Chương 208: Hồn Điện hộ pháp

Thanh Lân chạy vù một cái tới trước mặt Liễu Bạch, một tay ôm lấy cánh tay của hắn, ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn lên, bên trong đôi nhãn mâu màu xanh biếc đầy vẻ hưng phấn cùng nhớ nhung.

“Thiếu gia!

Huynh cuối cùng cũng quay lại rồi!

Thanh Lân nhớ huynh lắm!

Liễu Bạch nhìn nàng, cười xoa xoa đầu nàng.

“Ừm, quay lại rồi.

Hắn nhìn Thanh Lân từ trên xuống dưới, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc.

“Thanh Lân, muội tu luyện khá là nỗ lực đấy chứ.

Cái này đều.

Đấu Linh rồi sao?

Hơi thở của Thanh Lân lúc này hiện nhiên đã đạt tới cấp bậc Đấu Linh.

Tuy rằng chỉ là mới vào Đấu Linh nhưng cái tốc độ tu luyện này đã khá là kinh người rồi.

Thanh Lân bị hắn khen tới mức có chút ngượng ngùng, mím môi cười cười, nhỏ giọng nói:

“Đều là công lao của Tiên nhi tỷ tỷ, tỷ ấy giúp muội bắt lấy ba đầu lục giai ma thú, sau khi Thanh Lân dùng Bích Xà Tam Hoa Đồng khống chế xong thì tốc độ tu luyện nháy mắt nhanh hơn rất nhiều rất nhiều!

Liễu Bạch nhướn mày, nhìn về phía Tiểu Y Tiên.

Tiểu Y Tiên mỉm cười nhẹ nhàng nói:

“Dù sao rảnh rỗi cũng là rảnh rỗi, liền dắt muội ấy đi dạo một vòng.

Mấy đầu ma thú đó thực lực cũng được, vừa vặn thích hợp với muội ấy.

Liễu Bạch bật cười.

Ba đầu lục giai ma thú, đặt ở toàn bộ Tây Bắc đại lục đều là sự tồn tại có thể khiến vô số thế lực tranh giành đến sứt đầu mẻ trán.

Tới miệng của Tiểu Y Tiên liền thành thực lực cũng được.

Bất quá nghĩ đi cũng phải nghĩ lại, với thực lực Bán Thánh hiện giờ của nàng thì lục giai ma thú thực sự không tính là cái gì.

“Thiếu gia thiếu gia!

Thanh Lân dắt tay hắn, trong mắt đầy vẻ mong đợi.

“Huynh lần này quay về dự tính nán lại bao lâu vậy a?

Liễu Bạch cười cười, không có trực tiếp trả lời.

“Để xem tình hình đã.

Thanh Lân có chút thất vọng nhưng nhanh chóng lại vực dậy tinh thần, líu lo không ngừng nói về những sự thay đổi của Huyết Hỏa Điện trong quãng thời gian qua.

Liễu Bạch vừa nghe vừa đi về phía tiền điện.

Tiểu Y Tiên đi ở bên cạnh hắn, bỗng nhiên mở lời.

“Đúng rồi, Tiểu Bạch, có chuyện này muốn nói với huynh.

Liễu Bạch nhìn về phía nàng.

Tiểu Y Tiên dừng một chút, chậm rãi nói:

“Những ngày trước ta có bắt được một cái tên tự xưng là hộ pháp của Hồn Điện.

Bước chân của Liễu Bạch bỗng nhiên khựng lại.

Hắn quay đầu nhìn về phía Tiểu Y Tiên, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Hồn Điện?

“Đi thôi, đi xem xem.

Tiểu Y Tiên nắm lấy bàn tay hắn, hai người thân hình lóe lên một cái liền nháy mắt biến mất tại chỗ.

Thanh Lân chớp chớp mắt, vội vàng đi theo.

Nơi sâu nhất của Huyết Hỏa Điện, phía trước một căn mật thất bị từng tầng sức mạnh không gian phong tỏa.

Tiểu Y Tiên giơ tay lên, khẽ phất một cái.

Cái màn sáng màu bạc bao phủ mật thất hơi gợn sóng, nứt ra một đạo cánh cửa.

Ba người sải bước đi vào.

Bên trong mật thất ánh sáng lờ mờ, trong không khí di mạn một luồng hơi thở âm lãnh.

Ngay chính giữa mật thất, một đạo thân ảnh màu đen bị sức mạnh không gian vô hình chết khiếp giam cầm, hệt như côn trùng bên trong hổ phách, không thể nhúc nhích được.

Đó là một người đàn ông trung niên vận hắc bào, sắc mặt trắng bệch, hơi thở uể oải.

Trên chiếc hắc bào của hắn thêu những văn lộ màu huyết sắc quỷ dị, tỏa ra luồng hơi thở âm lãnh khiến người ta cảm thấy khó chịu.

Hồn Điện hộ pháp.

Liễu Bạch bước tới phía trước, nhìn hắn từ trên cao xuống.

Lúc này vị Hồn Điện hộ pháp kia đã sắp chết.

Tiểu Y Tiên tuy rằng giữ lại cho hắn một cái mạng nhưng sự giam cầm tùy tay của một vị Bán Thánh đối với một vị tứ tinh Đấu Tông mà nói đã là luồng trọng áp khó mà chịu đựng nổi rồi.

Hơi thở của hắn yếu ớt tới cực điểm, ánh mắt lờ đờ, ngay cả sức lực để giãy giụa cũng không có.

“Tha.

Tha mạng.

Giọng nói của hắn khàn đặc, mang theo nỗi sợ hãi đậm đặc.

“Thánh giả đại nhân.

Ta.

Ta là hộ pháp của Hồn Điện.

Cầu xin người tha mạng.

Liễu Bạch không có để ý tới lời cầu xin của hắn.

Hắn bước tới phía trước, đưa tay ra, trực tiếp ấn lên phía trên đỉnh đầu của vị Hồn Điện hộ pháp kia.

“Ư ——!

Hồn Điện hộ pháp mạnh mẽ run rẩy một cái, hai mắt trợn trừng, trong mắt đầy vẻ kinh hoàng.

Hắn muốn giãy giụa, muốn phản kháng nhưng luồng sức mạnh không gian giam cầm hắn đó quá mức khủng bố, hắn ngay cả một ngón tay cũng không động đậy nổi.

Chỉ có thể trơ mắt nhìn luồng sức mạnh linh hồn hạo hãn kia tuôn vào bên trong thức hải của hắn.

Liễu Bạch nhắm mắt lại, sức mạnh linh hồn hệt như thủy triều tuôn vào thức hải của vị Hồn Điện hộ pháp kia.

Sưu hồn.

Đây là một loại bí pháp linh hồn vô cùng bá đạo, có thể trực tiếp đọc lấy ký ức của mục tiêu.

Người bị thi thuật nhẹ thì ký ức hỗn loạn, nặng thì linh hồn sụp đổ, hồn phi phách tán.

Nhưng Liễu Bạch không thèm để tâm.

Một lát sau, hắn mở mắt ra, thu tay lại.

Vị Hồn Điện hộ pháp kia kịch liệt co quắp vài cái, hai mắt trợn trắng, hoàn toàn hôn mê bất tỉnh.

Liễu Bạch đứng dậy, phủi phủi tay, trong mắt lóe lên một tia lạnh lẽo.

Hắn khẽ cười một tiếng.

“Hồn Điện đã chú ý tới rồi sao?

Tiểu Y Tiên nhìn về phía hắn, không có nói chuyện.

Liễu Bạch tiếp tục nói:

“Hàn Phong chết rồi, Hồn Điện rất khó để không chú ý tới.

Hắn dừng một chút, trong mắt lóe lên một tia tinh quang.

“Cái lão gia hỏa Mộ Cốt lão nhân kia.

Chắc hẳn là vẫn đang thèm muốn Hải Tâm Diễm của Hàn Phong nhỉ.

Mộ Cốt lão nhân, tôn lão của Hồn Điện, cường giả cấp bậc Đấu Tôn, cũng là một trong những sư đệ của Dược Trần.

Người này vẫn luôn thèm muốn luyện dược thuật và dị hỏa của Dược Trần, đối với Hải Tâm Diễm lại càng là thèm thuồng nhỏ dãi từ lâu.

Hiện giờ Hàn Phong chết rồi, Hải Tâm Diễm không rõ tung tích, Hồn Điện tự nhiên sẽ phái người tới điều tra.

“Mộ Cốt lão nhân.

Tiểu Y Tiên khẽ lặp lại.

“Rất mạnh sao?

Liễu Bạch nhìn về phía nàng.

“Đấu Tôn, nàng một tay là có thể nắm lấy.

Tiểu Y Tiên gật gật đầu, thần sắc nhàn nhạt.

“Vậy thì không có việc gì rồi.

Liễu Bạch thất tiếu.

Đấu Tôn ở trước mặt vị Bán Thánh như Tiểu Y Tiên này quả thực là không đủ nhìn.

Nhưng hắn không có lơ là khinh suất.

Phía sau lưng Hồn Điện dù sao cũng là có Hồn tộc đứng chống lưng.

Đó là một con quái vật khổng lồ thực sự của Đấu Khí đại lục, là một trong Viễn Cổ Bát Tộc, sở hữu những sự tồn tại khủng bố cấp bậc Đấu Thánh.

Bất quá Hồn Điện còn không đến mức ngay lúc này liền đặt ánh mắt lên người hắn.

Liễu Bạch giơ tay lên, một lùm lửa đen từ đầu ngón tay hắn nhảy ra, rơi trên người của vị Hồn Điện hộ pháp đang hôn mê kia.

Không có tiếng kêu thảm thiết, không có sự giãy giụa.

Ngọn lửa đen đó hệt như một con Thao Thiết tham lam nháy mắt đã nuốt chửng nhục thân của vị Hồn Điện hộ pháp kia, sau khi tôi luyện một phen liền thu gọn lại.

Một đạo linh hồn thể hư ảo bị Liễu Bạch dùng sức mạnh linh hồn chết khiếp giam cầm.

Liễu Bạch lấy ra một cái bình ngọc xanh, miệng bình nhắm thẳng vào đạo linh hồn thể đó.

“Vào đi.

Linh hồn thể điên cuồng giãy giụa nhưng căn bản vô lực phản kháng, bị một luồng sức hút trực tiếp kéo vào bên trong bình.

Liễu Bạch đậy nắp bình lại, đầu ngón tay búng một cái, một lùm lửa đen đem miệng bình khóa chặt.

Hắn lắc lắc cái bình ngọc trong tay.

“Tài nguyên thì không thể lãng phí được.

Hắn lẩm bẩm.

“Những thứ này sau này còn có thể dùng để chế tạo Thiên Yêu Khôi đây.

Tiểu Y Tiên đứng ở một bên, nhìn cái chuỗi thao tác trôi chảy này của hắn, khẽ lắc đầu.

“Huynh đúng thật là biết cách chi tiêu.

Liễu Bạch cười cười, đem bình ngọc thu vào bên trong nạp giới.

Hắn xoay người nhìn về phía Tiểu Y Tiên.

“Tiên nhi, chuẩn bị một chút, chúng ta quay về Gia Mã Đế Quốc một chuyến.

Tiểu Y Tiên hơi ngẩn ra:

“Quay về Gia Mã Đế Quốc sao?

Liễu Bạch gật đầu:

“Ừm, đem chuyện ở phía bên đó xử lý cho xong.

Ta lại tu luyện thêm một thời gian nữa liền sẽ tiến về Trung Châu.

Hắn dừng một chút, ánh mắt xuyên thấu qua vách tường mật thất, hệt như nhìn thấy được nơi phương xa.

“Trung Châu mới là trung tâm của toàn bộ đại lục.

Muốn trở nên mạnh mẽ hơn thì tiến về nơi đó là chuyện tất yếu.

Tiểu Y Tiên nhìn hắn, khẽ gật đầu.

“Được.

Nửa ngày sau.

Huyết Hỏa Điện, đại điện.

Đây là một tòa điện đường khí thế hoành tráng, đủ để chứa được hàng trăm người.

Bên trong điện lấy tông màu đen đỏ làm chủ đạo, trên vách tường được điêu khắc những văn lộ hỏa diễm đang bùng cháy hừng hực, ngay chính giữa là một tòa cao đài, phía trên đài bày đặt một cái bảo tọa toàn thân đen kịt.

Lúc này, phía trên bảo tọa, Liễu Bạch đang ngồi ngay ngắn.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập