Thời gian lặng lẽ trôi qua, chớp mắt đã qua ba ngày.
Hôm nay chính là ngày diễn ra trận chung kết của Luyện dược sư đại hội Gia Mã Đế Quốc.
Ánh mặt trời buổi sớm hắt xuống trên quảng trường Đông Khu của Gia Mã Thánh Thành, đem tòa quảng trường khổng lồ đủ để dung nạp vạn người này chiếu rọi tới mức rực rỡ huy hoàng.
Ở chính giữa quảng trường là một tòa đài đá xanh cao tới ba trượng, trên đài bày biện mười tôn dược đỉnh, đó chính là đài luyện đan chuẩn bị cho các tuyển thủ tham gia trận chung kết.
Xung quanh đài đá xanh là từng vòng từng vòng khán đài tầng tầng lớp lớp, lúc này sớm đã không còn chỗ trống.
Có những đại diện đến từ các thế lực lớn của Gia Mã Đế Quốc, có những luyện dược sư từ khắp nơi đổ về, có những người dân bình thường tới xem náo nhiệt, lại còn có không ít con em quý tộc mặc hoa phục.
Người tới kẻ đi tấp nập, tiếng huyên náo chấn động cả bầu trời.
“Nghe nói gì chưa?
Hôm nay trước khi trận chung kết bắt đầu sẽ có một nhân vật lớn công khai luyện đan đó!
“Nhân vật lớn sao?
Là ai thế?
Còn có thể lớn hơn cả Pháp Mã hội trưởng sao?
“Không biết nữa, nhưng nghe nói là do đích thân Pháp Mã hội trưởng sắp xếp, nhất định là không đơn giản rồi.
“Mau nhìn kìa mau nhìn kìa, những vị nhân vật lớn đó đã đi ra rồi!
Cái tin tức lần này Liễu Bạch sắp sửa luyện đan ở ngay tại đại hội Pháp Mã đã sớm truyền ra ngoài từ trước.
Tuy nhiên lão đã ẩn giấu cái tên của Liễu Bạch đi, chỉ nói là có một vị luyện dược sư mạnh mẽ sẽ công khai luyện chế một viên đan dược phẩm cấp cao để làm màn khai tràng cho trận chung kết của đại hội luyện dược sư lần này.
Ở ngay phía trước khán đài là vị trí khách quý được chuẩn bị riêng cho các thế lực lớn của đế quốc.
Lúc này từng đạo thân ảnh đang lần lượt ngồi vào chỗ của mình.
Phía hoàng thất Gia Mã Gia Hình Thiên ngồi ở vị trí chủ vị, bên cạnh là hai vị công chúa Yêu Dạ và Yêu Nguyệt.
Gia Hình Thiên hiện giờ đã là cường giả Đấu Tông, hơi thở trầm ổn hệt như núi sững sững ngồi ở đó thảy đều toát ra một luồng khí thế không giận tự uy.
Phía Vân Lam Tông Vân Vận mặc một bộ y phục màu trắng, thanh lệ thoát tục lặng lẽ ngồi ở đó nhưng ánh mắt thì thỉnh thoảng lại quét về một phương hướng nào đó.
Ở bên cạnh nàng Nạp Lan Yên Nhiên mặc một bộ tố quần nhạt màu, giữa đôi lông mày đã nhiều thêm vài phần thành thục và trầm ổn, chỉ là bên bên trong đôi mỹ mâu đó thấp thoáng có một tia kỳ vọng.
Mễ Đặc Nhĩ gia tộc Hải Ba Đông đang gác chéo chân, thần thái thong dong thỉnh thoảng lại thấp giọng trò chuyện vài câu với Đằng Sơn ở bên cạnh.
Mộc gia, Nạp Lan gia tộc vân vân các thế lực quân đội thảy đều nhao nhao có mặt, nhất thời những vị nhân vật lớn của Gia Mã Đế Quốc gần hệt như thảy đều đã tề tựu ở tại nơi này.
Ngay vào cái khoảnh khắc này Pháp Mã chậm rãi bước chân lên cao đài.
Lão hắng giọng một cái nói lớn.
“Chư vị, xin hãy giữ trật tự.
Giọng nói không lớn nhưng lại truyền một cách vô cùng rõ nét vào tai của mỗi một người.
Toàn bộ quảng trường nháy mắt im bặt hẳn đi, vô số đạo ánh mắt thảy đều hội tụ trên người của Pháp Mã.
Pháp Mã mỉm cười một cái nói.
“Hôm nay chính là ngày diễn ra trận chung kết của Luyện dược sư đại hội.
Trước khi trận chung kết bắt đầu lão hủ có một chuyện trọng đại muốn tuyên bố.
Lão dừng một chút ánh mắt quét qua toàn trường rồi chậm rãi mở miệng.
“Có một vị quý khách những ngày gần đây đã quay trở về Gia Mã Đế Quốc.
Vị quý khách này chính là luyện dược sư mạnh nhất bước ra từ Gia Mã Đế Quốc chúng ta, cũng là thiên tài luyện dược có thiên phú nhất mà lão hủ từng thấy qua trong đời này.
Hôm nay lão hủ đặc ý mời hắn tới đây để công khai luyện chế một viên đan dược với mục đích khích lệ thế hệ trẻ của Gia Mã Đế Quốc chúng ta.
Lời vừa thốt ra toàn trường xôn xao hẳn lên.
“Luyện dược sư mạnh nhất sao?
“Có thể làm cho Pháp Mã hội trưởng suy sùng tới bấy nhiêu chẳng lẽ là.
“Liễu Bạch sao?
Liễu Bạch đại sư quay trở về rồi sao?
Ở vị trí khách quý thân hình của Vân Vận khẽ cứng đờ ánh mắt nháy mắt trở nên vô cùng phức tạp.
Nạp Lan Yên Nhiên thì lại càng là mạnh mẽ đứng dậy ngó nghiêng khắp nơi muốn tìm kiếm đạo thân ảnh đó.
“Liễu Bạch đại sư.
Hắn quay trở về rồi sao?
Giọng nói của nàng rất nhẹ nhưng lại mang theo sự kích động khó có thể che giấu.
Yêu Nguyệt ở bên cạnh cũng trợn to đôi mắt kinh hỉ kêu lên.
“Tiểu Bạch quay trở về rồi sao?
Ở đâu thế ở đâu thế?
Pháp Mã mỉm cười một cái nghiêng người nhường đường nói lớn.
“Có mời Liễu Bạch đại sư!
Tất thảy ánh mắt của mọi người thảy đều đồng loạt nhìn về phía sau của cao đài.
Một đạo thân ảnh áo xanh chậm rãi bước ra ngoài.
Ánh mặt trời hắt xuống trên người hắn chiếu rọi ra khuôn mặt trẻ tuổi mà thản nhiên đó.
Hắn chắp tay sau lưng mà đi tơ hào không có gấp gáp, hệt như sự chú ý của hàng vạn người này chẳng qua chỉ là gió thoảng mây trôi thôi.
Liễu Bạch.
Tiểu Y Tiên và Thanh Lân thì lại đi theo ở bên cạnh hắn cùng nhau bước ra ngoài.
Toàn trường nháy mắt sôi sục.
“Đúng thực là Liễu Bạch đại sư rồi!
“Trời ạ, hắn cư nhiên quay trở về rồi!
“Nghe nói hắn đã tới Trung Châu rồi, không ngờ tới việc nhanh như thế này đã quay trở lại rồi!
Tiếng kinh hô vang lên không ngớt vô số người kích động đứng phắt dậy muốn nhìn cho rõ thêm một chút.
Nạp Lan Yên Nhiên nhìn đạo thân ảnh đó trong mắt ánh hào quang nhấp nháy nhưng lại không nói nên lời.
Vân Vận lặng lẽ nhìn đôi mâu quang phức tạp không biết đang nghĩ tới cái gì.
Yêu Nguyệt thì lại mặc kệ nhiều như vậy trực tiếp nhún nhảy lên vẫy tay hét lớn.
“Tiểu Bạch!
Tiểu Bạch!
Ở đây ở đây nè!
Liễu Bạch nhìn về phía nàng mỉm cười một cái sải bước đi về phía vị trí khách quý.
Yêu Nguyệt một phát nắm lấy tay áo của hắn bĩu môi nói.
“Tiểu Bạch, ngươi quay trở về làm sao lại không nói với ta một tiếng thế?
Liễu Bạch mỉm cười xoa xoa đầu nàng.
“Bây giờ ngươi không phải cũng đã biết rồi sao?
Cũng coi như là dành cho ngươi một cái bất ngờ.
Yêu Nguyệt vội vàng né tránh bàn tay của hắn hầm hừ nói.
“Ái chà, ngươi có thể hay không đừng có xoa đầu người ta như thế được không?
Ta giờ đã không còn là con nít nữa rồi!
Liễu Bạch thất tiếu.
“Quen tay rồi quen tay rồi.
Yêu Dạ ở bên cạnh nhìn khóe môi khẽ nhếch.
Vân Vận và Nạp Lan Yên Nhiên cũng bước chân lên phía trước.
Vân Vận khẽ nhún người chào giọng nói nhẹ nhàng.
“Liễu Bạch đại sư, đã lâu không gặp.
Liễu Bạch gật gật đầu khách khí nói.
“Vân tông chủ, đã lâu không gặp.
Nạp Lan Yên Nhiên cắn cắn môi nhẹ giọng nói.
Liễu Bạch nhìn về phía nàng cười nói.
“Yên Nhiên tiểu thư, đã lâu không gặp.
Đôi gò má của Nạp Lan Yên Nhiên hơi ửng hồng cúi thấp hàng mi nhẹ giọng nói.
“Đã lâu không gặp.
Lúc này Pháp Mã bước chân lên phía trước cung kính nói.
“Liễu Bạch đại sư, có thể bắt đầu được chưa ạ?
Liễu Bạch gật gật đầu.
Hắn xoay người thân hình lóe lên một cái rơi trên cao đài.
Toàn trường lại một lần nữa im bặt hẳn đi.
Liễu Bạch chắp tay đứng sừng sững ánh mắt quét qua toàn trường nhàn nhạt nói.
“Hôm nay ta liền luyện chế một viên đan dược thất phẩm để cùng chư vị thưởng thức.
Lời vừa dứt hắn phẩy tay một cái một tôn dược đỉnh toàn thân đen kịch cổ phác nháy mắt hiện ra vững vàng rơi trên cao đài.
Vạn Thú Đỉnh.
Trên thân đỉnh vô số thú văn sống động như thật thấp thoáng tỏa ra luồng hơi thở làm cho người ta phải tim đập chân run.
Ở một bên cao đài Tiêu Viêm đang trà trộn trong đám người ánh mắt tử tử nhìn vào tôn dược đỉnh đó.
Giọng nói của Dược Lão vang lên bên bên trong lòng hắn.
“Vạn Thú Đỉnh trên Thiên Đỉnh Bảng.
Cái tên tiểu tử này đúng thực là không đơn giản nha.
Bên bên trong lòng Tiêu Viêm rúng động một cái vội vàng hỏi bên bên trong lòng.
“Lão sư, Thiên Đỉnh Bảng là cái gì vậy?
Dược Lão trầm giọng nói.
“Thiên Đỉnh Bảng ghi chép những tôn danh đỉnh trong thiên hạ, mỗi một tôn thảy đều là chí bảo mà luyện dược sư hằng mơ ước.
Cái tòa Vạn Thú Đỉnh này chính là một trong số đó.
Lão thảy đều đã xác định bên bên trong lòng vị cường giả đó chính là người này rồi.
Dù sao sức mạnh linh hồn của hắn lão hoàn toàn nhìn không thấu, điều này chứng minh thực lực của đối phương lúc này ở trên lão, Linh Cảnh!
Tiêu Viêm hít sâu một hơi khí lạnh.
Hắn nhìn về phía ánh mắt của Liễu Bạch lại càng thêm phức tạp rồi.
Ngay vào cái khoảnh khắc này Liễu Bạch động thủ.
Hắn giơ tay bên bên trong lòng bàn tay ngọn lửa màu đen trào dâng vọt lên tùy tay quẳng vào bên bên trong đỉnh.
“Oanh ——!
Trong một sát na một luồng nhiệt độ thiêu đốt tới cực điểm từ bên bên trong đỉnh nổ tung ra nháy mắt bao trùm toàn trường!
Ngọn lửa đó đen kịch hệt như mực, thâm thúy hệt như vực sâu hệt như có thể nuốt chửng mọi ánh hào quang.
Nó vừa mới xuất hiện một cái nháy mắt toàn bộ luyện dược sư có mặt tại trường thảy đều cảm nhận được ngọn lửa bên bên trong cơ thể mình dù là thú hỏa hay là ngọn lửa do đấu khí ngưng tụ thảy đều đang run rẩy!
Dị hỏa hiện, vạn hỏa thần phục!
Sắc mặt của Tiêu Viêm nháy mắt đại biến.
Hắn có thể cảm tri một cách vô cùng rõ nét việc cái đóa Phong Nộ Long Viêm bên bên trong cơ thể mình lúc này đang run rẩy kịch liệt hệt như gặp phải thiên địch vậy!
“Lão sư!
Cái này.
Cái này là loại ngọn lửa gì thế?
Giọng nói của Dược Lão cũng trở nên vô cùng ngưng trọng.
“Ngọn lửa màu đen.
Chưa từng thấy qua bao giờ.
Nhưng từ cái khí thế này mà xem thì tuyệt đối không thua kém gì những sự tồn tại ở top mười của bảng xếp hạng Dị Hỏa đâu!
Bát Hoang Phá Diệt Diễm sao?
Không đúng, luồng hơi thở không đúng.
Chẳng lẽ là Dị Hỏa hoàn toàn mới sao?
Lão dừng một chút trong lời nói mang theo vài phần kinh thán.
“Cái tên tiểu tử này rốt cuộc là thần thánh phương nào chứ?
Lão tơ hào không có nghĩ tới ngay vào lần đầu tiên việc này chính là Dị Hỏa do dung hợp mà ra, dù sao theo lão thấy thì ngoài Phệ Quyết ra không có cái loại công pháp nào khác có khả năng làm được việc đồng thời hấp thụ nhiều loại Dị Hỏa bấy giờ đem chúng nó dung hợp lại với nhau cả.
Trên cao đài Liễu Bạch sắc mặt thản nhiên hệt như cái đóa Dị Hỏa đủ để làm cho vô số luyện dược sư phải điên cuồng kia chẳng qua chỉ là vật phẩm tầm thường thôi.
Hắn giơ tay từng gốc dược tài từ bên bên trong nạp giới bay ra lơ lửng xung quanh người.
Hắn giơ tay hư dẫn hàng chục gốc dược tài lơ lửng xung quanh đó liền hệt như bị bàn tay vô hình dẫn dắt từng gốc từng gốc một rơi vào bên bên trong Vạn Thú Đỉnh.
Ngọn lửa Minh Ngục Hắc Hoàng Hỏa màu đen trào dâng bên bên trong đỉnh đem đống dược tài đó thảy đều bao bọc lấy.
Hành vân lưu thủy.
Toàn bộ luyện dược sư có mặt tại trường bao gồm cả Pháp Mã ở bên bên trong đó lúc này thảy đều trợn tròn đôi mắt không dám chớp mắt lấy một cái đăm đăm nhìn vào mỗi một cái động tác của Liễu Bạch.
Đó là một loại thủ pháp luyện đan mà bọn họ chưa từng thấy qua bao giờ, chuẩn xác, ưu nhã, thong dong hệt như không phải đang luyện đan mà là đang tiến hành một cuộc biểu diễn nghệ thuật vậy.
Thời cơ quẳng vào của mỗi một gốc dược tài, sự thay đổi nhỏ bé của nhiệt độ ngọn lửa, mỗi một cái khoảnh khắc dung hợp dược dịch thảy đều bị Liễu Bạch chưởng khống tới mức vừa vặn chuẩn xác.
“Thật.
Thật lợi hại quá.
Một vị luyện dược sư trẻ tuổi lẩm bẩm tự nhủ trong mắt đầy vẻ sùng kính.
Pháp Mã thì lại càng là kích động tới mức toàn thân thảy đều đang run rẩy, bên bên trong đôi mắt già nua đục ngầu đó nhấp nháy ánh hào quang cuồng nhiệt.
Lão có thể nhìn ra được Liễu Bạch mỗi một bước đi thảy đều hàm chứa sự hiểu biết sâu sắc về dược lý của hắn, sự chưởng khống tuyệt đối đối với ngọn lửa.
Đây mới chính là phong thái của tông sư thực thụ.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Một canh giờ.
Hai canh giờ.
Ba canh giờ.
Mặt trời từ phía Đông vọt lên tới chính giữa rồi lại từ chính giữa chậm rãi ngả về phía Tây.
Liễu Bạch thủy chung tơ hào không có nhúc nhích chỉ có đôi mắt đó là đang chăm chú nhìn vào cái sự thay đổi bên bên trong đỉnh.
Trên trán của hắn không thấy lấy một giọt mồ hôi, hơi thở bình ổn như thường hệt như cái cuộc luyện đan cường độ cao này đối với hắn mà nói chẳng qua chỉ là bữa cơm thường ngày thôi.
Cuối cùng khi canh giờ thứ năm sắp sửa kết thúc thì hành động trên tay của Liễu Bạch cũng dừng lại.
Hắn ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Tất thảy mọi người thảy đều xuôi theo ánh mắt của hắn nhìn qua chỉ thấy phiến bầu trời vốn dĩ đang trong xanh lúc này bỗng dưng tối sầm hẳn xuống.
Từng lớp từng lớp mây đen từ tứ phương tám hướng hội tụ đổ về nồng đậm hệt như mực cuộn trào không ngớt nháy mắt bao trùm lấy toàn bộ bầu trời phía trên quảng trường.
Bên bên trong đám mây đen thấp thoáng có lôi đình cuộn trào phát ra thanh âm ầm ầm trầm đục.
“Đây là.
Có người trợn to đôi mắt khuôn mặt đầy vẻ không thể tin nổi.
“Đan Lôi!
Là Đan Lôi!
“Đan dược thất phẩm!
Liễu Bạch đại sư luyện chế ra đan dược thất phẩm rồi!
“Trời ạ!
Ta cư nhiên lại được tận mắt chứng kiến thấy Đan Lôi rồi!
Tiếng kinh hô vang lên không ngớt toàn bộ quảng trường triệt đề sôi sục.
Vô số người đứng phắt dậy kích động ngửa mặt nhìn lên đám lôi vân cuộn trào trên bầu trời kia.
Đối với những người chưa từng thấy qua đan dược cao giai mà nói thì cảnh tượng này đơn giản chính là thần tích.
Tại vị trí khách quý Gia Hình Thiên cũng đứng phắt dậy ánh mắt ngưng trọng nhìn lên trời.
“Đan Lôi.
Lại là đan dược thất phẩm.
Lão khẽ giọng lẩm bẩm trong mắt đầy vẻ kinh thán.
Pháp Mã thì lại càng là kích động tới mức già lệ tung hoành run rẩy giọng nói nói.
“Thất phẩm.
Đúng thực là thất phẩm rồi.
Yêu Nguyệt kéo lấy tay áo của Yêu Dạ hưng phấn nhún nhảy.
“Tỷ tỷ tỷ nhìn kìa!
Tiểu Bạch thật lợi hại quá!
Yêu Dạ khóe môi khẽ nhếch không có nói gì nhưng đôi mắt đó thì vẫn cứ thủy chung rơi trên đạo thân ảnh áo xanh trên cao đài đó.
Trong đám người Tiêu Viêm đăm đăm nhìn vào đám lôi vân trên bầu trời kia trong mắt đầy vẻ chấn động.
Giọng nói của lão sư vang lên bên bên trong lòng hắn.
“Đan dược thất phẩm.
Vả lại nhìn khí thế của cái đám Đan Lôi này tuyệt đối không phải là mới vào thất phẩm đâu.
Cái tên tiểu tử này ít nhất cũng phải là luyện dược sư thất phẩm cao cấp.
Thất phẩm cao cấp, cái cấp độ đó là cái khái niệm gì chứ?
Hắn ngẩng đầu nhìn vào đám lôi vân cuộn trào trên bầu trời đó sắc mặt thản nhiên.
Hắn giơ tay một đạo thân ảnh màu vàng kim nháy mắt hiện ra ở bên cạnh.
Thiên Yêu Khôi.
Cái bộ khôi lỗi toàn thân màu vàng kim đó lặng lẽ đứng sừng sững, đôi mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời.
Liễu Bạch nhàn nhạt nói.
“Từ hôm nay trở đi ngươi liền tên là Băng Hà Tử đi.
Hắn dừng một chút phẩy tay chỉ một cái.
“Băng Hà Tử, lên.
Lời vừa dứt thân hình khôi lỗi màu vàng kim lóe lên một cái nháy mắt đã biến mất tại chỗ.
Khắc tiếp theo nó đã phóng vọt lên trời hướng về phía đạo lôi đình màu bạc từ trên trời giáng xuống kia mà đón lấy!
Tiếng nổ vang chấn thiên động địa nổ tung ra!
Cái đạo Đan Lôi màu bạc đủ để chém cho Đấu Vương tầm thường thảy đều thành tro bụi kia đã nổ chuẩn xác trên thân hình của Thiên Yêu Khôi!
Tuy nhiên Thiên Yêu Khôi tơ hào không có nhúc nhích.
Nó giơ tay một quyền oanh ra!
“Oanh!
Một quyền oanh ra đạo lôi đình màu bạc sau đó nháy mắt vỡ vụn ra hóa thành vô số tia điện nhỏ bé bắn ra tứ phía!
Nhưng cái này vẫn chưa tính là xong.
Thiên Yêu Khôi lại một lần nữa giơ tay lại là một quyền oanh lên trời!
Cái quyền này đâm thẳng hướng về phía mảng lôi vân cuộn trào đó mà oanh tới!
“Oanh long long ——!
Quyền kình cuồng bạo oanh nhiên bộc phát cư nhiên đem cả mảng lôi vân oanh tới mức tan tành thành năm xẻ bảy!
Ánh mặt trời từ bên bên trong tầng mây tan vỡ đó hắt xuống bên dưới lại một lần nữa chiếu sáng toàn bộ quảng trường!
Toàn trường yên tĩnh hệt như chết lặng.
Vô số người há hốc mồm ra ngây dại nhìn lên trời nhìn vào đạo thân ảnh màu vàng kim đó.
Đó là cái thứ gì thế?
Một kích oanh vỡ Đan Lôi sao?
Một kích oanh tan cả mảng lôi vân sao?
“Cái đó.
Cái đó rốt cuộc là thứ gì thế?
Có người cuối cùng cũng thu hồi được tâm trí giọng nói thảy đều đang phát run.
“Khôi lỗi!
Là khôi lỗi!
Đây là khôi lỗi cấp bậc gì thế?
Một kích oanh nát lôi vân sao?
“Cái thực lực này.
ít nhất cũng phải là Đấu Tông chứ?
Không, Đấu Tông cũng không có khả năng thoải mái hệt như thế này được đâu!
Tại vị trí khách quý đồng tử của Gia Hình Thiên mạnh mẽ co rụt lại.
Lão đăm đăm nhìn vào đạo thân ảnh màu vàng kim đó trong đầu hiện lên cái bộ khôi lỗi màu bạc mà Liễu Bạch để lại cho lão.
Khôi lỗi màu bạc thảy đều đã là cấp bậc Đấu Tông ngũ tinh rồi bấy giờ cái người vàng này thì.
Lão không dám nghĩ tiếp thêm nữa rồi.
“Cái tên tiểu tử này.
Lão lẩm bẩm nói trong mắt đầy vẻ phức tạp.
Trên cao đài Liễu Bạch sắc mặt thản nhiên phẩy tay đem Thiên Yêu Khôi thu vào bên bên trong nạp giới.
Sau đó hắn giơ tay vẫy một cái từ bên bên trong Vạn Thú Đỉnh một viên đan dược to bằng long nhãn chậm rãi bay ra ngoài rơi vào bên bên trong lòng bàn tay hắn.
Đó là một viên đan dược toàn thân xanh biếc tỏa ra một mùi hương thanh khiết nhàn nhạt, bề mặt thấp thoáng có lưu quang nhấp nháy.
Thất phẩm Thuận Khí Đan.
Thành công rồi.
Toàn trường lại một lần nữa sôi sục.
“Liễu Bạch đại sư!
Liễu Bạch đại sư!
Tiếng hoan hô chấn động cả bầu trời vô số người kích động vung vẩy cánh tay, ánh mắt nhìn về phía Liễu Bạch đầy vẻ sùng kính và cuồng nhiệt.
Liễu Bạch sắc mặt thản nhiên sải bước đi xuống cao đài.
Mọi người nhao nhao quây lên phía trước chắp tay cung hạ.
“Chúc mừng Liễu Bạch đại sư!
Lại luyện chế ra một viên đan dược thất phẩm nữa rồi!
“Liễu Bạch đại sư thần hồ kỳ kỹ, chúng ta đúng thực là mở mang nhãn giới rồi!
“Chúc mừng chúc mừng!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập