Một tháng kể từ khi truyền thừa mở ra, ánh trăng đầu tháng lại rọi xuống bầu trời đen đặc như mực. Bên trong từng ải, đám thiên tài được ca tụng đều đã bước vào giai đoạn sinh tử giãy dụa. Không ai ngờ rằng thử thách trong truyền thừa này lại tàn khốc đến vậy.
"Két!"
Đôi móng sắt lạnh lẽo xé gió mà đến, chém thẳng vào thân hình uyển chuyển của Trần Tuyết.
Băng tuyết tung lên trắng xóa như bông. Vạn Lý Băng Ưng không phải là yêu thú bình thường, nó là vương giả của băng vực, mang theo tốc độ xé rách không gian, sải cánh dài đến trăm trượng, khí thế lẫm liệt, hàn khí bức người.
Trần Tuyết tung người tránh né, phiêu hốt như tuyết, nhưng vẫn chậm nửa nhịp.
"Phốc!"
Một vết rách dài xé từ bả vai trái xuống thắt lưng, máu tươi nhuộm hồng tuyết trắng. Nàng lảo đảo, chân đạp trên mặt băng trơn trượt, cả người bị đẩy lui hơn ba trượng.
"Không được! Nếu còn cố gắng đánh cứng nữa, ta sẽ chết trong tay nó…"
Nghĩ đoạn, thân hình nàng hóa thành một đạo lưu quang, chủ động thoát ra khỏi ải ba. Trong nháy mắt khi rời khỏi không gian băng tuyết, thân thể nàng mềm nhũn, ngã xuống nền đá xanh lạnh lẽo của giếng cũ, hai mắt tràn đầy không cam tâm.
"Vạn Lý Băng Ưng… tốc độ quá nhanh, sát chiêu quá mạnh. Muốn đối đầu nó, chỉ có thể dùng tiêu hao chiến khắc chế, dần dần mài mòn."
Trần Tuyết cắn răng, nhìn xuống bàn tay đầy máu: "Tầng ba của Tử Độc Âm Ma Chưởng, ta nhất định phải luyện ra cho bằng được!"
Cùng lúc đó, giữa sa mạc đỏ rực, cát bụi cuồng phong, một thân ảnh cao lớn bị đánh văng ra, đập mạnh lên cột đá.
"Ầm!"
Quách Từ Khanh, thiếu thành chủ Hạ Long, tam trọng tu vi, miệng trào máu, toàn thân run rẩy.
Trước mặt hắn là Thiên Thạch Vương, một cự thú với làn da như nham thạch, thân thể cao hơn ba trượng, toàn thân rực cháy lửa địa tâm.
Mỗi bước chân đều khiến cát nóng phụt trào, mỗi cú đấm là một trận cuồng phong.
"Khốn kiếp! Không ngờ lại cứng rắn đến mức này… ta đường đường là tam trọng, thế mà bị nó ép đến mức chỉ có thể thủ!"
Không cam lòng, nhưng Quách Từ Khanh buộc phải rút lui.
Phía khác, hai thân ảnh cạo ngạo nơi giếng cũ.
Từ Mạnh Được, đệ tử chân truyền của Chiến Vân Tông. Doãn Chí Bình, thiên tài của Bạch Mã Sơn.
Cả hai đã lần lượt vượt qua ải một, nhận được truyền thừa ải hai. Nắm trong tay Tử Độc Âm Ma Chưởng tầng hai.
Cả hai đều mang vẻ mặt ngạo nghễ, cao cao tại thượng, ánh mắt quét qua đám người xung quanh như nhìn rác rưởi.
____
Trong rừng rậm ải một, ánh lửa bùng lên, tiếng gầm thét xé trời.
Chu Ngọc Huyền chật vật lao ra từ một bụi rậm, gương mặt thanh tú bị cháy sém một mảng, tóc tai rối bù.
Trên thân thể nàng là bộ váy ngắn xẻ tà, lộ ra đôi chân trắng nõn như ngọc, một chiếc đuôi hồ ly phủ đầy lông bạc rung lên từng đợt. Đôi tai cáo động đậy, phát giác động tĩnh bốn phía.
"Gừ!"
Hỏa Hầu Tinh – con vượn lửa toàn thân đỏ rực, đôi mắt cháy như đèn l*иg, nhảy bổ từ tán cây xuống, hai tay vung lên như muốn thiêu đốt cả khu rừng.
Chu Ngọc Huyền tung người né tránh, thân hình mềm mại như dải lụa, uyển chuyển vô cùng.
Nhưng do nàng không chuyên tu quyền pháp, nên dù tốc độ linh hoạt, cũng chỉ có thể tránh chứ không thể đánh trả.
Một cú vồ của Hỏa Hầu Tinh trúng vào vai trái nàng, khiến cả người lảo đảo, va vào thân cây.
"Ư…!"
Âm thanh rên nhẹ như mèo kêu, đôi mắt nàng đỏ hoe, bờ môi run rẩy. Dù mang dáng vẻ tuyệt sắc, gợi cảm bức người, ngực căng đầy, eo thon gọn, mông tròn trịa, nhưng lúc này nàng giống như một con bướm yếu ớt bị gió lốc vùi dập.
"Ta… không cam lòng…"
Nàng lẩm bẩm, tay cầm lấy cành cây cháy sém, gượng đứng dậy. Ánh mắt xinh đẹp kia dần chuyển lạnh, như tuyết phủ đầu đông.
Bị đánh bại, nhưng không sụp đổ.
Chỉ là… tạm thời chưa thắng được thôi.
___
Một tháng qua đi, các thiên tài đều chật vật, người rút lui, kẻ gãy cánh, có kẻ thụ thương, có người bừng tỉnh.
Nhưng tất cả đều hiểu, truyền thừa này không dành cho kẻ yếu.
Muốn bước lêи đỉиɦ cao, chỉ có một con đường, liều mạng tiến lên!
…
Hạ Long Tiên Thành, đêm phủ xuống, mang theo hàn khí lạnh thấu xương. Trong thư phòng nhà chính Phạm gia, bóng tối dày đặc như mực đen, chỉ một ngọn đèn dầu leo lét, ngọn lửa yếu ớt thiêu đốt nửa phần bấc, tựa hơi thở sắp tắt của nhân thế.
Tộc trưởng Phạm Lưu ngồi sau án thư, khuôn mặt lạnh như gió rét mùa đông, ánh mắt sắc bén tựa lưỡi đao ẩn trong bóng đêm. Ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn gỗ lim, mỗi tiếng vang như trống thúc hồn, khiến không gian rung lên sát khí vô hình.
"Vẫn chưa ai vượt được ải một?"
Giọng hắn khô khốc, từng chữ như đinh đóng vào vách gỗ, mang theo uy áp kinh thiên, tựa lôi đình giáng xuống.
Phạm Hinh đứng trước án thư, mồ hôi thấm ướt sống lưng, lau trán bằng tay áo, giọng run khẽ:
"Bẩm tộc trưởng, đệ tử chi mạch tư chất có hạn, lại thiếu kinh nghiệm thực chiến…"
"Đủ rồi!"
Phạm Lưu khoát tay, cắt ngang lời hắn, ánh mắt lóe lên hàn quang, như muốn xuyên thấu tâm can.
"Nếu chi mạch vô dụng, lập tức sắp xếp chính mạch ra sân. Thiên hạ đang tiến lên, đại thế không thể cản. Phạm gia ta, há có thể bị bỏ lại sau lưng?"
Lời lẽ không nặng, nhưng mỗi chữ như lưỡi gươm bén, chém thẳng vào đạo tâm Phạm Hinh, khiến hắn không dám thở mạnh. Hắn cúi đầu, khom lưng hành lễ, lòng thầm than:
Tình thế đã tệ đến mức này…
Đến nước này, chi mạch đã thất thế, như con cờ vô dụng trên bàn cờ. Chỉ còn cách rút lui, để chính mạch thế chỗ, đổi lá bài mới, hy vọng giành lại thế thượng phong trong cuộc tranh đoạt Tử Tâm truyền thừa.
Phạm Hinh rời thư phòng, bóng lưng nặng nề như mang theo gánh nặng ngàn cân. Hắn biết, thất bại của chi mạch không chỉ là nỗi nhục, mà còn là lưỡi dao kề cổ quyền uy của chính hắn trong gia tộc.
Phòng thiếu gia chủ
Trong căn phòng kín, ánh sáng mờ ảo từ ngọn nến chiếu lên bức bình phong thêu rồng, tạo nên những bóng hình uốn lượn, tựa ma quỷ ẩn hiện.
Phạm Trương Hải, thiếu gia chủ Phạm gia, ngồi trầm tư, tay cầm chén trà nhưng không uống, ánh mắt xa xăm, như xuyên qua bức tường trước mặt, nhìn vào một ván cờ vô hình.
"Không tới Chợ Đen?" Hắn hỏi, giọng trầm thấp, mang theo ý vị thâm sâu.
Một thân ảnh áo xám đứng trong góc phòng, cúi đầu cung kính.
"Vâng, mấy ngày nay hắn chỉ chuyên tâm luyện kiếm, không hề xuất môn. Mưu kế dùng Ảnh Lưu Thạch ghi lại hành tung… e là không thành."
Phạm Trương Hải khẽ nhíu mày, ngón tay gõ nhẹ lên chén trà, phát ra tiếng vang khẽ, như nhịp đập của tâm cơ. Hắn trầm ngâm, ánh mắt lóe lên tia nghi hoặc:
"Ngộ tính như Phạm Xuyên, sau lưng lại có kẻ âm thầm tương trợ, không lý nào dậm chân tại chỗ. Rất có thể… hắn đang giấu tài, hoặc đã nhận công pháp khác mà không báo lên."
Hắn dừng lại, giọng trầm xuống, như gió lạnh lùa qua sa mạc:
"Viêm Đột, đi tra… Tử Tâm hành giả năm đó, có sử dụng kiếm pháp hay không."
Thân ảnh áo xám gật đầu, như bóng ma lặng lẽ tan vào bóng tối, không để lại dấu vết.
Phạm Trương Hải ngồi lặng, ánh mắt khóa chặt chén trà, tựa hồ nhìn thấy trong đó một ván cờ đang dần hiện rõ. Phạm Xuyên, con cờ tưởng chừng vô dụng, nay lại trở thành ẩn số, khiến hắn không thể không đề phòng.
Chiều Tà, Ngõ Tràng Tiền
Mưa phùn lất phất, phủ lên ngõ Tràng Tiền một tầng sương mù mỏng, tựa màn che của thiên địa. Phạm Xuyên đứng giữa sân đất ướt, trường sam tung bay, tay cầm Ảnh Quang Kiếm.
Từng chiêu kiếm ảnh loang loáng, như phong sương đầu đông, lạnh lẽo mà tàn nhẫn, tựa dã thú gầm thét nơi hoang địa. Mỗi nhát kiếm là một lần đối mặt tử thần, chân nguyên cuộn chảy, mang theo sát khí sắc bén, khiến không gian rung động.
Hắn thu kiếm, ánh mắt lạnh như băng, chuẩn bị quay người, thì một bóng hình thướt tha bước vào. Phạm Băng Mi, tay che đầu khỏi mưa, nụ cười nhẹ như hoa mai nở giữa đông:
"Hình đường có tin mới. Huynh không còn trong danh sách thăm dò nữa."
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập