Chương 225: Đây là kịch bản gì vậy?

Chính giữa căn phòng, một lão giả vận bào phục luyện dược sư màu tím chắp tay sau lưng mà đứng, khí chất uy nghiêm, trước ngực một chiếc huy hiệu thất phẩm màu tử kim lấp lánh hào quang.

Lão nhìn thấy Hàn Lợi dẫn mấy người Liễu Bạch đi vào, lông mày khẽ nhướn lên nói:

“Hàn trưởng lão, đây là?

Hàn Lợi vội vàng tiến lên, ghé vào tai vị tử bào lão giả đó thì thầm vài câu.

Tử bào lão giả nghe vậy, ánh mắt rơi trên người Liễu Bạch, trong mắt lóe lên một tia kinh ngạc, ngay sau đó khẽ gật đầu.

“Nếu đã là tới khảo hạch thất phẩm, vậy thì vào đi.

Lời này vừa nói ra, bên trong căn phòng nhất thời xôn xao một mảnh.

“Thất phẩm?

Có người kinh hô thành tiếng.

“Tiểu tử này mới bao nhiêu tuổi?

Mà đã dám tới khảo hạch thất phẩm?

“Chẳng lẽ là lăng đầu thanh ở đâu tới, không biết trời cao đất dày là gì sao?

“Haha, luyện dược sư thất phẩm, toàn bộ Trung Châu cũng không có bao nhiêu, một cái mao đầu tiểu tử như hắn cũng xứng?

Đủ loại âm thanh nghi ngờ và khinh miệt vang lên không ngớt, ánh mắt của mấy gia đình bên trong căn phòng nháy mắt trở nên phức tạp.

Có kinh ngạc, có hoài nghi, cũng có sự trào phúng không hề che giấu.

Trong đó có một đạo tiếng cười chua ngoa là chói tai nhất.

“Thất phẩm?

Chỉ dựa vào hắn sao?

Hàn trưởng lão, Phân Tháp của các người hiện giờ hạng mèo mả gà đồng nào cũng có thể tới khảo hạch thất phẩm rồi sao?

Người nói chuyện là một lão âu mặc hôi y, nhếch cái miệng đầy răng vàng, nhìn về phía Liễu Bạch ánh mắt đầy vẻ giễu cợt.

Trước ngực mụ đeo một chiếc huy hiệu lục phẩm màu vàng, phía sau mụ là ba người trẻ tuổi mặc bạch y, hai nam một nữ.

Hai tên nam tử đó diện mạo anh tuấn, thần thái ngạo mạn, lúc này đang dùng một loại ánh mắt từ trên cao nhìn xuống để đánh giá Liễu Bạch.

Còn vị nữ tử đó dáng người cao ráo, diện mạo lạnh lùng kiêu sa, một bộ bạch y phác họa ra những đường cong lung linh, lúc này khóe miệng nhếch lên một độ cong đầy vẻ khinh miệt, ánh mắt quét qua người Liễu Bạch một cái liền dời đi chỗ khác, hệt như nhìn thêm một cái thôi cũng là lãng phí vậy.

Ở phía bên kia căn phòng còn đứng ba người nữa.

Người dẫn đầu là một vị hoàng y lão giả, cũng đeo huy hiệu lục phẩm, thần sắc trầm ổn.

Phía sau lão đi theo một nam một nữ, hai người khí chất bất phàm, nam anh tuấn, nữ tú lệ, lúc này nhìn về phía Liễu Bạch ánh mắt cũng mang theo vài phần xem xét, tuy rằng không cất lời trào phúng nhưng cái loại ánh mắt lạnh lẽo đó còn khiến người ta khó chịu hơn cả sự trào phúng trực tiếp.

Sắc mặt Hàn Lợi có chút khó coi, đang định mở lời thì vị tử bào lão giả đó lại xua xua tay, nhàn nhạt nói.

“Đã tới thì đều là khách.

Quy tắc của Đan Tháp, bất cứ ai cũng đều có thể tới khảo hạch, chỉ cần hắn có cái bản lĩnh này.

Lão nhìn về phía Liễu Bạch, ánh mắt mang theo vài phần xem xét, vài phần mong đợi.

“Người trẻ tuổi, ngươi tên là gì?

Sư thừa người phương nào?

Liễu Bạch nhàn nhạt nói.

“Liễu Bạch, vô môn vô phái.

Hắn không ngờ tới chuyện vốn dĩ ở Tây Bắc đại lục đều chưa từng gặp phải, cư nhiên ở Trung Châu lại gặp phải, cái kịch bản trang bức vả mặt này.

“Vô môn vô phái sao?

Vị hôi y lão âu đó lại xì cười một tiếng.

“Đến cả sư thừa đều không có mà cũng dám tới khảo hạch thất phẩm?

Tiểu tử, ngươi có biết luyện dược sư thất phẩm có ý nghĩa gì không?

Vị bạch y nữ tử phía sau mụ cũng mở lời, giọng nói thanh lãnh, mang theo vài phần ý vị cao cao tại thượng.

“Vị công tử này, khảo hạch thất phẩm không phải là trò đùa.

Nếu như thất bại, không chỉ lãng phí thời gian của chúng ta mà còn lãng phí thời gian của Hàn trưởng lão và Thịnh trưởng lão.

Ngươi chắc chắn muốn ở đây lãng phí thời gian của mọi người sao?

Thịnh trưởng lão, chính là vị tử bào lão giả đó, lúc này cũng khẽ nhíu mày nhưng không nói gì.

Liễu Bạch liếc nhìn vị bạch y nữ tử đó một cái, thần sắc bình tĩnh như nước.

“Lãng phí hay không lãng phí, thử qua mới biết được.

Sắc mặt bạch y nữ tử hơi biến đổi, đang định phản bác thì vị hôi y lão âu đó lại cười lạnh một tiếng nói.

“Được, nếu như ngươi đã tự tin đến thế thì để ngươi lên trước cũng vô phương.

Vừa khéo để chúng ta xem xem, vị đại sư vô môn vô phái này rốt cuộc có bản lĩnh nhường nào!

Mụ miệng thì nói là đại sư nhưng ngữ khí lại đầy vẻ trào phúng.

Thịnh trưởng lão trầm ngâm một hồi rồi gật gật đầu.

“Nếu đã như vậy thì liền theo thứ tự mà đến.

Bạch gia, các người vốn dĩ là tới trước nhất, bất quá nếu vị tiểu hữu này là khách từ phương xa tới, để hắn trắc nghiệm trước cũng vô phương.

Các người có ý kiến gì không?

Hôi y lão âu âm dương quái khí nói.

“Thịnh trưởng lão đã nói như vậy rồi, chúng ta nào dám có ý kiến gì?

Vừa khéo nhìn xem thủ đoạn của vị đại sư này, cũng để người trẻ tuổi của Bạch gia chúng ta mở rộng tầm mắt một chút.

Khóe miệng vị bạch y nữ tử phía sau mụ nhếch lên một nụ cười lạnh, thấp giọng nói với hai tên nam tử bên cạnh.

“Lát nữa xem hắn mất mặt như thế nào.

Hai tên nam tử đó cũng lộ ra nụ cười vui sướng khi người khác gặp họa.

Thịnh trưởng lão không thèm để ý tới bọn họ nữa, nói với Liễu Bạch.

“Nếu đã muốn khảo hạch thất phẩm, vậy thì tiến vào phòng trắc nghiệm chữ Thiên đi.

Thử thách bên trong chia làm ba cửa, người vượt qua được ba cửa mới có thể nhận được huy hiệu luyện dược sư thất phẩm.

Ngươi đã chuẩn bị sẵn sàng chưa?

Liễu Bạch gật đầu.

“Chuẩn bị xong rồi.

Thịnh trưởng lão vung tay một cái, cánh cửa lớn khắc chữ “Thiên” chậm rãi mở ra, lộ ra một con đường thâm sâu.

“Mời.

Liễu Bạch quay đầu lại nhìn Tiểu Y Tiên và Thanh Lân một cái, mỉm cười nói.

“Đợi ta ra ngoài.

Tiểu Y Tiên khẽ gật đầu, nàng đối với thực lực của Liễu Bạch có sự tự tin tuyệt đối.

Theo như nàng thấy, với thực lực của Liễu Bạch, vượt qua cuộc khảo hạch luyện dược sư thất phẩm quả thực dễ dàng hệt như thò tay vào túi lấy đồ vậy.

Nàng theo bản năng liếc nhìn một cái những kẻ trào phúng ở xung quanh.

Chẳng qua chỉ là một lũ ếch ngồi đáy giếng mà thôi, nếu như hắn muốn, những kẻ này nàng tùy tay liền có thể làm thịt hết, chẳng qua là vì Liễu Bạch chưa mở lời nên nàng cũng sẽ không tự tác chủ trương.

Thanh Lân thì dùng sức vung vung nắm đấm nhỏ.

“Thiếu gia cố lên!

Để bọn họ xem xem sự lợi hại của ngài!

Liễu Bạch mỉm cười một cái, xoay người sải bước, dẫm vào bên trong con đường thâm sâu đó.

Bên trong căn phòng, ánh mắt của tất cả mọi người đều hội tụ trên cánh cửa chữ Thiên đang khép chặt đó.

Hôi y lão âu khoanh hai tay trước ngực, trên khuôn mặt đầy nếp nhăn đó treo sự trào phúng không hề che giấu.

Mụ thỉnh thoảng liếc nhìn một cái vị nữ tử mặc áo váy tím trắng mà Liễu Bạch mang tới kia, âm dương quái khí nói.

“Tiểu tử đó vào lâu như thế rồi mà vẫn chưa ra, chắc không phải là đến cả cửa thứ nhất cũng không qua nổi, đang cuống quýt xoay mòng mòng ở bên trong đó chứ?

Bạch y nữ tử đứng ở bên cạnh hôi y lão âu, khóe miệng ngậm một nụ cười lạnh.

Nàng khoanh hai tay trước lồng ngực đầy đặn của mình, trên gò má hơi lộ vẻ quyến rũ đầy vẻ khinh miệt, nhỏ giọng nói với hai tên nam tử bên cạnh.

“Cứ chờ xem đi, lát nữa khi hắn đi ra, khuôn mặt đó sẽ đặc sắc đến nhường nào.

Hai tên bạch y nam tử phụ họa gật đầu, trong mắt đầy vẻ vui sướng khi người khác gặp họa.

Ba người Khâu gia thì không có mở lời, chỉ là yên lặng đứng ở một bên.

Vị hoàng y lão giả đó ánh mắt thâm trầm, không nhìn ra đang nghĩ cái gì.

Còn một nam một nữ phía sau lão thì thỉnh thoảng thấp giọng giao lưu vài câu, ánh mắt thi thoảng quét qua cánh cửa đang khép chặt đó, trong mắt mang theo vài phần tò mò.

Tiểu Y Tiên thần sắc nhàn nhạt, đối với những lời gièm pha lạnh nhạt của những kẻ này, nàng thản nhiên làm ngơ.

Theo như nàng thấy, những kẻ này chẳng qua chỉ là một lũ ếch ngồi đáy giếng mà thôi, lát nữa tự khắc sẽ có lúc bọn chúng bị vả mặt.

Thanh Lân thì lại có chút giận dữ, khuôn mặt nhỏ nhắn phồng lên, muốn phản bác lại bị Tiểu Y Tiên nhẹ nhàng ấn lấy bả vai.

“Không vội.

Tiểu Y Tiên nhẹ giọng nói.

Thanh Lân nghe vậy cũng chỉ có thể hừ lạnh một tiếng.

Nếu không phải Tiên nhi tỷ tỷ và thiếu gia chưa mở lời thì dựa vào mấy cái tên này, đến cả nàng còn chưa chắc không đánh lại!

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập