Chương 29: Cơ Đạo

Sáu người nhập họa đồ thí luyện đã tròn một tháng.

Ban đầu, tất cả còn kiên nhẫn đợi chờ. Mỗi người một biểu hiện, một cảm xúc. Khi Phạm Băng Mi bị loại, một số thở dài tiếc nuối. Khi Phạm A Ngưu rớt khỏi mộng cảnh, vài kẻ cười thầm. Từng cái tên lần lượt thoát ra khỏi họa đồ, hoặc trọng thương, hoặc thất thần, hoặc kinh ngạc.

Chỉ còn một người, Phạm Xuyên.

Một tháng trôi qua bên ngoài, tương đương gần hai năm trong mộng cảnh.

"Không thể nào…"

"Chẳng lẽ hắn còn tiếp tục vượt ải?"

Ban đầu, là kinh ngạc.

Nhưng rồi thời gian kéo dài, người người bắt đầu bàn tán xôn xao:

"Có lẽ… hắn mắc kẹt rồi."

"Một ải mãi không qua được, bị nhốt mãi trong mộng cảnh, đó là kết cục không hiếm gặp."

"Tộc trưởng hôm đó không nói rõ, nhưng mộng cảnh này từng có người chết thật trong đó."

Một tia bất an lan dần ra trong lòng mọi người. Người có thiện cảm thì tiếc nuối. Kẻ không ưa thì thở phào. Có kẻ còn không giấu được nụ cười.

Hai tháng trôi qua.

Trong thế giới thực là hai tháng, nhưng bên trong đã là gần bốn năm.

Không còn ai hy vọng.

Không một ai nghĩ rằng cái tên Phạm Xuyên có thể trở về.

Tộc trưởng Phạm Lưu, cuối cùng cũng thở dài. Ông triệu tập toàn bộ học viên và gia lão, chuẩn bị công bố kết quả.

Giọng ông trầm ổn như chuông cổ:

"Người đạt thành tích tốt nhất trong thí luyện lần này, chính là… Phạm Minh của Hình Đường. Hắn đã vượt chín ải, đạt cảnh giới đại sư cơ giáp đạo."

Một tràng vỗ tay vang lên, chưa kịp dứt.

Ầm!

Mặt đất rung chuyển, một luồng khí cơ phá toái không gian, từ họa đồ tỏa ra.

Cả mười mấy ánh mắt dõi nhìn, Phạm Xuyên, một thân trường sam rách nát, khí tức hỗn loạn, văng ra từ ải thí luyện thứ hai mươi, thân thể lăn lộn giữa sân.

Tĩnh lặng.

Không ai kịp phản ứng. Ngay cả Tộc trưởng cũng đứng chết lặng.

Kẻ đã bị cho là đã chết, đột nhiên trở về.

"Không thể nào…"

Ánh mắt bắn về phía hắn như đao kiếm, có sợ hãi, có chấn kinh, có tham lam, có sát ý lặng lẽ nổi lên.

Phạm Xuyên mở mắt. Mồ hôi lạnh ứa ra, tim đập như trống trận.

Thời khắc này, hắn chờ suốt bốn năm trong mộng cảnh.

Hắn biết rõ: bộc lộ là một chuyện, bộc lộ đến đâu mới là mấu chốt.

Thực lực hắn giờ đây, đã là Tông Sư cơ giáp đạo, vượt xa mọi gia lão hiện diện, thậm chí còn vượt qua tộc trưởng đời thứ tư, người từng khiến cả Phạm gia chấn động.

Nhưng nếu để lộ toàn bộ, hắn sẽ không được trọng dụng, mà sẽ bị vắt kiệt như một con bò sữa, trở thành công cụ sống của gia tộc.

Hắn muốn tài nguyên, chứ không muốn trở thành tài nguyên.

Tộc trưởng là người đầu tiên lấy lại bình tĩnh. Giọng ông vang lên, ánh mắt thâm trầm quét qua toàn trường:

"Phạm Xuyên, ngươi vì sao ở lại trong họa đồ lâu đến vậy? Cảnh giới cơ giáp đạo hiện tại của ngươi là gì?"

Toàn trường im phăng phắc. Từng ánh mắt như lưỡi dao chiếu thẳng vào hắn.

Phạm Xuyên hít sâu một hơi, ánh mắt bình thản, trong giọng nói khản đặc lại mang theo một tia nhiệt huyết:

"Bẩm tộc trưởng, vãn bối đã vượt qua mười ba ải, dừng lại ở thí luyện thứ mười bốn.

Hiện tại… cảnh giới đã đạt đến Chuẩn Tông Sư cơ giáp đạo."

ẦM!!!

Lời vừa dứt, bầu không khí như vỡ tung.

Có người vui mừng, có người hoài nghi, có kẻ ánh mắt run rẩy.

Tộc trưởng đương nhiệm chỉ vượt mười ải, đạt đại sư. Người đi xa nhất là tộc trưởng đời thứ tư, vượt mười lăm ải, khi ấy cảnh giới cũng là chuẩn tông sư.

Một kẻ vô danh tiểu tốt, một đệ tử chi mạch học lực trung bình, làm sao có thể sánh ngang người vĩ đại nhất của Phạm gia?

"Nói láo!"

Gia lão Hình Đường đứng bật dậy, râu tóc dựng lên, gào lớn: "Tên tiểu tử này đang nói xằng bậy! Thành tích đó, phải dùng gia pháp để kiểm chứng!"

Nhưng ánh mắt tộc trưởng lúc này đã lạnh xuống, tay đưa lên ngăn lại.

Trong khi đó, Phạm Xuyên thản nhiên đứng giữa bao ánh nhìn, tâm như mặt hồ, sóng không dậy.

Tất nhiên hắn nói dối.

Thực tế, hắn đã vượt qua hai mươi ải, cảnh giới thật sự là Tông Sư cơ giáp đạo, nhưng câu trả lời mười ba ải lại là tuyệt diệu:

Vừa đủ vượt trên tất cả, vừa không quá mức khiến người khác e dè, đủ để trấn áp toàn bộ học viên, đủ để độc chiếm danh ngạch bồi dưỡng đặc cách.

Quá nhiều… sẽ bị nghi ngờ. Quá ít… sẽ bị coi thường.

Phạm Xuyên chọn đúng ngưỡng giữa ánh sáng và bóng tối.

Ở một góc khác, Phạm Minh, con trai của gia lão Hình Đường, sắc mặt tái mét như giấy.

Hắn là người đạt thành tích cao nhất, chín ải, cảnh giới đại sư. Những tưởng sẽ được tôn vinh, những tưởng sẽ một bước đăng thiên.

Nhưng giờ đây.

Một tên chi mạch vô danh, lại tuyên bố vượt mười ba ải, cảnh giới chuẩn tông sư?!

"Không… không thể nào!"

Phạm Minh không giữ nổi bình tĩnh, hét lớn giữa sân:

"Nhất định là hắn nói dối! Tộc trưởng, xin hãy tra xét! Xin hãy lấy lại công đạo!"

Giọng hắn run rẩy, ánh mắt đỏ ngầu, vì hắn biết, tất cả đã mất rồi.

Ánh mắt tộc trưởng chỉ nhìn lướt qua hắn, rồi chuyển sang Phạm Xuyên, miệng khẽ mỉm cười.

Ông đã biết… thời đại mới bắt đầu rồi.

Sảnh lớn tộc hội vẫn yên tĩnh như tờ, ai nấy đều mang theo ánh mắt khó tả nhìn về phía Phạm Xuyên. Tên thiếu niên chi mạch vô danh vừa bước ra từ họa đồ, mở miệng liền tự xưng đã đạt tới chuẩn tông sư cơ giáp đạo, một câu nói chẳng khác gì sấm vang giữa trời quang, khiến lòng người chấn động.

Tộc trưởng Phạm Lưu ánh mắt trầm như nước, chậm rãi quay sang nhìn Phạm Minh đang kích động không thôi. Cũng là cha, ông hiểu rõ cảm giác đó. Phạm Minh là thiên tài gia tộc đích thực, từ nhỏ đã được kỳ vọng gánh vác hưng suy của Phạm gia. Nay đột nhiên bị kẻ khác vượt mặt, đả kích này không chỉ là thất bại về mặt danh vọng, mà còn là một vết nứt chí mạng trong đạo tâm.

Ông trầm giọng nói: "Mọi người yên lặng."

Chỉ một câu, khí thế khổng lồ đã trấn áp toàn trường, khiến kẻ đang định đứng dậy mở miệng cũng đành ngậm miệng. Ông gật đầu nhìn về Phạm Xuyên:

"Ngươi nói mình đã đạt tới chuẩn tông sư cơ giáp đạo. Được, vậy hãy để gia lão truyền công kiểm tra."

Cảnh giới không giống tu vi. Tu vi có thể đo đếm bằng việc cảm nhận khí tức hoặc kiểm tra không khiếu. Cảnh giới thì không thể. Đó là tầng thứ cảm ngộ, là sự lĩnh ngộ về tinh thần, về đạo, về bản chất lưu phái. Không thể nhìn ra, không thể đo đạc, chỉ có thể chứng minh bằng thực tế.

Gia lão truyền công không nói gì, chỉ từ tốn tiến lên. Tay áo phất một cái, hai con rối đồng thời xuất hiện giữa không trung, lặng lẽ đáp xuống nền đá cẩm thạch.

Một con là Thiên Hồ Cửu Vĩ, thân ảnh uyển chuyển, phần đuôi chia thành chín cánh rối máy linh hoạt, hàm chứa mưu lược và quỷ kế.

Một con là Chuột Phong Bạo, nhỏ bé mà nhanh nhẹn, toàn thân bố trí trận pháp tăng tốc và va chạm, được chế tạo nhằm xuyên phá và cướp đoạt.

Gia lão truyền công lấy ra hai bản thiết kế, cao giọng nói:

"Đây là thiết kế nguyên bản do ta tạo ra, trình độ chế tạo đạt cấp đại sư. Cảnh giới chuẩn tông sư không cần tạo ra từ hư vô, chỉ cần có thể lấy những gì đã có rồi kết hợp tạo thành cái mới, đó chính là đủ."

Ông quay đầu nhìn mọi người: "Phương pháp kiểm tra này, chư vị còn ai có ý kiến?"

Tộc trưởng Phạm Lưu trầm ngâm một lát rồi gật đầu: "Không có ý kiến. Phương pháp này hợp tình hợp lý."

Các gia lão khác cũng gật gù đồng tình, cho đến khi ánh mắt rơi vào Gia lão Hình Đường, ông ta hừ lạnh một tiếng, ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống Phạm Xuyên, nhưng cuối cùng vẫn nhả ra hai chữ:

"Không ý kiến."

Mọi ánh mắt lúc này đồng loạt hướng về Phạm Xuyên. Hắn đứng đó, hai tay chắp sau lưng, thần sắc vẫn bình thản, chỉ có ánh mắt dần sâu như vực thẳm, chiếu rọi hai bản thiết kế.

Hắn nhìn không phải để ngắm nghía, mà là đang phân giải. Mỗi một nét khắc, mỗi một mắt xích, mỗi một cơ quan đều bị hắn bóc tách ra từng tầng, từng tầng, như nhìn xuyên toàn bộ cấu tạo. Bên tai đã chẳng còn nghe tiếng người, chỉ còn tiếng bánh răng quay, tiếng linh tuyền rít lên khi khởi động cơ rối.

Cảnh giới phổ thông, là hiểu rõ lý thuyết, thuộc lòng sách vở.

Cảnh giới đại sư, là tinh thông kỹ nghệ, khống chế tinh vi từng linh kiện, thấu triệt lưu phái.

Cảnh giới tông sư, lại là một bước đột phá về bản chất, là linh cảm.

Linh cảm là gì?

Là giữa nghìn vạn tổ hợp có thể, chỉ một khoảnh khắc lóe lên, người ta có thể nắm lấy đường đúng.

Linh cảm chính là giữa mê hải không phương hướng, bỗng thấy được con đường chưa ai từng đi qua.

Có thể nói kinh cảm là một thứ mơ hồ khó nói, nó giúp người tu luyện có những ý tưởng đột phá về lưu phái từ đó xuất hiện khái niệm sáng tạo.

Với võ công sáng tạo sẽ là tạo ra chiêu thức mới bằng việc kết hợp các chiêu thức đã có để tạo ra một chiêu thức hoàn toàn mới.

Còn với tạo nghệ cơ giáp, sáng tạo là kết hợp các cơ quan đã thành phẩm để tạo ra một con rối có công năng sử dụng mới lợi hại hơn công năng cũ.

Nói một cách dễ hiểu, ở cấp độ đại sư, một đầu bếp sẽ có đầy đủ kiến thức về tất cả các món ăn và cách nấu ăn trên thế giới.

Còn khi lên đến tông sư, đầu bếp sẽ có khả năng kết hợp các gia vị, món ăn và cách thức nấu ăn có sẵn trước đó để tạo ra một món ăn hoàn toàn mới.

Lại lấy thêm một ví dụ về nhạc sĩ, ở cấp phổ thông, có thể biết nhiều bài nhạc, có thể cảm được giai điệu, thuộc và hát theo.

Ở cấp đại sư, nhạc sĩ sẽ có kiến thức chuyên sâu về nhạc lý, thanh nhạc, dễ dàng nhận biết được các nốt nhạc trên giấy lẫn nghe thực tế.

Và khi lên tông sư, nhạc sĩ sẽ có linh cảm sâu sắc về âm nhạc, có thể sử dụng những nốt nhạc và giai điệu đã có để tạo ra một bài nhạc mới hoàn toàn.

Và nhiệm vụ của Phạm Xuyên lúc này có hai phương án sáng tạo.

Một là kết hợp khả năng của hai con rối để tạo ra những khả năng mới mà hai con rối cũ chưa hề làm được trước đó.

Hai là kết hợp luôn hai con rối lại từ đó tạo thành một con rối mới không liên quan gì tới hai con rối cũ.

Một cái là giữ lại hình thái ban đầu chỉ thay đổi công năng sử dụng của bọn chúng.

Còn một cái là thay đổi kết cấu vật lý lẫn công năng của con rối để tạo ra con rối mới hoàn toàn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập