Chương 34: Thu Hoạch

Một mình trong căn nhà gỗ cũ kỹ, Phạm Xuyên ngồi xếp bằng, tay nắm chặt túi trữ vật chứa mười lăm ngàn nguyên thạch.

Mười lăm ngàn.

Một con số không nhỏ, đủ để người thường sống ba đời không lo cơm áo. Nhưng đối với Phạm Xuyên, nó chỉ là nhiên liệu cho một dự án hắn ấp ủ đã lâu, tái hiện lại chiến lực của vị Tộc Trưởng đời thứ tư Phạm Gia, người từng dẫn dắt gia tộc từ hạng vô danh lên hàng nhất lưu tại Hạ Long tiên thành!

Không chút chần chừ, hắn lập tức âm thầm rời khỏi nơi ở, băng qua những con hẻm tối không ai ngờ tới, khoác áo vải, đeo mặt nạ, đi sâu vào khu vực buôn lậu của chợ đen. Không một ai hay biết cuộc giao dịch ngầm diễn ra.

Hắn đưa tay chỉ vào một viên châu đen tuyền, mặt ngoài khắc đầy phù văn hình sấm sét xoắn ốc, Hắc Cô Lôi Châu.

"Viên này, ta muốn."

Lão thương nhân chỉ nhìn lướt qua, liền gật đầu, nhưng giá cả thì cứng như đá. Phạm Xuyên vờ nhăn mặt, mặc cả đôi ba câu lấy lệ, rồi nhanh chóng giao dịch. Thời gian là thứ hắn không muốn lãng phí, còn nguyên thạch? Hắn còn có thể kiếm thêm.

Ngoài Lôi Châu, hắn còn mua thêm mười hai pháp bảo phụ trợ, cùng hàng loạt vật liệu bố trận, tất cả đều phục vụ cho con rối tuyệt tác sắp thành hình.

Về đến nhà, Phạm Xuyên đóng kín cửa, bố ba trận pháp phong cấm quanh phòng rồi lấy con rối Diễm Hỏa Linh Sư ra. Đây là con rối hắn chế tạo bằng tạo nghệ lúc còn là đại sư cơ giáp đạo, chiến được hai trận hoành tráng, nay đã đến lúc phân giải.

Thủ pháp của hắn cực kỳ thành thục, từng khớp nối, từng bộ phận, từng dây dẫn linh khí đều bị tháo rời không một tiếng động.

Trái tim linh hạch Diễm Hỏa, một viên hạch tâm đỏ rực, mang tính hỏa cực mạnh, được đặt sang một bên.

Hai ống linh phổi tiếp nhiệt, giúp khuếch tán hỏa lực như hai cái ống bô quái dị.

Ba tầng khớp nối phản xạ, dùng để khuếch đại cử động nhanh, phù hợp với những con rối cần tốc độ.

Hắn phân loại kỹ càng.

Rồi bắt đầu quá trình tái tạo: từ bộ khung đã có của con rối Tộc Trưởng Đời Thứ Tư – bản thu gọn, Phạm Xuyên khéo léo cấy ghép ba tầng khớp nối phản xạ vào phần chân, gối và hông, giúp tăng tốc độ di chuyển và cơ động.

Tiếp đến, hai ống linh phổi tiếp nhiệt bị cải tiến, đổi thành ống khuếch đại lực xung kích, đặt tại hai cánh tay – mỗi khi vung quyền có thể tạo ra dư lực nhiệt hóa, đốt cháy kẻ địch khi va chạm.

Cuối cùng, hạch tâm Diễm Hỏa được đưa vào ngực con rối, làm lõi điều khiển phụ, giúp nó tăng khả năng tự hành, không cần người chỉ huy liên tục.

Sau khi gắn xong, hắn truyền linh lực, mạch phù sáng lên, từng cơ quan chạy thử.

"Bản thu gọn đã hoàn thiện," Phạm Xuyên gật đầu. "Chiến lực: Nhị Trọng đỉnh phong."

Nhưng đây chỉ là phần đầu. Bản thu gọn chỉ là một trò lừa tinh vi. Hắn quay sang tác phẩm chính, bản cao cấp, khung rối làm từ gỗ Hắc Thiết Bạch Dương, từng đường khớp được khắc bởi tạo nghệ Tông Sư.

Lần này, không phải là tận dụng đồ cũ.

Phạm Xuyên đặt viên Hắc Cô Lôi Châu vào phần lõi ngực, xây dựng một trận pháp thu lôi sáu tầng bao quanh. Linh văn chằng chịt, đan xen như mạng nhện, kéo dài đến tận tay và chân con rối.

Mỗi bước đi, sẽ tạo ra tiếng sấm rền vang. Mỗi cú đấm, sẽ có tia sét màu đen bắn ra.

Hai tay gắn thêm Phá Lôi Chưởng Tháp – một dạng linh khí phụ trợ, tăng lực phóng thích sét.

Chân được bố trí trận pháp Thôi Lôi Thuật, mỗi lần di chuyển đều mang theo gia tốc, có thể lao đi như tia chớp.

Đầu, Phạm Xuyên đặc biệt khắc một ký hiệu cổ xưa của lôi đạo – tượng trưng cho sự hủy diệt và tái sinh. Từ đó, con rối sẽ có khả năng tự động tích lũy sấm sét trong chiến đấu.

Cả quá trình bố trí kéo dài năm ngày năm đêm, trong thời gian đó hắn không ngủ, không nghỉ, chỉ uống nước và ăn viên dưỡng khí đan để duy trì tỉnh táo.

Cuối cùng, khi khắc nét cuối cùng trên đỉnh đầu con rối, tia lôi quang màu đen từ Hắc Cô Lôi Châu lóe lên, ánh điện chớp tắt khắp thân thể con rối, vang lên tiếng nổ ầm vang như sấm sét trong lòng đất.

"Hoàn thành."

Phạm Xuyên ngồi phịch xuống, mồ hôi ướt đẫm lưng áo. Nhưng trên môi là nụ cười hài lòng.

"Chiến lực… Tạm ẩn!"

Lúc này, trong không gian yên tĩnh, hai con rối đứng sóng vai nhau. Một con đỏ rực với thân hình cường tráng, mắt như than hồng, bản thu gọn Diễm Hỏa.

Một con thì cao lớn, toàn thân sẫm đen, sấm sét thỉnh thoảng nổ rắc rắc từ khớp vai, bản cao cấp Lôi Đạo.

Phạm Xuyên khoanh tay nhìn cả hai.

"Tộc trưởng đời thứ tư, nếu ngài ở đây, chắc cũng không ngờ mình lại kinh diễm như vầy."

Hắn cười nhạt, sau đó thu hai con rối vào nhẫn trữ vật. Không ai biết hắn vừa tạo ra hai tuyệt phẩm cơ giáp, và hắn cũng chẳng định để ai biết.

Sóng gió rồi sẽ đến, và khi thời cơ tới, hai con rối này sẽ là hai lá bài tẩy, lật đổ cục diện.

Mấu chốt… chính là thời cơ!"

Bên ngoài trời đêm lặng ngắt như tờ. Gió đêm nhè nhẹ len qua những kẽ mái, thổi lay cánh liễu già sau nhà. Dưới ánh trăng lờ mờ, căn nhà nhỏ nơi ngoại viện Phạm gia ánh lên chút quầng sáng mờ ảo.

Trong phòng, mẫu thân Phạm Xuyên đã say ngủ. Bà không hay biết, đứa con trai mà bà từng nghĩ là nhút nhát vô vi, giờ đây đã trùng sinh một đời, bước vào con đường đầy máu tanh và cơ mưu hiểm trá.

Sau hè, một tiếng "cạch" nhẹ vang lên. Phạm Xuyên mở nắp đan lô. Ngọn lửa linh tinh vờn quanh đáy lô, ánh lên từng mảng sáng tối trên gương mặt bình tĩnh như nước của hắn.

Một tay điều hỏa, tay kia phân thảo, linh dược thu từ Dược Cát được xếp theo trật tự chuẩn xác tuyệt đối. Gừng Lân Hương, Nhất Nhật Liên, Thiên Dược Thảo, từng loại đều có công dụng phá cản kinh mạch, gia tăng chân nguyên, hỗ trợ bước vào cảnh giới mới.

Hai viên Phá Cảnh Đan được luyện xong trong đêm. Viên nào cũng tròn đều, hương thơm xông tận tâm can, ánh sáng lưu chuyển quanh vỏ đan như ánh sao trong đêm tối. Đạt tới độ này, chính là nhị phẩm đan lưu, đủ cho bất kỳ tu sĩ Nhị Trọng nào xung động tâm cơ.

Luyện đan xong, hắn quay sang bảo lô. Đây là lần đầu sau nhiều năm, hắn tự tay chế tạo pháp bảo cho chính mình. Dùng nguyên liệu đoạt được từ Bảo Đường: thiết tinh hồng thạch, mộc diệp lân da, đồng diêu cốt vụn, toàn là vật liệu cứng cỏi nhưng dễ dẫn chân nguyên.

Hắn bắt đầu rèn từng món một.

Chiếc Nón Cối có hình dạng xù xì, trông chẳng khác gì đầu đinh đúc thô sơ của quân sĩ, nhưng lớp kim thiết bên trong được bố trí bằng pháp trận phản lực – giúp giảm chấn khi trúng đòn vào đầu.

Áo Ba Lỗ trông đơn sơ, nhưng đường chỉ dẫn chân nguyên chạy dọc theo gân áo, có thể tăng gấp rưỡi lực bộc phát khi thi triển Cự Linh Quyền.

Quần Bộ Đội dày, nặng, may bằng da linh thú trộn đồng đen, giúp chống đỡ chiêu thức tầm thấp và gia tăng sức bật phần chân.

Dép Tổ Ông – đỉnh cao chế tác. Dưới lớp đế rơm là một vòng pháp trận linh hoạt, khi chân tiếp đất sinh ra lực đẩy ngược, giúp hắn thoát ly cận chiến nhanh như lôi quang.

Tất cả pháp bảo nhị phẩm này, nhìn qua giống vật thô, nhưng từng chi tiết đều chứa hàm ý xảo diệu. Phạm Xuyên không hề chế tác tùy tiện, hắn tính từng bước cho lần trình diện sắp tới.

Hôm sau, trong một căn phòng nhỏ sâu trong phủ tộc trưởng.

Tộc trưởng Phạm Lưu và vị gia lão truyền công của Phạm gia – Phạm Công – đã đợi sẵn. Cửa khép kín. Bốn vách tường được dựng bằng linh mộc cách âm, đây là nơi chuyên dùng để khảo sát thiên tài, truyền công bí pháp và quyết định trọng sự.

Phạm Xuyên không nói nhiều, cúi đầu thi lễ, sau đó đưa tay mở chiếc khăn phủ phía sau lưng. Một con rối hình người bước ra, chính là Tộc Trưởng Đời Thứ Tư – Bản Thu Gọn.

Phạm Giác nhướng mày. Phạm Lưu thì chau mày, trầm giọng hỏi:

"Đây là… ngươi tự chế?"

Phạm Xuyên mỉm cười, tay khẽ búng một cái. Con rối lập tức vận hành.

Ầm!

Một quyền đánh thẳng xuống mặt đất. Đá vụn bay tung tóe, mặt đất xuất hiện vết nứt hình mạng nhện.

Phạm Lưu gật đầu: "Thân thể rắn chắc, cơ cấu phản hồi mượt mà. Đã đạt chuẩn con rối chiến đấu hạng cao."

Phạm Công bước lên, tay vuốt ve đường nối giữa bả vai con rối, ánh mắt dần hiện lên tia nghi hoặc: "Cơ cấu điều hướng ở đây… là do ngươi sáng tạo?"

Phạm Xuyên khiêm tốn đáp: "Không dám, tiểu bối chỉ mô phỏng lại theo truyền thừa từ họa đồ tổ tiên."

Phạm Công trầm ngâm, rồi đưa mắt nhìn nhau với Phạm Lưu. Một lát sau, cả hai đồng loạt gật đầu.

"Phạm Xuyên, tạo nghệ cơ giáp đạo của ngươi… quả nhiên đã đạt đến Chuẩn Tông Sư!"

Nghe lời này, Phạm Xuyên ngoài mặt vẫn nghiêm túc, trong lòng cười nhạt:

"Chuẩn Tông Sư? Hừm… nếu để các ngươi thấy bản Tông Sư thật sự, có khi khóc ba ngày ba đêm không ngừng."

Cái mà Phạm Xuyên gọi là "bản thu gọn" này, kỳ thực chỉ là chiêu nghi binh. Được chế bằng tạo nghệ Chuẩn Tông Sư mà thôi.

Còn con rối bản chính, được hắn giấu kỹ dưới ao cá tra, sử dụng tạo nghệ Tông Sư chân chính, kết hợp Hắc Cô Lôi Châu, thậm chí còn có thể thi triển sát chiêu Lôi Đình Tổ Vũ – Thiên Lý Sát Hồn Đồ!

Bên trong căn phòng kín, ba người trò chuyện thêm một lát. Sau đó Phạm Xuyên rời đi, con rối theo sau lặng lẽ như một bóng ma.

Trăng vẫn sáng, gió vẫn nhẹ. Nhưng trong tâm Phạm Lưu, một luồng linh cảm mơ hồ bỗng dâng lên:

"Đứa nhỏ này… tiến bộ quá nhanh. Có khi nào… quá mức?"

Nhưng ông lắc đầu xua đi. Phạm gia đang cần nhân tài. Cần người kế thừa.

Còn Phạm Xuyên, bước ra khỏi tộc phủ, khóe môi khẽ nhếch lên. Hắn khẽ lẩm bẩm:

"Một màn trình diễn đơn sơ như vậy đã khiến các ngươi xiêu lòng. Rồi các ngươi sẽ biết… thế nào mới là… tuyệt tác."

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập