Chương 54: Tử Chiến

Lúc này, ông vỗ tay xuống chiếc ghế bành chạm trổ tinh xảo, trầm giọng tuyên bố, lời nói mang theo uy nghiêm không thể lay chuyển:

"Phạm Xuyên, từ nay chính thức chủ trì tổ đội thăm dò, toàn quyền quyết định mọi vấn đề liên quan đến đội. Ta muốn thấy kết quả thăm dò vượt trội, muốn thấy ngươi dùng thực lực của mình để chứng minh năng lực phi phàm."

Ngừng một lát, ông lại chuyển tầm mắt sang phía bên kia đại điện, nơi thiếu gia chủ Phạm Trương Hải đang đứng, tiếp tục nói:

"Vị trí gia lão hình đường tạm thời khuyết, giao cho thiếu gia chủ tạm thời chủ trì, thay ta quản lý mọi việc."

Lời này vừa thốt ra, lại là một nước cờ cao minh, thâm sâu khó lường.

Vừa khéo léo tránh cho Phạm Xuyên khỏi mũi dùi công kích từ những kẻ ghen ghét, đố kị, lại không hề để hắn bị gạt ra ngoài vòng quyền lực của Phạm gia.

Vừa đẩy thiếu gia chủ lên địa vị thực quyền, giúp hắn củng cố uy danh, thu phục nhân tâm, lại vừa ngầm kiềm chế dã tâm có thể trỗi dậy trong lòng hắn.

Một tay vừa nâng đỡ rồng xanh, một tay lại khéo léo kiềm chế rồng dữ. Thủ đoạn này, thật khiến người khác phải cúi đầu ngưỡng mộ, thầm thán phục sự cao minh của vị tộc trưởng già dặn.

"Được rồi. Chuyện đến đây là kết thúc, các ngươi giải tán đi."

Lệnh vừa ban ra, các gia lão lần lượt đứng dậy, chắp tay hành lễ rồi chậm rãi rời đi, tâm tình mỗi người một vẻ, suy tư trăm ngả.

Từ sau hôm nay, ánh nhìn của hai nhân vật quan trọng nhất Phạm gia đã có sự thay đổi sâu sắc đối với Phạm Xuyên.

Phạm Trương Hải, người mang trong mình tâm cơ thâm trầm như hồ, lặng lẽ nhìn theo bóng lưng thẳng tắp của Phạm Xuyên, trong lòng không ngừng suy tính:

"Tên này… rốt cuộc sâu sắc đến mức nào? Một lần lên tiếng, ba hướng đều được tính toán chu toàn, vững chắc như bàn thạch. Thứ thủ đoạn này, đã không còn là đấu cho ngày hôm nay, mà là mưu tính cho mười năm sau, thậm chí trăm năm sau."

Phạm Lưu, vị tộc trưởng già dặn, từng trải, khẽ gật đầu, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng:

"Tài có. Nhẫn có. Cơ có. Quyết đoán, càng không thiếu… Quả là một hạt giống tốt, đáng để Phạm gia dốc sức bồi dưỡng."

Thế nhưng, rồng tung hoành ngang dọc như Phạm Xuyên, liệu có thể vượt qua được con rồng ẩn mình, giấu kín vuốt nanh như Phạm Trương Hải hay không?

Đó là chuyện của tương lai, chưa ai dám chắc điều gì.

Bên ngoài đại điện.

Phạm Xuyên vừa bước ra khỏi cửa, còn chưa kịp định thần, đã chạm mặt Phạm Minh.

Người này, vốn từng kiêu ngạo, từng khinh người, lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây là nhất, lúc này chỉ đứng run run như một chiếc lá khô giữa cơn gió bấc lạnh lẽo.

Không có thực lực chân chính.

Không có tâm kế sâu xa.

Không có thế lực vững chắc chống lưng.

Chẳng khác gì một con kiến nhỏ bé, không đủ tư cách để hắn ra tay, thậm chí không xứng để chết dưới tay hắn.

Hắn khẽ liếc mắt nhìn Phạm Minh, không buồn nói nửa lời, chỉ định lướt qua người y, bỗng nhiên lại khựng bước chân, quay đầu lại, thấy Phạm Băng Mi đang đứng nơi hành lang khúc khuỷu, ánh mắt phức tạp, khó tả thành lời, nhìn về phía hắn.

Phạm Xuyên chậm rãi bước tới, ánh mắt sâu thẳm như đáy giếng không thấy ánh mặt trời, giọng nói khẽ khàng như gió đông thổi qua:

"Cô có biết, rốt cuộc sự khác nhau giữa quân tử và tiểu nhân là gì không?"

Không đợi nàng trả lời, hắn vươn tay phải, dùng ngón trỏ thon dài khẽ miết ngang qua cổ mình, động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát, mang theo ý vị lạnh lẽo đến thấu xương.

"Chính là: dám làm, và không dám làm."

Nói rồi hắn khẽ nở một nụ cười nhạt, lướt qua nàng, bóng lưng thẳng tắp, cô độc mà kiêu ngạo, như thanh kiếm sắc bén được chôn sâu trong vỏ kiếm, như con rồng uy mãnh còn đang ẩn mình chờ thời, chưa đến lúc hóa thành thiên long bay lượn giữa trời xanh.

Phạm Băng Mi đứng lặng tại chỗ, thân hình khẽ run lên, trong đôi mắt đẹp hiện lên tia hoảng hốt, bất an tột độ. Nàng dường như… không còn nhận ra, kẻ từng cười hiền lành, ấm áp cùng nàng hôm nào nữa.

Sau chuyện ở Tổ Sư Đường, Phạm Xuyên trở về nhà cũ, nơi bụi bặm bám rêu, tường đá rạn nứt theo tháng năm.

Trên mái ngói loang lổ rêu xanh, một con rối hình người vận chiến giáp cổ xưa, lặng lẽ đứng canh, tay nắm một thanh kiếm phát ánh quang mờ ảo.

Chính là Tộc Trưởng Đời Thứ Tư, con rối cổ xưa truyền thừa qua các đời, nay bị hắn chế thành một món binh khí.

Một sợi nguyên ti mảnh như tóc nối từ l*иg ngực Phạm Xuyên kéo dài về phía sau, chôn trong đất, dẫn thẳng đến con rối.

Chân nguyên tam trọng như sông lớn không cạn, giúp hắn dễ dàng điều động con rối từ xa, dù là đang ngồi cũng có thể khiến nó ra tay gϊếŧ địch.

Mở cửa bước vào, mẹ hắn, người đàn bà gầy gò năm xưa, đang ngồi nơi bếp, ánh mắt lo âu, gương mặt ẩn chứa nghìn điều chưa nói. Bà vội bước ra, nắm lấy tay hắn:

"Con… không sao chứ?"

Phạm Xuyên lắc đầu, mỉm cười dịu nhẹ: "Chuyện đã qua rồi. Tộc trưởng đã xử lý ổn thỏa."

Mẹ hắn run run nắm chặt lấy tay con trai. Bà biết, con mình từ lâu đã không còn là đứa trẻ ngày xưa nữa. Cái nhìn trong mắt hắn, khí thế khi bước vào cửa… đã không còn là thứ phàm nhân có thể có được. Có lẽ… từ hôm nay, hắn đã thực sự bước lên con đường của người lớn.

Đêm đó, hai mẹ con ngồi lại, chuyện trò hồi lâu. Bà hỏi hắn có định xin chức vị gì trong tộc.

Hắn chỉ cười lắc đầu: "Đã có tộc trưởng lo, ta chỉ cần biết lúc nào nên tiến, lúc nào nên lùi."

Canh ba, bà ngủ thϊếp đi trên ghế. Hắn bưng bà đặt lên giường, nhẹ nhàng đắp chăn. Rồi hắn ra ngoài, đi dạo một vòng quanh nhà. Những mảnh gạch vỡ, khung cửa mục nát… từng dấu tích một đều gợi lại năm tháng gian khổ.

Sáng hôm sau, hắn dậy sớm, sửa sang lại căn nhà. Gỗ hư thì thay, ngói bể thì lợp lại. Đến chiều, căn nhà cũ kỹ đã mang dáng dấp mới không sang trọng, nhưng ấm cúng, có hơi người.

Nhưng đến đêm, khi ánh trăng lên cao, tiếng gió lạnh len qua khe cửa, lòng hắn bỗng trống rỗng đến lạ.

Mấy ngày qua, căng thẳng, gϊếŧ chóc, đấu trí, thủ đoạn… khiến tâm thần hắn kéo căng như dây đàn. Giờ phút này, hắn cảm thấy… cần buông lơi một chút.

Một cái tên lướt qua tâm trí, Hạnh Hoa!

Túy Vân Các – Hồng Trần Dẫn Mộng

Gió thu se lạnh luồn qua khe cửa chạm khắc, cuốn theo hương son phấn nồng nàn, hòa quyện với ánh trăng bàng bạc hắt lên bức bình phong thêu hoa mẫu đơn.

Túy Vân Các, chốn phong lưu nức tiếng Hạ Long tiên thành, đêm nay vẫn rực rỡ đèn l*иg đỏ, ánh sáng mờ ảo như khơi dậy những du͙© vọиɠ ngủ quên.

Tiếng đàn tỳ bà réo rắt, xen lẫn tiếng cười kiều mị của các nàng kỹ nữ, tạo nên một khúc nhạc hồng trần không dứt.

Cuối hành lang uốn khúc, trong gian phòng nhỏ kín đáo, rèm lụa tím mỏng manh lay động, để lộ ánh đèn đỏ lập lòe.

Hạnh Hoa, mỹ nhân mười sáu xuân xanh, ngồi trước gương đồng, đôi tay thon dài chải mái tóc đen nhánh, dài tựa thác đổ.

Nàng vận chiếc yếm đào mỏng tang, thêu hoa mai vàng rực, ôm sát bầu ngực căng tròn, để lộ đường cong mê hoặc dưới lớp lụa mịn.

Váy lụa tím nhạt buông lơi, xẻ cao bên hông, phô ra cặp đùi trắng ngần, mượt mà như ngọc.

Đôi môi nàng đỏ thắm, ánh mắt long lanh như hồ thu, nhưng sâu trong đó là nỗi khao khát cháy bỏng, một ngọn lửa âm ỉ từ cái đêm định mệnh ấy, đêm nàng trao đi lần đầu tiên cho Phạm Xuyên.

Hạnh Hoa vẫn nhớ như in. Đêm ấy, dưới ánh đèn đỏ, nàng, một thiếu nữ mười sáu trăng rằm, ngây thơ và sợ hãi, đã bị hắn, một tu sĩ đầy uy quyền, chiếm lấy.

Nỗi đau ban đầu nhanh chóng hóa thành khoái lạc ngây dại, như sóng cuộn nhấn chìm nàng vào cõi mộng.

Từ ấy, nàng phát điên vì cảm giác ấy, thứ cảm giác khiến tam hồn khô héo của nàng, một cánh hoa lạc nơi hoa lâu, như được tưới mát bởi gió xuân.

Nàng khao khát hắn, khao khát cái chạm của hắn, khao khát từng nhịp điệu khiến nàng tan chảy. Nhưng hắn rời đi, để lại nàng với nỗi nhớ nhung cồn cào, như kẻ khát nước giữa sa mạc.

Bỗng, rèm lụa khẽ động, một bóng người cao lớn bước vào. Là Phạm Xuyên, kẻ mang trong mình linh hồn trùng sinh từ kiếp trước.

Hắn vận trường sam xanh thẫm, mái tóc buộc cao, ánh mắt sắc lạnh như kiếm, nhưng khi nhìn Hạnh Hoa, lại ánh lên ngọn lửa du͙© vọиɠ không thể kìm nén.

Với hắn, hồng trần chỉ là mộng huyễn, tình ái chỉ là thoáng qua. Một kẻ đã trải qua sinh tử, tranh đấu và toan tính, hắn đến đây chỉ để buông lỏng tâm trí căng thẳng, để thân thể được giải thoát khỏi những gông xích vô hình.

Nhưng hắn không thể phủ nhận, cái tuổi mười sáu trăng non của Hạnh Hoa, với những đường cong kiều diễm và làn da trắng ngần, là một tuyệt phẩm khiến ngay cả trái tim lạnh giá của hắn cũng phải dao động.

"Hạnh Hoa, đêm sâu, sao nàng còn ngồi đây một mình?" Giọng hắn trầm thấp, như tiếng sấm rền, đánh thức nỗi khao khát trong lòng nàng.

Nàng quay lại, đôi môi khẽ nở nụ cười kiều mị, vừa e lệ, vừa khıêυ khí©h: "Công tử, thϊếp chỉ là cánh hoa rơi, nào dám mong ngài ghé thăm. Nhưng… tim thϊếp, từ đêm ấy, chưa từng quên ngài." Lời nàng run run, mang theo nỗi nhớ nhung và khát khao chất chứa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập