Giờ đây, ông ta lại nằm chết một cách thảm thương trong con hẻm tối tăm và hẻo lánh này. Huyết nhục bị rút sạch, thần sắc trên khuôn mặt còn mang theo sự sợ hãi tột độ, linh hồn đã tan biến từ lâu, không còn chút dấu vết nào.
Phạm Xuyên nheo mắt lại, một tia lạnh lẽo thoáng qua trong đáy mắt. Hắn định quay người rời đi khỏi hiện trường vụ án, không muốn dính líu vào những rắc rối không cần thiết, nhưng đúng lúc ấy, từ đầu con hẻm tối tăm vọng lại tiếng bước chân khe khẽ, như tiếng của những con ma quỷ lảng vảng trong đêm tối.
Hai bóng người, một nam một nữ, bước tới, cả hai đều đi rất nhanh và thận trọng, như đang cố gắng che giấu sự hiện diện của mình.
Nữ nhân vận một chiếc áo choàng màu xanh sẫm, che kín khuôn mặt xinh đẹp của mình, bên cạnh nàng là một thanh niên trẻ tuổi, có vẻ là hộ vệ, khí tức trầm ổn và mạnh mẽ.
Phạm Xuyên không quay đầu lại, nhưng thính lực nhạy bén của hắn vẫn nghe rõ từng câu nói thì thầm của hai người.
"Người đeo mặt nạ tím kia… chính là hung thủ. Chúng ta phải nhanh chóng báo chuyện này cho phủ thành chủ, để họ đến bắt hắn."
"Không đơn giản như vậy đâu. Chúng ta chỉ là vô tình đi ngang qua đây thôi. Tiểu thư, chuyện này không liên quan đến chúng ta, chớ nên can thiệp vào."
"Nhưng hắn đã gϊếŧ người mà! Chúng ta không thể làm ngơ được!"
"Không phải cứ thấy tận mắt thì đó đã là sự thật. Khi về đến nơi an toàn, ta sẽ giải thích rõ ràng cho tiểu thư hiểu mọi chuyện."
Phạm Xuyên cúi đầu xuống, nhìn bộ đồ đen và chiếc mặt nạ tím mà hắn đang đeo trên người.
Trùng hợp… đến như vậy sao?
Không. Đây không phải là một sự trùng hợp ngẫu nhiên. Đây là một cái bẫy được giăng ra một cách tỉ mỉ và tàn độc.
Một cái bẫy được giăng ra để lật hắn lên bàn cờ, biến hắn thành con tốt thí mạng, trước cả khi hắn biết rằng mình đang tham gia vào một ván cờ sinh tử.
Hắn lao ra khỏi bóng tối.
Một cơn gió mạnh mẽ và lạnh lẽo xẹt ngang qua không gian. Hai người kia vừa mới ngoảnh đầu lại để nhìn xem chuyện gì đang xảy ra, thì đã thấy một thân ảnh cao lớn và đầy sát khí ngùn ngụt như muốn thiêu đốt mọi thứ xuất hiện ngay trước mặt mình.
Chân nguyên cuồn cuộn tỏa ra từ cơ thể hắn, lạnh lẽo và u ám như đêm đông, đè ép không khí xung quanh đến mức nặng nề và ngột ngạt.
Tam trọng!
Cả hai người đều biến sắc, kinh hãi tột độ.
Nữ nhân giật mình lùi lại vài bước. Hắn nhận ra người trước mặt chính là Chu Ngọc Huyền, một tán tu ma đạo khét tiếng của Hồng gia trại, tu vi nhị trọng hậu kỳ, một kẻ tàn nhẫn và khó lường.
Nam nhân bên cạnh nàng là hộ vệ của nàng, cũng là một cường giả nhị trọng đỉnh phong, có nhiệm vụ bảo vệ an toàn cho nàng.
Không thể nào đấu lại được! Chạy!
Cả hai người xoay người bỏ chạy, cố gắng thoát khỏi tình huống nguy hiểm này.
Nhưng ngay sau lưng họ, vang lên một tiếng gầm rú kinh thiên động địa, như tiếng của một con dã thú khổng lồ sống lại từ lòng đất, mang theo sự tàn bạo và chết chóc.
"Ra đi."
Một bóng đen to lớn và đồ sộ bước ra từ hư không, thân hình cao lớn như một pho tượng khôi vĩ, ánh mắt vô thần và lạnh lẽo, toàn thân được bao phủ bởi một lớp đồng cổ tỏa ra hắc quang u ám và chết chóc.
Tộc Trưởng Đời Thứ Tư — bản cao cấp!
Con rối khổng lồ vừa mới xuất hiện, tốc độ của nó đã vượt quá giới hạn của thị giác con người. Nam hộ vệ gào lên một tiếng kinh hãi, thân thể lao ra phía trước, hóa thành một tấm khiên thịt người, cố gắng bảo vệ chủ nhân của mình.
Nhưng tất cả đều vô ích.
Một cú vung tay đơn giản nhưng đầy sức mạnh.
Bóng rối khổng lồ giáng xuống như một tiếng sấm rền vang, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Sấm đen nổ tung, máu thịt bay tung tóe khắp trời, xương cốt tan nát thành từng mảnh vụn.
Chu Ngọc Huyền hét lên một tiếng kinh hoàng, quay đầu bỏ chạy, nhưng nàng mới chỉ chạy được ba bước thì thân ảnh cao lớn của Phạm Xuyên đã chắn ngay trước mặt nàng, như một bức tường thành không thể vượt qua.
Áo lam trên người hắn không hề gợn sóng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao chém vào băng tuyết, lạnh lẽo và vô tình.
"Đúng lúc ta đang cần vài thủ hạ để sai bảo. Ngươi sẽ là người đầu tiên, ta đặc cách cho ngươi được phục vụ ta."
Chu Ngọc Huyền còn chưa kịp phản ứng, chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra, thì cổ nàng đã bị Phạm Xuyên đánh một chưởng mạnh mẽ. Ý thức của nàng chìm vào bóng tối vô tận, không còn biết gì nữa.
Phạm Xuyên thu hồi con rối khổng lồ, vác thân thể mềm mại và bất tỉnh của Chu Ngọc Huyền lên vai. Không nói một lời nào, không hề có bất kỳ cảm xúc dư thừa nào, hắn quay lưng rời khỏi con hẻm đẫm máu, bước đi một cách vững vàng và kiên định.
Trên bầu trời cao vυ"t, vầng trăng lạnh lẽo vẫn lơ lửng, chiếu ánh sáng mờ ảo xuống mặt đất.
Dưới mặt đất, máu tươi loang lổ, tạo thành một bức tranh chết chóc và kinh hoàng.
Tử Tâm Ngọc Lâu hiện ra trong màn sương tím huyền ảo, như một tòa lâu đài ma quái trong đêm tối.
Một thân ảnh áo lam cao lớn bước từng bước vững vàng lên những bậc đá lạnh lẽo, trên vai là một thân thể mềm mại không còn chút sức kháng cự nào.
Đêm nay, có một người chơi mới bước vào bàn cờ sinh tử.
Và nàng… đã mất đi quyền được từ chối số phận.
…
Sáng sớm hôm sau, ánh nắng còn chưa kịp rọi xuống những mái ngói cong của Tiên thành Hạ Long, thì một tin tức đã lan khắp các ngõ ngách, Lưu trưởng quầy đan phường bị sát hại trong đêm.
Tin như sét đánh giữa trời quang, nhất là khi tử trạng của Lưu Bí quá mức quỷ dị. Không ai nghe thấy tiếng kêu cứu, không ai phát hiện dấu vết đánh nhau. Chỉ có một thi thể khô quắt như xác chết bị phơi nắng ba năm, nằm lặng lẽ nơi thềm đá trước cửa, máu thấm sâu vào các khe gạch, mùi tanh nồng đến tận sáng vẫn chưa phai.
Thành chủ phủ lập tức phát lệnh điều tra. Chỉ trong một buổi canh giờ, bốn phía nhà Lưu Bí đã bị binh lính phong tỏa, những con đường xung quanh đều bị cấm lưu thông. Người dân được yêu cầu ở yên trong nhà, kẻ lảng vảng sẽ bị bắt giữ để thẩm vấn.
Đích thân người được cử tới điều tra là Quách Từ Khanh, thiếu thành chủ, con trai độc nhất của thành chủ đương nhiệm Quách Long.
Giữa một đám áo giáp xếp hàng nghiêm chỉnh, hắn đứng thẳng người như tùng xanh trên núi tuyết, tay cầm quạt xếp, thân mặc y phục màu ngọc bích viền bạc, khí chất ôn nhã mà không mất uy nghiêm.
Trước mặt hắn, một đội trưởng binh vệ cúi đầu cung kính bẩm báo.
"Bẩm thiếu thành chủ, đã xác nhận thi thể là Lưu Bí, trưởng quầy đan phường. Chết do bị hút khô toàn bộ huyết nhục, nội phủ không còn chút sinh cơ, trên vai phải để lại năm lỗ nhỏ, có thể là vết đâm do đầu ngón tay xuyên vào."
Ánh mắt Quách Từ Khanh khẽ nheo lại.
"Không có vết thương nào khác?"
"Không có."
Hắn gật đầu nhẹ, đưa quạt chậm rãi phe phẩy trong tay. Đôi mắt như hồ nước mùa thu, sâu và sáng.
"Thủ đoạn hút huyết, ra tay cực nhanh, không để lại kháng cự. Nếu không phải là yêu tà, thì cũng là bí pháp tà môn hiếm thấy."
Hắn ngẩng đầu nhìn lên trời. Ánh nắng mới vừa hé sau rặng mái, chiếu xuống ánh sáng vàng lợt như bụi mù.
"Điều tra những người thân cận Lưu Bí trong vòng bảy ngày trước khi chết. Ai từng gặp hắn, đều phải ghi chép lại. Ưu tiên tra hỏi các tu sĩ có tu vi từ nhất trọng trở lên."
"Tuân lệnh!"
Tên đội trưởng lập tức xoay người, hét lớn điều binh bố trận.
Còn Quách Từ Khanh thì không nói thêm lời nào, chậm rãi bước về phía nhà nạn nhân, mắt lạnh như kiếm, hồn trầm như vực.
Từ trong phòng, mùi máu tanh vẫn còn phảng phất, vết máu loang lổ nơi cửa chưa kịp khô hoàn toàn.
Bóng hắn khuất dần trong ánh nắng buổi sớm, như một bức tranh mực loang giữa ánh tà dương.
⸻
Cùng lúc đó, tại Tử Tâm Ngọc Lâu, trong một căn phòng sâu không thấy ánh sáng, Phạm Xuyên đang luyện kiếm.
Tường đá dày, ánh đèn tím nhạt từ trận văn tỏa ra nhè nhẹ, như sương giăng mờ trước mắt. Hắn đứng một mình giữa phòng, thanh kiếm sắt đen trong tay vung lên từng đường, từng chiêu, khí tức rét lạnh như đao xuyên xương.
Kiếm pháp tuy chưa mang độc âm, nhưng chiêu số đã dần thuần thục. Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết tầng một, sau trăm lần rèn luyện, đã khắc sâu vào xương tủy.
Một đường Ám Kiếm Xuyên Tâm, khí kiếm xé rách không gian như màn đêm bị xé toạc.
Một chiêu Ách Độc Tử Kiếm, mũi kiếm xoáy sâu, khí tức gợn lên như thủy triều âm độc vô hình.
Lại là Ma Kiếm Thiên Diệt, khí thế áp chế như sao băng rơi xuống đỉnh đầu, dồn ép đối thủ vào tử lộ.
Cuối cùng là Tử Kiếm Mê Hồn, thân ảnh lướt đi không tiếng, chiêu kiếm huyễn hóa như ảo ảnh, sát khí ẩn tàng trong tĩnh mịch.
Mỗi một kiếm xuất ra, đều dứt khoát, tuyệt không dư thừa. Phạm Xuyên lúc này, đang dần tìm được cảm giác — một loại cảm giác của kẻ chi phối.
Nhưng kiếm dừng, mắt vẫn chưa yên.
Hắn quay đầu nhìn về góc phòng. Tại đó, một thiếu nữ bị trói gô bằng dây xích linh văn, thần sắc tái nhợt, hơi thở yếu ớt nhưng vẫn còn sống.
Chu Ngọc Huyền.
Nữ tử của Hồ tộc, bị bắt đêm qua.
Vẫn còn chưa xử trí.
Phạm Xuyên ngồi xuống, trầm tư.
Hắn không thích giữ người không có giá trị bên cạnh. Nhất là kẻ có thể phản lại bất cứ lúc nào.
Nếu muốn dùng, tất phải tuyệt đối nắm giữ.
Nhưng thu phục một yêu tu như nàng, không thể đơn giản chỉ dựa vào lời hứa hay áp chế tu vi. Hắn cần thứ tuyệt đối, Nô Hồn Thạch.
Chỉ khi mở được ấn ký thần hồn, chia một phần hồn phách của đối phương vào trong tinh thạch, hắn mới có thể bảo đảm nàng không phản chủ.
Việc này phổ biến trong thế giới tiên nhân, nhưng tại cảnh giới phàm nhân, tài liệu hiếm như lông phượng sừng lân.
Cũng may đã có con bò sữa Trương lão đầu, kẻ nắm được đường dây mua bán vật hiếm. Nếu không có gì sai, vài ngày nữa sẽ có được thạch.
Phạm Xuyên híp mắt, ngón tay gõ nhẹ lên vỏ kiếm.
"Ta không gấp."
"Bởi lẽ quân cờ này… Là bố cục cho chục năm sau."
Trong phòng, ánh đèn tím nhạt chiếu xuống gương mặt thiếu nữ bị trói, phản chiếu hai hàng lệ câm lặng chảy dài nơi khóe mắt.
Không ai nói thêm lời nào.
Chỉ còn tiếng gió đêm thổi qua khe đá, mang theo dư âm máu tanh của một đêm huyết án, cuốn về phương xa, như báo hiệu một cơn sóng ngầm mới đang từ từ dâng lên trong bóng tối.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập