Chương 63: Lý Chính Nhân

Ra khỏi không gian truyền thừa.

Dưới ánh trăng mờ ảo, Ngọc Lâu Đại Điện như bức tranh thủy mặc, nơi sắc đen hòa quyện ánh đỏ đèn l*иg, vẽ nên cảnh sắc u tịch mà mê hoặc.

Cột gỗ chạm rồng phượng sừng sững giữa không gian, tựa cổ thụ nghìn năm, ôm lấy một hình bóng mảnh mai, Chu Ngọc Huyền, thiếu nữ tộc hồ ly, như nét mực thanh tao giữa nền giấy trắng.

Đôi tai mềm rũ xuống, chiếc đuôi ánh bạc khẽ lay trong làn khí lạnh, gợi nên vẻ đẹp mong manh, mơ hồ như trăng bạc giữa mây mù.

Phạm Xuyên, vận trường sam xanh thẫm, như bóng mực đậm bước ra từ cõi hư vô, lặng lẽ tiến đến.

Ánh mắt hắn lạnh như gió đêm, chạm đến dáng hình nàng, ẩn hiện sau lớp lụa trắng mỏng, nhẹ như cánh sen giữa gió.

“Ngươi… muốn gì ở ta?” Giọng nàng khẽ run, như nét mực nhòe trên tranh, mang theo cả sợ hãi lẫn kiêu hãnh. Đôi tay bị ràng bởi tơ vàng, trông như cành liễu giãy giụa trong sương mù.

Hắn không đáp, chỉ nhẹ vung tay, để làn lụa bay lên như mây tan dưới ánh trăng, để lộ thân hình thon mảnh như nét ngọc giấu trong sương lạnh.

Ánh đèn đỏ chập chờn hắt lên da thịt trắng như tuyết, vẽ nên một bức họa tà mỹ giữa đại điện yên ắng.

Hắn nâng tay nàng, bàn tay lạnh khẽ siết, như cánh chim non bị giam trong l*иg kín, nhưng đầy trân trọng.

“Ngươi có biết âm luật của tâm hồn?” Hắn trầm giọng, từng chữ như mực loang trên giấy, vừa dịu dàng vừa thâm sâu.

Chu Ngọc Huyền đỏ bừng đôi má, ánh mắt cháy ngọn lửa bất khuất. “Ngươi… đừng mong điều khiển được ta!”

Tiếng nàng bật ra như nét bút run tay, cố chối bỏ những rung cảm mơ hồ trong lòng.

Phạm Xuyên khẽ nhếch môi, ánh mắt thoáng qua tia hoài niệm lẫn thương xót. “Ta không đến để giam cầm ngươi… Ta đến để giải phong ấn cõi lòng này.”

Từng cử chỉ của hắn không vượt giới hạn, nhưng đủ để lay động từng lớp phòng ngự trong tâm trí nàng.

Bàn tay hắn lướt nhẹ qua vai, như nét bút thăm dò cảm xúc trên giấy trắng. Hơi thở hắn phả bên tai, không ép buộc, chỉ gợi mở như cơn gió vô hình khơi dậy cơn sóng tâm linh.

Nàng run rẩy không phải vì sợ hãi, mà vì cảm xúc mơ hồ đang dâng trào như thủy triều.

Trong cõi u tịch ấy, từng hơi thở, từng nhịp tim, trở thành âm luật cho bức tranh vô hình mà hắn vẽ nên nơi không có xá© ŧᏂịŧ, chỉ còn tâm hồn giao thoa.

Khi mọi thứ lắng xuống, Chu Ngọc Huyền vẫn tựa bên cột, gương mặt lấm tấm mồ hôi, ánh mắt mơ màng nhưng không yếu đuối.

Dưới chân nàng, sàn ngọc lưu lại dấu mực mờ như chứng tích của một giấc mộng vừa tan.

Phạm Xuyên đứng trước nàng, nhẹ nâng cằm nàng lên, ép nàng nuốt viên đan dược lục quang, truyền sinh khí dịu dàng.

“Ngươi cần sức để sống sót.” Hắn nói, giọng không còn lạnh như lúc đầu, mà nghiêm nghị. “Chờ ta trở lại.”

Hắn quay đi, bóng áo xanh dần tan vào bóng đêm, để lại nàng trong ánh đèn lập lòe, giữa sương lạnh và cảm xúc rối bời như pho tượng ngọc vừa tỉnh giấc mộng dài.

Mấy ngày sau, Phạm Xuyên vẫn vùi mình tu luyện tầng ba Tử Độc Âm Hoang Kiếm Quyết. Kiếm khí theo từng ngày mà ngưng tụ, tinh thần lặng lẽ nhưng sắc bén, ánh sáng mờ ảo như làn khói độc giữa khuya. Dù chưa có độc âm chân chính, nhưng từng đường kiếm của hắn đã thấp thoáng mang theo sát cơ.

Bên ngoài, thành Hạ Long bắt đầu rúng động.

Đêm thứ năm kể từ khi Lưu Bí bị gϊếŧ, lại có thêm ba cái xác bị hút khô như cành củi cháy. Tổng cộng mười ba vụ án, tất cả đều chết trong đêm, máu bị rút sạch, mạch máu teo tóp như chỉ còn lớp da bọc lấy xương, ánh mắt trợn ngược mang theo nỗi tuyệt vọng không lời. Trong dân gian, đã có người đặt tên cho thứ ác mộng đó là Ma Hấp Huyết.

Nhưng trong mắt Phạm Xuyên, đó chỉ là một loại hung vật chưa đủ tu vi mà thôi.

Trong lúc người người hoang mang, gõ cửa từng nhà cầu phù chú trấn trạch, thì Phạm Xuyên lại ngồi tĩnh tại giữa gian phòng nhỏ, bắt đầu bấm ngón tay.

Hắn hồi tưởng những ký ức kiếp trước, như thể thấy được tương lai gần trong sương mù.

Một đoàn chim đen kịt sẽ lao xuống từ phương Bắc, bóng chúng phủ kín cả bầu trời, khí thế như thủy triều đổ sụp. Thân hình bọn chúng khô quắt như gỗ mục, đôi mắt đỏ như máu, mỏ nhọn hoắt như dao sắt.

Thú triều.

Hắn khẽ mở mắt, nhíu mày, chậm rãi nói ra ba chữ:

"Chim Mỏ Sắt."

Đó là yêu thú quái điểu từng xé nát một tiên thành phía Tây trong kiếp trước. Chúng không biết sợ, chuyên khoét mắt trẻ con, phá cả pháp trận trung cấp, ăn cả thi thể lẫn người sống.

Chúng chỉ e ngại hương cay, nhưng lại có trong bụng một loại tinh thể Huyết Thiết, tài liệu quý báu mà các chiến giả tranh nhau đến đỏ mắt.

"Cơ hội kiếm nguyên thạch đến rồi."

Thành trì hoảng loạn, máu tanh chưa kịp đổ xuống, thì trong mắt Phạm Xuyên đã hiện ra con đường buôn bán.

Hắn đã sớm cảm nhận thiên cơ dị động, liền tra lại ký ức, nhớ ra các vật phẩm chống thú triều đã từng xuất hiện.

Lưới Gây Cay tẩm Ớt Chuông Nổ, một loại hương có thể đốt mù khứu giác chim Mỏ Sắt.

Súng Bắn Quạ, là cơ trận ngụy trang như vật trang trí, nhưng có thể phóng ra lưới sắt cứng như kim thiết, một phát trói gọn cả bầy.

Hắn từng nghĩ sẽ tự mình bán ra các vật phẩm đó. Nhưng thời gian tu luyện giờ đã chặt chẽ như trận pháp, một khắc cũng không thể lãng phí.

Sau cùng, hắn giao toàn bộ thiết kế và công thức lại cho Trương lão đầu, con bò sữa cần mẫn nhất trong đại kế của hắn.

Chỉ cần thú triều tràn tới, lưới được giăng khắp thành, từng nhà đều phải mua lấy vài món. Khi ấy, nguyên thạch sẽ tự động cuốn về như nước vỡ bờ, còn hắn vẫn có thể ngồi yên luyện công.

"Cơ hội thời vụ, kiếm thêm thu nhập phụ giúp gia đình."

Hắn khẽ nhếch môi, tay vẫn vung kiếm liên tục. Một chiêu Tử Kiếm Dẫn Hồn, bóng kiếm hiện ra dài như địa mạch, cắt đôi không khí, vặn vẹo cả gian phòng nhỏ.

Bên ngoài, gió mang theo mùi máu phảng phất.

Thú triều đã đến gần.

Bên trong, âm kiếm đã gần thành hình.

Máu đổ không phải là bi kịch. Đối với kẻ từng sống lại từ cõi chết như hắn, đó chỉ là dấu hiệu… của một vụ mùa bội thu.

***

Trong phủ thành chủ, ngọn đèn lưu ly sáng rực bốn góc, hương trầm quẩn quanh nhẹ nhẹ, thoang thoảng một mùi thuốc an thần.

Trong đại sảnh, cha con Quách Long và Quách Từ Khanh ngồi đối diện, nét mặt cả hai đều nặng nề.

Quách Long đưa tay rót một chén trà, ánh mắt trầm như sương núi, nhìn về phía con trai, trầm giọng nói:

"Đã có mười ba người chết. Đêm nào cũng có xác mới. Máu bị rút sạch, thân thể khô quắt như cây rỗng tủy, trong mắt còn lưu dấu nỗi sợ. Không thể là thú hoang bình thường. Từ Khanh, con nghĩ sao?"

Quách Từ Khanh chắp tay cúi đầu, giọng điềm tĩnh:

"Phụ thân, theo thói quen hành sự, kẻ này chỉ ra tay vào đêm khuya. Mỗi lần đều chọn nơi ít người qua lại, nạn nhân phần lớn là chiến giả cấp thấp, đều có tu vi dưới Tam Trọng Thiên."

"Địa điểm rải rác nhưng lại có quy luật." Quách Long gật đầu. "Đầu tiên là khu tây, sau đến khu chợ phía nam, rồi vòng về hướng đông ngoài thành. Từng bước một, kẻ đó đang vẽ vòng quanh thành, như đang dò xét phản ứng của chúng ta."

"Con đã dò xét kỹ, tất cả những người bị gϊếŧ đều có tu vi hời hợt, nhưng đều mang trong người khí huyết sung mãn. Giống như có kẻ đang dùng máu họ để tu luyện."

Quách Long đặt chén trà xuống bàn, âm thanh nhẹ như rơi vào lòng đất. Giọng ông khẽ khàng nhưng đầy sát khí:

"Huyết đạo."

Chỉ hai chữ, nhưng khiến căn phòng như lạnh đi một tầng khí.

"Là tu giả huyết đạo. Lại còn là loại chuyên hút máu sống." Ông đứng dậy, bước đến bàn thư họa, tay mở một bản đồ thành Hạ Long.

"Từ điểm này đến điểm này, hành tung như mèo hoang. Hắn chọn chiến sư cấp thấp là vì dễ hạ thủ, lại không khiến cao tầng chú ý. Nhưng chỉ là tạm thời thôi."

Quách Từ Khanh khẽ chau mày:

"Vẫn còn quá mơ hồ. Dù biết hắn theo huyết đạo, hoạt động về đêm, nhưng tu vi thực tế thì chưa rõ, hình dạng không biết, thậm chí dấu vết thuật pháp cũng rất ít. Như thể hắn cố ý xóa sạch tất cả."

"Không phải như thể. Mà chính xác là như vậy." Quách Long hít sâu một hơi. "Kẻ này rất có kinh nghiệm. Không để lại pháp lực dư thừa, không để linh thức bám vào vết máu, thậm chí ta cho người lén dò xét hồn phách của một thi thể, kết quả là hoàn toàn trống rỗng."

Ánh mắt Quách Từ Khanh trầm xuống:

"Như vậy thì chẳng khác gì hung thủ có hồn phách cường đại."

"Chưa chắc." Quách Long khoanh tay sau lưng, ánh mắt âm trầm như đá lạnh. "Huyết đạo có một loại tà pháp gọi là Huyết Tẩy Hồn Thể. Sau khi hút máu có thể dùng ý chí dung hợp phần hồn còn sót lại trong thi thể, khiến thi thể trở nên "sạch" như chưa từng sống. Kẻ này không đơn giản chỉ là hút máu để tu luyện. Hắn đang tìm kiếm gì đó."

Vừa dứt lời, một thân ảnh vội vã tiến vào từ hậu viện, áo giáp chưa kịp chỉnh tề, mặt tái nhợt quỳ xuống báo:

"Bẩm thành chủ. Lại có người chết. Là một trong tứ trưởng lão của Đường gia. Địa điểm ở lầu ba Vân Trì Các."

"Đường gia?" Quách Từ Khanh sững người.

Tin tức kế tiếp khiến cả hai người trong phòng đồng thời biến sắc.

"Không chỉ có vậy… Trong phủ thành chủ, một vị hộ pháp cao tầng của chúng ta cũng bị gϊếŧ. Vừa tìm được thi thể cách đây không lâu, chết giữa hành lang hậu viện, máu toàn thân bị hút sạch, chết không kịp kêu một tiếng."

Không khí trong phòng chợt chìm vào tĩnh lặng chết chóc.

Quách Long chậm rãi ngẩng đầu, trong mắt lóe lên hàn quang như băng phong ngàn năm:

"Đã ra tay với người trong phủ thành chủ… Kẻ này không cần ẩn mình nữa."

Giọng ông lạnh đi một tầng:

"Từ Khanh, cho người đóng cổng thành. Cấm toàn bộ chiến giả ra vào sau giờ Thân. Từ giờ trở đi, mỗi một vết máu rơi xuống, ta đều muốn biết nó thuộc về ai."

Ngoài kia, mùi máu trong gió càng lúc càng đậm.

Trong lòng đất, một bóng đen lặng lẽ trườn đi, tiếng rít khe khẽ như tiếng dơi giữa đêm.

Máu sẽ còn chảy.

Nhưng hung thủ… đã không còn là một cái bóng mơ hồ nữa.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập