Phạm Xuyên khựng lại, kiếm trong tay dừng giữa không trung, ánh mắt tối sầm như mây đen giăng kín bầu trời.
Không còn trong danh sách… tức là không còn cớ để đến giếng cũ.
Sát cơ bùng lên trong lòng, như ngọn lửa ma quỷ cháy giữa vực sâu. Nhưng chỉ trong khoảnh khắc, hắn thu lại, khóe môi cong lên nụ cười lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi đao:
"Phạm Hinh… muốn chết sao?"
Hiện tại, ta còn một thân phận khác, là kẻ đeo mặt nạ, nhưng thân phận này lại bị tên Viêm Đột phát hiện, khốn kiếp, phe thiếu gia chủ này… cũng muốn chết!
Hắn nghiến răng, ánh mắt lóe lên hàn quang. Ý niệm bạo phát, trong một khoảnh khắc hắn đã muốn dùng đến con rối Tộc Trưởng Đời Thứ Tư, lấy thế lôi đình trấn áp tất cả.
Nhưng lý trí, như sợi chỉ mảnh, kéo hắn dừng lại.
Không được… Làm vậy thì việc càng hỏng bét.
Hắn đi qua đi lại, tay siết chặt chuôi kiếm, sát ý lượn lờ quanh trán, như rắn độc giương nanh. Phạm Băng Mi ngồi dưới hiên, ngẩng đầu, ánh mắt trong veo:
"Huynh có chuyện gì vậy?"
Phạm Xuyên hít sâu, ánh mắt dần trở lại bình thản, như hồ nước không gợn sóng. Hắn mỉm cười, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn hàn ý:
"Cô ở lại chơi với nương đi. Ta ra ngoài một chút… rồi về.
Hắn bước đi, trường sam tung bay dưới mưa phùn, bóng lưng cao ngạo như cánh nhạn lướt qua trời cao. Nhưng trong lòng, sóng ngầm cuộn trào.
Phạm Hinh, thiếu gia chủ, Viêm Đột, tất cả đều là những lưỡi dao kề cổ. Hắn biết, danh sách thăm dò bị gạch tên không chỉ là sự chèn ép, mà là nước cờ nhằm cắt đứt con đường đến giếng cũ, ngăn hắn chạm vào Tử Tâm truyền thừa.
Giờ đây hắn không chỉ đối mặt gia tộc, mà đối mặt cả vận mệnh, và lưỡi kiếm trong tay, sẽ là câu trả lời cuối cùng.
_____
Hình Đường Phạm gia, giữa trưa oi ả, không khí nặng nề như chì. Mây mù vần vũ trên bầu trời, tựa ma quỷ giăng lưới, phủ lên cả Hạ Long Tiên Thành một tầng u ám.
Trong đại sảnh lạnh lẽo, đá lát sàn toả hàn khí thấu xương, mỗi viên như mang linh hồn của gia quy, tĩnh lặng mà uy nghiêm.
Phạm Hinh ngồi sau án thư, tay lật hồ sơ, ánh mắt lạnh như băng, không chút dao động.
Ngọn đèn dầu trên bàn lay lắt, chiếu lên khuôn mặt hắn những mảng sáng tối, như phản ánh tâm cơ sâu thẳm. Bỗng, cánh cửa gỗ bật mở, tiếng vang sắc lạnh cắt qua không gian tĩnh mịch.
Phạm Xuyên bước vào, trường sam tung bay, ánh mắt lạnh tựa sương tuyết vạn năm, khí thế kinh thiên như núi đổ, uy áp vô hình khiến không gian rung động. Mỗi bước chân hắn như dẫm lên nhân quả, mang theo sát ý sắc bén, tựa lưỡi đao vừa rời vỏ.
"Vì sao loại ta khỏi đội thăm dò?"
Giọng hắn trầm thấp, nhưng mỗi chữ như lôi đình giáng xuống, ẩn chứa cơn bão đang cuộn trào trong đạo tâm.
Phạm Hinh không ngẩng đầu, tay vẫn lật trang hồ sơ, thản nhiên như gió thoảng qua sa mạc:
"Ngươi không tiến triển, ta đổi người. Lệnh từ tộc trưởng, ta chỉ tuân theo."
Phạm Xuyên siết chặt nắm tay, ánh mắt lóe lên hàn quang, như độc xà giương nanh. Hắn tiến lên một bước, giọng trầm nhưng mang sức ép kinh người:
"Hôm trước ta đã vượt ải một. Giờ, ta sẽ giao ra công pháp ải hai!"
Phạm Hinh ngắt lời, giọng sắc như đao, không chút khoan nhượng: "Ta không quan tâm. Quyết định của Hình Đường đã được tộc trưởng thông qua."
Hắn ngẩng đầu, ánh mắt lóe lên tia đắc ý hiếm hoi, như kẻ vừa đặt xong nước cờ thắng thế.
Lần này, lý do của hắn chính đáng, gia quy đứng sau lưng, như ngọn núi bất động chèn ép Phạm Xuyên. Hắn nhếch môi, giọng mang ý mỉa mai:
"Không phục? Đi mà cáo trạng!"
Không khí ngưng đọng, sát khí vô hình lan tỏa, như lưỡi dao kề cổ. Phạm Xuyên đứng lặng, ánh mắt khóa chặt Phạm Hinh, sâu thẳm như vực, không một gợn sóng.
Nhưng trong khoảnh khắc, một luồng hàn ý bùng phát, khiến cả đại sảnh rung lên như trước cơn bão.
Hắn không nói gì, chỉ xoay người, trường sam tung bay, bước ra khỏi Hình Đường. Gió lạnh thổi qua, cuốn theo sát khí sắc bén, như lưỡi đao cắt da cắt thịt. Bóng lưng hắn cô độc, tựa cánh nhạn lướt qua trời cao.
Ngoài Hình Đường, mây mù càng dày, mưa phùn lất phất, tựa lệ quỷ rơi trong bóng tối. Phạm Xuyên đứng lặng dưới bầu trời u ám, ánh mắt sâu thẳm, sát ý cuộn trào như thủy triều.
Bị loại khỏi đội thăm dò, không chỉ là sự chèn ép, mà là lưỡi dao cắt đứt con đường đến Tử Tâm truyền thừa, nơi chôn giấu một bộ võ công độc đạo hoàn chỉnh và chiến hạm ngọc lâu ngũ phẩm.
Hắn ngửa mặt, ánh mắt chất chứa bốn chữ: "Thật không cam tâm!"
…
Ngõ Tràng Tiền, mưa phùn lất phất, tựa lệ quỷ rơi trong bóng tối. Hạ Long Tiên Thành chìm trong hàn khí, mỗi con ngõ như mang linh hồn của nhân quả, lặng lẽ chứng kiến những âm mưu và sát ý.
Phạm Xuyên đạp cửa bước vào căn nhà tranh, trường sam ướt đẫm, sắc mặt âm trầm như muốn gϊếŧ người.
Ánh mắt hắn lạnh tựa băng tuyết vạn năm, sát khí cuộn trào, như độc xà giương nanh sẵn sàng cắn xé mọi chướng ngại.
Phạm Băng Mi ngồi dưới hiên, ánh mắt trong veo như hồ thu, thấy hắn trở về, khẽ cất giọng, nhỏ nhẹ nhưng mang tia lo lắng:
"Không được sao?"
Phạm Xuyên nghiến răng, giọng trầm như gió lùa qua sa mạc:
"Không được. Tên Phạm Hinh khốn kiếp!"
Hắn bước qua nàng, không ngoảnh lại, thân ảnh cao ngạo như cánh nhạn lướt qua trời cao. Nhưng trong lòng, sóng ngầm cuộn trào, sát ý như ngọn lửa ma quỷ cháy giữa vực sâu.
Phạm Băng Mi khựng lại, ánh mắt thoáng hiện tia mê man. Nàng ngẩng đầu, nhìn hắn khuất sau cánh cửa, giọng khẽ như tự lẩm bẩm:
"Nhưng… ta không hiểu, tại sao huynh cứ phải thăm dò? Huynh là thiên tài gia tộc, cần gì phải cố chấp với tà công đó?…"
Phạm Xuyên dừng bước, quay lại, ánh mắt sắc bén như lưỡi đao, xuyên thấu qua đôi mắt đen lay láy của nàng, như muốn nhìn tận đáy tâm can. Hắn cười lạnh, giọng mang hàn ý sắc bén:
"Cô không hiểu đâu."
Rồi hắn lướt qua, bước vào căn phòng tối, để lại Phạm Băng Mi đứng lặng dưới hiên mưa. Gió lạnh thổi qua, làm tóc nàng rối tung, như mạng nhện giăng trong bóng tối.
Một lát sau, nàng khẽ lẩm bẩm, giọng trầm như gió thoảng: "Phải… ta làm sao hiểu được thiên tài nghĩ gì…"
Trong căn nhà tranh, tiếng mưa tí tách ngoài hiên, như khúc nhạc tang lễ cho những tham vọng chưa thành. Ánh đèn dầu lập lòe, soi lên vách gỗ những bóng hình méo mó, tựa vở kịch câm của số phận, vặn vẹo và tàn khốc.
Phạm Xuyên ngồi lặng như tượng đá, thân bất động, ánh mắt khóa chặt chuôi Ảnh Quang Kiếm trước mặt. Một giọt máu đỏ thẫm nhỏ xuống từ đầu ngón tay, loang trên bàn gỗ, như huyết lệ của nhân quả.
Trong tâm khảm, hắn cười mỉa mai, nội tâm sắc lạnh như lưỡi đao:
Thiên tài? Vớ vẩn!
Thiên tài là gì? Chỉ là con thú được gia tộc chăm nuôi, vỗ béo để rồi đem ra chém gϊếŧ, đổi lấy danh tiếng và lợi ích. Lúc hữu dụng, họ tung hô như thần; lúc vướng víu, họ vứt bỏ như giẻ rách.
Bản chất của thiên tài, chẳng qua là công cụ, một vật phẩm được đầu tư, luôn phải sinh lời, không được phép thất bại.
Ngươi có thiên phú? Phải đền đáp.
Ngươi có cơ duyên? Phải chia sẻ.
Ngươi mạnh mẽ? Phải gánh trách nhiệm.
Nhưng khi ngươi yếu đi… ngươi chỉ là cát bụi, bị gió cuốn đi không chút thương tiếc.
Thiên hạ chỉ thấy vinh quang bề ngoài, nào biết bên trong là sự bóc lột tận xương tủy. Họ ca ngợi đặc quyền của "thiên tài" như vầng hào quang cao thượng, nhưng không thấy rằng, đặc quyền ấy chỉ là xiềng xích mạ vàng, siết chặt đạo tâm, giam cầm tự do.
Hắn nắm chặt chuôi kiếm, móng tay khứa vào da thịt, máu rỉ ra, đỏ thẫm như lời thề khắc vào thiên địa.
"Muốn làm kẻ bố cục thiên hạ, sao có thể mãi là con cờ trong tay kẻ khác?"
Phạm Xuyên nhắm mắt, hơi thở trầm ổn, như ngọn lửa bùng cháy dữ dội bị ép xuống thành tro tàn âm ỉ. Nhưng ai cũng biết, tro tàn chưa chắc đã nguội. Nó chỉ chờ gió, chờ nhiên liệu, để bùng phát thành biển lửa, thiêu rụi mọi chướng ngại.
Ngoài hiên, mưa vẫn rơi, gió lạnh thổi tung lá khô, vướng vào mái tóc Phạm Băng Mi. Nàng đứng dưới gốc sanh cổ thụ, tay nắm chặt ống tay áo ướt đẫm, vốn định rời đi nhưng chân như bị níu lại. Trong lòng nàng, một tia cảm xúc lạ lùng dâng lên, không tên, không hình, nhưng nặng nề như núi.
Phạm Băng Mi ngẩng đầu, ánh mắt lướt qua mái ngói cũ, nơi mưa nhỏ giọt qua kẽ gỗ, như lệ của thiên địa. Gió lạnh cuốn qua, mang theo hàn ý sắc bén. Trên khuôn mặt nàng, một tia mê man thoáng hiện, xen lẫn chút xót xa.
Lần đầu tiên, nàng thấy Phạm Xuyên không kiêu ngạo, không lạnh lùng, không xa cách như thường lệ. Hắn, dưới lớp vỏ thiên tài, chỉ là một cự thú bị thương, ẩn mình trong hang tối, lặng lẽ liếʍ vết thương.
Rõ ràng bằng tuổi, nhưng nàng bỗng cảm thấy hắn cách nàng cả một đời, một đời đầy máu, mưu tính, và cô độc ngút trời.
Gió lặng dần, mưa thưa thớt. Nàng quay người, bước đi trong tĩnh lặng, không nói một lời, bóng hình thướt tha khuất sau màn mưa, như cánh hoa rơi vào vực sâu.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập