Tô Thiên bình phục lại tâm tình, thử thăm dò hỏi:
“Không biết nhị vị tới đây có gì chỉ giáo?
Trong lòng ông phi tốc chuyển động.
Huyết Hỏa Điện giờ đây đã thống nhất Hắc Giác Vực, thực lực thâm bất khả trắc.
Vị Liễu Bạch điện chủ trước mắt này nghe nói nãi là một vị luyện dược sư cao giai.
Mà vị bạch y nử tử bên cạnh hắn lại càng là cường giả Đấu Tôn trong truyền thuyết.
Tồn tại dống như vậy sao lại đột nhiên giáng lâm Già Nam Học Viện?
Lần trước không phải đã lấy đi Vẫn Lạc Tâm Viêm của Già Nam Học Viện rồi sao?
Tuy nói đã bồi thường một đóa mới.
Liễu Bạch cũng không vòng vo, trực tiếp đạo:
“Lần này tới là muốn tìm đại trưởng lão đòi một người.
Tô Thiên khựng lại:
“Một người?
Ai?
Liễu Bạch thản nhiên nói:
“Tử Nghiên.
Con ngươi Tô Thiên mãnh liệt co rụt lại:
“Tử Nghiên?
“Tại sao phải mang Tử Nghiên đi?
Liễu Bạch nhìn ông chậm rãi nói:
“Đại trưởng lão không cần căng thẳng.
Ta mang Tử Nghiên đi tuyệt không có ác ý.
Ngược lại là vì giúp nàng tìm được người nhà của nàng.
Tô Thiên trầm mặc.
Cái nha đầu Tử Nghiên kia quả thực lai lịch thần bí.
Năm đó ông ở thâm xứ Ma Thú Sơn Mạch nhặt được nàng, lúc đó nàng là một tiểu cô nương không lớn nổi, đến nay cũng không biết rốt cuộc là chủng tộc gì.
Bản thể nàng là ma thú nhưng vì lỡ ăn nhầm Hóa Hình Thảo nên dẫn đến đến nay vẫn không cách nào lớn lên được.
Những năm này ông luôn coi Tử Nghiên như cháu ruột mà cưng chiều, nâng trên tay sợ rớt, ngậm trong miệng sợ tan.
Giờ đây đột nhiên có người muốn tới mang nàng đi, ông làm sao có thể yên tâm cho được?
Liễu Bạch dường như nhìn ra được sự cố lự của ông, từ trong nạp giới lấy ra một viên huy chương đưa tới trước mặt Tô Thiên.
Đó là một viên huy chương toàn thân hiện ra màu ám kim, trên huy chương có hỏa diễm lượn lờ, trong hỏa diễm có một phương tháp khổng lồ cắm thẳng vào trời xanh, trên thân tháp bảy viên ngôi sao màu tử kim rực rỡ lấp lánh sinh huy.
“Đây là huy chương thất phẩm luyện dược sư mà ta đã thi lấy tại Đan Tháp Trung Châu trước đó.
“Ta giờ đây định cư tại Thánh Đan Thành, ở Đan Tháp cũng coi như là có chút danh tiếng.
Đại trưởng lão nếu như không tin hoàn toàn có thể phái người đi Trung Châu nghe ngóng.
Tô Thiên tiếp qua huy chương kỹ lưỡng đoan tường.
Huy chương kia vào tay hơi trầm xuống, quả thực là chân phẩm do Đan Tháp chứng nhận.
Ông hít sâu một hơi nhìn về phía Liễu Bạch ánh mắt trở nên phức tạp:
“Liễu Bạch điện chủ, lão phu đấu đảm hỏi một câu, ngài tại sao phải mang Tử Nghiên đi?
Nàng rốt cuộc có chỗ nào đặc thù?
“Bản thể của Tử Nghiên là Thái Hư Cổ Long.
“Cái gì?
Tô Thiên cả người đều ngây ngẩn cả người, trong mắt tràn đầy chấn kinh khó có thể tin được.
Thái Hư Cổ Long?
Đó mới nãi là tồn tại đỉnh tiêm nhất trong giới ma thú, long tộc trong truyền thuyết!
Cái nha đầu Tử Nghiên kia dĩ nhiên là Thái Hư Cổ Long?
Liễu Bạch tiếp tục đạo:
“Thái Hư Cổ Long nhất tộc nằm ở Trung Châu.
Tử Nghiên hẳn là lúc ấu niên lỡ đi nhầm vào khe nứt không gian trôi dạt tới đây, bây giờ mang nàng quay về là để cho nàng nhận tổ quy tông.
Những lời này của Liễu Bạch đương nhiên là tùy miệng bịa ra, hắn cũng không thể nói ra chuyện của Chúc Khôn được mà.
Tóm lại là để Tô Thiên tin tưởng là được.
Hồi lâu sau ông mới thở dài một tiếng:
“Liễu Bạch điện chủ, lão phu.
có thể đáp ứng để ngài mang Tử Nghiên đi.
Nhưng có đi hay không còn phải xem ý nguyện của bản thân Tử Nghiên.
Tô Thiên biết một khi chủng tộc của Tử Nghiên lộ ra nàng liền không thể vĩnh viễn ở lại cái học viện Già Nam nhỏ bé này, Thái Hư Cổ Long nhất tộc cũng không thể nào luôn để một cái huyết mạch trong tộc ở lại bên ngoài, có Liễu Bạch bắc cầu dẫn lối đối với Tử Nghiên mà nói có lẽ mới là tốt nhất.
Liễu Bạch gật đầu:
“Đó là đương nhiên.
Tô Thiên xoay người rời khỏi các lâu.
Một lát sau một đạo thân ảnh kiều tiểu đi theo Tô Thiên bước vào trong.
Đó là một tiểu cô nương thoạt nhìn chỉ chừng mười tuổi, một mái tóc tím, một đôi mắt tím trong suốt lấp lánh, gương mặt nhỏ mang theo vài phần tò mò và cảnh giác.
Nàng mặc một thân y váy đơn giản, dưới chân đi một đôi ủng nhỏ, đi đường nhảy nhót tưng bừng thấu ra một luồng linh hoạt.
Chính là Tử Nghiên.
Nàng vừa bước vào cửa ánh mắt liền rơi trên người Liễu Bạch, từ trên xuống dưới đánh giá:
“Ngươi chính là cái người nói có thể giúp ta tìm được người nhà sao?
Thanh âm của nàng thanh thúy mang theo vài phần ngây thơ.
Liễu Bạch cười gật đầu:
“Chính xác.
Tử Nghiên nghiêng đầu nhìn hắn, trong mắt lướt qua một tia hoài nghi:
“Ta dựa vào cái gì tin tưởng ngươi?
Liễu Bạch cười cười ngồi xổm xuống ngang tầm mắt với nàng:
“Ta biết nguồn gốc huyết mạch của ngươi, cũng biết lai lịch chân chính của ngươi.
Chẳng qua là.
Tử Nghiên trừng mắt lườm hắn một cái:
“Mau nói mau nói, đừng có lề mề!
Liễu Bạch bật cười chậm rãi nói:
“Bản thể của ngươi là Thái Hư Cổ Long.
Tử Nghiên ngây người.
Tô Thiên tuy rằng đã biết nhưng lúc này nghe thấy lần nữa vẫn nhịn không được hít sâu một hơi.
Tử Nghiên ngây ra hồi lâu mới lẩm bẩm đạo:
“Thái Hư Cổ Long.
Đó là cái gì?
Liễu Bạch giải thích đạo:
“Thái Hư Cổ Long nãi là tồn tại đỉnh tiêm nhất giới ma thú, long tộc hoàng giả trong truyền thuyết, ngươi sở dĩ không lớn nổi là vì lúc nhỏ lỡ ăn nhầm Hóa Hình Thảo, tộc nhân của ngươi giờ đây đang ở Trung Châu.
Tử Nghiên trầm mặc một lát, trong đôi mắt tím kia cuộn trào những cung bậc cảm xúc phức tạp.
Hồi lâu sau nàng ngẩng đầu nhìn về phía Liễu Bạch:
“Được, ta đi theo ngươi.
Tử Nghiên quay đầu nhìn ông, gương mặt nhỏ lộ ra nụ cười:
“Lão đầu Tô, đừng lo lắng nha.
Cái gia hỏa này tuy rằng thoạt nhìn không đáng tin cậy nhưng hẳn không phải là người xấu, lại nói tiếp ta muốn tìm được người nhà của mình, muốn biết rốt cuộc ta là ai.
Tô Thiên há há mồm cuối cùng chỉ có thể thở dài một tiếng.
Tử Nghiên lại nhìn về phía Liễu Bạch, vươn bàn tay nhỏ ra dựng lên một ngón tay:
“Tuy nhiên cái khoản cơm nước trên đường đi này ngươi phải bao trọn cho ta đấy nhé!
Liễu Bạch cười lấy từ trong nạp giới ra một viên đan dược đưa cho nàng.
Đó là một viên đan dược lớn chừng nhãn nhục, toàn thân xích hồng phát tán ra dao động năng lượng nồng đậm, chính là lục phẩm đan dược —— Hỏa Liên Đan.
Tử Nghiên tiếp qua đan dược ghé sát mũi ngửi ngửi, đôi mắt tức khắc sáng rực lên:
“Năng lượng thật nồng đậm!
Nàng không nói hai lời trực tiếp đem đan dược nhét vào trong miệng, nhai nhai rồi nuốt xuống.
Một luồng sức mạnh ấm áp từ trong bụng dâng lên làm cho nàng thoải mái đến mức híp cả mắt lại.
Tô Thiên nhìn đến mức mí mắt nhảy dựng.
Lục phẩm đan dược cứ như vậy đem tới cho Tử Nghiên ăn?
Vị Liễu Bạch điện chủ này thực sự là.
hào hoành nha.
Liễu Bạch đứng dậy hướng về phía Tô Thiên chắp tay một cái:
“Đại trưởng lão, đa tạ thành toàn.
Ngày sau nếu có nhu cầu có thể tới Thánh Đan Thành Trung Châu tìm ta.
Tô Thiên gật gật đầu lại nhìn về phía Tử Nghiên, trong mắt tràn đầy từ ái:
“Nha đầu, hảo hảo chiếu cố bản thân.
Tử Nghiên dùng sức gật đầu, hốc mắt hơi hơi phát hồng:
“Lão đầu, ông cũng phải bảo trọng.
Liễu Bạch dắt tay Tử Nghiên mang theo Tiểu Y Tiên và Thanh Lân bước ra một bước biến mất tại nguyên địa.
Tô Thiên đứng tại nguyên địa nhìn đạo thân ảnh biến mất kia hồi lâu vô ngôn.
Thế nhưng ròng rã nửa ngày ông mới thở dài một tiếng lẩm bẩm đạo:
Cái nha đầu kia dĩ nhiên có lai đầu lớn như vậy.
“Hy vọng cái nha đầu này có thể ở Trung Châu sống tốt đi.
Không gian hơi hơi vặn vẹo, bốn đạo thân ảnh trống rỗng xuất hiện phía trên không trung Thánh Đan Thành.
Tử Nghiên trừng đại đôi mắt nhìn xuống tòa thành khổng lồ nguy nga bên dưới, cái miệng nhỏ há thành hình chữ O.
“Cái.
Đây chính là Trung Châu sao?
Tường thành cao tới mấy chục trượng, toàn thân do những tảng đá lớn màu xanh xám xây thành, dưới ánh mặt trời phiếm hào quang lạnh lẽo cứng nhắc.
Trong thành đường phố dọc ngang, các lâu san sát, dòng người qua lại dống như kiến cỏ dày đặc nồng nặc.
Xưa xa hơn là một tòa cự tháp cao chọc tầng mây nguy nhiên sừng sững, phát tán ra uy áp làm cho người ta run sợ.
“Cái thành thật lớn.
Tử Nghiên lẩm bẩm đạo, cả người đều nhìn đến ngây dại rồi.
Nàng ở Hắc Giác Vực bao nhiêu năm nay từng thấy qua không ít thành thị, nhưng những thành thị đó so với Thánh Đan Thành trước mắt quả thực chính là khoảng cách giữa thôn quê và kinh đô.
Liễu Bạch cười xoa xoa đầu nàng:
“Sau này ngươi liền ở chỗ này rồi.
Tử Nghiên hồi thần lại hốt nhiên nhớ tới cái gì, một tay nắm chặt ống tay áo Liễu Bạch:
“Đúng rồi, người nhà của ta đâu?
Ngươi không phải nói tới mang ta đi tìm người nhà sao?
Liễu Bạch nhìn nàng đôi mắt tràn đầy sự chờ mong kia mỉm cười nói:
“Ngươi hiện tại còn quá yếu.
Tử Nghiên khựng lại:
“Ý gì?
“Thái Hư Cổ Long nhất tộc nãi là tồn tại đỉnh tiêm nhất giới ma thú.
Thực lực bây giờ của ngươi chẳng qua tương đương với cấp bậc Đấu Vương của nhân loại.
Chỉ với chút thực lực này tìm tới tận cửa ta sợ người ta xé xác ngươi ra.
Tử Nghiên trừng đại đôi mắt, gương mặt nhỏ tràn đầy không phục:
“Ta có yếu như vậy sao?
Ta ở Già Nam Học Viện chính là Cường Bảng đệ nhất đấy!
“Không phải yếu, là còn nhỏ.
Đợi ngươi nâng cao thêm một chút ta liền đi dẫn ngươi đi.
Tử Nghiên chu môi một mặt không vui:
“Vậy phải đợi đến năm nào tháng nào đây.
Liễu Bạch nghĩ nghĩ đạo:
“Đợi ngươi lúc nào đột phá tới Đấu Tông ta liền dẫn ngươi đi.
Tử Nghiên mắt sáng rực lên:
“Thực sự?
“Thực sự.
Tử Nghiên tức khắc mày mở mắt cười vươn ngón tay út ra:
“Móc ngoéo!
Liễu Bạch bật cười vươn ngón tay út cùng nàng móc móc:
“Móc ngoéo.
Tử Nghiên lúc này mới hài lòng thu tay lại rồi hiếu kỳ nhìn ngó khắp nơi.
Liễu Bạch mang theo nàng rơi vào trong đình viện.
Tiểu Y Tiên và Thanh Lân cũng đi theo xuống dưới.
Liễu Bạch nhìn về phía Thanh Lân phân phó đạo:
“Thanh Lân, giúp ta đi thả ra tin tức.
Liền nói ta, Liễu Bạch, tiếp tục khai lò luyện đan.
Thanh Lân khựng lại:
“Thiếu gia, ngài lại muốn luyện đan rồi sao?
“Ừm.
Trước đó ở Tây Bắc đại lục nguyên liệu thiếu thốn, luyện không được mấy lò.
Bây giờ quay trở về Trung Châu tự nhiên phải tiếp tục.
Thanh Lân dùng sức gật đầu vèo một cái chạy ra ngoài.
Tin tức giống như mọc thêm đôi cánh nháy mắt truyền khắp toàn bộ Thánh Đan Thành.
Liễu Bạch đại sư lại khai lò luyện đan rồi?
“Thật hay giả đấy?
Trước đó không phải đã dừng lại rồi sao?
“Nói nhảm, người ta chính miệng thả ra tin tức còn có thể có giả sao?
“Liễu Bạch đại sư giờ đây đã là bát phẩm luyện dược sư, tiếp tục khai lò luyện đan cái này thực sự là hiếm thấy!
“Bát phẩm?
Đó nãi mới là luyện dược đại tông sư chân chính nha!
“Mau mau mau, mau đi chuẩn bị dược tài!
Lần này nhất định phải cướp được danh ngạch!
Nhất thời toàn bộ Thánh Đan Thành lần nữa sôi sục lên.
Vô số người kéo tới như ong, trước cửa đình viện của Liễu Bạch lần nữa xếp thành hàng dài.
Bát phẩm luyện dược sư công khai luyện đan!
Đây chính là cơ hội ngàn năm có một!
Trong đình viện Liễu Bạch ngồi bên bàn đá nhàn nhã uống trà.
Tử Nghiên ngồi xổm ở một góc hiếu kỳ nhìn những luyện dược sư đang xếp hàng kia nhỏ giọng thầm thì:
“Những người này đều là tới tìm ngươi luyện đan sao?
Liễu Bạch gật đầu.
Tử Nghiên chớp chớp mắt:
“Ngươi rất lợi hại sao?
Liễu Bạch cười cười không có nói chuyện.
Tiểu Y Tiên ở một bên nhẹ giọng nói:
“Hắn là bát phẩm luyện dược sư, toàn bộ Trung Châu bát phẩm luyện dược sư trên mặt nổi dùng một bàn tay đều đếm hết được.
Tử Nghiên trừng đại đôi mắt nhìn về phía Liễu Bạch ánh mắt tức khắc trở nên khác biệt hẳn.
Bát phẩm luyện dược sư.
Cái đó nãi là khái niệm gì?
Nàng không quá rõ ràng nhưng nghe qua dường như rất lợi hại.
Liễu Bạch đặt chén trà xuống đứng dậy:
“Được rồi, nên khai công thôi.
Hắn xoay người đi về phía phòng luyện đan.
Tử Nghiên vội vàng đi theo:
“Này này này, ta có thể xem ngươi luyện đan không?
Liễu Bạch đầu cũng không ngoảnh lại:
“Tùy ý.
Tử Nghiên mắt sáng lên lạch bạch đi theo bên sau.
Trong phòng luyện đan hỏa diễm cuộn trào.
Liễu Bạch khoanh chân mà ngồi trước mặt Vạn Thú Đỉnh, hắc sắc hỏa diễm hùng hùng thiêu đốt.
Tử Nghiên ngồi xổm ở một góc trừng đại đôi mắt nhìn từng động tác của hắn, gương mặt nhỏ tràn đầy hiếu kỳ.
Nàng không quá hiểu luyện đan nhưng nhìn thủ pháp dống như hành vân lưu thủy kia của Liễu Bạch không biết vì sao trong lòng dĩ nhiên nảy sinh vài phần bội phục.
Thời gian chậm rãi trôi qua.
Từng lò từng lò đan dược từ trong đỉnh phi ra rơi vào trong bình ngọc.
Tử Nghiên nhìn đến mức trợn mắt há mồm:
“Cái này liền luyện thành rồi sao?
Tử Nghiên hít vào một ngụm khí lạnh.
Nàng tuy rằng không hiểu luyện đan nhưng cũng biết đan dược chân quý.
Một viên đan dược thường thường cần phải tiêu tốn vô số tâm huyết mới có thể luyện chế thành công.
Nhưng Liễu Bạch đây?
Một lò tiếp một lò dống như uống nước ăn cơm thản nhiên như vậy.
“Ngươi.
Ngươi thực sự là con người sao?
Liễu Bạch bật cười xoa xoa đầu nàng:
“Được rồi, đừng ở chỗ này nữa.
Đi ra ngoài tìm Thanh Lân chơi đi.
Tử Nghiên chu chu môi đứng dậy nhảy tót ra ngoài.
Liễu Bạch thu hồi ánh mắt tiếp tục luyện đan.
Hàng dài bên ngoài vẫn còn dài lắm.
Thời gian đằng đẵng.
Trong phòng luyện đan hỏa diễm cuộn trào không ngớt.
Liễu Bạch khoanh chân mà ngồi trước mặt Vạn Thú Đỉnh hắc sắc hỏa diễm hùng hùng thiêu đốt, đem toàn bộ phòng luyện đan chiếu rọi lúc sáng lúc tối.
Tử Nghiên sớm đã chạy ra ngoài tìm Thanh Lân chơi rồi, tiểu nha đầu tuy rằng hiếu kỳ luyện đan nhưng sau vài lò cũng mất đi tính nhẫn nại, nhảy tót bỏ đi rồi.
Cũng tốt, đỡ phải quấy rầy.
Liễu Bạch thu hồi tư lự tiếp tục chuyên chú vào đan dược trước mặt.
Giờ đây tin tức hắn công khai luyện đan truyền ra sau mỗi ngày đều có vô số người tới cửa cầu đan.
Nhu cầu thất phẩm đan dược lạc dịch bất tuyệt, thi thoảng cũng sẽ có đơn hàng bát phẩm đan dược đưa lên tới.
Đối với bát phẩm đan dược thái độ của Liễu Bạch là —— lai giả bất cự.
Tuy rằng độ khó luyện chế của bát phẩm đan dược xa vượt qua thất phẩm, tỷ lệ thành công chỉ có thể duy trì ở khoảng năm thành, nhưng với linh hồn lực lượng bây giờ của hắn cộng thêm dị hỏa và thần cách gia trì, đảo cũng không đến mức quá vất vả.
Đương nhiên những bát phẩm đan phương gửi tới cửa đa phần đều là những món hàng thông thường, cao nhất cũng chẳng qua là tầng thứ tam sắc đan lôi.
Thực sự cần những loại đan dược lục sắc, ngũ sắc đan lôi thì những đại thế lực đó cũng không dễ dàng lấy ra để cho một vị bát phẩm luyện dược sư mới tấn thăng thử nghiệm.
Tuy nhiên đối với Liễu Bạch mà nói tam sắc đan lôi đã đủ rồi.
Làm tư liệu tích lũy kinh nghiệm luyện chế đan dược của hắn thì yêu cầu cũng không thể quá cao.
Cao hơn nữa những người này cũng lấy không ra giá trị tương ứng.
Ngày hôm một ngày này Liễu Bạch vừa mới luyện xong một lò thất phẩm đan dược đang định nghỉ ngơi một lát hốt nhiên nhướn mày.
Thanh Lân gõ cửa đi vào đưa lên một cái ngọc giản:
“Thiếu gia, lại có một cái ủy thác chẳng qua lần này là một trương lời mời.
Liễu Bạch tiếp qua ngọc giản linh hồn lực lượng quét qua, trong mắt lướt qua một tia hứng thú.
“Phần Viêm Cốc.
Người mua:
Taewong, 28/02/2026 14:
39
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập