Chương 224: Khảo hạch thất phẩm

Người đàn ông trung niên đó ngẩng đầu lên, thấy ba người Liễu Bạch ăn mặc khí chất đều là bất phàm, vội vàng đứng dậy, trên mặt tươi cười rạng rỡ.

“Tất nhiên tất nhiên!

Ba vị quý khách muốn tìm hiểu gì, cứ việc hỏi!

Tại hạ sống ở Thánh Đan Thành này hai mươi năm, liền không có chuyện gì là không biết cả!

Liễu Bạch gật gật đầu, tùy tay ném cho lão một túi kim tệ.

“Vừa đi vừa nói.

Người đàn ông trung niên nhận lấy kim tệ, ước chừng sức nặng, nụ cười trên mặt càng thêm rạng rỡ.

“Vâng!

Ba vị quý khách mời đi bên này!

Lão vừa dẫn đường, vừa bắt đầu thao thao bất tuyệt giới thiệu.

“Thánh Đan Thành chia làm Nội Vực và Ngoại Vực.

Chúng ta hiện giờ đang ở khu vực này là Ngoại Vực, cũng là nơi người bình thường và luyện dược sư bình thường hoạt động.

Nội Vực mới thực sự là cốt lõi, nơi đó là tổng bộ của Đan Tháp, cũng là nơi phồn hoa nhất, thần bí nhất của Thánh Đan Thành.

Bất quá muốn vào Nội Vực thì bắt buộc phải có huy hiệu luyện dược sư do Đan Tháp chứng nhận, hoặc là có đủ thực lực và thân phận.

Liễu Bạch thầm ghi nhớ.

“Khảo hạch chứng nhận Đan Tháp ở nơi nào?

Người đàn ông trung niên nói:

“Ở Ngoại Vực có một tòa Phân Tháp, chuyên phụ trách chứng nhận cấp bậc luyện dược sư.

Ba vị nếu như có hứng thú, tiểu nhân có thể dẫn các vị qua đó.

Muốn đi khảo hạch luyện dược sư, xem ra trong mấy người trước mắt này, tất yếu là có ít nhất một vị luyện dược sư tồn tại.

Vả lại phẩm cấp chắc hẳn không thấp, hạng người như vậy lão là không cách nào đắc tội nổi.

Lão không phải là luyện dược sư, tu vi cũng không tính là quá cao, chỉ có thể ở Thánh Đan Thành này làm chút công việc nhỏ để kiếm kế sinh nhai tại nơi này.

Liễu Bạch gật đầu:

“Dẫn đường.

Người đàn ông trung niên ứng đáp một tiếng, dẫn ba người xuyên qua vài con phố, ước chừng một nén nhang sau bấy giờ mới dừng lại trước một tòa tháp đá cổ phác.

Tháp đá cao khoảng bảy tầng, toàn thân được xây bằng đá xanh, năm tháng đã để lại những vết hằn lốm đốm trên thân tháp.

Phía ngoài tháp, vô số luyện dược sư đang qua lại nườm nượp, tiếng ồn ào náo động hóa thành từng đạo sóng âm khuếch tán ra ngoài.

“Chính là nơi này.

Người đàn ông trung niên nói.

“Đây là Phân Tháp do Đan Tháp thiết lập, cũng tương tự như phân hội Luyện Dược Sư Công Hội của các đại đế quốc.

Ba vị nếu như muốn khảo hạch thì cứ trực tiếp đi vào là được.

Liễu Bạch gật gật đầu, ra hiệu cho lão có thể rời đi.

Người đàn ông trung niên thức thời cáo lui.

Ba người sải bước đi vào bên trong tháp.

Không gian bên trong tháp rộng rãi ngoài ý muốn, đại sảnh tầng một rộng tới hàng trăm mét vuông, không hề kém hơn tổng bộ Luyện Dược Sư Công Hội của Gia Mã Đế Quốc.

Chỉ riêng một cái đại sảnh này thôi liền đã to ngang ngửa với toàn bộ Luyện Dược Sư Công Hội rồi.

Lúc này bên trong đại sảnh nườm nượp người qua kẻ lại, không ít bóng người vận đủ loại bào phục luyện dược sư xuyên thấu qua lại, trước ngực đeo những chiếc huy hiệu đại diện cho các loại đẳng cấp, thấp nhất cũng là tam phẩm, tứ phẩm ngũ phẩm có thể thấy khắp mọi nơi, thi thoảng còn có thể nhìn thấy luyện dược sư đeo huy hiệu lục phẩm màu vàng ngẩng cao đầu đi qua, những người xung quanh đua nhau ném tới ánh mắt kính sợ.

Ánh mắt Liễu Bạch quét qua, trong lòng thầm gật đầu.

Quy mô và khí phái của tòa Phân Tháp Đan Tháp này vượt xa những phân hội Luyện Dược Sư Công Hội ở Tây Bắc đại lục có thể sánh bằng.

Ở Gia Mã Đế Quốc, một vị luyện dược sư ngũ phẩm chính là một phương cự phách, mà ở nơi này, ngũ phẩm chẳng qua chỉ là lực lượng trung kiên phổ biến nhất mà thôi.

“Thiếu gia, ở đây đông người thật đó!

Thanh Lân tò mò nhìn ngược nhìn xuôi, bên trong đôi nhãn mâu màu xanh biếc tràn đầy sự mới mẻ.

Nàng chưa từng nhìn thấy qua cảnh tượng nhiều luyện dược sư tụ tập đến thế, đủ loại bào phục luyện dược sư và huy hiệu khiến nàng nhìn tới mức hoa cả mắt.

Tiểu Y Tiên cũng là thần sắc nhàn nhạt, chỉ là yên lặng đứng ở bên cạnh Liễu Bạch, đôi nhãn mâu màu xanh lục u trầm kia nhạt nhòa quét qua xung quanh, tất thảy liền thu hết vào trong tầm mắt.

Liễu Bạch đang định tìm người hỏi han sự vụ khảo hạch thì thấy cách đó không xa một lão giả tóc trắng đang mỉm cười nhìn bọn họ.

Lão giả vận một bộ trường bào màu xám giản dị, trước ngực đeo một chiếc huy hiệu lục phẩm màu vàng, diện mạo hòa ái, khí chất nho nhã.

“Ba vị là lần đầu tiên tới Phân Tháp đúng không?

Lão giả tiến lên vài bước, thái độ hòa nhã.

“Lão phu Hàn Lợi, là trưởng lão chấp sự của tòa Phân Tháp này.

Không biết ba vị tới đây có nhu cầu gì?

Lão lướt mắt một cái liền nhận ra Liễu Bạch đang tìm kiếm thứ gì đó, có thể tới nơi này đa phần là tới tham gia khảo hạch luyện dược sư, nhìn tiếp thấy trước ngực hắn không có huy hiệu thì có thể đoán là mình đoán không sai.

Liễu Bạch chắp tay một cái nói:

“Hóa ra là Hàn trưởng lão, tại hạ muốn khảo hạch lấy huy hiệu luyện dược sư Đan Tháp, không biết cần thủ tục gì?

Hàn Lợi nghe vậy, nhìn Liễu Bạch từ trên xuống dưới một lượt rồi cười nói.

“Khảo hạch ngược lại cũng đơn giản, bất quá theo quy tắc thì cần phải thử nghiệm trước một chút đẳng cấp luyện dược sư của ngươi, sau đó dựa theo đẳng cấp để sắp xếp phòng khảo hạch tương ứng.

Tiểu hữu mời đi theo ta.

Lão dẫn ba người xuyên qua đại sảnh, đi tới phía trước một cái quầy, lấy ra một khối thủy tinh thạch trong suốt to bằng đầu người rồi nói.

“Mời đặt tay lên phía trên, rót vào một tia sức mạnh linh hồn.

Khối thủy tinh trắc nghiệm này sẽ dựa theo cường độ và độ thuần túy của sức mạnh linh hồn để đại khái đo ra đẳng cấp luyện dược sư của ngươi.

Tất nhiên, đây chỉ là thử nghiệm sơ bộ, khảo hạch thực sự còn phức tạp hơn nhiều.

Liễu Bạch gật gật đầu, đặt tay lên thủy tinh, sức mạnh linh hồn khẽ dò xét vào bên trong.

Khắc tiếp theo, thủy tinh mạnh mẽ bùng phát ra luồng hào quang màu xích kim rực rỡ!

Luồng hào quang đó rực rỡ tới mức gần như bao phủ toàn bộ cái quầy vào bên trong, quang hoa chói mắt khiến không ít người xung quanh đua nhau ngoái nhìn, phát ra từng trận kinh hô.

“Cái này.

Đây là luồng hào quang gì?

“Ta chưa từng nhìn thấy qua thủy tinh trắc nghiệm bộc phát ra luồng hào quang chói mắt đến mức này!

“Chẳng lẽ là vị luyện dược sư cao giai nào tới khảo hạch sao?

Đồng tử Hàn Lợi mạnh mẽ co rụt lại, trên mặt hiện ra thần sắc khó mà tin nổi.

Lão chủ trì cuộc khảo hạch của Phân Tháp này mấy chục năm, từng nhìn thấy vô số thiên tài, nhưng thủy tinh trắc nghiệm bộc phát ra luồng hào quang đến mức này thì chỉ đếm trên đầu ngón tay!

Mà những sự tồn tại đó hiện giờ không có một ai là không phải là luyện dược đại tông sư danh động một phương!

Cư nhiên là linh hồn Phàm cảnh đỉnh phong!

“Cái này.

Cái này là.

“Tiểu hữu.

Không, vị đại sư này, mạn phép hỏi ngài muốn khảo hạch là.

Liễu Bạch thu tay lại, thần sắc nhàn nhạt, hệt như cái cảnh tượng kinh người vừa nãy không liên quan gì tới hắn vậy.

“Thất phẩm.

“Thất phẩm!

Hàn Lợi hít vào một ngụm khí lạnh, cả người đều ngây dại.

Hồi lâu lão mới hồi phục tinh thần lại, vội vàng nói.

“Đại sư xin chờ một chút, khảo hạch thất phẩm không phải là chuyện nhỏ, cần phải tiến vào phòng trắc nghiệm đặc biệt.

Ta đây liền đi sắp xếp cho ngài!

Lão xoay người bước nhanh rời đi, một lát sau quay lại, thái độ càng thêm cung cung kính, thậm chí còn mang theo vài phần khiêm nhường.

“Đại sư mời đi theo ta.

Bất quá ngày hôm nay phòng trắc nghiệm đặc biệt vừa vặn bị vài gia đình khác bao trọn, đang tiến hành khảo hạch.

Ngài nếu như không vội thì có thể chờ một chút, hoặc là.

Liễu Bạch khoát tay một cái.

“Vô phương, dẫn đường đi.

Bọn họ trắc nghiệm của bọn họ, ta trắc nghiệm của ta, không ai can thiệp vào ai.

Hàn Lợi chần chừ một chút nhưng vẫn gật gật đầu.

“Vậy thì nghe theo lời đại sư.

Bất quá mấy gia đình kia.

Bạch gia và Khâu gia, gần đây thế đầu đang thịnh, nếu như bọn họ có chỗ nào mạo phạm về lời nói thì mong đại sư hải hàm.

Liễu Bạch nhàn nhạt cười một cái, không có nói gì thêm.

Hàn Lợi xoay người, dẫn ba người Liễu Bạch xuyên qua một con đường hơi có chút u ám.

Ánh sáng rực rỡ hiện ra ở phía trước, một gian phòng cực kỳ rộng rãi hiện ra bên trong tầm mắt.

Gian phòng này khá là rộng rãi, rộng tới hàng trăm mét vuông, hơn nữa cực kỳ tĩnh mịch, tiếng ồnào náo động bên ngoài không có nửa điểm truyền vào được.

Bốn phía gian phòng bày biện đủ loại thiết bị cần thiết cho trắc nghiệm, bốn cánh cửa khép chặt tương ứng nằm ở bốn mặt của gian phòng, trên mỗi cánh cửa lần lượt khắc bốn chữ lớn “Thiên”, “Địa”, “Huyền”, “Hoàng”.

Lúc này bên trong gian phòng đang đứng gần mười người, ánh mắt của tất cả mọi người vào lúc này thảy đều dừng ở trên người mấy người Liễu Bạch.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập