Đệ tử ngoại môn của Kiếm Tông rất đông, ngoài năm ngọn núi chính, các đỉnh núi lớn nhỏ khác cũng có không ít đệ tử cư ngụ.
Khi Thịnh Trường Ninh vào Kiếm Tông, chỉ còn lại hai ba ngọn núi phụ là chưa đầy người.
Nàng được đệ tử chấp sự sắp xếp ở tại đỉnh phụ số 21.
Một ngàn năm rồi, trình độ đặt tên của Kiếm Tông vẫn giậm chân tại chỗ.
Ngoại trừ năm ngọn núi chính được đặt tên tử tế, các đỉnh núi còn lại đều được gọi bằng số.
Sau khi thấy Tề Miên Ngọc, Thịnh Trường Ninh nhanh chóng rời khỏi quảng trường Vân Hải.
Chỗ ở của nàng nằm sâu trong rừng trúc trên đỉnh phụ số 21, là một tiểu viện độc lập, thanh tĩnh thoát tục.
Tiểu viện này vốn dành cho hai người ở, nhưng Thịnh Trường Ninh đến đây đã nhiều ngày mà vẫn chưa từng thấy người bạn cùng phòng kia.
Trước cửa viện, nàng treo một chuỗi chuông gió, khi đẩy cửa sẽ phát ra âm thanh trong trẻo êm tai.
Tuy tiếng chuông này không giống tiếng kiếm ngân nhưng luôn làm nàng nhớ đến thanh kiếm của mình, thanh lãnh và tinh khiết như tuyết.
Tiếng chuông gió dần nhỏ lại phía sau, Thịnh Trường Ninh về phòng, đặt cuốn Ghi chép những sự kiện năm Thịnh Nguyên trong tay lên bàn.
Ngàn năm trước, năm Thịnh Trường Ninh vượt kiếp phi thăng được người trong giới tu tiên lấy làm năm Thịnh Nguyên thứ nhất.
Mà nay, đã là năm Thịnh Nguyên thứ 1121.
Ngàn năm qua đi, thần hồn của nàng ngủ say dưới đáy sâu của Hư Không Tuyệt Địa, mơ mơ màng màng không biết trời đất là gì.
Mỗi lần tỉnh lại không lâu, nàng lại nhanh chóng chìm vào giấc ngủ sâu.
Cho đến mười năm trước, có một tiểu cô nương tình cờ đi lạc vào sâu trong Hư Không Tuyệt Địa và gặp nàng.
Tiểu cô nương nói cho nàng biết, năm đó là năm Thịnh Nguyên thứ 1111.
Lúc đó nàng mới hay mình đã trôi dạt ngàn năm kể từ lần mình vượt kiếp phi thăng.
Tiểu cô nương còn kể rằng ở thế giới bên ngoài bây giờ, Kiếm Tông đứng đầu, Đạo Cung chỉ xếp thứ hai, các thế lực khác đều tôn Kiếm Tông làm chủ.
Tiểu cô nương còn nói kể từ sau khi Linh Ngọc Kiếm Tôn phi thăng, linh khí trong giới tu tiên phục hồi mạnh mẽ, thậm chí còn vượt xa thời thượng cổ.
Tiểu cô nương còn nói, nàng ấy tên là Niệm Niệm.
Niệm Niệm là một cô nương rất có thiên phú tu luyện, nàng ấy nói rằng ngoài kia đang có ca ca đang chờ mình.
Nàng ấy đã thu thập được rất nhiều linh dược cho ca ca, đợi khi ra ngoài sẽ cùng ca ca gia nhập Kiếm Tông học kiếm, trở thành kiếm tu.
Với thiên phú của Niệm Niệm, chỉ cần thêm trăm năm nữa là có thể thoát khỏi Hư Không Tuyệt Địa.
Thế nhưng, Niệm Niệm đã không đợi được đến lúc đó, nàng ấy đã bị thứ tà vật quỷ dị đeo bám, chẳng còn sống được bao lâu.
Niệm Niệm đã ở trong Hư Không Tuyệt Địa suốt cả mười năm.
Trong mười năm đó, vì thần hồn bị tổn thương nên Thịnh Trường Ninh không thể duy trì tỉnh táo quá lâu.
Những lúc nàng tu bổ thần hồn, thường lại rơi vào trạng thái ngủ say.
Những lúc ấy, Niệm Niệm sẽ trò chuyện với nàng, kể chuyện về thế giới bên ngoài để giữ cho thần thức của nàng được tỉnh táo.
Sau khi chữa lành thần hồn, nàng bắt đầu tái tạo thân thể.
Nàng từng nghĩ rằng, chỉ cần tái tạo xong thân thể, nàng sẽ đưa Niệm Niệm ra ngoài, để nàng ấy có thể gặp lại ca ca mà mình luôn hằng mong mỏi.
Nhưng không kịp nữa rồi.
Tiểu cô nương tên Niệm Niệm ấy đã chết vào năm Thịnh Nguyên thứ 1120.
Ngoài cửa sổ, sắc trời nhanh chóng chuyển từ sáng sang tối.
Đêm xuống, ngàn sao lấp lánh.
Ánh trăng treo lơ lửng, đã gần tròn, chỉ vài ngày nữa là đến giữa tháng.
Thịnh Trường Ninh khép cuốn sách lại, đặt nó ở đầu giường.
Khi rời khỏi phòng, nàng tiện tay thổi tắt đèn nến.
Đêm tối bao trùm, khắp nơi trong Kiếm Tông đèn đuốc sáng trưng.
Thịnh Trường Ninh bước đi trong màn đêm, men theo một lối nhỏ rồi nhanh chóng tìm thấy một kết giới.
Kết giới này ngăn cách mọi sự dò xét từ bên ngoài.
Thịnh Trường Ninh đưa tay ra, không làm kinh động đến bất kỳ ai, lặng lẽ bước vào trong kết giới.
Kiếm Tông ngàn năm qua tuy có thay đổi, nhưng bản chất vẫn vậy.
Nàng đến đây đã ba tháng, gần đây mới tìm thấy những món đồ mình để lại năm xưa, chúng bị kết giới phong tỏa ở một nơi sâu kín.
Những thứ đó không phải vật gì quá quý giá, nhưng nàng đã từng gặp những tà vật quỷ dị kia, biết chúng có thể dùng đồ cũ để thi triển bí thuật truy tìm tung tích của nàng.
Bên trong kết giới là một không gian khác, nhưng lại lạnh lẽo như thể chưa từng có người sinh sống.
Sau khi tiến vào kết giới, vị trí hiện thân là ngẫu nhiên.
Nơi Thịnh Trường Ninh hiện thân là một rừng mai.
Hoa mai chưa nở rộ nhưng đã có thể ngửi thấy hương thơm thoang thoảng.
Nàng ẩn giấu hơi thở và hình dáng, đi dọc theo con đường nhỏ trong rừng mai.
Nơi này không phải là địa bàn quen thuộc của Thịnh Trường Ninh.
Nàng đi vòng vèo một hồi lại lạc vào sâu trong rừng.
Phía trước có những tảng đá thấp che lấp, nàng men theo mép đá bước vòng qua, bước chân chợt khựng lại.
Có người.
Linh khí đậm đặc như thấm vào lòng người, hơi nước lan tỏa mang theo hơi ấm bao phủ tầm mắt Thịnh Trường Ninh.
Hơi nước tựa như mây mỏng bao quanh người nọ, khiến đôi lông mày tinh xảo cũng trở nên mơ hồ, dịu lại.
Mái tóc đen xõa tung, vài sợi tóc ướt dính bên gò má trắng ngần.
Những giọt nước ngưng tụ lăn từ trán xuống, phác họa rõ nét đường nét khuôn mặt.
Tề Miên Ngọc nhắm mắt, tựa người trong suối nước ấm, trông giống như một yêu vật mang vẻ diễm lệ ướt át.
Dù chưa thấy được vẻ đẹp trong đôi mắt ấy, bấy nhiêu thôi cũng đủ để câu hồn đoạt phách người nhìn.
Thịnh Trường Ninh đờ người ra!
Nàng không hề chuẩn bị tâm lý cho cảnh tượng này, tâm thần chấn động, đứng sững cách suối nước ấm không xa.
Giây tiếp theo, nàng đưa tay lên che mắt, lặng lẽ rút lui.
Phi lễ chớ nhìn.
Phi lễ chớ động.
Tuy là người nhà nhưng dù sao hắn cũng đã lớn rồi, nàng cảm thấy vẫn nên dành cho hắn chút không gian riêng tư.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập