” Nói xong liền gõ đầu thiếu niên một cái.
Động tác của lão cũng không ngừng, rút ra một lá linh phù dán lên người hắn:
“Đây là khảo nghiệm trưởng thành sớm của con.
Nếu con không đạt tới tu vi kim đan kỳ, thì đừng nghĩ đến việc quay trở về!
” Khi thân ảnh thiếu niên biến mất, lão xoá đi dấu vết ba động truyền tống, chấn vỡ các gian thạch thất, lại thi pháp che dấu khí tức còn quanh quẩn của thiếu niên.
Sau đó lão mới vội vàng thu lấy bảo khố, rồi độn sâu xuống mặt đất.
Đột nhiên, một giọng nói trầm trọng vang khắp không gian:
“Hừ, lẩn lẩn trốn trốn.
Định Càr Khôn trận của ta đến cả tu sĩ nguyên anh viên mãn cũng vây khốn được.
Cút lên đây cho ta!
Trên biển mây, Mục La phóng ra bốn cái trận kỳ ở bốn phương thiên địa.
Trong nháy mắt trận pháp khai mở, bao quát phương viên hơn trăm dặm.
Một màn sáng hình lập phương bao lấy núi rừng, tiếp đó nhanh chóng co rút lại.
Mục La đứng trên biển mây, hai tay đặt sau lưng, thần thức đã bao quát toàn bộ núi Huyễn Linh, một con kiến nhỏ cũng không lọt.
Huống hồ một con chuột có tu vi nguyên anh sơ kỳ đang chui lủi dưới mặt đất mấy chục dặm.
Đột nhiên, hắn thấy con chuột này bộc phát tu vi, trong chớp mắt đã độn tới bên cạnh một góc màn sáng, vừa vặn là nơi trận pháp yếu ớt nhất.
Dưới ánh mắt kinh ngạc của hắn.
Chỉ trong hai hơi thở, con chuột nhỏ đã đục thủng trận pháp, trong nháy mắt độn đi hơn trăm dặm.
Lão chuột không tiếc hao tổn tu vi, cưỡng ép thuấn di liên tục bằng tốc độ nhanh nhất.
Hai trăm, ba trăm, bốn trăm, năm trăm dặm.
Không hiểu sao lão thuấn di càng ra xa, cảm giác áp bách càng lúc càng lớn.
Đột nhiên, lão nghe thấy một tiếng nói lạnh lùng “chơi đủ rồi” vang lên.
Lập tức, một luồng.
thần niệm mạnh mẽ vây chặt lấy lão, khiến toàn thân lão cứng ngắc, không thể sử dụng nửa phần pháp lực:
“Con mẹ nó, lại là một quái vật nửa bước linh anh kỳ!
” Chuyến này Mục La đi cùng bốn vị hộ pháp.
Khi trước cũng đã nhờ đại trưởng lão tính ra vị trí đôi uyên ương, chính là ở Thiên Nam châu này.
Người thì đã được hộ pháp đưa về lúc này hắn còn muốn nán lại thêm đôi chút, tìm kiếm đứa trẻ mới được sinh kia, đồng thời dạo xem Thiên Nam châu này có gì.
Dù sao đến cảnh giới như hắn, muốn đột phá còn cần dựa vào cơ duyên, không thể mãi bế quan tu luyện được.
Mục La nhìn con chuột hiếm thấy nằm gọn trong lòng bàn tay, cười lớn:
“Không phát hiện tung tích của đứa trẻ, tuy nhiên lại có kinh hi ngoài dự liệu.
Ha ha, không ngờ bắt được một con chuột Tầm Linh trong truyền thuyết.
Loài này cũng mấy ngàn năm qua chưa ai bắt gặp, lại còn yêu thú tứ giai sơ kỳ nữa Có nó, con đường đột phá linh anh kỳ cũng không còn xa!
” A Cửu cảm thấy mỉ tâm tê buốt, tựa như kim châm.
Tầm mắt hắn theo đó tối om, thần trí nhanh chóng mơ hồ.
Cách núi Huyễn Linh ba ngàn dặm.
Thân ảnh một thiếu niên đột nhiên xuất hiện, từ không trung rơi xuống, tấm lưng nện mạnh xuống đất.
Chim chóc xung quanh giật mình bay tán loạn.
A Cửu miễn cưỡng đứng dậy, hoang mang nhìn cánh rừng xa lạ xung quanh:
“Chuyện gì, sao lại khảo nghiệm ta nữa ?
“ Đầu óchắn quay cuồng, lục phủ ngũ tạng như bị đảo lộn, đành phải nằm xuống đất nhăn nhó ôm đầu, thở hổn hển.
Truyền tống một lần ba ngàn dặm, không phải một kẻ luyện khí kỳ tầng bảy như hắn có thể chịu đựng được.
Trong đầu hắn, vẫn còn quanh quẩn lời dặn dò của Hắc thúc” tiến về phía bắc năm ngày đường, sẽ có thành trì của con người.
Nhớ kĩ những gì trước giờ ta đã dạy con.
Ta tin con sẽ không làm ta thất vọng.
Từ giọng điệu của Hắc thúc, xác thật khảo nghiệm này không phải giả.
A Cửu nằm bất động trên mặt đất, đôi mắt đỏ hoe, miệng lẩm bẩm:
“Ta tu luyện tới giờ cũng mới luyện khí kỳ tầng bảy, còn có năm tiểu cảnh giới, một đại cảnh giới.
Để lên được kim đau kỳ thì lâu tới mức nào chứ!
” Thiếu niên từ nhỏ tới giờ chỉ có lão chuột là người thân, khi trước cũng chỉ quen biết vị tiên sinh kia một thời gian ngắn.
Bây giờ phải lẻ loi một mình, khiến hắn vẫn chưa kịp chuẩn bị tâm lý.
Hắn nằm đó, tới khi ráng trời chuyển đỏ mới xua tan mây mù trong lòng:
“Hừ, ta liền trong năm năm đột phá kêtđan kỳ, năm năm không được thì mười năm, hai mươi năm!
” Thiếu niên bật dậy, nhanh chóng leo lên một cây đại thụ nhằm xác định phương hướng.
Thế giới này được soi sáng bởi ba vầng mặt trời, trong đó mặt trời lớn nhất được gọi là Cự Dương, hai vầng mặt trời còn lại nhỏ hơn khá nhiều.
Một cái gọi là Hoàng Dương, toả ra ánh sáng vàng nhạt.
Mặt trời còn lại trông mờ nhạt nhất, thi thoảng thoắt ẩn thoắt hiện, nên được gọi là Hư Dương.
A Cửu nhìn hai vầng mặt trời còn treo lơ lửng, nhanh chóng xác định phương hướng:
“Mặt trời Cự Dương lặn giữa phía tây, mặt trời Hoàng Dương lệch sang trái chút.
Vậy phương hướng là bên này!
” Thiếu niên rất mau lấy lại tình thần, cũng rất mong chờ hành trình phía trước.
Thiếu niên sau khi gặp được một loại cây cứng cáp và dẻo dai, liền bẻ lấy một cành thẳng, lại dùng chút kĩ năng tạo ra một cây giáo gỗ phòng thân.
Không rõ có phải việc này cũng.
nằm trong khảo nghiệm không, mà hắc thúc lại vội vã ném hắn đi, không cho mang theo món v-ũ khí nào.
Chỉ có cuốn sách dạy phương pháp luyện kh được hắn thủ sẵn trong lồng ngực.
Ra ngoài xông pha luôn phải đề phòng, tuy mảnh rừng này linh khí mỏng manh, là nơi dã thú yếu ớt sinh sống, nhưng không thể chắc chắn rằng không yêu thú mạnh mẽ được được.
Núi rừng hoang sơ luôn ẩn giấu những nguy hiểm không ngờ đến, trong bụi cây, hay dưới lớp lá mục phủ đầy mặt đất.
Thiếu niên du tẩu giữa rừng như một con khi nhỏ, tới tối lại leo lên một nhánh cây cao, xếp bằng tu luyện để hồi phục linh lực.
Lúc này hắn mới sững sờ nhận ra, tốc độ hấp thụ linh khí ở nơi đây lại chỉ bằng một phần mười so với ở núi Huyễn Linh.
Mấy hôm sau.
Giữa rừng núi trập trùng, thiếu niên linh hoạt di chuyển giữa núi rừng, tay trái cầm theo mộ đoạn giáo gỗ sắc bén.
Càng đi về phía trước linh khí càng mỏng manh, thiếu niên ban đầu hăng hái cũng càng ngày càng thấy mệt mỏi.
Lúc trước hắn gặp quả đắng, sử dụng hơi nhiều linh lực để di chuyển, khiến cho linh lực thiếu hụt.
Giống như thiếu niên nhà giàu tiêu tiền như nước đã quen, nay đột nhiên trở nên bần hàn nhưng vẫn giữ thói quen tiêu xài hoang phí như trước.
Tới khi linh lực bản thân trở nên thiết hụt, lại không có cách nào hồi phục trở lại.
Bởi thế mấy ngày nay hắn phải tiết kiệm linh lực, chỉ sử dụng cơ bắp toàn thân để di chuyển Thực sự rất là mau đói.
Một hồ nước lớn xuất hiện, thảm thực vật xung quanh tươi tốt.
Thiếu niên đặt cây giáo gỗ xuống, cúi người uống những ngụm nước mát lạnh, tẩy đi bụi bặm mệt mỏi.
Bỗng nhiên mặt hồ dậy sóng dữ dội, một con cá sấu lớn vươn lên, há ra cái miệng đầy răng sắc nhọn.
Ánh mắt thiếu niên loé lên tia sáng, trong chớp mắt cây giáo gỗ đã xuất hiện trong tay, đâm vào miệng, xuyên qua đầu con cá sấu xấu số.
Nó tưởng nó đang đi săn, hoá ra là ngược lại.
Dưới ánh sáng mờ ảo của hoàng hôn, trên một khoảng đất trống trải sáng lên ánh lửa hồng.
A Cửu đảo thân thể con cá sấu đang nằm ngang trên củi lửa, lúc này đã được nướng vàng ươm.
Từng giọt mỡ chảy xuống than hồng phát ra tiếng “xèo xèo” hấp dẫn.
Ánh lửa bập bùng chiếu lên khuôn mặt có phần non nớt của hắn.
Hương thơm ngập tràn giữa núi rừng.
A Cửu hai tay xé xuống hai cái đùi lớn, hít hà một hơi, ăn ngồm ngoàm như quỷ đói:
“Oa thơm thật, chỉ là một con dã thú cũng dám đánh chủ ý tới tiểu gia!
Đám dã thú chỉ có bản năng sinh tồn, vì thế thực lực không mạnh.
Trái lại yêu thú đã sinh ra một chút linh trí, biết tìm kiếm cơ duyên tăng tiến đạo hạnh cho bản thân, thực lực cũng lớn hơn rất nhiều.
Thiếu niên có phần nhỏ bé nhưng sức ăn cực kì kinh người, không bao lâu một nửa con cá sấu đã nằm trong bụng hắn, bên cạnh xương cũng chất thành một đống nhỏ.
Đột nhiên thiếu niên cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng, giống như có cặp mắt sắc lạnh đang đõi theo hắn:
“Không tốt, là yêu thú!
” Hắn giật mình phản ứng, lập tức nhảy ra một bước nắm lấy giáo gỗ, thuận thế xoay người lại.
Mượn nhờ ánh lửa nhảy múa, phản chiếu lên đôi mắt thiếu niên một con hổ dữ tợn.
Hắn vung mạnh tay, kèm theo pháp lực chấn cho bụi than tung lên mù mịt, thân thể cũng mau chóng lùi lại mấy bước.
Nhưng yêu hổ không dừng lại, lập tức xuyên qua màn bụi, cái chân đầy móng vuốt sắc bén nhằm thiếu niên vỗ tới.
Giáo gỗ gãy làm đôi, thiếu nhận lập tức bay ra ba trượng, trên bụng y phục cũng bị xé mở, xuất hiện hai vệt máu dài.
A Cửu gặp hiểm nhưng không kinh, khi con hổ há to miệng cắn tới, hắn lập tức nhét phần còn lại của cây giáo vào, khiến yêu hổ tạm thời không thể cắn lại được.
Hắn nhân lúc đó lui một bước về sau, tay trái nâng lên hét một tiếng:
“Tới!
Từ trong tay hắn hiện ra mấy viên đá góc cạnh, theo khống chế của hắn nhằm vào đầu con hổ bay tới.
Con hổ tức giận căn gãy giáo gỗ, trong miệng nó chảy ra máu đỏ, nó xoay người, dùng cái đuôi to như bắp đùi đập thiếu niên va vào một cây đại thụ.
Cùng lúc đó mắt trái nó đã bị một viên đá nhọn đập thẳng vào, máu tuôn ra không ngừng.
Con hổ xưng bá nơi đây, bị thương ngược lại kích phát hung tính của nó.
Nó gầm lên một tiếng chói tai, vang xa cả cánh rừng.
Một đoàn người đang cưỡi ngựa đi trêr đường mòn trong rừng cách đó mười mấy dặm, đám ngựa nghe thấy liền hoảng loạn, hất văng không ít người rớt xuống.
Ở khoảng cách phần, yêu thú khác nghe một tiếng gầm này cũng phải thoái lui, con mổi thực lực yếu kém thì thân hình tê Liệt, chôn chân tại chỗ.
Tuy nhiên thiếu niên nhỏ bé trước mặt không hề hấn gì, ngược lại cũng hung tính bạo phát.
Khiến cho con hổ sinh ra ảo giác, trước mặt nó không phải một con mồi nhỏ bé, mà là một con yêu thú hung mãnh vô cùng.
A Cửu lấy yếu địch mạnh, hắn lấy sự linh hoạt của bản thân liên tục trấn cCông xoay quanh con hổ.
Nhưng con hổ này da dày thịt béo, Cửu Vân bộ pháp thức thứ bảy không đủ làm nó.
trọng thương.
Ngược lại bản thân hắn phòng thủ yếu ớt, mỗi lần trúng một chiêu lại b:
ị thương thêm một lần, lĩnh lực cũng càng ngày càng ít ỏi.
Hắn nhảy ra xa giữ khoảng cách với con hổ, phun ra một ngụm máu tươi:
“C-hết tiệt, độn thổ ta chưa thành thục, lại quá hao tổn linh lực.
Đành phải sử dụng chiêu kia vậy.
Hản là không quá nghiêm trọng, thân thể ta có thể hồi phục lại được!
” A Cửu mặc kệ máu chảy ướt đẫm, thân thể cong lại phát lực, nhằm con hổ lao tới:
“Tới đây con hổ thối, Cửu Vân bộ pháp, thức thứ tám!
” Thiếu niên lao tới trước với thân pháp như lưu thuỷ hành vân, khiến yêu hổ không thể nắm bắt quỹ tích.
Tốc độ, sức mạnh của con hổ này đều trên thiếu niên một bậc, tuy nhiên mỗi lần nó tung đòr trấn công đều bị thiếu niên trùng hợp né tránh.
Thiếu niên bước sau nhanh hơn bước trước, khí thế hung mãnh ngày càng tăng cao.
Khiến cho con hổ là vua của nơi đây không khỏi rùng mình.
Lập tức, thiếu niên bước ra bước thứ tám.
Trong nháy mắt, cơ bắp toàn thân hắn nén lại như lò xo, sau đó bung ra tới mức cực hạn.
Thiếu niên cắn chặt răng, chân trái lún sâu xuống mặt đất, tay phải nện thẳng lên người con hổ.
Con hổ lớn như một gian nhà, bị thiếu niên nhỏ bé nện bay ra xa, trượt dài trên mặt đất.
Không gian náo động, cũng như lục phủ ngũ tạng hổ lúc này.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập