Những ngày tháng tiếp theo, Liễu Bạch không có vội vã rời khỏi Gia Mã Đế Quốc.
Tuy nói chuyến đi Trung Châu là nhất định phải làm nhưng đã quay trở lại rồi thì có một số việc tóm lại là phải sắp xếp cho ổn thỏa.
Thế là hắn liền ở lại nán lại bên trong hoàng cung Gia Mã, ban ngày luyện đan, ban đêm tu luyện, cuộc sống trôi qua ngược lại cũng khá là sung túc.
Bên trong luyện đan điện hỏa diễm cuộn trào.
Liễu Bạch khoanh chân mà ngồi, phía trước mặt bên trong Vạn Thú Đỉnh ngọn lửa đen bùng cháy hừng hực.
Hắn thần tình tập trung, giữa những nhịp mười đầu ngón tay liên tục búng ra, từng cây từng cây dược tài từ trong nạp giới bay ra, chính xác ném vào bên trong đỉnh.
Cạnh bên hắn, một đạo thân ảnh nhỏ nhắn đang trợn tròn đôi mắt, không chớp lấy một cái mà chết khiếp nhìn chằm chằm từng động tác một của hắn.
Yêu Nguyệt.
Cái cô nhóc này kể từ khi biết được tin tức Liễu Bạch quay trở về thì ngày nào cũng chạy tới luyện đan điện.
Ban đầu Gia Hình Thiên còn có chút lo lắng sẽ làm phiền tới Liễu Bạch nhưng thấy Liễu Bạch không thèm để tâm thì cũng đành tùy ý cô nhóc.
“Tiểu Bạch, cái bước vừa nãy của huynh tại sao lại phải đem nhiệt độ hỏa diễm hạ thấp xuống vậy a?
Yêu Nguyệt nghiêng cái đầu nhỏ nhắn, tỉ mỉ thỉnh giáo.
Liễu Bạch cười cười, kiên nhẫn giải thích cho cô nhóc:
“Bởi vì cái cây Hàn Tâm Thảo vừa mới ném vào kia mang thuộc tính hàn, nếu như nhiệt độ quá cao thì sẽ trực tiếp đem nó thiêu thành tro bụi, không cách nào chiết xuất ra được dược lực bên trong đó.
Yêu Nguyệt nửa hiểu nửa không mà gật gật đầu, lại hỏi:
“Vậy thì phải làm thế nào mới có thể phán đoán được lúc nào nên tăng nhiệt độ, lúc nào nên hạ nhiệt độ vậy?
Liễu Bạch nhìn cô nhóc, trong mắt lóe lên một vệt nụ cười.
“Cái này à.
Hắn nghĩ nghĩ một hồi rồi đáp:
“Cần phải trải qua thời gian dài luyện tập và tích lũy, đợi tới khi muội luyện nhiều rồi thì tự nhiên sẽ có cảm giác.
Bất quá hiện giờ ấy à, muội cứ tiên đem mấy cái loại phương pháp chiết xuất dược tài cơ bản mà ta dạy cho muội luyện tập cho thành thạo rồi hãy nói.
Yêu Nguyệt khuôn mặt nhỏ nhắn xụ xuống, lẩm bẩm:
“Nhưng mà mấy cái loại dược tài đó khó chiết xuất lắm a, muội lần nào cũng thất bại.
Liễu Bạch thất tiếu, đưa tay ra xoa xoa đầu cô nhóc.
“Luyện dược thuật đâu có dễ dàng như vậy?
Năm đó ta cũng là thất bại vô số lần mới đi tới được ngày hôm nay.
Cứ từ từ mà làm, không cần gấp.
“Biết rồi biết rồi, muội sẽ nỗ lực mà!
Liễu Bạch cười thu tay về, tiếp tục luyện đan.
Yêu Nguyệt cũng không có làm phiền thêm nữa, ngoan ngoãn ngồi ở một bên, nghiêm túc quan sát.
Vài ngày sau Yêu Dạ cũng tới.
Vị đại công chúa của Gia Mã Đế Quốc này vẫn cứ là một bộ trang phục gọn gàng, hiên ngang.
Nàng đứng ở bên ngoài luyện đan điện nhìn cái cánh cửa lớn đang đóng chặt kia, chần chừ một chút nhưng vẫn là không có đẩy cửa đi vào.
Nàng chỉ lặng lẽ đứng đó hệt như đang chờ đợi điều gì.
Một lát sau cửa mở.
Liễu Bạch từ bên trong bước ra, nhìn thấy nàng thì hơi ngẩn ra một chút ngay sau đó cười.
“Yêu Dạ tỷ?
Sao không đi vào?
Yêu Dạ nhìn hắn, trên cái khuôn mặt vốn dĩ luôn thanh lãnh kia hiếm khi lộ ra một tia nhu hòa.
“Sợ làm phiền huynh luyện đan.
Liễu Bạch thất tiếu, bước lên phía trước từ bên trong nạp giới lấy ra vài cái bình ngọc đưa cho nàng.
“Cầm lấy.
Yêu Dạ ngẩn ra:
“Cái này là.
Liễu Bạch đáp:
“Đều là một số loại đan dược hỗ trợ tu luyện, có loại giúp tỷ đột phá bình cảnh, có loại củng cố tu vi, lại còn có loại chữa thương, đủ để tỷ dùng tới tận cấp bậc Đấu Hoàng.
Yêu Dạ nhìn đống bình ngọc trong tay, trầm mặc một quãng thời gian ngắn.
Sau đó nàng ngẩng đầu nhìn về phía Liễu Bạch.
“Huynh sắp đi rồi sao?
Liễu Bạch gật đầu:
“Ừm, qua một quãng thời gian nữa liền đi Trung Châu.
Yêu Dạ trầm mặc.
Một hồi lâu sau nàng mới khẽ gật gật đầu.
“Được.
Nàng đem bình ngọc cẩn thận cất đi, nghiêm túc nói:
“Ta sẽ tu luyện thật tốt.
Liễu Bạch nhìn nàng, cười cười.
“Ừm, ta tin tưởng tỷ.
Yêu Dạ không có nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ nhìn hắn một cái ngay sau đó xoay người rời đi.
Đi được vài bước nàng bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nói.
“Bảo trọng.
Liễu Bạch gật đầu.
Yêu Dạ xoay người, thân hình lóe lên một cái biến mất ở nơi sâu nhất của hoàng cung.
Thời gian trôi đi tựa như nước, thầm lặng chảy trôi.
Chớp mắt một cái nửa năm đã trôi qua.
Trong nửa năm này Liễu Bạch gần như chưa từng rời khỏi luyện đan điện.
Hắn ban ngày luyện đan, ban đêm tu luyện, thi thoảng chỉ điểm một chút cho Yêu Nguyệt, cuộc sống trôi qua bình lặng mà sung túc.
Sự tích lũy trong vòng nửa năm khiến trình độ luyện dược thuật của hắn càng lúc càng tinh thuần.
Mà tu vi của hắn cũng đang vững bước nâng cao.
Việc phục dụng Viêm Long Phá Ách Đan đã khiến hắn trong vòng thời gian nửa năm trực tiếp thăng cấp lên ba tinh cảnh giới.
Bát tinh Đấu Hoàng.
“Tạm ổn rồi.
Hắn lẩm bẩm, giơ tay lấy ra một viên đan dược khác từ bên trong nạp giới.
Hoàng Cực Đan.
Viên đan dược này vốn dĩ hắn định là phục dụng vào lúc thất tinh Đấu Hoàng, nhưng hiện giờ đã là bát tinh, sau khi phục dụng xong chắc hẳn là có thể trực tiếp đột phá tới cửu tinh.
Hắn không có do dự lần nữa đem đan dược đưa vào bên trong miệng.
Lại thêm ba ngày nữa.
Khi Liễu Bạch một lần nữa mở mắt ra thì hơi thở của hắn đã vững vàng bước chân vào cửu tinh Đấu Hoàng.
Cách Đấu Tông chỉ còn thiếu một bước mà thôi.
Liễu Bạch đứng dậy hoạt động một chút gân cốt.
Thời gian nửa năm từ ngũ tinh Đấu Hoàng tới cửu tinh Đấu Hoàng, cái tốc độ tu luyện như thế này nếu như truyền ra ngoài e là sẽ khiến vô số người phải điên cuồng.
Đây chính là điểm đáng sợ của luyện dược sư, dùng đan dược để nâng cao cảnh giới, tốc độ so với những người khác là nhanh hơn quá nhiều.
Những người khác đều là nghìn vàng khó cầu, mà luyện dược sư thì lại có thể bất cứ lúc nào cũng lấy ra được một đống đan dược cao cấp.
Tất nhiên chỉ giới hạn ở cái hạng luyện dược sư đẳng cấp cao như hắn thôi.
Liễu Bạch thư triển một chút gân cốt, sức mạnh linh hồn khuếch tán ra ngoài nháy mắt liền khóa định được vị trí của Tiểu Y Tiên và Thanh Lân.
Một lát sau thân hình hắn lóe lên một cái hiện ra bên trong một căn viện lạc u tĩnh.
Tiểu Y Tiên đang khoanh chân mà ngồi, quanh thân quấn quýt luồng hào quang màu xanh lục u ám, đó là hơi thở của U Minh Độc Hỏa.
Thanh Lân thì đang ngồi xổm ở nơi không xa, đang đùa nghịch cùng với một con rắn nhỏ màu bạc, con rắn đó tuy thể hình không lớn nhưng hơi thở thì lại khá là không yếu, hiển nhiên lại là một con ma thú lục giai mà Tiểu Y Tiên giúp cô nhóc bắt về.
“Thiếu gia!
Thanh Lân là người đầu tiên phát hiện ra Liễu Bạch, lập tức nhảy dựng lên chạy vù một cái tới trước mặt hắn, bên trong đôi nhãn mâu màu xanh biếc đầy vẻ hân hoan.
“Thiếu gia huynh xuất quan rồi!
Huynh hiện giờ là cảnh giới gì rồi vậy?
Liễu Bạch cười xoa xoa đầu cô nhóc.
“Cửu tinh Đấu Hoàng.
Đôi mắt Thanh Lân trợn tròn xoe:
“Cửu tinh sao!
Thiếu gia huynh thật lợi hại!
Tiểu Y Tiên cũng mở mắt ra đứng dậy bước tới.
Nàng nhìn Liễu Bạch, bên trong đôi nhãn mâu màu xanh lục đó mang theo nụ cười ôn nhu.
“Cửu tinh Đấu Hoàng sao?
“Ừm, đến lúc phải đi rồi.
Hoàng cung Gia Mã, nơi tu luyện của Gia Hình Thiên.
Gia Hình Thiên đang tu luyện bỗng nhiên nhướn mày một cái, ngẩng đầu nhìn ra bên ngoài điện.
Khoảnh khắc tiếp theo ba đạo thân ảnh liền hiện ra ở nơi cửa điện.
Liễu Bạch, Tiểu Y Tiên, Thanh Lân.
Gia Hình Thiên vội vàng đứng dậy cười nói:
“Liễu Bạch tiểu hữu, xuất quan rồi sao?
Cửu tinh Đấu Hoàng?
Lão cảm nhận một chút, trong mắt lóe lên một tia kinh thán.
“Cái tên tiểu tử tốt, thời gian nửa năm từ ngũ tinh tới cửu tinh, cái tốc độ tu luyện này của ngươi lão phu đúng thực là bái phục.
“Lão phu năm đó ở vào cảnh giới Đấu Hoàng, ba năm cũng chẳng qua chỉ nâng cao được một tinh thôi, cái đó còn là lúc nhanh nhất đấy.
Liễu Bạch cười cười không có nói gì thêm nữa.
Hắn giơ tay vẫy một cái, một đạo thân ảnh màu bạc từ bên trong nạp giới lướt ra, đáp xuống chính giữa đại điện.
Địa Yêu Khôi.
Gia Hình Thiên ngẩn ra một chút:
“Gia lão, cái vị Địa Yêu Khôi này liền để lại cho Gia Mã Đế Quốc.
Gia Hình Thiên đờ đẫn cả người.
Lão nhìn nhìn Địa Yêu Khôi lại nhìn nhìn Liễu Bạch, trên khuôn mặt già nua đầy vẻ phức tạp.
“Cái này.
Cái này làm sao mà được?
Đây chính là chiến lực cấp bậc Đấu Tông ngũ tinh nha.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập