Ngay cả một Tứ Trọng như Trương lão đầu, kẻ đã sống sót qua bao lần mưa gió trong thế giới hắc đạo tàn khốc, cũng phải cảm thấy sống lưng lạnh toát, một cảm giác ớn lạnh chưa từng có xâm chiếm lấy trái tim.
Không phải vì khí thế mạnh mẽ của Phạm Xuyên, mà là vì cái cảm giác kỳ lạ và đáng sợ, rằng kẻ đứng trước mặt mình, có thể thực sự biến những lời nói đe dọa kia thành sự thật.
Một sự im lặng đáng sợ bao trùm cả gian phòng trong mấy nhịp thở dài. Không ai dám lên tiếng, không ai dám động đậy, chỉ có tiếng gió rít bên ngoài và tiếng tim đập dồn dập của những kẻ đang đối mặt với lằn ranh sinh tử.
Rồi Trương lão đầu bất ngờ phá lên cười, một tràng cười khàn đặc và quái dị, như tiếng giấy ráp cọ vào gỗ mục, vừa chua chát vừa sảng khoái, mang theo một chút gì đó điên cuồng:
"Hahaha! Khá lắm! Ta chỉ là đang thử xem ngươi có đủ bản lĩnh để giữ mình trong thế giới này hay không thôi! Nếu ngươi mà run tay một cái, lỡ may bị người ta gϊếŧ chết ngoài đường, thì các bản thiết kế sau này của chúng ta cũng không được nâng cấp nữa, chẳng phải là rất đáng tiếc sao?"
Vừa nói, lão vừa xua tay ra hiệu cho đám thủ hạ, những con sói đói khát lâu ngày, lập tức rút lui như thủy triều rút về biển xa, không ai dám chậm trễ nửa bước, không ai dám trái lệnh lão già quái dị này.
Phạm Xuyên thu lại những sợi nguyên ti sắc bén, khí cơ cuộn trào trong cơ thể hắn cũng co rút lại như một con mãnh hổ lùi vào trong rừng sâu, chỉ để lại một nụ cười nhạt nhẽo và lạnh lùng trên môi: "Hừ. Ông biết cách đùa rồi đấy."
Ánh đèn dầu trong phòng lại trở nên ấm áp và vàng vọt như trước, nhưng cả không gian dường như đã lạnh đi vài phần, mang theo một chút gì đó căng thẳng và nguy hiểm.
Sự cân bằng mong manh giữa hai kẻ mưu sâu kế hiểm, vừa bị khuấy động dữ dội trong khoảnh khắc ngắn ngủi, rồi lại nhanh chóng trở về bình lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Không gian trở lại tĩnh mịch, chỉ còn lại tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài. Trương lão đầu rót một chén trà nóng hổi, ngón tay gầy guộc như cành khô ve vuốt nhẹ nhàng mặt chén sứ, ánh mắt nhìn Phạm Xuyên đầy thâm ý và khó đoán.
"Thiết kế này…" Lão khẽ nhấc bản vẽ thiết kế lên, đôi mắt nheo lại đánh giá từng đường nét tinh xảo. Những đường nét kỹ xảo tinh diệu, vừa thô bạo và mạnh mẽ như một con dã thú, vừa tinh xảo và tỉ mỉ như một bức thư pháp nghệ thuật. "Là hàng đỉnh cấp thật sự. Không chỉ là nâng cấp đơn thuần, mà đã bước sang một giới khác, một tầm cao mới."
Phạm Xuyên ngồi đối diện với lão, thần sắc bình thản và tự tin. Hắn không cần phải khoe khoang, càng không cần phải giải thích dài dòng. Hắn biết rằng, thực lực chân chính không nằm ở những lời hoa mỹ, mà nằm ở những hành động và kết quả cụ thể.
Trương lão đầu nhấp một ngụm trà nóng, ánh mắt đảo qua một lượt bản thiết kế, rồi khẽ cười: "Giá cũ không còn phù hợp nữa. Ngươi muốn thế nào?"
Phạm Xuyên chậm rãi mở lời, giọng nói trầm ổn và đầy tự tin: "Không trả như cũ nữa. Từ nay về sau, mỗi lô rối cơ giới được bán ra, ta sẽ lấy ba phần lợi nhuận."
Trương lão đầu hơi nhướng mày, có vẻ ngạc nhiên trước đề nghị này, nhưng lão không hề phản bác ngay lập tức. Lão hiểu rõ hơn ai hết, từ bản vẽ rối cơ giới đầu tiên cho đến bản thiết kế Gặt Đập Liên Hợp cao cấp này, chính hắn mới là người được hưởng lợi nhiều nhất.
Ba phần lợi nhuận? So với những gì mà hắn sắp thu vào từ những phát minh này, thì vẫn chỉ là một cái giá hợp lý, một khoản đầu tư xứng đáng.
"Ba phần…" Lão ngẫm nghĩ một lúc, rồi khẽ gật đầu đồng ý.
"Được. Nhưng ta muốn độc quyền trọn đời đối với những phát minh này. Không để cho đám lão bất tử khác nhúng tay vào những món hàng béo bở của chúng ta."
Phạm Xuyên không chối bỏ, cũng chẳng ưng thuận ngay lập tức. Hắn chỉ khẽ nhếch mép, nở một nụ cười bí hiểm: "Nếu ông còn muốn có được những bản nâng cấp tiếp theo, những phát minh còn lợi hại hơn thế này, thì đừng để ta thấy mặt bất kỳ kẻ nào lạ mặt nào đến hỏi hàng. Nếu không, hậu quả ông tự biết."
Trương lão đầu cười hề hề, không tỏ ra sợ hãi trước lời đe dọa của Phạm Xuyên. Lão nhìn hắn, ánh mắt đầy hứng thú và một chút gì đó khâm phục: "Khá lắm. Tên tiểu tử nhà ngươi… rất hợp khẩu vị của ta."
Một già một trẻ, mỗi người mang trong mình những mục đích và toan tính riêng, nhưng cuối cùng vẫn có thể bắt tay hợp tác với nhau.
Bản thiết kế được gấp lại cẩn thận, rồi được bỏ vào một chiếc hộp đồng khóa kín, như một minh chứng cho một giao dịch mới, một sự hợp tác đầy tiềm năng.
Phạm Xuyên đứng dậy, quay lưng rời đi, bóng áo choàng đen khuất dần trong bóng đêm mờ ảo. Gió khuya thổi qua con ngõ nhỏ vắng vẻ, tàn thuốc trên tay Trương lão đầu lập lòe đỏ rực, như những đốm lửa nhỏ trong đêm tối.
Lão nheo mắt nhìn theo bóng lưng Phạm Xuyên, lẩm bẩm một mình:
"Người trẻ tuổi mà đã có dã tâm lớn, lại có thực lực cường đại, có đầu óc hơn người. Phàm là những kẻ như vậy… Chặc chặc, sống không thọ!"
…
Ra khỏi cửa hiệu, gió đêm thổi qua vạt áo dài của Phạm Xuyên, cuốn theo mùi dầu mỡ, máu tanh và rượu thuốc trộn lẫn trong không khí chợ đen.
Hắn không vội vã, cũng không thong thả, chỉ là từng bước từng bước vững chắc tiến về phía trước, tựa như dã thú vừa đi săn về, đang chọn lựa cẩn trọng những phần thịt cuối cùng từ xác con mồi.
Hắn mua một đan lô tam phẩm, cùng năm phần thảo dược luyện chế Phá Cảnh Đan, chọn hàng tươi, căn dặn người bán cẩn thận ba lượt. Kế đó lại ghé qua hiệu thuốc chuyên biệt, lấy thêm vài viên đan dược hồi phục tam phẩm, đề phòng thương thế ngoài ý muốn.
Cuối cùng là hai thứ quan trọng, một viên Kim Cương Cốt và một viên Thép Bì Đan, cả hai đều là đan dược lực đạo cao cấp, giá cả không hề rẻ.
Chỉ trong nửa canh giờ, toàn bộ hai vạn năm ngàn nguyên thạch tiền lời đã hóa thành tro bụi. Nhưng sắc mặt Phạm Xuyên vẫn không chút gợn sóng. Với hắn, tiền chỉ là công cụ. Dụng cụ dùng để đổi lấy từng viên gạch xây nên con đường nghịch thiên.
Trở về căn nhà gỗ quen thuộc, ánh đèn đỏ leo lét hắt bóng người dài như ma ảnh. Hắn bắt đầu luyện chế Phá Cảnh Đan.
Từng lượt chân nguyên được rót vào đan lô, từng dòng nguyên khí bị phân giải, hoà trộn, nung chảy rồi ngưng tụ. Một canh giờ, hai canh giờ… năm lượt luyện chế trôi qua như một giấc mộng dài.
Cuối cùng, chỉ thu được hai viên đan thành hình. Ba phần còn lại đều thất bại, hóa thành tro bụi và mùi khét.
Phạm Xuyên thở dài, cái tỉ lệ thất bại chết tiệt này, luôn ngốn của hắn lượng lớn nguyên liệu mua bằng hàng ngàn nguyên thạch.
Không bực bội lâu, Phạm Xuyên ngay sang nuốt luôn một viên Phá Cảnh Đan, đan khí vừa vào bụng liền bùng nổ.
Bức tường không khiếu vỡ ra, nhanh chóng hình thành bức tường mới, tu vi đột phá, bước vào Tam Trọng trung kỳ.
Tuy không phải biến hóa nghiêng trời lệch đất, nhưng nền móng vững vàng hơn, số lượng của chân nguyên tăng lên một chút, như vậy cũng là một bước để đi đến khác biệt.
Viên Phá Cảnh Đan còn lại, cùng với đan Kim Cương Cốt và Thép Bì Đan, được cất kỹ.
Lúc này nếu dùng để đột phá thể chất, chắc chắn hắn sẽ rơi vào tình trạng nằm liệt giường suốt nửa tháng, không đáng chút nào. Trước mắt, hắn cần thời gian tĩnh tu để ngộ kiếm pháp, hoàn thiện bốn thức của Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết.
Hôm sau, ánh nắng chưa xuyên nổi sương mù, Phạm Xuyên đã dẫn đội thăm dò đi đến giếng cũ. Khí thế vững vàng, tay áo lặng gió mà tung bay, trên mặt mang theo nụ cười như có như không.
Không ngờ, bọn Mã gia và Đường gia cũng tụ tập tại đó. Đường Thanh Hà cười khẩy, mắt liếc Phạm Xuyên một lượt rồi nói, giọng nửa giễu cợt: "Phạm gia các ngươi, chậm như rùa. Bọn ta đã vào ải hai từ lâu rồi, giờ các ngươi mới loay hoay ở đây?"
Mã Anh Kiệt đứng cạnh hừ lạnh: "Tưởng là thiên tài, cuối cùng vẫn phải bám đuôi người ta. Trận này xem ra Phạm gia đã thua ngay từ xuất phát."
Trong đội Phạm gia, Phạm Anh Thư nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo quét qua đám người. Nàng nhẹ giọng nói: "Nếu đi sau mà đã đuổi kịp, vậy thử hỏi bao lâu nữa sẽ vượt qua luôn? Các ngươi nên cẩn thận giữ chỗ, kẻo chẳng mấy mà rơi lại phía sau."
Phạm Tiêu cũng phụ họa: "Đường thì vẫn còn, đừng vội ngạo mạn."
Hai bên lời qua tiếng lại, khí thế càng lúc càng căng. Tựa như hai con thuyền đang tiến về phía chân trời, song song vượt sóng, chỉ chờ cơn gió lớn để phân định kẻ trước người sau.
Cuối cùng, giữa ánh mắt bàng quan của bao tán tu, lời thách đấu cũng vang lên. Không đánh nhau, không động thủ, nhưng lại là trận chiến dài hơi và khốc liệt nhất.
"Từ hôm nay trở đi, so xem bên nào vượt qua ải hai nhanh hơn."
Đây không còn là tranh đấu cá nhân. Mà là một lần so tài giữa ba gia tộc.
Sau đó cả đội Phạm gia tiến sát giếng cũ, cỏ hoang mọc đầy, bụi đất mù mịt mỗi khi có người bước chân qua.
Dưới ánh trời mờ đυ.c, sương mù chưa tan, những bóng người lặng lẽ tiến tới như một đoàn binh ẩn nhẫn chờ thời.
Trong tiếng gió u uẩn, có ai đó khẽ cười, có ai đó thở dài, cũng có người không nói gì, chỉ nhìn chăm chú vào bóng lưng đang đi trước.
Phạm Thông tiến lên cười hỏi: "Phạm Xuyên, ngươi đã vượt đến ải mấy rồi? Sao nãy không đem ra thị uy cho bọn kia câm miệng luôn?"
Phạm Thông nói như đùa giỡn, nhưng ánh mắt cũng lóe lên tia kỳ vọng. Câu hỏi này, không chỉ riêng hắn muốn biết.
Phạm Xuyên đi trước ba bước, không ngoảnh đầu lại, cũng không dừng bước, chỉ đáp nhẹ: "Cũng chỉ là ải hai mà thôi, lấy gì đàn áp chúng nhân?"
Lời nói nhẹ như gió, nhưng ánh mắt Phạm Xuyên khi ấy, nửa mờ nửa tỏ, như có như không, khiến người ta bất giác lạnh gáy.
Trong ánh mắt ấy, có ẩn nhẫn, có sát cơ, có cả bí mật sâu không lường được. Tựa như vực sâu đen thẳm, một khi nhìn vào thì chính mình sẽ là kẻ rơi trước.
Phạm Anh Thư lặng lẽ liếc nhìn bóng lưng ấy, khẽ siết chặt nắm tay. Còn Phạm Tiêu thì nhíu mày trầm tư. Cả hai đều là người từng được Phạm Xuyên chỉ điểm từng chút một, nên hiểu rất rõ… những lời vừa rồi, chỉ là vỏ bọc…
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập