Đằng này kiếp trước Phạm Xuyên không hề có ấn tượng gì về việc có ai khác nhận được thứ tốt từ dưới đáy giếng.
Thế nhưng cũng có khả năng thứ tốt sau khi truyền thừa mở ra thì đã không còn.
Dù sao trước khi truyền thừa mở ra thì cũng chưa có ai thử đi xuống giếng xem xét.
Như nhận ra điều gì, Phạm Xuyên đi về nhà chuẩn bị một cây đuốc, một cuộn dây thừng và một cái xẻng đào đất, sẵn sàng cho kế hoạch thăm dò.
Tối đến, Phạm Xuyên lén lút và thập thò đi đến giếng cũ.
Khi tới gần bãi đất rộng, hắn cẩn thận nhìn ngó xung quanh, khi đã xác định không có ai xung quanh thì mới tiếp cận cái giếng cũ.
Trong đêm trăng thanh vắng, Phạm Xuyên như một tên ăn trộm.
Hắn buộc một đầu dây thừng vào gốc sanh rồi thả đầu còn lại xuống miệng giếng.
Đu theo sợi dây, rất nhanh Phạm Xuyên đã xuống tới đáy giếng.
Bên dưới tối đen, hắn đốt đuốc lên, ánh lửa che đi bóng tối, cảnh tượng hiện ra, không gian khá rộng, bốn bề vách đá, mặt đất khô cằn, ở giữa có vài chiếc lá sanh khô rơi xuống đây.
Phạm Xuyên nhìn ngó xung quanh cố tìm thi hài Tử Tâm Hành Giả, nhưng hoàn toàn không thấy gì ngoài bốn vách đá và những chiếc lá sanh khô hắc.
Nhưng chợt Phạm Xuyên nhìn thấy một chiếc lá sanh vẫn còn tươi nằm khuất dưới đống lá khô.
Hắn đưa tay định nhặt nó lên nhưng Phạm Xuyên phát hiện đây là một miếng ngọc điêu khắc tinh xảo giống như lá thật, nếu không sờ vào thì sẽ không phát hiện ra được.
Lúc này Phạm Xuyên đã hiểu ra đây có thể là một loại công tắc cơ quan, hắn dùng sức nhấc lên hạ xuống xoay qua xoay lại.
Cuối cùng rắc một cái, mặt đất rung lắc, một khối đất hình vuông bị kéo sang một bên hiện ra một con đường bậc đá dẫn xuống lòng đất.
Phạm Xuyên lập tức rọi đuốc tiến xuống con đường bậc thang.
Thế nhưng khi vừa đặt chân xuống bậc thang đầu tiên thì từ bên dưới, một cơ quan kích hoạt, ba mũi tên như lưu tinh bắn tới Phạm Xuyên.
Hắn thoáng giật mình nhưng may mắn kịp thời tránh né, mũi tên chỉ cắt nhẹ qua da mặt hằn lên một vệt máu dài trên má hắn.
Ba mũi tên bắn lên trời rồi rơi xuống đất, Phạm Xuyên hú hồn thở gấp:
"Lão Tử Tâm này muốn gϊếŧ người sao, bố trí cơ quan còn không muốn cho người ta đi vào, hành vi đê tiện như vậy mà cũng làm được!"
Hắn lúc này biết được phía trước có thể còn cạm bẫy nên cẩn trọng từng bước đi xuống.
Bên trong cầu thang, từng bậc đá vát đều tinh xảo, hai bên là vách tường nhẵn bóng.
Phạm Xuyên bước từng bước đi xuống, cho đến giờ đã qua hai mươi mấy bậc thang vẫn không có gì lạ.
Rồi khi đi xuống sâu hơn, bỗng nhiên Phạm Xuyên nhìn thấy phía cuối cầu thang là một cánh cửa.
Phạm Xuyên đi tới đưa tay lên mở cánh cửa ra, ánh sáng từ bên trong phát ra khiến Phạm Xuyên lóa mắt trong một khắc.
Hắn cố gắng nheo mắt nhìn vào trong thì chỉ thấy những vệt sáng năm màu trôi nổi không rõ kết cấu.
Phạm Xuyên bước qua cánh cửa, hiện ra lúc này là một không gian rộng lớn với những bức tường chắn ngũ sắc mờ ảo, ở giữa không gian là một tòa lâu các màu ngọc bích, có ba lầu, một mái cao tầm mười mét phát ra ánh quang bảo ngọc mờ ảo tựa như một đóa lưu ly khổng lồ.
Ở phía trước ngọc lâu Phạm Xuyên nhìn thấy thân hình một lão tăng mặc áo cà sa, da xanh đầu trọc, lưng đeo bảo kiếm, tay chắp trước ngực, giống như một người thủ hộ canh giữ nơi này.
Phạm Xuyên nhận ra người trước mặt chính là Tử Tâm Hành Giả, hung thủ của vụ án sát nhân độc tâm mười lăm năm trước khiến cho toàn thành rúng động.
Tử Tâm Hành Giả vốn là một ma tăng khét tiếng trong giang hồ.
Năm đó, ông ta vì luyện độc nên đã đến thành Hạ Long gây ra nhiều vụ gϊếŧ người hàng loạt khiến cho người dân trong thành một thời phải sống trong sợ hãi cùng cực.
Mãi cho đến khi sự việc vượt quá tầm kiểm soát của quan thủ thành, triều đình Đại Lý cử ra thần bộ Lý Anh Kiệt đến điều tra truy bắt suốt một tháng trời.
Cuối cùng hai người đánh một trận long trời lở đất, kết quả Lý Anh Kiệt bị hạ độc tử trận được triều đình trao tặng huân chương liệt sĩ, còn Tử Tâm Hành Giả thì bị thương sắp chết rồi biến mất từ đó.
Không ai biết ông ta đã chết hay còn sống sau đó, cho đến khi chân truyền Tử Tâm mở ra người ta mới ngờ ngợ nhận ra có lẽ trận chiến năm đó Tử Tâm Hành Giả đã vẫn lạc và để lại chân truyền cho hậu thế.
Ở kiếp trước không ai biết về sự tồn tại của mật đạo này cho nên hiện tại Phạm Xuyên cũng không biết chuyện gì đang diễn ra dưới đây.
Nhưng lúc này nhìn vào Tử Tâm Hành Giả, bằng kinh nghiệm cơ giáp, Phạm Xuyên nhìn ra Tử Tâm Hành Giả trước mặt đã bị cải tạo trở thành một khôi lỗi.
Khác với con rối được tạo thành từ việc lắp ráp các linh kiện rời rạc để tạo thành một cơ quan hoàn chỉnh.
Với khôi lỗi thì cũng cùng là sản phẩm cơ giáp đạo nhưng khôi lỗi lại được tạo thành bằng cơ thể sinh vật sống.
Cơ thể ở đây có thể là cơ thể yêu thú hoặc cơ thể con người.
Và khôi lỗi không cần điều khiển bằng cách dẫn động nguyên ti để kết nối, mà là được cài đặt sẵn ý niệm của người chế tạo ngay từ ban đầu nhằm để thực hiện một hoặc nhiều hành động từ cơ bản đến rắc rối tùy thuộc vào tạo nghệ của khôi lỗi sư.
Có thể nói khôi lỗi khá dễ sử dụng, nhưng chỉ có một người sử dụng được nó, không đáp ứng được nhu cầu đại chúng hóa của con rối.
Việc này cũng dẫn tới việc con rối rất thịnh hành ở tầng cấp phổ thông còn khôi lỗi thì không.
Lúc này khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả nhìn thấy Phạm Xuyên thì chợt hai mắt phát ra ánh sáng lục bích, ánh sáng quét qua người Phạm Xuyên từ trên xuống dưới.
Ánh sáng giống như một hệ thống kiểm tra chiến lực, khi quét xong bỗng nhiên từ trong đầu khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả phát ra âm thanh:
"Xác nhận người khiêu chiến cấp bậc chiến sư nhất trọng sơ kỳ!"
"Áp chế chiến lực về chiến sư nhất trọng sơ kỳ!"
"Đã hoàn tất áp chế, bắt đầu khảo nghiệm!"
Vừa nói xong câu đó, khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả lao lên tấn công Phạm Xuyên.
Phạm Xuyên lúc này hiểu ra đây là khảo nghiệm của Tử Tâm Hành Giả dành cho người muốn tiếp cận ngọc lâu.
Nhìn thấy thân thể cường tráng của khôi lỗi tiến tới, Phạm Xuyên phi lên tung cước thẳng mặt đối phương.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả liếc mắt, hai tay đưa lên như gậy sắt đỡ lấy đòn cước.
Bốp
Tay và chân va chạm, một khắc chớp mắt, Phạm Xuyên chưa kịp thu chân thì khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả tóm lấy chân hắn hung hăng quật xuống.
Khi mặt sấp chạm đất, Phạm Xuyên dùng hai tay chống đỡ, hắn bật lên lấy thế xoay vòng tung ra một cú đá móc nhắm thẳng đầu khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả.
Trước cú đá hiểm hóc của Phạm Xuyên, khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả lách người tránh né khiến Phạm Xuyên đá hụt xuống đất.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả thấy vậy liền chớp thời cơ vung chân sút thẳng người Phạm Xuyên khiến hắn bay ra một phía.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả không dừng lại, nó phi lên như trâu nước dẫm thật mạnh xuống vị trí Phạm Xuyên.
Phạm Xuyên dính đòn chưa kịp thở thì đã thấy khôi lỗi phi xuống, hắn vội vã lộn nhào tránh né.
Khôi lỗi Tử Tâm Hành Giả được nước đuổi theo, không cho Phạm Xuyên có cơ hội thoát khốn.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập