A Ngưu vừa nghe thấy đã run rẩy móc túi, Văn Tèo thì nhăn nhó kêu khổ, còn Văn Tí định giả mù sa mưa, chưa kịp nói đã bị ánh mắt lạnh như băng của Phạm Xuyên làm nghẹn họng.
Đúng lúc này, một giọng nói ôn hòa vang lên:
"Phạm huynh, đừng làm khó bạn học như vậy."
Từ phía cổng bước ra một thiếu niên dáng người tuấn tú, phong thái điềm đạm.
Hắn chính là lớp trưởng Phạm Thông, người luôn được thầy cô khen ngợi, bạn học kính trọng.
Hắn có học lực xuất sắc, hành xử đoan chính, là nhân vật được các nữ sinh học đường yêu thích, đặc biệt là từng công khai theo đuổi Phạm Băng Mi.
Tiếc rằng vài hôm trước, hắn bị nàng từ chối thẳng thừng, mất mặt không nhỏ.
Hôm nay, vừa thấy Băng Mi cùng Phạm Xuyên sóng bước đến trường, ánh mắt hắn đã tối sầm.
Nay lại bắt gặp Phạm Xuyên uy hϊếp bạn học, lòng ganh ghét càng dâng trào.
Lúc này Phạm Xuyên nhìn hắn, nhoẻn miệng cười: "Ồ, lớp trưởng sao? Ta chỉ đang đùa vui với huynh đệ thôi mà. Có đúng không, ba vị?"
Nghe thấy câu hỏi đầy sát cơ của Phạm Xuyên, ba tên kia đồng thanh như vẹt: "Đúng đúng, lớp trưởng hiểu nhầm rồi! Chỉ là trò đùa thôi!"
Phạm Thông biết thừa chuyện gì xảy ra, nhưng không thèm quản, chỉ hừ lạnh: "Một lũ ô hợp."
Ánh mắt hắn liếc sang Phạm Xuyên, mang theo tia khinh miệt rồi bỏ đi.
Sau màn kịch nho nhỏ, tiếng trống vào lớp vang lên. Cả đám nhanh chóng vào trong.
Buổi học hôm nay không như thường lệ, gia lão học đường vừa vào đã trịnh trọng thông báo:
"Kỳ thi tốt nghiệp cuối năm sẽ chính thức bắt đầu sau một tuần nữa. Hình thức: đấu lôi đài. Tám người vào sâu nhất sẽ được công nhận tốt nghiệp."
"Khi tốt nghiệp, các trò có quyền lựa chọn ngành nghề theo sở thích, gia tộc sẽ cấp đất, cấp chỗ trong sản nghiệp để các trò thực hành rèn luyện."
Gia lão học đường dừng lại một chút rồi nói tiếp, giọng trầm xuống:
"Đặc biệt, ba người đứng đầu chi mạch sẽ cùng ba người đứng đầu của chính mạch tham gia vào thí luyện đặc biệt. Trong thí luyện ấy, kẻ nào giành được hạng nhất sẽ được nhận suất bồi dưỡng riêng từ gia tộc, đây là cơ hội đời người chỉ có một, các trò phải cố gắng giành lấy!"
Cả lớp như sôi lên. Ánh mắt ai nấy đều sáng rực tham vọng.
Chỉ có Phạm Xuyên là sắc mặt vẫn bình thản, nhưng trong lòng lại dâng lên một cơn sóng ngầm.
Thí luyện đặc biệt… cuối cùng cũng tới rồi.
Trong ký ức hai trăm năm kiếp trước, hắn nhớ rõ về truyền thuyết: lão tổ Phạm Gia xuất thân từ vùng Bắc Sơn xa xôi, sau này chu du đến Nam Giang, lập nên gia tộc hùng mạnh.
Tương truyền, năm xưa lão tổ từng được cao nhân ban tặng một tấm Sơn Hải Đồ, bức họa vẽ lại bảy ngọn núi lớn cùng hướng về biển Đông.
Nghe nói trong bức họa ẩn chứa một thế giới khác, thời gian trôi chậm hơn bên ngoài đến hai mươi lần. Một tháng bên ngoài, bằng hai mươi tháng bên trong!
Kiếp trước, dù có trở thành gia lão, Phạm Xuyên vẫn chưa từng đặt chân vào thế giới trong tranh.
"Thế giới ấy… rốt cuộc là thứ gì? Tại sao lão tổ giữ kín như vậy?"
Nhưng thứ khiến hắn quan tâm hơn bây giờ không phải là Sơn Hải Đồ, mà là suất bồi dưỡng đặc biệt kia.
Chỉ khi có danh nghĩa chính thống, hắn mới có thể dần hé lộ thực lực chân thật, từng bước lấy lại địa vị, chiếm đoạt tài nguyên, nâng cao thực lực.
Vậy nên… mục tiêu hiện tại chỉ có một: Trở thành kẻ đứng đầu thí luyện!
Nghĩ rồi, tối đó Phạm Xuyên lại khoác lên người một bộ hắc y, đeo mặt nạ quỷ tím che nửa mặt, thân hình lẫn vào bóng tối bí ẩn của Hạ Long tiên thành.
Trong đại kế cải mệnh của hắn, chợ đen là một mắt xích trọng yếu. Nhưng hiện tại, hắn chỉ là một con kiến, chưa thể lay chuyển được những con mãng xà, quỷ ảnh ẩn thân sâu trong lòng chợ.
Là một người mang ký ức hai kiếp, Phạm Xuyên hiểu rõ: Phạm gia là gia tộc lấy luyện rối làm căn bản.
Trong kỳ khảo hạch tốt nghiệp sắp tới, không nghi ngờ gì nữa, các học viên sẽ phải phô diễn tạo nghệ điều khiển rối trước cao tầng gia tộc.
Hắn cũng có một con rối. Nhưng chỉ là một con rắn gỗ nhỏ bằng sợi dây thừng, toàn thân cứng đờ, bò chậm như rùa, hù dọa phàm nhân còn khó chứ đừng nói đến chiến đấu.
Đêm đó, hắn âm thầm bán đi một tấm bí phương cấp thấp, đổi lấy một lượng nguyên thạch vừa đủ để mua nguyên liệu.
Hắn dạo quanh mấy mươi quầy hàng, so sánh giá cả, lựa chọn từng linh mộc, từng khối sắt sống, từng viên hỏa thạch. Phải đến tận nửa đêm, hắn mới lặng lẽ quay về.
Tại nhà, Phạm Xuyên ngồi xuống bên cạnh đống nguyên liệu, trong lòng yên tĩnh như mặt hồ.
"Đêm nay… khởi đầu."
Hắn lấy ra từ nhẫn trữ vật một con sư tử gỗ cao hơn một mét, thân hình thô ráp, trọng lượng nặng nề, vốn là một con rối cấp thấp chỉ có thể chạy nhảy và cắn xé đơn thuần.
Hắn lột sạch lớp vỏ ngoài, giữ lại khung xương bằng Huyết Mộc, sau đó bắt đầu cẩn thận khắc trận lên từng khớp nối.
Từ tay phải, từng luồng chân nguyên tinh mịn tỏa ra, nhập vào đầu mũi dùi sắc bén, từ đó chậm rãi khắc thành từng đạo pháp trận kích tốc.
Ánh sáng lam nhạt lượn lờ trong thớ gỗ, như lửa ma trôi nổi giữa đêm.
"Trận này hoàn thành, tốc độ rối sẽ vượt xa đồng cấp, có thể trong ba hơi thở áp sát kẻ địch."
Nhưng hắn cũng biết rõ, pháp trận kích tốc này tiêu hao chân nguyên rất lớn, chỉ có thể dùng vào khoảnh khắc then chốt. Nếu tùy tiện lạm dụng, không chỉ phí sức, mà còn dễ để lộ sơ hở.
Tiếp theo, hắn khắc thêm trận phòng ngự, bố trí chằng chịt từ đầu đến chân. Trận này không tiêu hao quá nhiều chân nguyên, nhưng đòi hỏi kích hoạt đúng thời điểm, nếu không dễ bị phá trận ngay lập tức.
Phòng ngự, tốc độ, cơ quan, độc dược, phun hỏa…
Từng nhánh thủ pháp phức tạp không ngừng hiện lên trong đầu Phạm Xuyên, hắn liên tục phân tâm điều khiển, dù mồ hôi túa ra, đôi mắt vẫn tĩnh lặng như hồ.
Với người khác, luyện rối là việc hao tâm tổn trí, đòi hỏi tinh thông cơ giáp đạo, bảo đạo, trận đạo, thậm chí luyện khí, độc đạo, ngự hỏa thuật…
Nhưng với Phạm Xuyên, một kẻ đã trăm năm lăn lộn trong cơ giáp đường của Phạm gia kiếp trước, thì đây chẳng qua chỉ là trò chơi của trí nhớ và kiên nhẫn.
Sau khi hoàn thiện khung chính, hắn cầm một chiếc đinh sắt nhọn đóng thẳng vào đuôi con rối, tạo thành một vũ khí sát thương nhọn hoắt.
Sau đó, từ trong nhẫn trữ vật, hắn lấy ra một bình ngọc nhỏ, nhẹ tay tráng lên đầu đinh một lớp Hắc Lân Tê Dược, loại độc dược không màu, không mùi, không vị. Chỉ cần xuyên da là lập tức làm tê liệt toàn thân trong chớp mắt.
Cuối cùng, hắn lấy ra một món pháp bảo hỏa tính tên là Dương Hỏa Linh Châu, lắp vào cổ họng con rối.
Cơ quan được điều chỉnh chuẩn xác đến từng khấc răng, có thể phun ra hỏa tức, thiêu đốt mục tiêu trong vài hơi thở.
Toàn bộ quá trình kéo dài đến tận rạng sáng.
Khi ánh dương đầu tiên còn chưa ló dạng, hắn đứng dậy, lau mồ hôi trán, nhìn xuống con rối mới hoàn thành, toàn thân bằng gỗ Huyết Mộc sẫm đỏ, trận văn khắc đầy các khớp, móng vuốt sắc bén, miệng há hờ lộ ra cơ quan ngưng lửa.
Nhìn bên ngoài vẫn là sư tử gỗ bình thường, nhưng nội tình bên trong đã hoàn toàn lột xác.
Phạm Xuyên khẽ động ngón tay, mười sợi nguyên ti phóng ra kết nối với khắp trận điều khiển.
Ầm
Một luồng ánh sáng đỏ rực bùng lên từ hai mắt con rối, linh quang lấp lóe, khí tức âm trầm lạnh lẽo bỗng bốc lên từ bên dưới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập