Chương 59: Đóng Cửa Thả Chó

Từng tiếng chuông ngân vang trong bầu trời âm u như hồi trống trận nơi cõi tu hành. Mỗi tiếng chuông là một lời tuyên thệ, một bước tiến vào cạm bẫy sinh tử.

Giếng cũ, nơi cửa vào bí cảnh, giờ đây trở nên nhộn nhịp. Không có cờ xí, nhưng ánh mắt ai nấy đều sáng lên tia hừng hực quyết tâm.

Phạm Tiêu bước vào không gian sa mạc, gió nóng thổi rát mặt. Cát vàng cuộn lên từng lớp, trời cao vắng lặng, giữa mênh mông chỉ còn lại một thân ảnh nhỏ bé đối diện với quái xà khổng lồ, Thiên Thạch Xà.

Cả thân rắn phủ đầy phiến giáp như thiên thạch rơi xuống, lưng vằn những lằn rạn do thời gian và chiến đấu mài mòn. Phạm Tiêu gầm khẽ, vận khởi chân nguyên, hai tay kết ấn liên tục.

Huyền Âm Toái Phách, Tử Độc Truy Hồn, U Minh Phệ Cốt, Tuyệt Chưởng Vô Niệm, tứ chưởng lần lượt xuất ra, âm sát chân nguyên cuộn thành từng đạo khí lưu đen tím, mang theo tiếng xé gió rít gào.

Nhưng từng chiêu bị Thiên Thạch Xà dùng thân giáp đỡ lấy. Một tiếng nổ trầm đυ.c, Phạm Tiêu bị hất văng, lăn trên cát nóng bỏng, ngực phập phồng, sắc mặt trắng bệch.

Chân nguyên gia trì nhưng thiếu xảo diệu, thiếu thực chiến, chỉ có thể dừng bước. Thất bại là cái giá hắn đã đoán trước nhưng vẫn nặng nề như một khối đá đè nát lòng tin.

Ở một tầng cao hơn, Phạm Xuyên như cũ bước vào tầng năm. Bóng dáng hắn loáng qua không gian u tối. Đối diện hắn là Bọ Ngựa Hắc Kiếm, sinh vật hình người, thân thể đen bóng, đôi tay hóa kiếm, ra đòn như gió giật lôi cuốn.

Phạm Xuyên trầm ổn, vung tay rút kiếm sắt, tung ra một chiêu Ám Kiếm Xuyên Tâm. Lưỡi kiếm vẽ nên một đường tử quang chớp lóe. Đòn phản kích của Bọ Ngựa tới ngay sau, kiếm khí chém rách cả không gian, khiến y phục Phạm Xuyên rách một mảng lớn.

Ma Kiếm Thiên Diệt, rồi Tử Kiếm Mê Hồn, hai chiêu liền phát, kiếm quang chồng chéo thành lưới nhưng kiếm ý vẫn còn thiếu một tầng xảo biến, thiếu độc âm phối hợp nên không thể trấn áp hoàn toàn đối thủ.

Một cú chém trúng vai, Phạm Xuyên bị đánh bật về phía sau, máu thấm môi, nhưng ánh mắt vẫn lạnh như cũ.

Thua, nhưng là thua có chuẩn bị, có cảm ngộ, có tích lũy. Hắn rút về, thân ảnh lặng lẽ như bóng quỷ lui về nơi tối tăm nhất trong lòng tháp, tiếp tục nghiền ngẫm kiếm pháp.

Cùng lúc đó, ở không gian sa mạc tầng hai, Phạm Anh Thư mồ hôi nhễ nhại, khuôn mặt kiên nghị nhưng ánh mắt lại vô cùng trong sáng. Giữa cơn gió cát rít gào, nàng nhớ lại lời chỉ điểm của huynh trưởng.

Chân nguyên như lưới, âm chưởng như kim. Đừng cứng đối cứng, phải khiến độc âm thấm vào, phá từ bên trong.

Thiên Thạch Xà lại lao tới, thân hình khổng lồ phủ kín bầu trời. Phạm Anh Thư hít sâu một hơi, hai tay kết ấn, chân nguyên tụ về bàn tay.

Tử Độc Truy Hồn được nàng khéo léo vận dụng. Âm sát quang ảnh uốn lượn như rắn nhỏ, xuyên qua kẽ giáp của Thiên Thạch Xà. Nó gào lên, thân thể vặn vẹo, lộ ra sơ hở.

Nàng không bỏ lỡ, chưởng thứ hai lập tức tung ra, phối hợp khéo léo, từng chút một ăn mòn đối thủ. Đến chưởng thứ tư, Tuyệt Chưởng Vô Niệm đột nhiên bạo phát.

Một tiếng nổ dữ dội vang lên. Thân thể rắn khổng lồ đổ rạp trong bụi cát.

Chiến thắng.

Tử quang lóe lên, truyền tống trận khởi động. Phạm Anh Thư xuất hiện trở lại giếng cũ, mái tóc rối, y phục dính cát nhưng khuôn mặt rạng ngời.

"Tôi thành công rồi. Đã nhận được công pháp tầng ba."

Lời vừa dứt, mọi người đồng loạt nhìn về phía nàng. Không khí ban đầu căng thẳng lập tức bừng lên nhiệt huyết.

Phạm Anh Thư cười lớn, Phạm Tiêu thì gãi đầu cười gượng, còn Phạm Thông không ngớt chúc mừng. Dù cạnh tranh nhưng lại là cạnh tranh trong tộc môn, có ganh đua, có thúc đẩy và cũng có tự hào.

Còn Phạm Xuyên đứng xa, cố nặng ra nụ cười nhạt, trong lòng thì vẫn cay cú vì khiêu chiến thất bại.

Đám mây đen trên trời tan đi một chút, ánh sáng nhàn nhạt rọi xuống giếng cũ, như báo hiệu một thời khắc mới sắp mở ra.

Giếng cũ vẫn không ngừng nhộn nhịp. Những ánh mắt dò xét, những lời mỉa mai giễu cợt chưa từng thiếu, nhất là từ hai bên Mã gia và Đường gia. Khi nghe tin người Phạm gia vượt được ải hai, bọn họ lập tức ném ánh nhìn nghi hoặc, giọng nói đầy châm chọc.

Mã Anh Kiệt bật cười, nói: "Phạm gia chỉ biết khoác lác. Có thật thì đã chẳng đợi tới giờ này mới vượt được tầng hai."

Đường Thanh Hà đứng bên cạnh cũng cười lạnh, tay khua quạt giấy ánh lên ý mỉa mai sâu cay. Những ánh mắt sau lưng họ càng thêm khinh thường.

Ngay lúc ấy, Phạm Anh Thư bước lên, ánh mắt lạnh lùng mà kiên định. Nàng đứng thẳng, giọng nói không cao nhưng mỗi chữ như lưỡi dao bén nhọn:

"Hừ, tầng hai là tụ khí, tầng ba mới là phát khí. Câu này chắc thành chủ Quách thiếu cũng rõ ràng chứ?"

Quách Từ Khanh đang ngồi xếp bằng gần đó, tay vẫn vận chuyển chân nguyên, quanh người mơ hồ hiện lên tàn ảnh chưởng pháp. Hắn không nói gì thêm, chỉ nhẹ gật đầu xác nhận.

Cử chỉ ấy không khác gì một cái tát thẳng mặt vào lời lẽ trước đó của Mã Anh Kiệt và Đường Thanh Hà. Hai người họ nhất thời cứng họng, vẻ mặt thay đổi liên tục.

Phạm gia trong khoảnh khắc ấy lần đầu tiên vượt lên, không phải bằng lời nói mà bằng thực lực chứng minh trước đông đảo tán tu và môn sinh ba nhà.

Không khí rơi vào trạng thái giằng co. Giữa những tiếng xì xào nghị luận, ánh mắt mọi người lại đổ dồn về một phía khác.

Phạm Xuyên hơi cau mày. Hắn vừa bắt được một chuyển động nhỏ trong đám đông. Một bóng người mảnh khảnh nhẹ bước đến gần giếng cũ, y phục trắng tuyết, tóc dài như mây, ánh mắt như nước hồ thu lạnh lẽo. Không khí quanh nàng dường như cũng trầm xuống theo từng bước chân.

Là Trần Tuyết.

Không ai nghĩ nàng lại hành động lúc này. Cả ba nhà đang giằng co, thế cục chưa phân, Trần Tuyết lại đột nhiên bước đến, nhẹ nhàng đưa tay lên rung chuông.

Tiếng chuông ngân lên một cách trong trẻo nhưng lặng lẽ. Không khoa trương, không gây chú ý mạnh, nhưng lại khiến lòng người xao động như hồ thu bị gió lay động mặt nước.

Phạm Xuyên đứng đó, ánh mắt hơi híp lại. Một tia lạnh lóe lên trong đáy mắt hắn.

Ải bốn.

"Chỉ cần vượt qua, nữ tử này sẽ tạo ra áp lực khủng khϊếp lên ta!"

Không gian tầng bốn vẫn là biển tuyết trắng trải dài vô tận. Băng nguyên gào thét, gió rét như dao cắt vào tận xương tủy. Trên nền trắng ấy, thân ảnh một nữ tử lay động trong gió, toàn thân gần như nhuốm máu.

Trần Tuyết đứng đó, một mình đối đầu Vạn Lý Băng Ưng. Cánh chim dài như trướng trời đập mạnh xuống, từng cơn bão tuyết bị cuốn lên như trời long đất lở. Băng Ưng không chỉ mạnh ở thể xác, mà còn tinh thông nguyên thuật, là đỉnh phong vạn thú vương của tầng này.

Khí tức của Trần Tuyết đã hỗn loạn. Cơ thể nàng lạnh ngắt, chân nguyên vận chuyển khó khăn. Bốn thức Tử Độc Âm Ma Chưởng đã được nàng thi triển đến cực hạn, ngay cả Tuyệt Chưởng Vô Niệm cũng đã đánh ra, khiến cánh phải của Băng Ưng tê liệt một phần. Nhưng thế là chưa đủ.

Nàng đã không có dược lực, không có thời gian điều tức. Ngay cả thân thể cũng bắt đầu run rẩy theo từng nhịp thở.

Một cú xoáy cánh xé đến từ Vạn Lý Băng Ưng, nàng nghiến răng chống đỡ, lảo đảo lùi lại, cắm sâu tay xuống tuyết để giữ mình không bị cuốn đi. Một luồng hàn khí theo vết thương tràn vào kinh mạch, khiến ý thức nàng mơ hồ trong chốc lát.

Đôi mắt nàng vẫn nhìn thẳng, đầy ngoan cường.

Chỉ thiếu một chưởng nữa thôi. Chỉ cần một lần vận khí, là có thể kết thúc.

Nhưng thân thể không còn nghe lời. Nguyên khí cạn kiệt. Gân cốt đau buốt. Đầu óc quay cuồng. Gió tuyết gào thét như đạp lên tất cả cố gắng của nàng.

Vạn Lý Băng Ưng chớp lấy cơ hội, gầm lên, một cánh vỗ xuống như trời nghiêng đất đổ. Trần Tuyết cố gượng tay lên chắn, nhưng toàn thân bị đánh bay, thân thể va mạnh vào một tảng băng lớn, máu tươi phụt ra, ánh mắt khựng lại trong tích tắc.

Trận pháp không gian bắt đầu tan rã. Ánh sáng từ trận đài dưới chân lóe lên, cuốn thân thể Trần Tuyết về lại hiện thực.

Nàng thất bại, nhưng ánh mắt nàng vẫn chưa tắt. Ánh mắt đó không cam chịu, không tuyệt vọng, chỉ lạnh lùng kiên định.

"Chỉ thiếu một chút nữa thôi…"

Nàng thấp giọng nói, giọng như thì thầm với chính mình. Không ai nghe thấy. Nhưng sát khí và ý chí ấy khiến người bên cạnh bất giác run lạnh.

Ở một góc khác gần đài đá, có kẻ đang ngồi nghiêng, ánh mắt nửa khép hờ. Người đó không ai khác ngoài Phạm Xuyên.

Hắn nhìn Trần Tuyết giây lát. Ánh mắt như hổ dữ rình mồi, đen nhánh, lạnh lẽo và sâu hút. Thứ ánh nhìn đó không mang dục niệm, không mang thương hại, càng không có ngạo mạn. Chỉ là một con mắt nhìn thấy bản chất. Thấy rõ hơn bất kỳ ai.

Hắn đã nhìn thấy trong đôi mắt Trần Tuyết, không phải sự kiên cường… mà là nguy hiểm. Thứ nguy hiểm từ một người không chấp nhận lui bước, không chịu thua thiệt, dù là một tấc.

Hắn nhếch môi cười nhạt, đứng dậy phủi nhẹ bụi trên áo. Không nói gì. Không ai hiểu nổi nụ cười ấy là tán thưởng, xem thường, hay chỉ là một dấu hiệu lạnh lùng của kẻ đang bước trên con đường cô độc.

Hắn xoay người, quay về phía lối đá.

Thử thách của hắn vẫn còn đó.

Trong lòng Phạm Xuyên, bại cũng chẳng đáng cười, thắng cũng không đáng khoe. Thế gian này, kẻ đáng sợ nhất không phải kẻ thắng nhanh, mà là kẻ sau mỗi lần thất bại đều trở về mạnh hơn trước.

Mà Trần Tuyết… chính là một kẻ như vậy.

Hắn không nói ra, cũng không nhắc đến. Nhưng ánh mắt nàng ta lúc này, lạnh lùng như tuyết, sâu không đáy như vực sâu.

Giống hệt ánh mắt mà Phạm Xuyên từng soi gương, thấy chính mình trong đó…

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập