Chương 318: Cổ Thánh Thành

Liễu Bạch đưa mắt nhìn bốn phía, ánh mắt quét qua phiến quảng trường khổng lồ hùng vĩ đồ sộ này, trong mắt hiện lên một chút bất ngờ.

“Nơi này chính là Cổ Thạch quảng trường rồi nhỉ, xem ra chúng ta không đi nhầm đường.

Tiểu Y Tiên mỉm cười nói với Liễu Bạch.

Liễu Bạch gật đầu, liếc mắt nhìn qua quảng trường khổng lồ này.

Với nhãn lực của hắn, tự nhiên có thể nhận ra được, khí tức trên quảng trường này đều khá mạnh mẽ, thậm chí còn có vài luồng khiến ngay cả hắn cũng phải nhìn thêm một cái.

“Không hổ là Cổ tộc, có thể được bọn hắn mời đến đều là những cường giả chân chính.

Sức hiệu triệu bực này thật sự đáng sợ.

Thanh Lân khẽ giọng nói.

Liễu Bạch cười cười, nhìn về hướng đông.

Thấp thoáng ở cuối tầm mắt, có nhìn thấy đường nét của một tòa thành thị vô cùng to lớn.

Cổ Thánh Thành.

Nơi đó chính là lối vào dẫn đến Cổ Giới.

“Đi thôi.

Liễu Bạch thản nhiên nói.

Bắc Long Vương hung hăng quất cái đuôi khổng lồ, thân hình đồ sộ vút lên không trung, bay nhanh về phía đường nét thành thị ở nơi xa xôi kia.

Trên bầu trời, những người cùng đi chung lộ trình với đám người Liễu Bạch cũng không hề ít.

Từ tốc độ bay của những người này mà nhìn, đại đa số đều có thực lực không hề yếu.

Tuy nhiên ở bên trong đó, Liễu Bạch ngược lại không nhìn thấy thế lực quen thuộc nào, lúc này trong lòng mới âm thầm rùng mình.

Đều nói Trung Châu này ngọa hổ tàng long, hôm nay vừa thấy mới biết lời này quả thực không sai.

Thực lực của những cường giả này không hề kém cạnh so với trưởng lão của một số thế lực hàng đầu, nhưng ngày thường lại kín kẽ không phô trương, điệu thấp đến mức đáng sợ.

Thảo nguyên tuy rộng lớn, nhưng đối với Bắc Long Vương mà nói lại chẳng thấm vào đâu.

Chưa đầy mười phút, tòa thành thị to lớn ẩn hiện kia đã hiện ra rõ mồn một trong tầm mắt nhóm người Liễu Bạch.

Lần đầu trông thấy tòa thành thị này, nhóm người Liễu Bạch cũng không khỏi hơi sững sờ.

Bởi vì tòa thành thị này không giống như trong tưởng tượng là tràn ngập vẻ bá đạo.

Thành thị được xây dựng từ những khối nham thạch khổng lồ màu xanh nhạt, có lẽ do năm tháng xói mòn nên trông có vẻ hơi cũ kỹ.

Một luồng khí tức cổ xưa tràn ngập ra từ trong thành thị, làm cho người ta cảm nhận được một chút dư vị từ thời viễn cổ.

Khi càng tiếp cận gần hơn, nhóm người Liễu Bạch mới phát hiện tòa thành thị cổ xưa này được bao bọc bên trong một lớp màng ánh sáng hơi trong suốt.

Màng ánh sáng nhìn qua có vẻ mỏng manh, nhưng lại mang đến cho tất cả mọi người một cảm giác uy áp dường như xuất phát từ sâu trong linh hồn.

Loại uy áp này làm cho không ít người sắc mặt đều có chút biến hóa.

“Tòa Cổ Thánh Thành này được lưu lại từ thời viễn cổ, nghe nói là do vị Đấu Đế cường giả kia của Cổ tộc xây dựng nên.

Mà lớp màng ánh sáng kia ẩn chứa một tia lực lượng Đấu Đế.

Có lớp màng này bảo vệ, tòa Cổ Thánh Thành này có thể nói là vững như thành đồng.

Tiểu Y Tiên khẽ nói, xem ra nàng tìm hiểu về tòa thành thị này khá sâu.

“Lực lượng Đấu Đế.

Hèn chi lại đáng sợ như vậy.

Tử Nghiên chớp chớp đôi mắt.

“Để thể hiện lòng kính trọng đối với Đấu Đế cường giả, trong vòng ngàn trượng xung quanh Cổ Thánh Thành cấm bất kỳ ai bay lượn.

Chúng ta cũng xuống thôi, nếu không loại uy áp kia sẽ càng lúc càng mạnh.

Tiểu Y Tiên mỉm cười.

Liễu Bạch gật đầu.

Thân hình đồ sộ của Bắc Long Vương chậm rãi hạ xuống, khi cách mặt đất khoảng chừng trăm trượng liền thu lại khí tức, hóa thành một đạo nhân ảnh rơi về phía sau Liễu Bạch.

Cả nhóm sau khi đáp xuống đất, tốc độ vẫn không hề giảm, hóa thành từng đạo thân ảnh mờ ảo nhanh như gió cuốn điện chớp lao về phía tòa thành cổ kia.

Ở trước cổng vào Cổ Thánh Thành, nhóm người Liễu Bạch cũng từ từ dừng bước.

Cổ Thánh Thành không phải nơi có thể tùy ý tiến vào, nếu không có thiệp mời của Cổ tộc, người bình thường sẽ bị cấm đi vào.

Tuy nói thủ tục vào thành có chút rườm rà, nhưng vì danh tiếng vang dội của Cổ tộc nên cũng không có ai gan to làm loạn ở nơi này.

Nhóm người Liễu Bạch chậm rãi tiến vào theo đội ngũ, một lúc lâu sau cuối cùng cũng tới được cổng thành.

Liếc mắt quét qua, chỉ thấy ở hai bên cổng thành có gần trăm đạo nhân ảnh mặc áo giáp đen, tay cầm trường thương đứng thẳng như tiễn.

Ánh mắt sắc bén lạnh lẽo không ngừng quét qua xung quanh.

Các luồng khí tức mạnh mẽ từ trong cơ thể những người này tỏa ra, khiến cho người ta không nhịn được cảm thán, Cổ tộc này phách lực quả thực rất lớn.

Dời mắt khỏi những nhân ảnh áo giáp đen này, tầm mắt Liễu Bạch chợt dừng lại ở một bóng người quen thuộc bên cổng thành.

Đó là một thanh niên nam tử, trên người mặc bộ giáp tỏa ra ánh sáng xanh nhạt, áo choàng phía sau lay động, có vẻ tràn đầy hăng hái.

Hắn đứng ở cổng thành, ánh mắt lạnh lùng quét nhìn đám người qua lại, giữa đôi lông mày mang theo sự kiêu ngạo bẩm sinh của người Cổ tộc.

Linh Tuyền.

Một trong các thống lĩnh của Hắc Yên Quân.

Liễu Bạch đối với hắn có chút ấn tượng.

Trong nguyên tác, tên này chính là đối thủ cũ của Tiêu Viêm, cậy vào thân phận Cổ tộc mà khắp nơi làm khó dễ Tiêu Viêm.

Không ngờ hôm nay lại đụng mặt ở đây.

Nhưng Liễu Bạch cũng chẳng có hứng thú gì với hắn.

Chỉ là một kẻ hề nhảy nhót mà thôi, không đáng để bận tâm.

Hộ vệ canh cổng của Cổ tộc nhìn thấy nhóm người Liễu Bạch liền liếc qua.

Tên Linh Tuyền kia cũng nhìn sang, khi ánh mắt hắn rơi lên người Liễu Bạch thì khẽ giật mình, ngay sau đó trong mắt lướt qua một tia khinh miệt.

“Vài vị là đến để tham gia lễ thành nhân đúng không?

Xin mời xuất trình thiệp mời.

Một tên hộ vệ bước lên phía trước, giọng điệu tuy nói là vẫn khách khí, nhưng sự kiêu ngạo giữa đôi lông mày kia lại không hề che giấu.

Liễu Bạch vẻ mặt bình thản, giơ tay đưa miếng ngọc thiếp màu đen tới.

Người kia đón lấy ngọc thiếp, cẩn thận kiểm tra một hồi, sau khi xác nhận không có vấn đề gì mới gật đầu.

“Huyết Hỏa Điện.

Là một thế lực mới nổi a.

Nhưng vì đã có thiệp mời nên có thể vào thành.

Hắn nói đoạn liền đưa trả ngọc thiếp lại cho Liễu Bạch.

Thế nhưng, Linh Tuyền đứng ở một bên lại bất chợt lên tiếng.

“Huyết Hỏa Điện?

Chính là cái thế lực gần đây mới ngoi lên đó sao?

Nghe nói điện chủ là một tên nhóc trẻ tuổi, vận may tốt nên có được chút cơ duyên.

Khóe miệng hắn nhếch lên một nụ cười lạnh, ánh mắt đánh giá một hồi trên người Liễu Bạch.

“Nhưng ở trong mắt Cổ tộc ta, khu khu Bán Thánh cũng chỉ bấy nhiêu mà thôi.

Lời này của hắn nói ra chẳng hề khách khí, những tên hộ vệ Cổ tộc xung quanh cũng theo đó mà cười rộ lên.

Liễu Bạch sắc mặt không đổi, chỉ thản nhiên liếc nhìn hắn một cái.

Cái nhìn này bình tĩnh như nước lặng, nhưng lại làm cho trong lòng Linh Tuyền không hiểu sao chợt thấy lạnh lẽo.

Nhưng ngay sau đó, hắn liền đè nén tia khó chịu này xuống.

Hắn là thống lĩnh Hắc Yên Quân của Cổ tộc, lẽ nào lại bị ánh mắt của một người ngoài dọa sợ?

“Sao thế?

Không phục sao?

Linh Tuyền cười lạnh.

“Cổ tộc ta truyền thừa vạn năm, hạng cường giả gì mà chưa từng thấy qua?

Huyết Hỏa Điện các ngươi có mạnh hơn nữa, trước mặt Cổ tộc ta cũng phải ngoan ngoãn nằm rạp xuống cho ta!

Dứt lời.

“Hừ!

Một tiếng hừ lạnh đột nhiên vang lên.

Âm thanh kia tuy không lớn, nhưng lại giống như một vố búa tạ, nện mạnh vào trong lòng mỗi người đang có mặt ở đây.

Ở phía sau mọi người, một đạo thân ảnh lực lưỡng bước lên phía trước.

Chính là Chúc Doanh.

Trong đôi mắt sâu thẳm của hắn lướt qua một tia lạnh lẽo.

Một luồng khí thế khủng bố chậm rãi tỏa ra từ trong cơ thể.

Luồng khí thế kia cũng không hề trương dương, thậm chí còn có phần thu liễm.

Nhưng chỉ là một tia khí tức bực này lại làm cho không gian xung quanh bắt đầu rung động nhè nhẹ.

Mặt Linh Tuyền nháy mắt trắng bệch.

Hắn chỉ cảm thấy một luồng uy áp khó lòng diễn tả ập vào mặt, giống như có một ngọn núi lớn đè nặng trong lòng, ngay cả thở cũng trở nên khó khăn.

Đôi chân hắn hơi run rẩy, dường như sắp quỳ rạp xuống đất.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập