Trong đêm đó, hoàng cung Gia Mã.
Một vầng minh nguyệt treo cao trên chân trời, tỏa xuống những luồng thanh huy hệt như nước chảy, đem toàn bộ hoàng cung bao trùm bên bên trong một mảng tĩnh mịch.
Gió đêm thổi qua mang theo mùi hương thanh khiết nhàn nhạt của hoa cỏ trong đình viện, thỉnh thoảng lại có vài tiếng trùng kêu càng thêm vài phần u tĩnh.
Một đạo thân ảnh mặc hắc bào lặng lẽ xuất hiện ở bên ngoài vòng ngoài của hoàng cung, chính là Tiêu Viêm.
Hắn ngẩng đầu nhìn vào tòa cung điện nguy nga tráng lệ trước mặt nén xuống sự thình thịch bên bên trong lòng.
Cái lời mời của vị Liễu Bạch đại sư vào ban ngày kia hắn thảy đều đã suy nghĩ suốt cả một cái buổi chiều sau cùng vẫn hệt như cũ là quyết định tới phó ước.
“Lão sư, ngài chắc chắn là không có vấn đề gì chứ?
Tiêu Viêm nhẹ giọng hỏi lại bên bên trong lòng.
Giọng nói của Dược Lão nhanh chóng vang lên.
“Yên tâm đi, lão phu sống bao nhiêu năm như vậy cái nhãn quang nhìn người tính ra vẫn là có.
Vị Liễu Bạch kia tuy rằng thâm bất khả trắc nhưng ánh mắt trong trẻo làm việc lỗi lạc tơ hào không giống như hạng người lòng mang ý đồ xấu.
Hơn nữa.
Lão dừng một chút trong lời nói mang theo vài phần tự giễu.
“Với thực lực của vị bạch y nữ tử ở bên cạnh hắn kia nếu như thực sự muốn bất lợi đối với ngươi thì thảy đều căn bản không cần phải phiền phức hệt như thế này đâu, đi thôi vào xem xem sao.
Tiêu Viêm gật gật đầu sải bước đi về phía bên bên trong hoàng cung.
Vừa mới đi tới cổng cung thì liền có một vị thị tùng đón tiếp lên phía trước cung kính nói.
“Có phải là Nham Kiêu công tử không ạ?
Tiêu Viêm gật đầu.
“Chính là ta.
Thị tùng vội vàng nói.
“Liễu Bạch đại sư thảy đều đã phân phó rồi, mời công tử đi theo ta.
Tiêu Viêm đi theo sau thị tùng băng qua tầng tầng lớp lớp cung môn sau cùng đi tới một đám viện lạc u tĩnh ở sâu bên bên trong hoàng cung.
Khu vực này rõ ràng là khác biệt hoàn toàn so với những nơi khác, xung quanh phủ đầy những cái cấm chế thấp thoáng thảy đều có thể cảm thụ được vài đạo hơi thở cường hãn đang âm thầm thủ hộ ở trong bóng tối.
Thị tùng dừng lại ở bên ngoài viện môn cung kính nói.
“Mời công tử vào, Liễu Bạch đại sư thảy đều đang ở bên bên trong.
Tiêu Viêm đẩy cửa bước vào.
Viện lạc tơ hào không to lớn nhưng lại được bố trí cực kỳ thanh nhã.
Đá xanh lát nền, vài gốc thúy trúc điểm xuyết ở giữa đó, một con suối nhỏ róc rách chảy qua bên cạnh bờ suối có đặt một cái bàn đá và vài cái ghế đá.
Lúc này ở bên cạnh bàn đá thảy đều đã có một người đang ngồi.
Liễu Bạch một bộ thanh sam đang bưng chén trà nhấp một ngụm nhỏ, thần thái thong dong.
Tiểu Y Tiên lặng lẽ ngồi ở bên cạnh hắn, bạch y hệt như tuyết thanh lệ thoát tục.
Thanh Lân thì lại đứng ở cách đó không xa đôi mâu tử bích lục đầy vẻ hiếu kỳ mà quan sát Tiêu Viêm.
Nhìn thấy Tiêu Viêm đi vào Liễu Bạch đặt chén trà xuống đứng dậy mỉm cười đón nhận lấy.
“Tiêu Viêm huynh đệ tới rồi, mau mời vào.
Tiêu Viêm hơi giật mình một cái ngay sau đó thảy đều đã thông suốt.
Đối phương nếu đã có thể nhìn ra sự tồn tại của Dược Lão thì việc nhận ra thân phận thực sự của hắn cũng tơ hào không có gì lạ cả.
Hắn chắp tay hành lễ.
“Liễu Bạch đại sư, quấy rầy rồi.
Liễu Bạch phẩy phẩy tay cười nói.
“Cần gì phải đa lễ như vậy, ngồi đi.
Hai người ngồi đối diện nhau ở bên cạnh bàn đá.
Tiểu Y Tiên thủy chung vẫn cứ ngồi yên lặng ở bên cạnh Liễu Bạch tầm mắt nhàn nhạt quét qua Tiêu Viêm một cái rồi lại thu hồi về.
Thanh Lân thì lại bưng tới hai chén trà nóng sau đó lui ra một bên tiếp tục hiếu kỳ quan sát Tiêu Viêm.
Nàng đúng thực chính là nhìn tơ hào không ra cái tên thiếu niên này có cái gì đặc biệt mà cư nhiên lại có thể làm cho thiếu gia đích thân mời tới như vậy.
Thôi bỏ đi dù sao thì thiếu gia làm việc thảy đều luôn có cái đạo lý của hắn mà.
Liễu Bạch bưng chén trà lên nhấp một ngụm nhỏ cười nói.
“Tiêu Viêm huynh đệ, hôm nay ở đại hội tính ra đúng thực là làm cho người ta phải mở mang nhãn giới rồi.
Tam Văn Thanh Linh Đan có thể luyện chế thành công dưới cái loại tình huống đó cái tâm tính và thủ đoạn này phóng mắt ra nhìn toàn bộ đế quốc tính ra cũng là độc nhất vô nhị rồi.
Tiêu Viêm khiêm tốn nói.
“Liễu Bạch đại sư quá khen rồi vãn bối chẳng qua chỉ là may mắn mà thôi, so với viên đan dược thất phẩm ban ngày đó của đại sư thì thực sự thảy đều là không đáng nhắc tới.
Liễu Bạch lắc lắc đầu.
“Lời thảy đều không thể nói như vậy được.
Lúc ta luyện đan tơ hào không có một ai can nhiễu môi trường ổn định, còn lúc ngươi luyện đan thì lại chính là giữa lằn ranh sinh tử.
So sánh hai bên thì độ khó của ngươi thảy đều là to lớn hơn rất nhiều.
Tiêu Viêm mỉm cười một cái không có tiếp lời.
Hai người hàn huyên vài câu từ luyện dược thuật cho tới kiến văn trên đại lục, từ Gia Mã Đế Quốc cho tới cục diện Trung Châu.
Liễu Bạch lời lẽ tùy hòa tơ hào không có chút nào là lên mặt làm cho Tiêu Viêm dần dần buông xuống sự giới bị bên bên trong lòng.
Tiểu Y Tiên thủy chung lặng lẽ ngồi ở một bên thi thoảng lại châm thêm trà cho Liễu Bạch ánh mắt thảy đều luôn dịu dàng.
Thanh Lân thì lại lắng nghe tới mức say sưa thỉnh thoảng lại xen vào một hai câu trêu chọc làm cho Tiêu Viêm dở khóc dở cười.
Trò chuyện chừng độ nửa canh giờ Liễu Bạch sau cùng thảy đều đã đặt chén trà xuống ánh mắt nhìn thẳng vào Tiêu Viêm.
“Tiêu Viêm huynh đệ, liệu có thể mời Dược lão tiền bối ra ngoài gặp mặt một chút được không?
Tiêu Viêm im lặng một hồi.
Khắc tiếp sau chiếc nhẫn màu đen trên ngón tay của hắn khẽ nhấp nháy một đạo thân ảnh già nua hư ảo lững lờ bay ra ngoài lơ lửng giữa không trung.
Đó là một vị lão giả tóc trắng râu bạc thân hình hư ảo nhưng đôi mắt đó thì lại cực kỳ có thần lúc này đang quan sát Liễu Bạch.
Dược Trần.
Liễu Bạch đứng dậy trịnh trọng chắp tay hành lễ.
“Dược lão tiền bối, Liễu Bạch xin chào.
Dược Lão phẩy phẩy tay cười nói.
“Tiểu hữu cần gì phải đa lễ.
Sức mạnh linh hồn của ngươi thảy đều đạt tới Linh Cảnh luyện dược thuật thảy đều đạt tới mức bát phẩm rồi luận về thân phận địa vị tính ra cũng tơ hào không có kém cạnh so với lão hủ đâu.
Chúng ta cứ lấy thân phận ngang hàng mà nói chuyện thôi.
Liễu Bạch mỉm cười một cái nhưng vẫn cứ thủy chung giữ vững sự cung kính.
“Tiền bối chính là tiền bối trong giới luyện dược sư, từng là vị luyện dược sư đứng thứ nhất trên đại lục vãn bối chẳng qua chỉ là hạng người vừa mới bước vào bát phẩm làm sao có thể tơ hào không có cung kính cho được chứ?
Dược Lão nghe vậy trong mắt lóe lên một vệt phức tạp.
Ngày xưa đó lão đúng thực chính là vị luyện dược sư đứng thứ nhất trên đại lục phong quang vô hạn.
Nhưng hiện giờ thì lại chỉ còn lại một luồng tàn hồn này ký cư bên bên trong một chiếc nhẫn.
Lão khẽ thở dài một tiếng nói.
“Tiểu hữu tính ra thảy đều là biết cách nói chuyện đấy.
Nói đi ngươi tìm lão hủ rốt cuộc là vì chuyện gì vậy?
Liễu Bạch cũng tơ hào không có vòng vo trực tiếp nói.
“Vãn bối đích thực là có một thứ muốn có được từ chỗ của tiền bối ở đây.
Dược Lão lông mày hơi nhướn lên.
“Thứ gì thế?
Liễu Bạch nhấn mạnh từng chữ một.
“Bí pháp luyện chế thân xác.
Đồng tử của Dược Lão mạnh mẽ co rụt lại sức mạnh linh hồn hư ảo xung quanh người thảy đều tơ hào không kìm được mà dao động một cái.
Lão tử tử đăm đăm nhìn vào Liễu Bạch trầm giọng nói.
“Làm sao ngươi biết được lão hủ có cái loại bí pháp này?
Liễu Bạch mỉm cười một cái thần sắc thản nhiên.
“Vãn bối tự nhiên là có cái nguồn tin tức riêng của vãn bối.
Tiền bối chỉ cần nói cho ta biết liệu có thể trao đổi hay không thôi?
Dược Lão im lặng một hồi sau mới chậm rãi nói.
“Cái tên tiểu tử nhà ngươi có thể lấy ra thứ gì để trao đổi chứ?
Liễu Bạch bưng chén trà lên khẽ nhấp một ngụm nhỏ bấy giờ mới ngước mắt lên nhìn về phía Dược Lão.
“Ta dùng tin tức về Hàn Phong đồ đệ của ngài để trao đổi với ngài.
Thiết nghĩ cái chuyện này ngài chắc là thảy đều sẽ không muốn tơ hào không biết đâu nhỉ?
Lời vừa dứt khí thế xung quanh Dược Lão mạnh mẽ đình trệ lại một cái ngay sau đó bùng nổ ra những luồng dao động kịch liệt!
Bên bên trong đôi mâu tử hư ảo đó đột nhiên trào dâng ngọn lửa giận ngút trời và sát ý nồng đậm!
“Hàn Phong sao?
Cái tên nghịch đồ đó!
Giọng nói của lão thảy đều đang run rẩy đó chính là sự căm hận thảy đều đã bị dồn nén trong suốt bao nhiêu năm qua.
“Hắn đang ở đâu?
Tiêu Viêm cũng thảy đều rúng động đứng sững tại chỗ theo bản năng nhìn về phía Liễu Bạch.
Hàn Phong là ai thế?
Đồ đệ trước kia của lão sư sao?
Tại sao trước đây tơ hào không thấy Dược Lão nhắc qua với hắn vậy?
Liễu Bạch nhưng thì lại tơ hào không có trực tiếp trả lời chỉ là nhàn nhạt nhìn vào Dược Lão.
“Tiền bối, liệu có thể trao đổi không?
Dược Lão hít sâu một hơi nén xuống sự kích động bên bên trong lòng.
Lão tử tử đăm đăm nhìn vào Liễu Bạch hồi lâu sau bấy giờ mới chậm rãi gật gật đầu.
“Được.
Lão hủ đồng ý với ngươi.
Lão dừng một chút trong giọng nói mang theo vài phần khàn đặc.
“Nói đi cái tên nghịch đồ đó hiện giờ đang ở nơi nào?
Liễu Bạch mỉm cười một cái nhẹ giọng nói.
“Hàn Phong thảy đều đã chết rồi.
Dược Lão ngẩn ra một cái.
“Chết rồi sao?
Liễu Bạch gật đầu.
“Chết ở trên tay của ta.
Cái đóa Hải Tâm Diễm của hắn hiện giờ cũng thảy đều đang ở bên bên trong cơ thể của ta.
Hắn giơ tay một luồng ngọn lửa màu xanh lam đậm nhảy vọt ra từ đầu ngón tay chính là Hải Tâm Diễm.
Dược Lão ngây dại nhìn vào cái đóa ngọn lửa đó hồi lâu không nói nên lời.
Một hồi sau lão bỗng nhiên mỉm cười.
Bên bên trong nụ cười đó mang theo vài phần thảy đều đã thông suốt, vài phần khoái ý lại còn có vài phần phức tạp khó có thể diễn tả thành lời.
“Chết rồi sao.
Chết thảy đều là tốt nha.
Lão lầm bẩm tự nhủ.
“Cái tên nghịch đồ này sau cùng vẫn cứ là đã chết rồi.
Tiêu Viêm ở một bên nghe tới mức kinh hồn bạt vía.
Hàn Phong đã chết rồi sao?
Chết ở trên tay của Liễu Bạch sao?
Ngay cả Hải Tâm Diễm cũng thảy đều bị hắn hấp thụ rồi sao?
Vị Liễu Bạch đại sư này rốt cuộc là còn có bao nhiêu cái bí mật nữa đây?
Dược Lão bình phục lại tâm tình nhìn về phía Liễu Bạch.
“Tiểu hữu, đa tạ ngươi đã nói cho lão hủ cái tin tức này.
Cái bí pháp luyện chế thân xác đó lão hủ hiện giờ liền cấp cho ngươi.
Lão giơ tay từ bên bên trong ngực lấy ra một cuộn sách cổ phác đưa tới trước mặt Liễu Bạch.
Cuộn sách đó toàn thân hiện ra màu vàng nhạt phần rìa thảy đều đã có chút mài mòn hiển nhiên là năm tháng thảy đều đã lâu rồi nhưng thấp thoáng tỏa ra một luồng hơi thở huyền ảo.
Liễu Bạch tiếp nhận lấy cuộn sách sức mạnh linh hồn quét qua một cái trong mắt lóe lên một vệt hài lòng.
Bên bên trong cuộn sách này ghi chép cái bí pháp luyện chế cực kỳ tường tận từ việc lựa chọn dược tài cho tới quá trình luyện chế mỗi một bước đi thảy đều có thuyết minh rõ nét đúng thực chính là bí pháp luyện chế thân xác hàng thật giá thật.
Hắn đem cuộn sách thu vào bên bên trong nạp giới cười nói.
“Đa tạ Dược lão tiền bối rồi.
Dược Lão phẩy phẩy tay đang định nói gì đó thì lại thấy Liễu Bạch lại ngẩng đầu lên trong mắt mang theo vài phần nụ cười đầy ẩn ý thâm sâu.
“Đúng rồi Dược lão tiền bối vãn bối vẫn còn có một thứ muốn trao đổi với ngài tơ hào không biết ngài liệu có cái sự hứng thú hay không?
Liễu Bạch tơ hào không có trực tiếp trả lời mà là từ bên bên trong nạp giới lấy ra một cái bình ngọc màu xanh.
Bình ngọc đó toàn thân trong suốt ở miệng bình được phong ấn bởi một lớp ngọn lửa màu đen thấp thoáng thảy đều có thể cảm thụ được bên bên trong đó có thứ gì đó đang giãy giụa.
Hắn giơ tay tùy ý triệt đi lớp ngọn lửa ở miệng bình.
Khắc tiếp theo một đạo linh hồn thể hư ảo từ bên bên trong bình điên cuồng lao ra ngoài bên bên trong miệng phát ra những tiếng hét chói tai thê lương.
“Liễu Bạch!
Ngươi buông ta ra!
Ngươi thảy đều sẽ hối hận đấy!
Ta chính là Hàn Phong ngươi dám đối với ta hệt như thế này ——”
Tuy nhiên lời của hắn vẫn còn chưa dứt thì thảy đều đã bị Liễu Bạch giơ tay một phát tóm lấy tử tử khống chế ở giữa không trung.
Linh hồn của Hàn Phong giãy giụa kịch liệt trên khuôn mặt hư ảo đó tháp đầy sự kinh khủng và phẫn nộ.
Nhưng ngay vào cái lúc hắn đang giãy giụa thì tầm mắt vô tình quét qua một bên cả người nháy mắt thảy đều đã đứng sững tại chỗ.
Ở bên đó một đạo thân ảnh già nua hư ảo thảy đều đang lơ lửng giữa không trung đôi mâu tử vốn dĩ thảy đều đã từng hiền từ kia lúc này đang tử tử đăm đăm nhìn vào hắn trong mắt trào dâng sự giận dữ ngút trời và sát ý nồng đậm.
“Lão.
Lão sư?
Giọng nói của Hàn Phong thảy đều đang run rẩy trên khuôn mặt đó nháy mắt dâng lên sự kinh khủng vô tận.
Hắn theo bản năng muốn chui vào bên bên trong bình ngọc nhưng lại bị sức mạnh của Liễu Bạch tử tử giam cầm tại chỗ đứng tơ hào không thể nhúc nhích.
“Không.
Không!
Lão sư ngài nghe ta giải thích đã!
Chuyện năm đó chính là cái sự hiểu lầm!
Là hiểu lầm mà thôi!
Hắn điên cuồng gào thét giọng nói đầy vẻ sợ hãi.
Dược Lão tơ hào không có nhúc nhích.
Lão cứ hệt như vậy mà lơ lửng giữa không trung thân hình hư ảo khẽ run rẩy đôi mắt đó tử tử đăm đăm nhìn vào Hàn Phong hệt như muốn nhìn thấu cái tên nghịch đồ này vậy.
Hồi lâu sau lão bỗng nhiên mỉm cười.
Bên bên trong nụ cười đó mang theo cái sự bi lương vô tận, phẫn nộ vô tận lại còn có thất vọng vô tận.
“Hàn Phong.
Đồ nhi tốt của ta.
Giọng nói của lão khàn đặc nhấn mạnh từng chữ một.
“Ngươi cũng thảy đều có ngày hôm nay sao.
Hàn Phong toàn thân run rẩy trên khuôn mặt đó đầy vẻ sợ hãi.
Hắn há miệng muốn nói gì đó nhưng lại phát hiện cái họng của chính mình dường như thảy đều đã bị thứ gì đó chặn đứng lại một chữ thảy đều cũng tơ hào không có nặn ra được.
Dược Lão giơ bàn tay lên sức mạnh linh hồn hư ảo dâng trào định đem Hàn Phong diệt sát ngay tại chỗ.
“Dược lão tiền bối xin khoan đã.
Giọng nói của Liễu Bạch vang lên rất đúng lúc.
Bàn tay của Dược Lão khựng lại giữa không trung lão xoay đầu lại nhìn về phía Liễu Bạch trong mắt đầy vẻ phẫn nộ thảy đều đã bị dồn nén.
“Tiểu hữu, ngươi đây là cái ý gì thế?
“Vãn bối to gan muốn cùng tiền bối làm một cuộc giao dịch.
Dược Lão hít sâu một hơi nén xuống sát ý bên bên trong lòng trầm giọng nói.
“Giao dịch gì thế?
Liễu Bạch chỉ chỉ vào Hàn Phong đang bị giam cầm giữa không trung nhẹ giọng nói.
“Vãn bối dùng cái vật này để trao đổi với tiền bối một số thứ.
Dược Lão lông mày nhíu chặt.
“Ngươi muốn cái gì thế?
Liễu Bạch giơ cao một ngón tay.
“Đan phương bát phẩm, mười tấm.
Khóe miệng của Dược Lão giật giật một cái.
“Mười tấm đan phương bát phẩm sao?
Cái tên tiểu tử ngươi đang ăn cướp đấy à?
Liễu Bạch mỉm cười không có vội vàng lại giơ cao thêm hai ngón tay nữa.
“Còn có đan phương cửu phẩm, ba tấm.
Dược Lão suýt chút nữa thì tức tới phát nghẹn.
“Đan phương cửu phẩm ba tấm sao?
Ngươi thảy đều có biết đan phương cửu phẩm trân quý tới mức nào không hả?
Toàn bộ đại lục thảy đều cũng chẳng có được mấy tấm đâu!
Liễu Bạch xòe bàn tay ra vẻ mặt vô tội.
“Nhưng cái này tơ hào không phải là cảm thấy Hàn Phong đối với ngài rất quan trọng sao?
Ngài nghĩ mà xem năm đó hắn phản bội ngài hại ngài chỉ còn lại một luồng tàn hồn cái mối thù hận này dùng vài tấm đan phương để đổi lấy tính ra thảy đều tơ hào không có quá đáng đâu nhỉ?
Dược Lão tức tới mức chòm râu thảy đều vểnh ngược cả lên.
“Tơ hào không có quá đáng sao?
Cái tên tiểu tử ngươi rõ ràng chính là đang đục nước béo cò!
Liễu Bạch cũng tơ hào không có vội vàng chỉ là cười híp mắt mà nhìn lão.
Dược Lão hít sâu một hơi lại hít sâu thêm một hơi nữa sau cùng vẫn cứ là nén xuống được cơn giận.
Lão tử tử đăm đăm nhìn vào Hàn Phong đang run rẩy lẩy bẩy giữa không trung trong mắt lóe lên một vệt cảm xúc phức tạp.
Hồi lâu lão nghiến răng nghiến lợi nói.
“Bát phẩm bảy tấm, cửu phẩm một tấm!
Tơ hào không thể nhiều thêm được nữa đâu!
Đôi mắt của Liễu Bạch sáng rực lên cười nói.
“Thành giao!
Dược Lão lườm hắn một cái.
“Cái tên tiểu tử ngươi thảy đều là đứng ở nơi này chờ ta đấy à!
Liễu Bạch cười ha hả một tiếng cũng tơ hào không có phản bác.
Dược Lão hừ một tiếng giơ tay từ bên bên trong ngực lấy ra một xấp cuộn sách tùy tay quẳng cho Liễu Bạch.
“Cầm lấy đi!
Mau nhanh lên đem Hàn Phong đưa cho ta!
Hắn đem cuộn sách thu vào bên bên trong nạp giới tùy tay đem Hàn Phong vẫn còn đang ai oán nhét vào bình ngọc quẳng cho Dược Lão.
“Tiền bối thu lấy cho kỹ.
Dược Lão tiếp nhận lấy bình ngọc cúi đầu nhìn vào đạo linh hồn đang run rẩy lẩy bẩy bên bên trong bình trong mắt trào dâng sự cảm xúc phức tạp.
Liễu Bạch cười nói.
“Tiền bối ngài cũng tơ hào không có lỗ đâu.
Đan phương cái loại thứ này chỉ cần ngài bằng lòng thì muốn phục chế bao nhiêu thì thảy đều phục chế được bấy nhiêu.
Dùng vài tấm phục chế phẩm đổi lấy cái tên nghịch đồ Hàn Phong này đối với ngài mà nói chính là trăm lợi mà không có một hại đâu.
Dược Lão trợn lòi mắt cũng lười thèm đếm xỉa tới hắn.
Lão cẩn thận thu cất bình ngọc lại hít sâu một hơi bình phục lại tâm tình.
Cái tên nghịch đồ này lão muốn mang về để tra hỏi cho kỹ.
Chân tướng năm đó lại còn cả những chuyện xảy ra trong bao nhiêu năm qua lão thảy đều muốn hỏi cho rõ ràng rành mạch.
Tiêu Viêm ở một bên nhìn tới mức ngây dại.
Bát phẩm bảy tấm, cửu phẩm một tấm.
Cứ như vậy mà thảy đều đã tới tay rồi sao?
Vị Liễu Bạch đại sư này đúng thực chính là.
Rất biết làm ăn nha.
Dược Lão thu cất bình ngọc xong nhìn về phía Liễu Bạch thần sắc phức tạp.
“Tiểu hữu chuyện ngày hôm nay lão hủ thảy đều đã ghi tạc ở bên bên trong lòng rồi.
Ngày sau nếu như có cơ hội nhất định thảy đều sẽ báo đáp.
“Tiền bối khách khí rồi.
Chúng ta chính là mỗi bên lấy thứ mình cần thôi tơ hào không có nói tới cái sự báo đáp gì đâu.
Dược Lão gật gật đầu tơ hào không có nói gì thêm nữa.
Lão xoay người thân ảnh hư ảo chậm rãi bay quay trở về bên bên trong chiếc nhẫn của Tiêu Viêm.
Tiêu Viêm đứng dậy hướng về phía Liễu Bạch chắp tay hành lễ.
“Liễu Bạch đại sư đa tạ đã khoản đãi.
Chuyện ngày hôm nay vãn bối khắc cốt ghi tâm.
Liễu Bạch mỉm cười vỗ vỗ vai hắn.
“Tu luyện cho tốt đi.
Ngày sau nếu như có thời gian rảnh rỗi thì thảy đều có thể thường xuyên tới ngồi chơi một chút.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập