Hắn giơ tay, chân nguyên lấp lánh, chiếu rõ từng vết thương trên thân Liễu Thi Tình qua Lưu Ảnh Thạch: máu thịt loang lổ, y phục tả tơi, thân hình gầy yếu ngã xuống sàn.
"Đây là bằng chứng! Đây là sự thật! Nếu các vị nghi ngờ, mời đến nhà ta xem xét, hỏi người chứng kiến!"
Hắn không gào thét, nhưng từng lời như chùy sắt gõ vào đạo tâm, sắc bén như lưỡi dao cắt nát mọi ngụy biện. Đám tộc nhân dao động, kẻ vừa gào thét đòi xử tử cúi đầu, ánh mắt lấp lánh suy tư. Một số gia lão trẻ tuổi âm thầm gật đầu, lòng nghiêng về hắn.
Trong góc tối, Phạm Trương Hải lặng thinh, ánh mắt như hồ sâu, nhưng lòng dâng lên bất an ngập trời. Hắn thì thầm, giọng lạnh như băng:
"Khốn kiếp! Thằng nhóc này… mười sáu tuổi mà mưu tính thâm sâu thế sao? Hắn không chỉ gϊếŧ người, mà còn dùng miệng lưỡi biến mình thành kẻ bị hại, thao túng lòng người!"
Hắn nhìn Phạm Xuyên, lòng như bị lưỡi dao đâm. Hắn từng nghĩ mình là kẻ bố cục, nhưng giờ, hắn thấy mình như con cờ trong tay Phạm Xuyên. Lưu Ảnh Thạch, lời biện giải, khí thế bất khuất, tất cả là nước cờ hắn giăng từ lâu, như mạng nhện chờ con mồi.
Phạm Băng Mi, đứng trong đám đông, ánh mắt lấp lánh, mang chút kinh ngạc xen lẫn cảm khái. Nàng từng thấy Phạm Xuyên cô độc, nhưng nay, nàng thấy hắn như độc xà ẩn trong bóng tối, mỗi lời nói là một nhát dao, cắt đúng chỗ hiểm. Nàng lẩm bẩm:
"Hắn… không chỉ là thiên tài, mà là kẻ quỷ kế đa đoan…"
Phạm Minh, ánh mắt đờ đẫn, hận ý cháy bỏng nhưng bất lực. Cha hắn chết, nhưng Lưu Ảnh Thạch như lưỡi dao kề cổ, khiến hắn không thể phản kháng. Hắn nghiến răng, lòng thề trả thù, nhưng trước uy áp của Phạm Xuyên, hắn chỉ là cỏ dại trước cuồng phong.
Phạm Xuyên lạnh nhạt nói tiếp, giọng như gió đêm:
"Hôm nay ta đến đây, không cầu tha thứ, mà đòi công đạo. Ta biết, có kẻ muốn ta chết, có kẻ mong ta thất bại. Nhưng các vị cũng biết, nếu ta chết, ai gánh đại thế Phạm gia trong loạn thế?"
Lời hắn như lôi đình, đánh thẳng vào lòng người. Một số gia lão trẻ tuổi cúi đầu, âm thầm tán thành. Lòng người, đã nghiêng.
Tộc trưởng Phạm Lưu nhắm mắt, lòng dậy sóng. Hắn biết, Phạm Xuyên là thiên tài trăm năm khó gặp, mang sát nghiệp nhưng cũng là hy vọng duy nhất của Phạm gia trong thời loạn. Hắn mở mắt, ánh mắt kiên quyết như núi:
"Phạm Xuyên gϊếŧ người, nhưng là tự vệ chính đáng. Gia quy có răn, nhưng cũng có tình. Nay phạt cảnh cáo, cấm sử dụng bạo lực trong tộc một năm. Chuyện này, đến đây kết thúc."
Cả đại điện bàng hoàng. Gia lão dược đường gào lên, ánh mắt đỏ rực:
"Cảnh cáo?! Tộc trưởng, ngài điên rồi sao?!"
"Không thể thiên vị!" Một số tộc nhân hô hoán.
"Gia quy không thể vì một người mà thay đổi!"
Phạm Xuyên nhếch môi, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám người, như hổ nhìn bầy chó sủa. Hắn không nói, nhưng sát khí lan tỏa, khiến kẻ đối diện run rẩy.
"Đủ rồi!"
Phạm Lưu quát lớn, khí thế như hải triều, chấn động lòng người. Hắn quét mắt qua từng gương mặt, giọng như đao chém:
"Phạm Xuyên là thiên tài hiếm có. Hắn sống, Phạm gia có hy vọng. Hắn chết, tương lai diệt tuyệt. Phạm Hinh đã chết, truy cứu chỉ vô ích. Muốn giữ thể diện, hay giữ gia tộc? Ta chọn cái sau. Các vị, chọn đi!"
Không ai dám đáp. Đại điện tĩnh lặng, chỉ còn tiếng gió đêm lùa qua, mang theo hàn ý sắc bén.
Phạm Trương Hải, đứng trong bóng tối, không bất ngờ với quyết định của cha. Từ khi thấy Phạm Xuyên hùng hồn biện giải, thao túng lòng người, hắn đã đoán được kết cục. Nhưng thay vì lo lắng, hắn lại cảm thấy phấn khích, như sói săn gặp đối thủ xứng tầm. Hắn lẩm bẩm, ánh mắt lấp lánh:
"Đời này, được đấu với kẻ như ngươi… cái kết ra sao, đã không còn quan trọng!"
Phạm Xuyên cúi đầu, ánh mắt sâu không đáy, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh. Hắn biết, ván cờ này hắn đã thắng, nhưng chiến trường phía trước còn dài.
Hắn liếc Phạm Trương Hải, ánh mắt như lưỡi dao, mang lời thách thức vô hình. Hắn đã dùng Lưu Ảnh Thạch, miệng lưỡi, và sát khí để lật ngược thế cục, nhưng để đứng vững, hắn cần nhiều hơn, sức mạnh, mưu tính, và cả máu.
…
Đại điện Phạm gia uy nghiêm, không khí trang trọng đến ngạt thở. Ánh mắt của các gia lão sắc bén như kiếm, lướt qua thân ảnh thiếu niên đứng giữa điện.
Phía trên, tộc trưởng Phạm Lưu ngồi trên cao, thần sắc thâm trầm, khó dò như biển sâu.
Phân xử một hồi, cuối cùng kết luận rơi xuống, nặng tựa ngàn cân, chấn động tâm can mỗi người:
"Phạm Xuyên, tự vệ chính đáng!"
Quần chúng im bặt, những tiếng xôn xao, bàn tán lặng đi như thủy triều rút. Lời vàng ngọc đã ban, lẽ phải công đạo đã định, ai còn dám ho he nửa lời, chẳng khác nào lấy trứng chọi đá, nghịch lại tông mạch chính thống.
Ở phía bên kia đại điện, Phạm Trương Hải, thiếu gia chủ Phạm gia, lặng lẽ đứng giữa đám đông. Tầm mắt hắn xuyên qua màn người, dừng lại trên thân ảnh Phạm Xuyên, trong mắt không có kinh ngạc, cũng chẳng hề có vẻ bất mãn.
Dường như, kết cục này đã nằm trong dự liệu của hắn. Ngay từ khi chứng kiến Phạm Xuyên đứng giữa ánh mắt săm soi của trăm người, lời lẽ đanh thép như kiếm, lý lẽ sắc bén như đao, hắn đã biết: người này… không thể lấy lẽ thường mà suy đoán.
Nhưng thay vì thất vọng hay sợ hãi, trong lòng Phạm Trương Hải lại dâng lên một cỗ hưng phấn âm thầm, như ngọn lửa nhỏ nhen nhóm trong đêm tối.
"Đời này, có thể tranh cao thấp với một nhân vật như thế… dù thắng hay bại, cũng đã là một đại hạnh."
Tầm mắt hắn sáng rực như sao khuya, ẩn hiện chiến ý cuồn cuộn. Khí chất ngút trời, tư thái hiên ngang, quả là rồng trong đám đông.
Ở phía đối diện, Phạm Xuyên đứng lặng như tượng đá, thân hình gầy gò nhưng thẳng tắp, ánh mắt thâm trầm như giếng cổ. Nhưng trong lòng hắn, sóng ngầm đã sớm cuộn trào, tính toán mấy lớp.
"Ta hiện đã là tam trọng tu vi, theo tộc quy, đủ điều kiện đảm nhiệm chức vụ gia lão. Huống chi, vị trí gia lão hình đường hiện đang khuyết…"
Một tia sáng trong đáy mắt hắn. Nếu hắn xin tiến cử bản thân vào vị trí này, với thực lực hiện tại, chắc chắn có phần thắng rất lớn.
Nhưng… hắn lại chậm rãi lắc đầu trong lòng, tự phủ định ý nghĩ vừa nảy ra:
"Không được."
"Ta vừa mới vấy máu, lại lập tức ngồi vào vị trí cao, sẽ khiến lòng người lạnh lẽo, khiến cao tầng e ngại, cho rằng ta là kẻ hiếu thắng, không biết thu liễm. Lộ mũi nhọn quá sớm, tất sẽ bị vạn tiễn xuyên tâm, trở thành cái đích cho mọi công kích."
"Ngược lại, ẩn nhẫn mới là thượng sách. Lùi một bước, tránh mũi dùi công kích. Ẩn một chiêu, khiến người kiêng kị mà không thể tùy tiện ra tay. Như vậy, tương lai hành động của ta mới không bị trói buộc, chân chính đạt được thế người nói ta lắng nghe, ta làm người không cản, ung dung bày binh bố trận."
Nghĩ vậy, hắn ngẩng đầu, ánh mắt quét qua chư vị gia lão vẫn đang dò xét hắn, lạnh nhạt lên tiếng, giọng nói trầm ổn mà kiên định:
"Trước đó, ta bị loại khỏi đội thăm dò vì nghi kỵ và sắp đặt sai lầm của Phạm Hinh. Hiện tại, ta đã có thành quả thăm dò ban đầu, có thể chứng minh năng lực của mình. Vì đại cục của Phạm gia, ta xin được trở lại đội thăm dò, tiếp tục cống hiến sức mình."
Hắn dừng một chút, đảo mắt nhìn sang những thành viên chi mạch năm xưa từng sát cánh chiến đấu với mình, ánh mắt lướt qua từng gương mặt quen thuộc:
"Các thành viên cũ trong đội, xin được giữ lại. Ta cam đoan, sẽ dốc toàn lực chỉ dẫn cả chi mạch lẫn chính mạch, đưa đội thăm dò của Phạm gia tiến xa hơn nữa, không những vượt qua thành tích của Đường Gia, Mã Gia, mà còn sẽ khiến người trong thiên hạ phải biết rằng: Phạm gia, vẫn mãi là chủ mạch đệ nhất của vùng đất này!"
Một lời nói ra, ba dụng ý sâu xa ẩn chứa bên trong.
Vừa thể hiện tấm lòng vì đại cục, đặt lợi ích gia tộc lên trên ân oán cá nhân, không hề câu nệ chuyện cũ.
Vừa ngầm khẳng định sự chèn ép, bất công mà hắn phải chịu trước đó, khiến lý do hắn ra tay gϊếŧ người càng thêm chính đáng, không ai có thể bắt bẻ.
Lại vừa khéo léo chiếu cố những người cùng chi mạch, thu phục nhân tâm, tạo dựng vây cánh vững chắc cho tương lai sau này.
Trong đại điện, bao ánh mắt đồng loạt đổi sắc, không ít người lặng lẽ gật đầu tán thưởng, có người thậm chí còn âm thầm thở dài trong lòng, một mũi tên, xuyên ba hồng tâm, thủ đoạn cao minh đến thế, ai còn dám khinh thường thiếu niên này?
Tộc trưởng Phạm Lưu khẽ mỉm cười, ánh mắt lóe sáng như tia chớp xé toạc màn đêm.
Người khác nghe ra là lời thỉnh nguyện bình thường, nhưng ông lại nhìn thấu bản chất của nó, đây là một chiêu "thanh xuất vu lam", tài năng của kẻ hậu sinh đã vượt xa người đi trước.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập