Chương 16: Mặc Ngữ Nhân Gian

Chương 16: Mặc Ngữ Nhân Gian Zed phun ra một ngụm trọc huyết, hắn tựa lưng vào vách tường con hẻm không người để nghĩ ngơi. “Cao thủ không giảng đạo lý a.” Hắn bật cười. Lúc nãy khi hắn biết mình đã nghe được chuyện không thể nghe, Zed liền biết mười phần chắc chín là hắn sẽ bị diệt khẩu. Cho nên đã tiên hạ thủ vi cường, tranh thủ được chút thời gian bỏ chạy. Nếu không bây giờ thì hắn lạnh rồi. Zed khịt mũi cười: “Cái chính quyền thị trấn Wind Land này thật sự không yên bình, quan chức quý tộc đang âm mưu lật quyền ngay dưới mí mắt Nam tước. Nhưng thế cũng tốt, chia bè phái thì mới có chỗ hở cho ta sống. Chỉ sợ các ngươi trên dưới một lòng, chí công vô tư.” Nói rồi, Zed mở hành trang ra, thử kiểm tra cái túi đồ mình lấy được ban nãy.

[Túi 5 viên Than Onis] “Than Onis?” Zed nheo mắt lại. Bởi vì thông tin vật phẩm này chỉ ngắn gọn như thếnên hắn không biết thứ này có tác dụng gì, nhưng có vẻ sẽ bán được giá. Zed cất túi than Onis vào hành trang rồi gắng gượng đứng dậy, hôm nay hắn vẫn còn thời gian làm thuê kiếm tiển được, không thể ngồi yên phí thời gian, mệt một chút mà không chịt được thì tới bao giờ mới có vốn mồi. Chỉ là Zed không ngò tới, các chỉ số thuộc tính nó thật sự quá ảnh hưởng tới thực tế. HP hiện tại của hắn chỉ còn 10 giọt, cực kì ít, dẫn đến thể trạng của hắn bây giờ trở nên suy nhược, điểm stamina bị giảm tận 50%. Zed mở bảng thuộc tính lên xem, mỗi điểm thể lực có thể +10 HP, 0.5% kháng sát thương và +0.2% tốc độ hồi phục máu tự nhiên/giờ. Zed có 8 điểm thể lực VIT. Tương đương với tốc độ hồi phục máu tự nhiên của hắn là 2.88 HP/giò. Vậy tính ra một ngày 24h hắn mới hồi Phục được 69 HP. Cần tận ba ngày mới hồi full 180 HP. Zed không nhịn được bật cười. “Mẹ bố đời thật, ba ngày mới hồi nguyên cây HP. Không. bằng tốn 15 bạc để mua 3 bình HP nhỏ, chỉ cần 30s là hồi phục gần đầy.” Một bình HP nhỏ hồi phục 5 HP/s kéo dài 10s. Có 20 bạc trong túi thì chỉ cần 40s là hồi đầy HP, còn không có 20 bạc thì cần 3 ngày. Zed lúc này mới hiểu được sâu sắc đồng tiển ở Thần Lục nó đắt thế nào. Zed lấy cái bánh bao nóng cuối cùng ra ăn, hắn ló mặt ra khỏi con hẻm để quan sát, lập tức trông thấy những người chơi có trạng thái hấp hối giống hắn đi khắp đường, họ ngồi rũ rục mọi nơi. Đừng nói là người chơi thường, ngay cả người chơi chức nghiệp độc quyền cũng không khá hơn. HP ai cũng cạn, tơi tả. Đây là tối ngày thứ hai người chơi có mặt ở Thần Lục rồi. Đa phần tiền mua bình HP đã tiêu sạch, bọn hắn chỉ còn cách dựa vào khả năng hồi phục HP tự nhiên. Mắt thấy không có người của Vệ binh thị trấn, Zed mới đảo hướng về phía bắc, tuy cũng nằm trong khu vực của Khu Thợ Nghề, Craftsman Quarter nhưng cách lại xa Machinist Workshop của Abraham mấy dặm đường. Zed đi ẩn nặc, cẩn thận quan sát vệ binh thị trấn, dù sao cẩn thận mới đi được đường xa, cuối cùng, Zed dừng bước trước một tửu quán tên Mặc Ngữ Nhân Gian, hắn bị khí phách đông khách của nó thu hút. Tửu quán Mặc Ngữ Nhân Gian này nằm nép mình bên con phố cổ kính của Khu Thợ Nghề, kiến trúc đậm chất Á Đông với mái ngói cong v-út, đèn lồng đỏ treo cao lay động theo từng làn gió. Trước cửa tiệm, tấm biển gỗ lón khắc bốn chữ Mặc Ngữ Nhân Gian bằng nét bút phóng khoáng. Bên trong tửu quán thì đông nghẹt khách. Mùi rượu nồng và thức ăn xào nướng bốc lên hòa lẫn tiếng cười nói huyên náo, tiếng bát đũa leng keng v-a chạm. Những bàn gỗ tròn lớn chen chúc, khách ngổi san sát, kẻ là thợ rèn vai u thịt bắp, kẻlà thương nhân áo gấm, cũng có không ít lữ khách giang hồ khoác áo choàng dính bụi. Trên lầu hai, lan can khắc gỗ tỉnh xảo, nhiều vị khách ngồi thưởng rượu, ngâm nga vài câu thi ca. Zed nhíu mày quan sát. Hắn nhận ra khách bên trong tửu quán lúc này chỉ có số ít là người chơi bận áo vải quần gai, còn lại là những người bản địa của Thần Lục. “Hóa ra, người bản địa mới thật sự là khách hàng của ta.” Zed nheo mắt lại. Đúng vậy, ở cái thời điểm này người chơi không có tiền mà tiêu, nhưng người bản địa có thể bỏ 5 10 bạc để goi một bàn ăn a! Bọn họ mới thật sự là lưu lượng khách hàng trung can! Zed không cần lo hắn sửa lệch giá bán đồ mà không có ai mua nữa rồi. Sau đó, Zed mới chú ý tới mấy chục tiểu nhị nam nữ chạy bàn thoăn thoắt trong quán, bọn hắn tay bưng khay rượu thịt, miệng thì luôn tươi cười chào khách. Tiếng hỏi han quan khách dùng thêm gì không vang khắp nơi, khiến tửu quán càng thêm rộn rã. Zed thử sử dụng kỹ năng Định Giá lên người bọn hắn, thế mới biết trong mười mấy tiểu nhị này có hai người là người chơi làm thuê. Sau quầy, Zed chú ý tới bà chủ với tên Lưu Diệc Phi nổi bật giữa không gian huyên náo. Nàng ta khoác áo lụa màu thanh thiên, tóc vấn gọn, khí chất thanh lệ. Tuy tuổi đã ngoài ba mươi nhưng dung nhan vẫn tựa minh châu sáng rỡ, nụ cười nhu hòa mà ánh mắt lại tỉnh anh, quét qua một lượt đã nắm rõ tình hình trong quán. Nàng vừa tính sổ, vừa thỉnh thoảng gọi tiểu nhị điều phối, khí thế không kém bậc nữ hiệp trấn giữ cả tửu lâu. Mỗi khi khách lạ bước vào, ánh mắt nàng lướt qua, nhẹ nhàng gật đầu chào, vừa như chủ quán hiếu khách, vừa như một người quản sự đã quen trông coi trăm sự lớn nhỏ. Không khí ấy khiến Mặc Ngữ Nhân Gian chẳng những là nơi uống rượu, mà còn là một góc nhân tình thế thái giữa Thị trấn Wind Land. Zed bước vào, đi tới trước mặt Lưu Diệc Phi, nàng ta vừa ngẩng đầu nhìn Zed liền khẽ mở tc mắt, ánh mắt long lanh rung đông. Zed trực tiếp mở lời: “Bà chủ Lưu, tửu quán còn nhận phục vụ không? Tôi muốn xin làm thuê.” Lưu Diệc Phi không phản ứng lại, đôi mắt tỉnh xảo vẫn thẫn thờ nhìn Zed, hắn chớp mắt khé hiểu, gọi lại: “Bà chủ Lưu!” “À, cậu vừa nói gì? Muốn xin làm thuê?” Lưu Diệc Phi lấy lại tỉnh thần, mỉm cười hỏi khẽ. “Vâng.” Zed gật đầu. Diệc Phi liền vui vẻ đáp: “Còn, nếu cậu làm phục vụ hết đêm nay, tôi sẽ trả lương 5 bạc, nếu làm tốt thì tôi thưởng cậu thêm 2 bạc.” Lưu Diệc Phi đứng đậy, ra hiệu Zed đi theo. Hắn thở phào một hơi, chỉ sợ không được nhận vào làm. 5 bạc đủ rồi. Dù sao làm chạy bàn thua xa việc cơ khí, hơn nữa thời gian làm việc cũng ngắn. Zed theo Lưu Diệc Phi ra tận hậu viên phía sau. Hắn nhìn dáng người đẩy đà của Diệc Phi phía trước, không biết ý định của cô ta là gì. Cho tới khi đứng trước một gian phòng thay đồ nàng ta mới dừng lại, nghoảnh mặt lại nhìn Zed. “Cậu tên là gì?” “Zed de Vincent.” “Cậu là thương gia đúng không?” Lưu Diệc Phi nghiêng đầu. “Sao bà chủ Lưu biết?” Zed giật mình. Lưu Diệc Phi nhếch miệng cười: “Chỉ có người chơi chức nghiệp thương gia mới có kỹ năng quan sát tên người khác thôi.” Zed gật gù, hóa ra là vậy. Diệc Phi mới nói: “Tôi thấy anh rất hợp mắt, hay là làm thuê cho tô lâu dài đi, làm nguyên ngày trả lương 10 bạc, làm năng nổ thì thưởng thêm.” Zed thử tính toán một chút, hắn nói: “E rằng ta chỉ có thể làm thuê thêm bốn ngày cho cô. Ta còn có việc buôn bán cần làm.” Lưu Diệc Phi nghe vậy, đáy mắt có chút tiếc nuối. Zed đột nhiên hỏi: “Nhưng mà thưởng thêm thì tôi không cần, đổi lại có thể cho tôi ngủ lại ở hậu viện này không?” Ngủ bên ngoài sẽ bị trộm thó tiền! Nhưng thuê nhà trọ ngủ rẻ nhất cũng 10 bạc! Diệc Phi nhoẽn miệng cười: “Có thể, muốn ngủ ở đây bao lâu cũng được, tôi sẽ không lấy Phí” Zed có chút giật mình nhìn Diệc Phi. Gã cũng đủ già đời để hiểu người phụ nữ xinh đẹp này đang có ý đồ với gã, nói là tình yêu sét đánh thì không tới, nhưng chắc chắc cũng có chút tìn! cảm đặc thù trong đó. Zed trầm ngâm một chút rồi nói: Go không như vậy thì có chút không biết điều. Hay là tôi trả phí mỗi đêm 2 bạc thì thế nào?” Diệc Phi hứng thú nhìn hắn, nàng gật đầu. “Nếu anh đã nói như thế thì tôi sẽ nhận phí 2 bạc này. Sau này nếu chạy bàn thì tôi trả tiền lương, còn không thì thôi, cứ việc ở lại đây.” “Thành giao.” Zed mỉm cười, có chút vui mừng ngoài ý muốn. “Anh rửa mặt thay đồ đồng phục đi, đừng để mặt mũi lắm lem đó ra phục vụ khách.” Diệc Phi chỉ tay vào phòng thay đồ. Zed gật đầu, lập tức bước vào phòng rửa mặt, cởi bỏ lớp ảo vải dính máu của mình ra, lấy đồng phục áo sơ mi trắng, quần tây đen chuẩn bị mặc vào. Nào ngờ vừa quay ra đã thấy Lưu Diệc Phi đứng ở cửa nhìn chằm chằm phần thân trên rắn rỏi của Zed bằng ánh mắt ướt đẫm nước. Zed giật bắn mình, vội vàng đóng kín cửa lại. Lưu Diệc Phi lập tức phì cười, nàng thả lại một câu rồi bỏ đi: “Nhỏ nhen.” Zed thở phào một hơi, ai mà biết làm gì đó trong Thần Lục này có bị hệ thống đuổi khỏi trò chơi hay không? Đợi gã thay đồ xong quay ra nhà hàng phía trước, Lưu Diệc Phi đã ngồi tại quầy để quản lí, nàng thỉnh thoảng ném ánh mắt ôn nhu nhìn gã. Zed chỉ biết lắc đầu bất lực. Đúng lúc này, một giọng nói ồn ồn từ sau lưng Zed truyền tới: “Chào người mới, tôi được bà chủ Lưu giao nhiệm vụ dạy cậu phục vụ bàn.” Zed vội quay lại nhìn, vừa gặp mặt đối phương, người kia cũng ngỡ ngàng nhìn. hắn. “Cửu?” “Hãn gia?! Trước mặt Zed là một thanh niên tuổi tầm 25, vóc dáng cao lớn, gương mặt chính trực mà Zed đã quá đối quen thuộc. Ở thực tại, Đại Hãn có một hội nhóm chuyên cưu mang những đứa trẻ mồ côi và phòng chống tội phạm, bảo vệ trị an ở thôn Vân Nam, gọi là băng Rồng Đen, cái tên này là do mấy thằng nhóc ác trẻ trâu trong nhóm thống nhất đặt, Đại Hãn chỉ cảm thấy buồn cười nhưng vẫn đồng ý. Mà Cửu chính là đứa trẻ mà Đại Hãn cứu năm xưa, khi đó nó mới 10 tuổi. Thấm thoát mười mấy năm trôi qua, Cửu hiện tại đã chững trạc, được Đại Hãn dạy cho nhiều món nghề, bây giờ là người lãnh đạo băng Rồng Đen. Cửu gặp Zed cũng quá đỗi xúc động, hắn vội vàng bước tới choàng lấy vai hắn: “Trời ạ Hãn gia, gặp đại ca em mừng quá. Không ngờ tới giữa mấy tỉ người mà chú cháu mình lại gặp nhau.” “Được tồi, bình tĩnh đã, mày đặt tên game là gì đấy.” “Black Dragon Nine! Chú cháu mình kết bạn đi Hãn gia.” Cửu vỗ mạnh ngực. “..” Zed nhìn hắn, khẽ thở dài. Hai người thống nhất kết bạn. “Vừa hay có mày ở đây, chúng ta có thể hợp tác rồi.” Zed thở ra một hoi. Cửu liền vỗ vai hắn: “Yên tâm đi Hãn gia, chỉ cần anh ra lệnh, lên núi đao xuống biển lửa gì em cũng làm!” Nói rồi hắn thở đài xúc động: “Thật không ngờ duyên số lại trùng hợp tới vậy, để có mặt ở đây, em đã…” Zed vố trán hắn: “Làm xong hẳn nói, làm công ăn lương thì làm cho nghiêm túc vào. Chỉ tao làm đi.” Cửu ho khan, vội vàng chỉ điểm cho Zed cách làm phục vụ ở Mặc Vũ Nhân Gian. Không lâu sau đó thì Zed đã có thể một mình đứng bàn phục vụ rồi. Cửu thì loay hoay ở phần bếp. Tới đây gặp được thằng Cửu thật sự là niềm vui bất ngờ giành cho Zed, nó là một thằng đàn em đáng tin cậy ở thời điểm này. Đương lúc Zed loay hoay phục vụ, một giọng nói chế giễu bỗng vang lên từ phía cửa: “Yo, ai đây? Người mà em chú ý lúc sáng hóa ra đang làm phục vụ ở đây nè Diễm muội.” Zed bình tĩnh ngẩng đầu nhìn đối phương. Hóa ra là gã kị sĩ Đoàn Thiên Hạ đang dùng ánh mắt chế giễu lạnh căm nhìn hắn, đi bên cạnh hắn là đội ngũ của nữ ma pháp sư nóng bỏng Vân Diễm. Bọn hắn lập tức chú ý tới gương mặt nhợt nhạt mà bình thản của Zed. Sổ Tay Zed – Ngày thứ 2. Tài sản: 16 Bạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập