Chương 8: Kết thúc, vào thành

Chương 8 :

Kết thúc, vào thành Đám võ giả cấp thấp này làm sao có thể đấu với thiếu niên vốn dĩ là một tu tiên giả chứ.

Thiếu niên hít sâu một hơi, nhìn đám thổ phi như những hình nhân gỗ mà hắn hay luyện tập, bắt đầu thi triển Cửu Vân Vô Ảnh.

Hắn cũng không phải thi triển tuần tự từ thức thứ nhất tới thức thứ bảy, mà là tuỳ ý thi triển ba thức đầu.

Cửu Vân Vô Ảnh, thức thứ nhất, thiếu niên hơi khom người, tay cầm đao chém ngang sang trái:

“Trảm phong!

” Một tên thổ phi liền bị chém ngang hông, thân phân hai nửa.

Cửu Vân Vô Ảnh thức thứ hai, thiếu niên điểm chân vọt lên phía trước một đoạn, thuận thế xoay người một vòng, thanh đao từ bên trái cũng hướng liên định đầu, sau đó chém thẳng xuống:

“Khai sơn!

” Một tên thổ phỉ trước mặt bị thiếu niên một đao chém từ đỉnh đầu xuống dưới, phân làm hai nửa.

Đám thổ phỉ lúc này mới nhận ra khác thường, trong lòng trở nên ớn lạnh, tuy nhiên bọn hắt đâm lao phải theo lao, lúc này không kịp rút lui nửa rồi.

Thiếu niên bước tới bước thứ ba, đám thổ phi đã không thể nhìn rõ thân ảnh hắn.

Vị trí thiếu niên đột ngột xuất hiện sau lưng một tên thổ phỉ, tay hắn cầm ngược đao, đâm tớ sau lưng:

“Hồi phách!

Thiếu niên giống như sói vào bầy cừu, đám thổ phỉ liên tục vang lên tiếng hét thảm.

Nam tử đầu lĩnh nhân lúc thiếu niên bận rộn, cơ bắp toàn thân nở ra, một đao khí mạnh lực trầm chém tới.

Thanh đao của thiếu niên còn trong ổ bụng một tên thổ phi, không rút kịp.

Không ngờ hắn lại dùng hai tay, kẹp chặt lấy đao của nam tử mặt sẹo.

Thiếu niên đỡ một chiêu này, hai chân liền lún sâu xuống đất.

Tên đầu lĩnh muốt rút đao ra, lại thấy như bị một cái kìm sắt giữ lại.

Đột nhiên một tiếng nứt vỡ vang lên, tuy nhỏ nhưng lại khiến nam tử mặt sẹo trong lòng rét lạnh.

Từ phía lưỡi đao bị thiếu niên kẹp lại xuất hiện một vết nứt, sau đó lan dần ra, khiến phần đầu đại đao vỡ thành từng mảnh vụn.

Quá là tà môn, tiểu tử này cùng lắm mới chỉ mười bốn, mười lăm tuổi mà thôi.

Nam tử giật thanh đao về, không sợ mà giận.

Hắn lập tức quát lớn, xông về phía thiếu niên.

Thiếu niên rút đao, như một bóng mờ xoẹet qua nam tử mặt sẹo.

Chỉ nghe “phốc” một tiếng, trên thanh đao của hắn xuất hiện một vết cắt mỏng.

Thân hình hắn theo đà bước tới trước, một bước, hai bước, đột nhiên ngang ngực hắn lộ ra một đường máu, nửa người cùng lưỡi đao rơi xuống.

Mấy tên thổ phi còn lại thấy đầu lĩnh m‹ất m‹ạng, lập tức hoảng sợ tháo chạy, nhưng rất nhanh cũng bị võ giả Vũ gia vây giiết.

A Cửu nhìn xung quanh, thấy xác người nằm la liệt trên mặt đất.

Tiếng rên rỉ xen lẫn mùi máu tanh.

Trước giờ hắn chỉ g:

iết hung thú.

Đây là lần đầu hắn griết người, cũng là lần hắn griết rất nhiều người.

Thiếu niên vứt thanh đao xuống đất, ngẩng đầu nhìn những tia sáng đỏ còn sót lại cuối ngày Vũ Hoắc bị thương không nhẹ, lúc này thấy Sơn lão giả cùng với tiểu thiếu nữ trên một con ngựa chạy lại, mới buông kiếm ngã xuống.

Tiểu cô nương mới nín khóc chưa được bao lâu, lúc này nước mắtlại ngập tràn.

Mười lăm võ giả tâm phúc, lúc này chỉ còn lại sáu người, trong đó một nam tử b-ị chém mất cánh tay trái là trọng thương nặng nhất.

Ánh trăng sáng mờ ảo.

Thiếu niên khi nãy đã dùng hết linh lực bản thân, lúc này đành phải tĩnh toạ, tranh thủ hấp thu lượng linh khí mỏng manh nơi đây.

Noi này có Sơn lão giả, cũng không cần hắn tốn thên tâm tư làm gì.

Ước chừng nửa canh giờ sau, thiếu niên mở mắt ra, liền thấy vài bóng lưng đang dùng đao đào đất.

Thiếu niên trong lòng trùng xuống, chậm rãi bước tới.

Những nam tử nghiêm nghị này, vẫn không giấu nổi sự đau thương trong ánh mắt Bọn hắn từ nhỏ đã được Vũ gia thu nhận, kề vai sát cánh đã lâu rồi.

Không ngờ chỉ sau một đêm, lại có nhiều anh em thân thiết ra đi như vậy.

Bọn hắn thấy thiếu niên lại gần, lập tức dừng động tác, ai nấy đều chắp tay khom người thật sâu.

“Đa tạ thiếu hiệp!

“Đa tạ thiếu hiệp giúp đỡ!

“Đa tạ ân cứu mạng!

” Thiếu niên gật đầu, nhặt lên một thanh đao tiến tới.

A Cửu xếp bằng vận khí dưới một gốc cây.

Lúc này cảm thấy có người lại gần, nhưng không hề cảm nhận được định ý.

Hắn tiếp tục vận khí nốt một vòng mới mở mắt ra, liền thấy một tiểu cô nương đang đứng.

trước mặt, trong tay còn cầm theo một túi da nhỏ.

Tiểu cô nương đã quan sát thiếu niên một lúc, thấy hắn mở mắt ra liền có phần giật mình:

“Xin lỗi, làm ngươi tỉnh giấc rồi.

Chỉ là, ta muốn cảm ơn ngươi đã cứu bọn ta!

” Thiếu niên cười nói:

“Là các người cứu ta trước!

” Tiểu cô nương sực nhớ ra việc định làm, gio túi da tới thiếu niên, sau đó từ trong người lấy ra một chiếc khăn nhỏ:

“Trong này đựng nước uống, còn chiếc khăn này nữa, ngươi cầm lây!

” Thiếu niên uống từng ngụm nước lớn, lại cầm khăn lau bụi bẩn trên mặt.

Hắn gio tay trả lại chiếc khăn cho tiểu cô nương đang tò mò ngồi bên cạnh:

“Cảm ơn ngươi nhé!

Trên mặt ta, còn bẩn chỗ nào à?

Tiểu cô nương cảm thấy đây vẫn là thiếu niên dễ gần lúc trước, lúc này mạnh dạn hon, đánh giá hắn lại một lượt:

“Ngươi, không phải một vị cao nhân sáu, bảy mươi tuổi đó chứ!

Hẳn là không phải, trông không giống chút nào!

” Thiếu niên sờ sờ da mặt mình, thần bí nói:

“Chuyện này là bí mật, ngươi cố gắng giữ kín cho tam Một đêm yên ắng trôi qua.

Mặc cho mấy người Vũ gia quyết tâm thay nhau gác đêm, thiếu niên vẫn lắng lặng xếp bằng cả đêm.

Tới khi trời lờ mờ sáng, đoàn người mới thúc ngựa theo đường mòn trở về.

Sau khi đoàn người di chuyển chừng hai canh giờ, rừng cây dần trở nên thưa thót.

Trước mắt A Cửu nhanh chóng xuất hiện một tường thành cao lớn, được bao quanh bởi làng mạc, ruộng đồng xen kẽ.

Đoàn người đi theo một đường đất lớn xuyên qua những ngôi làng dẫn tới cổng thành.

Bởi vì đây là đường chính nhiều người qua lại, nên nhiều người tập trung lại hai bên đường, mở ra đủ loại hàng quán, sạp hàng, để kiếm kế sinh nhai.

Một nam tử Vũ gia phải thúc ngựa lên trước xin nhường đường, đoàn người mới thuận lợi tiến tới chân thành.

Hai tên lính gác dưới cổng thấy đoàn người trang phục lạ lẫm, liền tiến lên đề phòng.

Tới kh bọn hắn nhìn thấy ngọc bài Vũ gia trong tay Sơn lão giả, liền chuyển biến thái độ, lập tức niềm nở mời đoàn người vào thành.

Thiếu niên đi qua cổng lớn, hào hứng nhìn bức tranh phố phường sống động.

Đường đá trải dài thẳng tắp, người qua lại nhộn nhịp, áo quần cũng sặc sỡ khác nhau.

Hai bên lại dựng lên đủ loại hàng quán, tiếng người mua kẻ bán vang lên không ngừng.

Đưa mắt ra xa có thể thấy từng toà kiến trúc ba, bốn tầng lầu, mái ngói cong v-út.

Sơn lão giả nhìn thiếu niên đang ngó đông, ngó tây bên cạnh, âm thầm suy tính.

Thiếu niên giống như lần đầu được thấy thành thị nhộn nhịp, khẩu âm lại không giống người nơi đây.

Khả năng lớn thiếu niên là đệ tử của một vị tông sư võ đạo, trước giờ ẩn cư trên núi, bây giờ mới được xuất sơn.

Tông sư võ đạo là chỉ những võ giả có thể đột phá cửu cảnh, bước sang một cảnh giới mới.

Cảnh giới này nội tình như nào cũng ít ai rõ được.

Chỉ biết rằng khi tới cảnh giới này, võ giả có thể đạp gió mà đi, vi diệu vô cùng.

Vũ Lâm thành là một trong hơn năm mươi toà thành thuộc vương triều Mạc Minh, số tông sư võ đạo của vương triều chỉ có thể đếm trên một bàn tay, có thể nói hiếm có vô cùng.

Bản thân lão khi xưa cũng là một thiên tài hiếm có, vẫn bị kẹt tại nội tức cảnh tầng tám đã hai mươi năm.

Còn người được giang hồ xưng là đệ nhất võ giả hiện giờ, chính là gia chủ Vũ gia vào mấy năm trước cũng đột phá lên cửu cảnh thất bại.

Đoàn người đi qua vài dãy phố, tốc độ cũng không nhanh.

Sau nửa canh giờ liền tiến tới một đại môn uy nghiêm, ít người qua lại.

Cửa lón làm bằng một loại gỗ đậm màu lâu năm, trông cực kì chắc chắn.

Hai bên chễm chệ hai con sư tử đá lớn, phía trên một bảng hiệu sơn son thếp vàng, đề hai chữ “ Vũ Gia” đẹp mắt.

Hai tên lính canh gác thấy đoàn người từ xa, đã sớm đẩy ra cửa lớn, khom người đứng sang hai bên.

Nhanh chóng có một đoàn người vội vàng đi tới hộ tống hai người Vũ Hoắc và tiểu cô nương rời đi.

Sơn lão giả cùng thiếu niên hàn huyên vài câu, cũng xin phép rời đi bẩm báo gia chủ, không tận tình tiếp đón hắn được.

Một lão quản gia thân hình đầy đặn, mặc áo xám, trên ngực có thêu chữ “Vũ” hướng thiếu niên làm động tác mời:

“Mời thiếu hiệp theo ta!

” Lão quản gia tâm tư linh hoạt, mồm miệng nhạy bén, giúp thiếu niên biết thêm được khá nhiều điều.

Lúc trước thiếu niên được Sơn lão giả mời về Vũ gia nghỉ chân, hắn tưởng rằng chỉ là một gĩ:

tộc nào đó.

Bây giờ mới biết rằng Vũ gia là một trong hai đại gia tộc lớn nhất Vũ Lâm thành, có gia chủ là bậc cao thủ đứng đầu nơi đây.

Gia chủ Vũ Khiếu Thiên là võ giả bát cảnh đỉnh phong, một thân chính trực khảng khái.

Ngà không nạp thê thiếp, chỉ có hai người con là Vũ Hoắc và Vũ Hoa Linh.

Thiếu chủ Vũ Hoắc là thiên tài của Vũ gia, văn võ song toàn cực kì hiếm thấy, mới hai mươi hai tuổi đã có tu vi khí nguyên kỳ tầng năm.

Còn tiểu cô nương Vũ Hoa Linh, tuy nhìn đáng yêu khả ái, chỉ mới mười hai tuổi, nhưng cũng đã là võ giả khí nguyên kỳ tầng một, còn hơn cả mấy tên tiểu tử cùng trang lứa.

Hai người đi trên con đường lát bằng đá hoa cương, xung quanh đủ loại kiến trúc, lầu các khác nhau.

Lão quản gia đưa thiếu niên đi qua một cổng vòm, dừng lại ở một tiểu viện yên tĩnh.

Lão quản gia khom người cười nói:

“Thiếu hiệp tạm thời nghỉ ngơi ở tiểu viện này, bên trong đã được chuẩn bị gọn gàng, chút nữa cũng sẽ có thị nữ và lang y tới phục vụ ngươi.

Nếu thiếu hiệp cần phân phó thêm gì, cứ nói với hạ nhân là được!

” Lúc này trong tiểu viện xuất hiện một thiếu nữ y phục thướt tha:

"Nước tắm đã chuẩn bị xong, mời công tử tẩy trần!

"

A Cửu có phần không kịp thích ứng, nhưng lão quản gia cười nói cứ đi theo nàng, hắn cũng xuôi theo.

Trong gian phòng là một bồn tắm bằng gỗ lớn, bên trên hơi nước lượn lờ, mùi hương thảo mộc thoang thoảng trong không khí.

A Cửu nói một câu “quả là chu đáo” rồi cởi y phục, nhảy vào bồn tắm.

Hắn lại nhìn thiếu nữ đang đỏ mặt ngượng ngùng.

“Ngươi còn chuyện gì không?

“Cái gì, ta đâu phải trẻ con, có thể tự tắm được!

“Không cần, không cần” Thiếu nữ có phần ấm ức lui ra, nếu nàng tiếp đón vị công tử này không tốt, rất dễ bị trách phat.

A Cửu tắm xong xuôi, liền thay bộ y phục mà thiếu nữ để lại khi nãy.

Thiếu nữ vẫn đứng ở ngoài cửa, lúc này dẫn A Cửu tới phòng nghỉ ngơi.

Gian phòng này hình chữ nhật, tràn ngập sự tỉnh tế, không phải mấy thạch thất của lão chuộ có thể so sánh được.

Chính giữa đặt bộ bàn ghế chạm khắc hoa văn uốn lượn, trên tường tre‹ lên một bức tranh phong cảnh núi rừng, còn có vài thứ độc đáo như bình sứ, rèm che,.

đểu c các hoa văn cực kì đẹp mắt.

A Cửu đảo mắt một vòng, nhanh chóng thả lưng lên chiếc giường ở trong góc.

Giường lớn làm bằng gỗ vân màu đỏ, phía trên trải một tấm nệm lông vũ mềm mại.

A Cửu nằm lên, vươn vai một cái:

“Thật thoải mái!

” Sau khi thất thần nhìn lên trần nhà một lát, hắn mau chóng ngồi dậy khoanh chân xếp bằng vận công, kĩ lưỡng kiểm tra thân thể.

Hắn bình tâm tĩnh khí, cảm nhận kinh mạch toàn thân, lúc này không khỏi trở nên vui vẻ.

Không ngờ hắn nhân hoạ đắc phúc.

Sau khi sử dụng một tỉa khí màu xanh lục kia, cơ thể hắt giống như tiêu hoá hết được dược lực từ linh quả mà hắn ăn trước giờ, tu vi tăng tiến không ít.

Ước chừng chỉ cần mấy tháng là có thể đột phá lên luyện khí kỳ tầng tám.

Hắn áp chế vui sướng, bắt đầu kiên trì thổ nạp hấp thu linh khí.

Một lúc sau, giọng nói êm ái của thiếu nữ vang lên:

“Công tử, lang y đã tới, chúng ta cũng mang lên bữa trưa mời ngài thưởng thức!

” A Cửu bước xuống mở cửa, thấy trước mắt là một vị nam tử trên người toàn mùi được liệu, bên cạnh là hai thiếu nữ mặc y phục thanh nhã, xách theo bốn lồng đồ ăn, hương thom lan toả khiến người ta thèm thuồng.

Thiếu niên tươi cười cảm on, nói rằng thương thế đã tốt không cần phiền phức vị lang y làm gì, chỉ cần đổ ăn là được.

Mọi người nhanh chóng cáo lui, chỉ còn thiếu nữ giúp A Cửu bày biện đồ ăn lên bàn.

A Cửu mắt sáng như đuốc, ngồi vào bàn ăn như hổ đói.

Hắn vừa ăn, vừa nhìn thiếu nữ một mực đứng cạnh cửa.

“Đây là phong tục nơi này sao?

“Là, quản gia nói ta phải hầu hạ công tử thật tốt!

“Hầu hạ?

Ta có chân có tay, cần ngươi hầu hạ làm gì!

“Ngươi đứng vậy không mệt sao, lại đây ăn với ta, đồ ăn rất nhiều!

“Cái gì, nếu hầu hạ ta không tốt sẽ bị quản gia trách phạt?

“Không sao, ngươi cứ trở về, nói rằng ta vô cùng hài lòng là được!

Thiếu niên chưa trải sự đời, có phần khó hiểu.

Hắn cần ai hầu hạ gì chứ, một cô nương có thể giúp hắn vận công sao.

Hắn nhanh chóng đuổi nàng rời khỏi, lại nhanh chóng càn quét đồ ăr thơm phức trên bàn.

Một con heo quay, một con vịt quay ròn rụm, còn có thịt hầm, súp nấm, hoa quả đủ loại.

Đồ ăn ở đây tuy không chứa linh khí, nhưng hương vị vô cùng phong phú, thom ngon vô cùng.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập