Chương 215: Thất phẩm đan thành!

Sau khi dựa vào sức mạnh của thần cách để giải quyết xong cái khó khăn về uy áp, Liễu Bạch không có lơ là, tâm thần một lần nữa ngưng tụ ở bên trong dược đỉnh.

Sức mạnh linh hồn trút ra hết thảy, đem hỏa hầu của ngọn lửa bên trong đó cũng như đủ loại phản ứng nảy sinh vào cái khoảnh khắc dung hợp dược dịch đều thu hết vào bên trong đầu óc.

Bên trong dược đỉnh, ngọn lửa đen bao bọc lấy một đoàn chất lỏng to chừng nửa nắm tay.

Cái đoàn chất lỏng này màu sắc có chút sặc sỡ nhưng tổng thể mà nói thì vẫn là màu đỏ rực chiếm đa số.

Tuy nhiên ở bên trong cái sắc đỏ rực kia dường như lại đang có vài loại năng lượng với sắc thái khác nhau đang cùng với nó không ngừng dung hợp chậm chạp.

Sức mạnh linh hồn cảm nhận được sự bình tĩnh bên trong đoàn chất lỏng đó, Liễu Bạch cũng hơi chút thở phào một cái.

Sau khi trải qua sự biến cố lúc trước, chuyện về sau ngược lại đã trở nên ổn định hơn rất nhiều.

Nhìn cái bộ dạng này thì chỉ cần đợi tới khi toàn bộ dược lực bên trong đó hoàn toàn dung hợp xong xuôi thì liền có thể dần dần ngưng tụ thành đan dược sơ hình.

Tất nhiên đây là một cái quá trình khá là chậm chạp.

Theo như dự liệu của Liễu Bạch thì quãng thời gian dung hợp này e là ít nhất cũng cần phải kéo dài tới tận năm ngày.

Trong lòng chậm rãi hít sâu một hơi, Liễu Bạch đôi nhãn mâu chậm rãi nhắm lại, phân ra một tia tâm thần vận chuyển công pháp hấp nạp năng lượng thiên địa ở xung quanh, sức mạnh linh hồn vẫn cứ lượn lờ bên trong dược đỉnh như cũ để khống chế hỏa hầu cũng như sự dung hợp giữa đủ loại dược lực.

Hiện giờ việc hắn cần làm chính là yên lặng chờ đợi.

Mà cái sự chờ đợi này chính là ròng rã sáu ngày thời gian.

Trong sáu ngày này Liễu Bạch gần như chưa từng rời khỏi luyện đan điện.

Hắn hệt như lão tăng nhập định mà khoanh chân ngồi đó, hơi thở dần dần trở nên dường như có dường như không, ngay cả cái nhịp thở đó cũng đều trở nên cực kỳ nhạt.

Trông qua thì hệt như một vị lão tăng sắp sửa tọa hóa vậy, hơi thở mơ hồ khó định.

Nhưng nếu như có một số vị luyện dược sư cao giai ở nơi này, nhìn thấy cái biểu hiện này của Liễu Bạch thì e là sẽ trợn mắt há mồm ngay tại chỗ.

Bởi vì cái trạng thái mà Liễu Bạch đang ở vào lúc này đây trong giới luyện dược được gọi là “Đan Hồn Cảnh”.

Bên trong cái trạng thái kỳ diệu này, sức mạnh linh hồn của người đó sẽ bị phóng đại một cách vô hạn.

Ở trước mặt cái luồng sức mạnh linh hồn tuy nói là lóe lên rồi vụt tắt nhưng lại cực kỳ khủng bố kia thì việc luyện chế đan dược sẽ không có lấy một tia tỷ lệ thất bại nào.

Nói cách khác là chỉ cần tiến vào cái trạng thái này thì lần luyện đan này tất yếu sẽ thành công!

Tuy nhiên đáng tiếc là cái trạng thái này có thể gặp mà không thể cầu, có thể bắt gặp được hay không hoàn toàn là dựa vào cơ duyên.

Hiển nhiên Liễu Bạch lần này đã được ông trời chiếu cố.

Sáu ngày thời gian chậm rãi trôi qua.

Ngay tại lúc sáng sớm của ngày thứ bảy tới gần, một luồng ánh nắng xuyên qua khung cửa sổ của luyện đan điện chiếu rọi vào bên trong, bao bọc lấy Liễu Bạch đang khoanh chân ngồi đó toàn bộ.

Dưới cái luồng ánh nắng ấm áp đó, vị Liễu Bạch đã nhắm nghiền đôi nhãn mâu trong suốt sáu ngày thời gian kia cũng là mang theo một tia run rẩy li ti mà chậm rãi mở ra.

Đôi nhãn mâu đen kịt dưới sự chiếu rọi của ánh nắng phản xạ ra đôi chút hào quang khiến người ta phải chói mắt.

Mà vào cái khoảnh khắc này, cái hơi thở trầm tịch kia cũng là hệt như mãnh sư đang say ngủ vừa tỉnh giấc vậy, từ bên trong cơ thể Liễu Bạch từ từ lan tỏa ra ngoài.

Cái luồng hơi thở này so với sáu ngày trước cư nhiên lại càng thêm tinh túy hơn rất nhiều.

Nếu nói trước kia Liễu Bạch là đang ở vào giai đoạn sơ đoạn của ngũ tinh Đấu Hoàng thì hiện giờ hắn chính là đang đứng ở tầng thứ lục tinh Đấu Hoàng đỉnh phong, đột phá tới thất tinh cũng chỉ là khoảng cách trong gang tấc.

Lần luyện đan này dường như đã mang lại cho Liễu Bạch những lợi ích cực lớn.

Cảm nhận cái luồng hơi thở di mạn ra từ bên trong cơ thể mình kia, Liễu Bạch cũng hơi ngẩn ra một chút, trong mắt lóe lên một vệt sắc thái trầm ngâm.

Mấy ngày nay hắn quả thực là đã ở vào một cái trạng thái khá là huyền diệu.

Bên trong cái trạng thái đó, sức mạnh linh hồn của hắn dường như đã được mở ra tới mức tối đa hóa, sự dung hợp dược lực cực kỳ phức tạp bên bên trong dược đỉnh kia không chỉ bị hắn mạnh mẽ đem toàn bộ ngưng tụ lại mà giữa đó ngay cả một tia hao tổn vô dụng nhỏ nhặt cũng không có.

Vốn dĩ theo lẽ thường thì tỷ lệ thành công luyện chế Viêm Long Phá Ách Đan lần này sẽ không quá cao, bởi vì bên bên trong đó không chỉ có dược lực mạnh mẽ của tinh huyết Thiên Hoàng mà còn động dụng tới cả sức mạnh của thần cách, như vậy thì gần như là hoàn toàn không phù hợp với cấu tạo của đan phương.

Nên biết là mỗi một tấm đan phương đều là sau khi trải qua vô số lần thử nghiệm của tiền nhân bấy giờ mới thành công, người đời sau muốn bỗng dưng sửa đổi thì độ khó có thể tưởng tượng được.

Nếu như mấy ngày nay không phải là may mắn tiến vào cái loại trạng thái kỳ lạ phóng đại sức mạnh linh hồn vô hạn kia thì e là dù cho có thể cưỡng ép ngưng thành đan dược sơ hình thì cũng tất nhiên sẽ thất bại ở cái bước cuối cùng.

Nhưng không thể không nói là hắn rất may mắn.

Ánh mắt chậm rãi chuyển hướng vào bên bên trong dược đỉnh, nhìn cái vị đan dược sơ hình màu đỏ kim đang nằm bên trong sự bao bọc của hỏa diễm kia, trên khuôn mặt Liễu Bạch cũng hiện lên một vệt mỉm cười như trút được gánh nặng.

Đan dược sơ hình to chừng long nhãn, toàn thân màu đỏ kim, phía trên bề mặt lồi lõm nhìn qua cực kỳ không mấy đẹp mắt nhưng Liễu Bạch lại có thể từ bên trong đó cảm nhận được cái luồng dược lực tinh thuần bàng bạc kia.

Cái luồng sức mạnh này có cái thần hiệu nghịch thiên giúp người ta đột phá bình cảnh tu vi.

Đan dược sơ hình đã thành, tiếp theo chính là bước dựng đan cuối cùng.

Bước này sau khi trải qua cái trạng thái “Đan Hồn Cảnh” mà Liễu Bạch tiến vào kia thì đã hoàn toàn không còn rủi ro nữa.

Bởi vì ở bên bên trong cái vị đan dược sơ hình đó toàn bộ dược lực đều đã được dung hợp hoàn mỹ.

Nói cách khác là cho dù không trải qua cái bước cuối cùng này thì hiệu quả của cái vị đan dược sơ hình này cũng sẽ không kém đi đâu được.

Tất nhiên với tư cách là một vị luyện dược sư thì tự nhiên là phải theo đuổi sự hoàn mỹ.

Do đó Liễu Bạch cũng không có lược bớt đi cái bước cuối cùng đó, ngọn lửa đen từ từ yếu bớt đi, ngay sau đó tỏa ra một luồng nhiệt độ nhàn nhạt, từ từ thẩm thấu đi vào bên bên trong đan dược sơ hình.

Cái bước dựng đan cuối cùng này không có kéo dài quá lâu.

Ước chừng mười tiếng đồng hồ sau, bên trong làn lửa, viên đan dược sơ hình lồi lõm kia hiện đã hoàn toàn chuyển biến thành một viên đan dược tròn trịa to chừng ngón tay cái, toàn thân màu đỏ kim, phía trên bề mặt lưu chuyển những đường vân hỏa diễm nhàn nhạt.

Bên trong sắc vàng kim hiện lên lờ mờ một tia đỏ rực, hệt như hỏa diễm đang bùng cháy bên bên trong đó vậy, nhìn qua hệt như sở hữu đôi chút linh trí vậy, vô cùng thần kỳ.

Ngay tại cái khoảnh khắc viên đan dược này vừa mới thành hình, bầu trời ở bên ngoài luyện đan điện đột nhiên nhanh chóng trở nên u ám hẳn lên.

Từng tầng từng tầng mây đen nhanh chóng ngưng tụ trên bầu trời, bên trong mây đen có thể nhìn thấy được một số tia chớp màu bạc, hệt như ngân xà mà đi lại khắp nơi.

Cái cảnh tượng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời này trực tiếp khiến cho toàn bộ người dân ở Gia Mã Thánh Thành đều phải dừng chân lại, đờ đẫn cả người nhìn những đám mây đen đang tích tụ cấp tốc trên bầu trời.

Khoảnh khắc sau đồng loạt hệt như tâm linh tương thông vậy mà ánh mắt mạnh mẽ chuyển hướng về phía phương vị của căn luyện đan điện nằm ở nơi sâu nhất trong hoàng cung kia.

Lúc này ở nơi đó, một đạo thân ảnh mặc thanh sam đang chắp tay sau lưng, ánh mắt không kinh không sợ nhìn sự biến dị trên bầu trời.

“Đây là lôi kiếp sao?

Sao lại có lôi kiếp vậy?

Chẳng lẽ là!

Gia Hình Thiên đứng ở một nơi nào đó trong hoàng cung, ngẩng đầu nhìn mây đen trên bầu trời, một luồng sự kích động hệt như run rẩy âm thầm nảy sinh bên trong lòng lão.

Thất phẩm đan dược!

Lôi vân ở trên không của luyện đan điện!

Tất yếu là do Liễu Bạch gây ra!

Cả đời này của lão vẫn chưa từng tận mắt nhìn thấy thất phẩm đan dược xuất thế bao giờ!

Cái loại dị tượng đột nhiên xuất hiện trên bầu trời kia cũng đã làm kinh động tới toàn bộ cường giả của Gia Mã Thánh Thành.

Ngay lúc này tiếng gió rít vang lên liên hồi trên bầu trời, từng đạo từng đạo thân ảnh từ khắp nơi vọt ra, cuối cùng lơ lửng trên bầu trời, vẻ mặt ngưng trọng nhìn những đám mây đen đang lan tỏa trên bầu trời.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập