Già Nam học viện Ngoại viện quảng trường, người đông nghìn nghịt.
Cảnh tượng này, cùng Hạc Vô Song khi trước thấy được có mấy phần tương tự, khơi lên hắn hồi ức.
Năm xưa, hắn hung danh hiển hách, căn bản không thể thật tốt hưởng thụ, nay có Nguyên Tuyên tên đồ đệ này, sẽ thay hắn làm đến!
".
Hoàng giai ban hai, Nguyên Tuyên thắng!
"Không có gì bất ngờ, chỉ là một tên lâu la mà thôi, Nguyên Tuyên dễ dàng thì đánh gục, hướng ánh mắt lạnh nhạt nhìn về phía khán đài, là hàng vạn ánh mắt ngưỡng mộ.
Lại nhìn về quảng trường bức tường thành cao chót vót, trên đó có bích họa, khắc lục lại những tên thiên kiêu tuyệt thế từng tại Già Nam học viện theo học.
Thanh Y, Hằng Vũ, Hư Không, Tiêu Viêm, Tiểu Y Tiên, Tử Nghiên, cùng với, hắn sư tôn, Hạc Vô Song!
"Đánh khắp Nội viện vô địch thủ, ta nhất định không thể khiến sư tôn mất mặt!
"Nắm đấm nắm chặt, Nguyên Tuyên hạ quyết tâm, chậm rãi bước đến bên cạnh Nhược Lâm đạo sư, hắn ngồi xuống, nhắm mắt dưỡng thần, khiến vị này đạo sư chỉ biết lắc đầu thở dài.
Nửa năm trôi qua, nàng xem ra đã thấy rõ ràng Nguyên Tuyên chân diện mục, chính là lạnh lùng cùng nghiêm túc phiên bản Hạc Vô Song!
Nói thật, nàng có chút sợ, sợ rằng Nguyên Tuyên một khi khó chịu sẽ đem nàng giết chết.
Nàng đấu linh, lại đối một tên đấu sư tam tinh sợ sệt như vậy, quả là kỳ lạ.
Nửa năm, đã quá đủ để nàng tuyệt vọng.
Vì cớ gì thiên tài như vậy lại cứ nhảy vào nàng một ban?
Mới ban đầu có lẽ Nhược Lâm vẫn còn hào hứng, nhưng càng lúc nàng càng muốn giải nghệ, chấm dứt sự nghiệp tại đây.
Nàng, ghen tỵ!
Nếu như có được một đám yêu nghiệt này một phần mười thiên tư, nàng sẽ còn tại Đấu linh cảnh giới lăn lộn sao?
“Ngươi sau đó không còn phải ra sân, có thể trước tiên quay về nghỉ ngơi!
Nếu có việc quan trọng, ta sẽ thông tri!
“Đa tạ đạo sư!
Nguyên Tuyên lạnh nhạt gật đầu, đứng dậy rời đi.
Hắn căn bản không hề kiêu ngạo, chỉ là thái độ thờ ơ kia khiến mọi người lầm tưởng Nguyên Tuyên kẻ này mắt cao hơn đầu, dần đem hắn cô lập.
Nào biết Nguyên Tuyên chỉ là không biết làm sao mở lời, hắn đối nhân xử thế kỹ năng gần như bằng không, chưa từng có bằng hữu!
Bỗng dưng, một thanh âm tại hắn não hải vang lên, Nguyên Tuyên sững sờ, sau đó cung kính hướng về một phương hướng lễ bái.
Là Hạc Vô Song tìm hắn!
“Sư tôn, ta đã tới!
Ma thú sâm lâm, Nguyên Tuyên mặc kệ tiếng sói tru, hổ gầm, hắn tâm lặng như nước, chỉ có điều giọng nói kia sinh ra một vẻ chờ mong.
Hạc Vô Song xuất hiện, tại Nguyên Tuyên sau lưng, hài lòng nhìn lấy tên đệ tử này, nói:
“Tuyên nhi, ngươi nửa năm này tiến bộ không nhỏ, haha!
“Đều là sư tôn dạy tốt!
Nguyên Tuyên mỉm cười, lại muốn hướng Hạc Vô Song lễ bái, khiến hắn phiền muộn vô cùng.
“Tuyên nhi, ta đã nói chưa?
Chỉ có chúng ta, không cần phải làm những thứ lễ nghi rườm rà như vậy!
“Sư tôn, lễ không thể bỏ!
“Tuyên nhi, thôi thôi, tùy ngươi!
” Hạc Vô Song bất lực lắc đầu, chắp tay sau lưng, nói:
“Bất diệt kinh, ngươi xem ra đã tu luyện đến lô hỏa thuần thanh!
Đế Chưởng, Kỳ lân bộ những thứ này đã không đủ cho ngươi sử dụng, vậy thì sau đây, ta sẽ dạy ngươi thêm một chút thủ đoạn, nhìn cho kỹ!
Vừa dứt lời, Hạc Vô Song khí tức kéo căng, một chưởng đánh ra nhưng dễ dàng thì đem sơn mạch ép sập.
Thấy vậy, Nguyên Tuyên nghi hoặc, nhưng thật kỹ cảm thụ, hắn chợt phát hiện trong đó huyền cơ.
“Haha, thế nào?
“Sư tôn, đây không phải Đế chưởng?
“Ân!
” Hạc Vô Song gật đầu, nói:
“Ngũ hành lực lượng, có bất diệt thần uy, nhưng nếu như nghịch chuyển cỗ lực lượng này, vậy thì hắn uy năng, tuyệt đối vượt quá sức tưởng tượng!
“Sư tôn ý tứ chính là?
Nguyên Tuyên đã lờ mờ đoán ra được, nhưng nghe được Hạc Vô Song lời nói, hắn vẫn là vô cùng sợ hãi.
Không thể ngờ được, thật sự sẽ có kẻ dám chơi đùa với lực lượng đáng sợ đến vậy, lại còn thành công?
“Tuyên nhi, Ngũ hành tương sinh cũng tương khắc, tuy rằng cường đại vô biên, nhưng nếu không cẩn thận sử dụng, sẽ chỉ khiến ngươi thân thể chịu đến không thể nghịch chuyển thương thế!
Cho nên đoạn thời gian này liền đi theo ta tu hành, tranh thủ trước khi tiến vào Nội viện có thể sơ bộ nắm giữ Nghịch Đế chưởng, ngươi làm được sao?
“Sư tôn, ta làm được!
Nguyên Tuyên kiên định gật đầu, một mặt không kịp chờ đợi nói.
Hắn nắm đấm nắm chặt, chỉ là tiểu hài tử liền đã có một loại bá khí, Hạc Vô Song nói không nên lời.
Nhưng khiến hắn hài lòng nhất phải là tên đệ tử này nghị lực, quá mức đáng sợ, so hắn đều có phần vượt qua.
Cứ như vậy, trong vòng ba ngày, Hạc Vô Song hết lòng chỉ bảo, Nguyên Tuyên tự nhiên tiến bộ thần tốc.
Nhưng Nghịch đế chưởng còn chưa thể hoàn toàn chưởng khống, đánh ra uy lực tuy rằng đủ sức giết chết đấu linh, đối với Đấu sư Nguyên Tuyên tới nói, đã là rất tốt.
Hôm nay, là tuyển chọn Ngũ cường thời điểm, Hạc Vô Song cũng rất mong chờ, hi vọng Nguyên Tuyên biểu hiện đủ để khiến Già Nam học viện trưởng lão sợ hãi thán phục.
Dù sao Già Nam học viện hiện tại nhưng không thiếu Đấu tôn, đều do Lôi tộc cùng một chút chủng tộc phái đến, không khí thay đổi, bài bản hơn rất nhiều, nhưng nói thật, Hạc Vô Song không thích.
Phía trước học viện tuy rằng do Lôi tộc trưởng lão Mang Thiên Xích sáng lập, nhưng cũng là cho tán tu một con đường sống.
Nay có Viễn cổ bát tộc cùng Đại thế lực nhúng tay, tự do tính chất thay đổi hoàn toàn.
Bọn hắn đã mời, ngươi dám từ chối sao?
Hạc Vô Song tặc lưỡi.
Nguyên Tuyên sở dĩ không bị làm phiền chẳng qua chỉ là đại thế lực người đã mậc định Hạc Vô Song đệ tử hắn thuộc về Cung điện chí tôn.
Nhưng còn những thiên kiêu khác, cho dù có là Lâm Tu Nhai cũng đã kết duyên cùng một vị Lôi tộc nữ tử, trở thành Lôi tộc người ở rể.
Liễu Kình sớm tốt nghiệp, cho nên thoát được một kiếp.
“…Hoàng giai ban hai, Nguyên Tuyên thắng!
Không có gì bất ngờ, tại Ngoại viện thiên kiêu phần lớn đều thuộc về Đại đấu sư cấp bậc, có Đấu linh, nhưng không nhiều, lấy Nguyên Tuyên cường đại lực lượng là có thể dễ dàng vượt qua.
Nan quan này, thậm chí còn chẳng phải thử thách gì khó nhằn, Nguyên Tuyên chân chính phải vượt qua cửa ải, chính là Hỏa Năng liệp bộ tái!
Hạc Vô Song chưa từng hiện thân.
Hắn tại chỗ tối quan sát Nguyên Tuyên một người giết xuyên Hỏa Năng Liệp Bộ tái, có thể làm được chẳng qua chỉ vì Hổ Kiền mệt lòng, không muốn làm cái gì thay đổi, bằng không xuống tới một đấm cường bảng thiên tài, hắn Đồ đệ e rằng phải chịu khổ một phen.
Lắc đầu bật cười, Hạc Vô Song bí mật rời đi, để Nguyên Tuyên một mình tại Nội viện tu luyện, hắn trở về Thiên Minh thành.
Tòa thành trì này, càng lúc càng thần thánh cùng trang nghiêm, hắn thậm chí chẳng thể nhận ra phía trước Quỷ thành một chút vết tích.
Tẩm cung được quét dọn sạch sẽ, hắn thấy, là phát sáng đúng không?
“Huyền Phong tiền bối, ngươi rảnh rỗi như vậy sao?
Hạc Vô Song trước mặt, Huyền Phong khẽ ngáp, một bản kinh thư bị hắn lật qua lật lại, lại không ngừng gật đầu, hài lòng mỉm cười.
Hắn đã đánh bại Phương Chính, chứng minh hắn Dị hỏa học vấn so vị kia tiên sinh là hơn một bậc, nhưng Thanh Nhạn tên hỗn đản này quả thực khó chơi, hắn đã ôn tập rất kỹ, cũng chưa thể chiến thắng.
Mắt thấy Huyền Phong không đáng tin cậy, Hạc Vô Song bĩu môi, lững thững bước về phía trung tâm nhất địa phương, có rộng lớn quảng trường, Vô Nhai lão nhân nằm phơi nắng, một mặt thích ý, hắn mím môi, sau cùng cũng là hạ quyết tâm nói:
“Tiền bối, sau đó một đoạn thời gian, ta muốn đến Phong tộc, đón về tiểu Hi, có lẽ cần đến tiền bối xuất thủ tương trợ!
“Ồ?
Nghe vậy, Vô Nhai lão nhân bật cười, nói:
“Tiểu Phong Hi chính mình không muốn đi!
Bằng không ngươi thật sẽ cho rằng lão phu để nàng ở lại nơi đó sao?
“Nàng cô cô Nguyền Ấn ta đã giải trừ, hiện tại, đợi ta hoàn tất đột phá sau đó chúng ta cùng đi!
“Được thôi!
Không chút do dự, Vô Nhai lão nhân gật đầu, khiến Hạc Vô Song thở phào nhẹ nhõm.
Coi Phong Hi như cháu gái Vô Nhai lão nhân chiến lực không thể khinh thường, nhưng Phong tộc Ngoại đạo Ma tượng lại đã là Thất tinh đấu thánh, thật muốn đánh, còn chưa biết hươu chết về tay ai.
“Sợ cái gì?
Vô Nhai lão nhân hờ hững ánh mắt chợt lướt qua, có một loại kỳ dị khí thế khiến Hạc Vô Song bất giác nhíu mày.
Lão bất tử, so với trước đây càng thêm cổ lão cùng cường đại, là hắn tưởng tượng sao?
Khí tức này, căn bản không thể là Huyền Minh quy có thể có được khí tức.
“Haha, cùng lắm thì lại nhờ cậy vị tiền bối kia thôi!
Vô Nhai lão nhân làm như không quan tâm, nhưng Hạc Vô Song từng chút biểu lộ, cho dù có là nhỏ nhất cũng tránh không khỏi hắn ánh mắt.
Lão cáo già này rất tinh ranh, biết được chân tướng, Hạc Vô Song chân chính chỗ dựa không phải không đáng tin cậy trạch hỏa, mà chính là Phật tổ Tất Đạt Đa.
Có Phật tổ ra tay, hắn đến Phong tộc cũng chỉ coi như đi dạo một chuyến mà thôi, không đáng kể.
Dám nhốt hắn yêu thương nhất tiểu Phong Hi, Vô Nhai lão nhân tuy rằng căm phẫn, lại chẳng dám làm gì.
Hắn sợ Phong Hi sẽ ghét hắn, bằng không Phong tộc hắn đã sớm đồ sát, nào cần Hạc Vô Song mời mọc?
“Đột phá đi!
Nhanh chút, lão phu cái lưng sắp không chịu nổi!
Nói, Vô Nhai lão nhân thả ra khí tức, vậy mà lại là Đấu hoàng nhị tinh tả hữu, khiến Hạc Vô Song nghẹn họng.
Hắn nhớ đến, rùa đen kia đã đến đây từ khi nào?
“Tiểu Hắc?
“Đại nhân, đại nhân, tại tại tại, ta tại!
” Một mặt đê tiện rùa đen, phóng như bay, nhanh nhảu cho Hạc Vô Song chuẩn bị chỗ ngồi, cười lấy lòng.
Nó đã biết vị này thân phận, cùng với thế lực, mừng rỡ như điên nó nhanh chóng chạy tới Thiên Minh thành, diện kiến chí tôn.
Đối với chỉ muốn an nhàn sinh hoạt nó, còn có nơi nào so Thiên Minh thành càng thêm thích hợp?
Tu vi còn chưa từng tinh tiến dù chỉ một chút, vẫn là Bát giai ma thú, nhưng rùa đen này không hề gấp gáp.
Hắn biết vị đại lão kia đã thành công lột xác, trở thành Huyền Vũ thánh thú.
Cho nên, mỗi ngày nó chỉ việc dựa sát vào Vô Nhai lão nhân phơi nắng, chuyện còn lại, liền xem bản thân tạo hóa mà thôi.
Thấy nó đã không thể cứu được nữa, Hạc Vô Song bất lực thở dài, nói:
“Ta muốn đột phá!
“Đại nhân, đại nhân, ngài yên tâm đột phá!
Tiểu Hắc nhất định bảo hộ nơi đây chu toàn!
Cười hì hì rùa đen sáp lại gần, cho hắn nắn vai, nhưng ánh mắt nheo lại, bày ra một mặt vô lại nó khiến Hạc Vô Song ghét bỏ.
Chỉ thấy, Hạc Vô Song thản nhiên nói:
“Tới Già Nam học viện, cho ta đệ tử Nguyên Tuyên hộ đạo!
“Tiểu Hắc đã biết, đại nhân yên tâm!
Nói, nó vậy mà nhanh nhảu chạy đi.
Vừa há miệng, rùa đen này liền đem không gian xé toạc, Hạc Vô Song nhìn thấy nhắm mắt tu luyện Nguyên Tuyên bèn đem rùa đen ném tới, để nó hóa thành dáng vẻ tí hon, cắn chặt lấy Nguyên Tuyên sợi tóc.
Có hộ đạo giả này trông chừng, Hạc Vô Song yên lòng.
Rùa đen này tính tình hắn hiểu rõ nhất, vô cùng sợ chết.
Đã dám đến Già Nam học viện, nó tuyệt đối đã sớm điều tra rõ ràng.
Đã như vậy, hắn liền nên bắt tay đột phá, Nhân thể ngũ đại bí cảnh cái thứ năm bí cảnh, Tiên Đài cảnh!
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập