Chương 17: Thân Phận Thật Sự

Chương 17: Thân Phận Thật Sự

Không khí trong quán hơi chùng. xuống khi Đoàn Thiên Hạ bước vào. Nhìn Zed trong bộ đồng phục phục vụ, sắc mặt tái nhọt như thằng bệnh, khóe môi Đoàn Thiên Hạ cong lên, giọng lạnh lùng:

“Ta còn tưởng thương gia đại tài ngồi ghi chép cả sáng ở chiến trường sẽ xuất hiện nơi thương trường. Ai đè, hóa ra lại làm tiểu nhị bưng khay trong tửu quán. Cũng như con công khoe lông nhưng lại đi nhặt thóc. Nực cười.”

Zed không tức giận, chỉ đặt khay rượu xuống bàn khách, rồi thong thả đáp:

“Bưng khay cũng có giá của nó. Còn hơn kẻ cả ngày khoác lông sặc sỡ, mà trong lòng chỉ ghen với một con chim sẻ. Ít ra ta chưa từng phải vay mượn danh nghĩa ai để được người khác nhìn đến.”

Đoàn Thiên Hạ nhướng mày, giọng khẽ cười:

“Ngươi nói như thể tự hào về chỗ đứng này? Thú vị thật. Trong mắt ta, người phục vụ mãi chỉ là người phục vụ. Dù ngươi có tự xưng là thương gia, cũng chỉ là trò hề trước giới thượng lưu”

Zed điểm tĩnh, ánh mắt lạnh nhạt nhìn hắn ta:

“Trò hề thường kết thúc nhanh, nhưng thương trường thì dài. Người có mắt nhưng nhìn nhầm giá trị, chính là kẻ bị thị trường đào thải đầu tiên.”

Đoàn Thiên Hạ sắc mặt lạnh đi, tiến thêm bước:

“Ngươi nghĩ mình đáng để ta để tâm sao? Một tên đầy tớ bưng bát cũng dám nói chuyện ngạo mạn thế này?”

Zed ngẩng đầu, cười nhạt: “Ta chỉ làm đầy tớ cho bà chủ quán, nhưng có kẻ lại tự nguyện làm đầy tớ cho lòng đố ky của mình. Cái nào đáng khinh hơn?”

Đoàn Thiên Hạ thoáng cứng mặt, rỔỒi bật cười ha hả.

“Hay! Răng miệng ngươi bén thật. Nhưng một con chó sủa giỏi cũng không thành sư tử được đâu.”

Zed lắc đầu, tay không ngừng dọn chén đũa bàn bên cạnh, giọng hắn đều đều đáp lại:

“Sư tử thì không cần sủa. Chỉ có chó mới ồn ào để chứng minh sự hiện điện của mình.” Đoàn Thiên Hạ lạnh mặt lại, hắn tiến lại gần Zed, nâng một chén rượu trong khay lên, xoay xoay trong tay. Nụ cười của hắn lạnh đi:

“Ngươi nói vậy là muốn ta cho ngươi quỳ xuống, nhặt từng mảnh vỡ dưới chân người khác? Ngươi có biết giữa ta và ngươi là khoảng cách thế nào không? Cho dù ngươi có giỏi miệng lưỡi thì cũng phải quỳ xuống trước quyền lực của ta.”

Zed bình thản đối diện, khóe môi nhếch nhẹ:

“Nếu ngài muốn phô trương uy thế ở chốn đông người thì cứ thử đi, ta chắc chắn sẽ quỳ xuống nhặt hết mảnh vỡ cho ngài.”

Đoàn Thiên Hạ siết chặt chén trong tay. Không khí trong quán như đông cứng. Nhưng ngay khi bàn tay Đoàn Thiên Hạ sắp hạ xuống, ánh mắt hắn liếc sang một góc vách tường, nơi bảng gỗ nội quy ghi rõ “Kẻ làm hỏng đồ, bồi thường gấp ba.”

Đoàn Thiên Hạ khựng lại, cười khẩy, đặt chén xuống bàn, giọng mỉa mai:

“Hừ, ngươi giỏi lắm. Cái miệng của ngươi đúng là v-ũ k-hí duy nhất. Ta chỉ sợ một ngày nào đó, nó sẽ khiến ngươi m-ất m-ạng ”

Zed cũng cười lạnh, đáp gọn:

“Người khôn giữ miệng để buôn, kẻ dại giữ miệng để khoe. Ai mất trước, sớm muộn cũng r thôi.”

Hai ánh mắt chạm nhau, băng lạnh và hiểm độc. Một kẻ ghen ghét, một kẻ điểm tĩnh châm chọc. Cả Zed và Đoàn Thiên Hạ đều hiểu, đối phương không phải hạng xoàng, đều là kẻ có đầu óc, biết lúc tiến lúc lùi.

“Ngươi sẽ phải hối hận vì dám hóng hách trước mặt ta hôm nay.” Đoàn Thiên Hạ cười nhạt, quay người trở về nhóm Vân Diễm.

Zed chỉ mim cười không nói. Hắn đã quen với tư duy thượng đẳng của đa số nhóm người tà phiệt ở Lục địa Xanh rồi. Đối với bọn hắn, việc khinh rẻ người ở ngoại vực là chuyện hiển nhiên, nhưng người ngoại vực dám hó hé nửa lời đàm tiếu là có trọng trội, phải c-hết.

Zed có thể khẳng định, giữa hắn và Đoàn Thiên Hạ, thậm chí là một nhánh nhỏ của Công hộ Aurelius đã kết tử thù. Nguyên do chỉ vì một ả đàn bà tên Vân Diễm đằng kia chú ý tới hắn đặc biệt.

Cửu lúc này từ trong bếp bước ra, trên tay là con dao phay chặt xương, hắn cau mày lớn giọng: “Hãn gia, em nghe thằng nào kiếm chuyện với anh đó?!”

Zed đưa tay cản lại, Cửu hừ lạnh nhìn bóng lưng Đoàn Thiên Hạ rồi mới quay vào trong. Zed thì bình tĩnh bưng khay chén dĩa ra sau bếp. Cả quá trình Zed và Thiên Hạ nói chuyện đều được Lý Vân Diễm và Lưu Diệc Phi nhìn chằm chằm, hai người phụ nữ khẽ nhếch miện; cười.

Nhân lúc Đoàn Thiên Hạ chưa tới gần, Vân Diễm nghiêng đầu nói với một nữ Hiển giả có mái tóc tím ngồi bên cạnh: “Trợ lý Dương, ngày mai cử một người đến âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của người đàn ông tên Zed de Vincent đó cho tôi.”

Hiểu Dương giật mình, cô không ngờ bà chủ của mình để ý người đàn ông đó tới mức này, từ khi theo Vân Diễm tới nay đã bao nhiêu năm Hiểu Dương chưa từng thấy cô ấy để ý tới người đàn ông nào nhiều đến thế, nếu để Đoàn Thiên Hạ biết thì hắn ta chắc chắn còn phản ứng dữ dội hơn nữa.

Hiểu Dương không nhịn được tò mò hỏi: “Anh ta là thần thánh phương nào thế lão bản? Nhân vật chủ chốt nào của Lục địa Xanh?”

Vân Diễm mỉm cười không đáp, chỉ làánh mắt diễm lệ cùng nụ cười quyến rũ này của cô ta khiến cho người xung quanh phải thất hồn lạc phách a!

Người khác không biết, nhưng Vân Diễm thì quá rõ Zed de Vincent.

Ánh mắt Vân Diễm đõi theo từng cử động bình thản của Zed, trong lòng cô dấy lên một hồi ký ức mà ít ai trong giới tài phiệt biết được.

Năm ấy, Tập đoàn Aurelius đang bên bờ vực sụp đổ.

Cổ phiếu rơi tự do, tài sản bị phong tỏa, các tập đoàn lớn chực chờ cắn xé như lũ kền kền. Toàn bộ gia tộc lâm vào tuyệt vọng. Cha cô đã chuẩn bị bán tháo tài sản, thậm chí chấp nhận đưa con gái duy nhất là Vân Diễm cô vào một cuộc hôn nhân chính trị để đổi lấy sự sống còn Nhưng rồi, người đàn ông ấy xuất hiện. Người mang ba chức danh Tổng Cố Vấn Kinh Tế, Ủi viên Tái Thiết Toàn Cầu, Kiến Trúc Sư Thị Trường của Chính Phủ Thế Giới. Người được cha cô dùng toàn bộ số vốn cuối cùng để thuê về giải nguy.

Người đó chính là Lý Đại Hãn!

Không phải với ánh hào quang, cũng chẳng có dòng dõi quyền quý, mà chỉ mang theo trí tuệ sắc bén và ánh mắt lạnh lùng. Một con người xuất thân thấp hèn, bị khinh rẻ ngay từ khi đặt chân vào phòng họp, nhưng chỉ bằng một tập hồ sơ mỏng, một chiếc bút, đã lật ngược cả thê cờ.

Sẽ không ai tin nổi một người đàn ông xuất thân bình thường, thậm chí còn bị coi là ngoại vực thấp hèn, lại có thể đưa ra những chiến lược sắc bén đến vậy. Trong ba tháng, Aurelius tt tử khí trầm trệ đã xoay chuyển thế cục, ổn định tài chính, rồi mở đường tiến thẳng sang thị trường quốc tế.

Vân Diễm vẫn nhớ rõ cái buổi hội nghị năm ấy.

Hàng chục tài phiệt quốc tế hợp sức ép Aurelius bán rẻ, cha cô run rẩy đến mức không ký nổi giấy. Vậy mà Đại Hãn đứng thẳng giữa họ, chỉ mất ba câu phát biểu và một bảng số liệu, đã buộc tất cả phải nhượng bộ. Khi rời khỏi căn phòng đó, anh ta đã biến Aurelius từ kẻ sắp bị nuốt chửng thành người nắm đằng chuôi.

Ba tháng sau, Aurelius không chỉ sống lại mà còn mở rộng thêm năm thị trường. Người đời nói Chính Phủ Thế Giới đứng sau nâng đỡ. Nhưng chỉ Vân Diễm và một số ít người trong hội đồng quản trị biết, kẻ đứng sau vạch đường máu ấy chính là Đại Hãn.

Anh ta còn để lại cho Aurelius một “bản đồ 30 năm” kế hoạch dài hạn mà đến tận hôm nay, mỗi một mốc dự đoán dần trở thành hiện thực chính xác đến đáng sọ. Chính nhờ nó mà Aurelius chưa từng rơi khỏi vị thế hàng đầu.

Và cô vẫn còn nhớ cái buổi tối cuối cùng trước khi anh rời đi.

Anh không cần lời cảm ơn, không nhận bất kỳ phần thưởng nào, chỉ lạnh lùng để lại một câu:

“Khi nào tập đoàn này đủ lớn để tự đi, hãy quên tên tôi đi. Bởi cái tên ấy chưa từng tồn tại trong lịch sử Lục địa Xanh.”

Anh ta đã từng được Chính Phủ Thế Giới mời vào giữ chức vụ cao, chuyên phụ trách các kế hoạch tái thiết toàn cầu. Chỉ là vì thân phận thấp kém, không thuộc dòng chính, cho nên chức danh ấy mãi mãi bị che giấu sau cánh cửa nghị trường. Đại Hãn khi ấy vẫn lặng lẽ làm việc, rồi rời đi, để lại một khoảng trống mà nhiều năm sau Aurelius vẫn phải dựa vào những kế hoạch dài hạn anh ta đã vạch sẵn.

Vân Diễm cắn chặt môi.

Trong mắt người ngoài, Zed hôm nay chỉ là một kẻ phục vụ bàn bình thường. Nhưng trong ký ức của Vân Diễm, đây là người đàn ông từng một tay xoay chuyển vận mệnh một tập đoàn khổng lồ, từng đứng ở vị trí mà cả những gia tộc tài phiệt cũng phải ngước nhìn. Cũng chính vì thế, từ khoảnh khắc ánh mắt cô lướt qua Đại Hãn lúc sáng, dù anh ta không nhận ra cô nhưng trái tim cô đã không còn yên tĩnh.

Đoàn Thiên Hạ bước tới ngồi đối diện Lý Vân Diễm, sắc mặt hắn lạnh lùng:

“Diễm muội, thật nực cười. Một kẻ hèn mọn đi bưng chén rượu mà cũng lọt vào mắt muội sao? Đặt hắn cạnh chúng ta chẳng khác nào đem bùn đất đặt trên bàn ngọc.”

Vân Diễm mỉm cười không đáp lời, nàng ngổi tựa lưng nhàn nhã trên ghế bọc da, chiếc ly pha lê khẽ xoay trong tay. Bề ngoài nàng tươi cười, nhưng ánh mắt lại nhiều lần lướt về phía người đàn ông đang dọn bàn kia.

“Lý Đại Hãn hay Zed de Vincent?”

Trong đầu nàng vang lên cái tên quen thuộc đến xé lòng. Người đàn ông từng một tay vực dậy cả Aurelius, nay lại đứng đó như một tiểu nhị vô danh. Hình ảnh ấy vừa khiến nàng cản thấy bi ai, vừa khiến trái tìm rung động mãnh liệt.

Vân Diễm nghiêng người, khẽ thì thầm với người trợ lý thân cận, Hiểu Dương:

“Tốt nhất ngày mai cử hai người đến, tôi không muốn mất dấu anh ta.”

Hiểu Dương thoáng giật mình:

“Lão bản, người đàn ông đó rốt cuộc là ai, đủ để khiến cô…?”

Vân Diễm mỉm cười, nụ cười diễm lệ nhưng ánh mắt lại sâu như biển đêm:

“Ta biết người đàn ông đó, nếu giữ được hắn thì chuyện kinh tế của Aurelius ở Thần Lục sẽ không phải lo. Ta có thể cam đoan một chuyện, khi đã xuất hiện trong trò chơi này, hắn tuyệt đối không thể chỉ sống như một kẻ vô danh như vậy.”

Nàng ngừng lại một thoáng, giọng khẽ hạ xuống, lạnh đi nửa phần:

“Ta sẽ không để bất kỳ ai cướp hắn khỏi tay ta.”

Ánh mắt Hiểu Dương run lên, trong lòng thầm rùng mình. Từ bao năm theo Vân Diễm, cô chưa từng thấy vị nữ chủ nhân của mình dùng ánh mắt ấy cho bất kỳ người đàn ông nào, ánh mắt vừa như chiếm hữu, vừa như một lời tuyên chiến âm thầm với cả thế giới.

Lý Đại Hãn đang rửa chén ở sau bếp bỗng dưng rùng mình.

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 2.

Tài sản: 16 bạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập