Liễu Bạch khoát khoát tay, cười nói:
“Gia lão không cần phải từ chối.
Ta từ nhỏ đã lớn lên ở hoàng cung Gia Mã, nơi này cũng coi như là nửa cái nhà của ta.
Để lại chút đồ vật để trông coi nhà cửa cũng là lẽ đương nhiên.
Hắn dừng một chút, tiếp tục nói:
“Cái vị Địa Yêu Khôi này vốn dĩ đã nhận ta làm chủ nhưng ta sẽ giải trừ ấn ký linh hồn để Gia lão nhận chủ lần nữa.
Thực lực của nó đại khái ở khoảng Đấu Tông ngũ tinh, vả lại còn có thể hấp thu sức mạnh lôi đình để tiếp tục tiến hóa.
Có nó ở đây, Gia Mã Đế Quốc chỉ cần không chiêu chọc phải thế lực quá mạnh thì không cần phải lo lắng.
Gia Hình Thiên trầm mặc.
Một hồi lâu sau lão bấy giờ mới hít sâu một hơi, trịnh trọng đối mặt với Liễu Bạch hành một cái lễ.
“Liễu Bạch tiểu hữu, lão phu.
Đa tạ.
Liễu Bạch vội vàng đỡ lấy lão:
“Gia lão, ngài đây là làm gì vậy?
Gia Hình Thiên đứng thẳng người dậy, nghiêm túc nói:
“Cái món đại lễ này lão phu thay mặt Gia Mã Đế Quốc nhận lấy.
Ngươi yên tâm, có lão phu ở đây, cái vị Địa Yêu Khôi này nhất định sẽ được dùng vào con đường chính đạo.
Liễu Bạch gật đầu, không có nói thêm gì nữa.
Hắn giơ tay giải trừ ấn ký linh hồn phía trên Địa Yêu Khôi, lại giúp Gia Hình Thiên hoàn thành việc nhận chủ.
Làm xong tất cả những thứ này hắn nhìn về phía Tiểu Y Tiên và Thanh Lân.
“Đi thôi.
Tiểu Y Tiên gật đầu, giơ tay khẽ vạch một cái ở trước mặt.
Một đạo vết nứt đen kịt hư không hiện ra.
Ba đạo thân ảnh bước chân đi vào bên trong đó, biến mất không thấy đâu nữa.
Gia Hình Thiên đứng tại chỗ, nhìn cái đạo vết nứt không gian đang chậm rãi khép lại kia, thật lâu không nói nên lời.
Một hồi lâu sau lão cúi đầu nhìn về phía Địa Yêu Khôi ở bên cạnh, lẩm bẩm tự nhủ.
“Cái tên tiểu tử này.
Biên cảnh Gia Mã Đế Quốc, một vùng Ma Thú Sâm Lâm nằm gần Lạc Nhạn Đế Quốc.
Nơi này vốn dĩ là một nơi hiểm địa, ma thú hoành hành, dấu chân người hiếm tới.
Nhưng hiện giờ ở rìa rừng rậm lại dựng lên từng căn từng căn nhà đá, xếp đặt có trật tự, lờ mờ đã hình thành nên quy mô của một tòa thành thị.
Bên trong trấn, đâu đâu cũng có thể nhìn thấy được thân ảnh của Xà Nhân tộc.
Những vị xà nhân từng phải gian nan cầu sinh bên trong đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ kia hiện giờ cuối cùng cũng đã có một mảnh vùng đất trú chân thuộc về chính bản thân mình.
Nơi sâu nhất của rừng rậm, một tòa điện đá nguy nga sừng sững trên đỉnh núi.
Đó là Vương điện của Xà Nhân tộc, cũng là nơi cư ngụ của Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương.
Không gian bỗng nhiên dao động hẳn lên, một đạo vết nứt đen kịt hư không hiện ra, ba đạo thân ảnh từ bên trong bước ra.
Liễu Bạch lơ lửng trên không, nhìn xuống vùng mảnh đất tràn đầy sức sống phía dưới kia, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Một nơi không tệ.
Tiểu Y Tiên đứng bên cạnh hắn, khẽ mở lời:
“Vùng rừng rậm này tài nguyên phong phú, ma thú đông đảo, rất thích hợp cho sự phát triển của Xà Nhân tộc.
Vả lại có Mỹ Đỗ Toa tọa trấn thì cũng không có thế lực nào dám tới chiêu chọc cả.
Liễu Bạch gật đầu, dắt theo hai người đáp xuống thạch điện.
Phía trước thạch điện, một đạo thân ảnh đỏ rực sớm đã đứng đợi sẵn ở nơi đó.
Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương vẫn cứ là một bộ váy dài màu đỏ rực như cũ, tóc tím như thác đổ, dung nhan tuyệt mỹ.
Nàng nhìn Liễu Bạch đang đáp xuống, bên trong đôi mắt tím đó lóe lên một tia cảm xúc phức tạp.
“Tới rồi.
Giọng nói của nàng vẫn lạnh lùng như cũ nhưng so với trước kia lại có thêm vài phần nhu hòa.
Liễu Bạch gật đầu:
“Tới thăm các nàng một chút.
Mỹ Đỗ Toa không có nói thêm gì nữa, nghiêng người nhường đường.
“Vào đi.
Bốn người đi vào thạch điện, ngồi định vị chủ khách.
Liễu Bạch quan sát những bài trí bên trong điện, tuy rằng giản dị nhưng lại thấu ra vài phần sang trọng.
Có thể thấy được Mỹ Đỗ Toa đối với vùng lãnh địa mới này rất hài lòng.
“Nơi này cũng được đấy chứ.
Hắn mở lời nói.
Mỹ Đỗ Toa gật đầu:
“Tốt hơn đại sa mạc Tháp Qua Nhĩ nhiều rồi.
Có rừng rậm, có nguồn nước, ma thú cũng nhiều, tộc nhân sinh hoạt rất tốt.
Nàng dừng một chút nhìn về phía Liễu Bạch, nghiêm túc nói:
“Cảm ơn ngươi.
Liễu Bạch cười cười:
“Khách khí cái gì, chuyện đã hứa với nàng tự nhiên là phải làm được.
Hắn từ trong nạp giới lấy ra mười mấy cái bình ngọc đặt lên bàn.
“Những viên đan dược này nàng giữ lấy, có loại hỗ trợ tu luyện, có loại chữa thương, lại còn có một số loại có thể dành cho tộc nhân sử dụng.
Mỹ Đỗ Toa nhìn những cái bình ngọc đó, mâu quang khẽ động.
Nàng không có từ chối, chỉ khẽ gật gật đầu.
“Tốt.
Tiểu Y Tiên cũng bước lên phía trước một bước, từ trong ngực lấy ra một khối ngọc giản màu trắng bạc đưa cho Mỹ Đỗ Toa.
“Đây là ngọc giản truyền tấn của ta.
Nếu như gặp phải cường địch không cách nào ứng phó nổi thì bóp nát nó, ta sẽ nhanh nhất có thể lao tới.
Mỹ Đỗ Toa nhận lấy ngọc giản, trầm mặc một quãng thời gian ngắn.
Sau đó nàng nhìn về phía Tiểu Y Tiên, nghiêm túc nói:
“Đa tạ.
Tiểu Y Tiên mỉm cười nhẹ nhàng không có nói gì thêm nữa.
Liễu Bạch lại từ trong nạp giới lấy ra một khối lệnh bài đưa cho Mỹ Đỗ Toa.
“Đây là lệnh bài Huyết Hỏa Điện.
Cầm lấy nó, ở Hắc Giác Vực có thể điều động tài nguyên của Huyết Hỏa Điện.
Tuy nói nàng không hẳn là cần dùng tới nhưng có chuẩn bị vẫn hơn.
Mỹ Đỗ Toa nhận lấy lệnh bài, nhìn cái họa tiết hỏa diễm đang bùng cháy hừng hực phía trên đó, mâu quang khẽ động.
Nàng ngẩng đầu nhìn về phía Liễu Bạch.
“Ngươi muốn đi Trung Châu sao?
Liễu Bạch gật đầu.
Mỹ Đỗ Toa trầm mặc một quãng thời gian ngắn, sau đó khẽ gật gật đầu.
“Bảo trọng.
Nàng là Nữ Vương của Xà Nhân tộc, hiện giờ lại càng là thời kỳ mấu chốt của Xà Nhân tộc, nàng không khả năng đi theo Liễu Bạch tiến về Trung Châu được.
Liễu Bạch cười.
“Ừm, bảo trọng.
Hắn đứng dậy nhìn về phía Tiểu Y Tiên và Thanh Lân.
Ba người xoay người bước ra ngoài điện.
Khi đi tới cửa điện phía sau bỗng nhiên truyền tới giọng nói của Mỹ Đỗ Toa.
“Liễu Bạch.
Liễu Bạch quay đầu lại.
Mỹ Đỗ Toa đứng ở chính giữa điện, bộ váy dài màu đỏ rực rỡ dưới ánh nắng lấp lánh hào quang.
Nàng nhìn Liễu Bạch, bên trong đôi tử mâu đó cuộn trào những cảm xúc phức tạp, cuối cùng quy về sự bình lặng.
“Chú ý an toàn.
Liễu Bạch nhìn nàng, cười.
“Yên tâm đi, mệnh ta cứng lắm.
Hắn xoay người dắt theo Tiểu Y Tiên và Thanh Lân hóa thành ba đạo lưu quang biến mất ở chân trời.
Mỹ Đỗ Toa đứng tại chỗ nhìn vùng bầu trời đó thật lâu không nói nên lời.
Một hồi lâu sau nàng cúi đầu nhìn ngọc giản và lệnh bài trong tay, khóe môi khẽ cong lên một đường cong.
“Cái tên gia hỏa này.
Nàng lẩm bẩm.
“Đúng thực là một chút cũng không thay đổi.
Ba đạo lưu quang vạch ngang bầu trời, trong chốc lát liền đã rời xa lãnh địa Xà Nhân tộc.
Phía trên cao không, Liễu Bạch bỗng nhiên dừng thân hình lại, quay đầu nhìn về phía Tiểu Y Tiên.
“Tiên nhi, nếu đi Trung Châu thì theo tốc độ bình thường phải mất bao lâu?
Tiểu Y Tiên trầm ngâm một hồi rồi đáp:
“Trong trường hợp thông thường, cho dù sở hữu tốc độ của Đấu Tông đi chăng nữa thì muốn từ Tây Bắc đại lục bay tới Trung Châu cũng chí ít phải bay ròng rã nửa năm trời.
“Nửa năm sao?
Thanh Lân trợn tròn đôi mắt.
“Lâu như vậy sao?
Cái vị Trung Châu này rốt cuộc là khoảng cách bao xa vậy a.
Liễu Bạch thì thần sắc bình tĩnh, hắn biết khoảng cách giữa Trung Châu và Tây Bắc đại lục, nửa năm đã coi như là ước tính an toàn rồi.
“Tuy nhiên.
Tiểu Y Tiên bỗng nhiên đổi giọng, khóe môi khẽ nhếch lên.
“Có một cái phương pháp có thể nháy mắt đạt tới.
Liễu Bạch nhướn mày:
“Không gian trùng động sao?
Tiểu Y Tiên gật đầu:
“Không gian trùng động vốn dĩ là đường hầm được cường giả cấp bậc Đấu Tôn kết nối giữa hai điểm nút không gian mở ra, có thể rút ngắn cực lớn thời gian lên đường, giữa Trung Châu và Tây Bắc đại lục tuy nói là khoảng cách xa xôi nhưng chắc hẳn là có tồn tại một số không gian trùng động tiết điểm cố định.
Thiên Hỏa Tôn Giả cũng phiêu du đi ra ngoài.
“Đúng vậy, với thực lực của Tiên Thánh giả ngài thì việc đi tới Trung Châu cũng chẳng qua chỉ là công phu trong chốc lát thôi.
Nàng dừng một chút, tiếp tục nói:
“Ta tuy không biết vị trí cụ thể của những cái tiết điểm đó nhưng với thực lực Bán Thánh của ta cưỡng ép xé rách không gian trùng động tiến về phương hướng Trung Châu mà lên đường thì vẫn là có thể làm được.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập