Chương 19: Lô Hàng Đầu Tiên

Chương 19: Lô Hàng Đầu Tiên Trong quán Mặc Ngữ Nhân Gian, Lưu Diệc Phi chậm rãi đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào Zed. Nàng nói: “Zed de Vincent, một trăm bạc này tôi cho anh vay, nhưng hệ thống Thần Lục sẽ làm chứng. Một khi ký khế ước, ngươi không thể nuốt lời.” Zed khẽ mỉm cười, giọng không chút do dự: “Thế càng tốt. Ta thích giao dịch minh bạch.” Với điểm tín nhiệm cấp F thấp nhất và Ảnh Hưởng Thương Mại,(Trade Inluence): 1/100 của Zed, có thể mượn tiền từ NPC là mừng rồi, một cái khế ước không thành vấn để. Ngay khoảnh khắc đó, trước mặt cả hai liền hiện lên bảng ánh sáng màu lam, trên đó khắc rune cổ xưa. Một giọng nữ êm ái của Hệ Thống Thần Lục vang vọng trong đầu:

[Khế Ước Vay Nợ] Bên A: Lưu Diệc Phi, Bên B: Zed de Vincent Số tiền vay: 100 Bạc Điều khoản: Nếu Bên B kinh doanh thành công. Bên A trở thành đối tác chiến lược/đầu mối phân phối ưu tiên, được mua hàng với giá ưu đãi và quyền nhập trước. Nếu Bên B thất bại. Bên B phải dùng toàn bộ lợi nhuận tương lai hoặc sức lao động để hoàn trả cho đến khi xóa nợ. Khế ước này chịu sự giám s-át của Hệ Thống Thần Lục. Vi phạm sẽ bị phạt: Trừ toàn bộ tài sản, uy tín, và khóa chức năng giao dịch 1 năm. Ngài có đồng ý ký kết? Chữ ký của Diệc Phi hóa thành một bông hoa đỏ như mực son nở rộ trên khế ước. Zed giơ tay lên, đầu ngón tay hắn phát sáng, viết xuống tên mình: Zed de Vincent. Khế ước bùng nổ ánh sáng, hóa thành một chuỗi rune nhập vào bảng thông số của cả hai. Hệ Thống thông báo: “Khế ước vay nợ giữa Lưu Diệc Phi và Zed de Vincent đã được xác nhận. Số tiền 100 Bạc sẽ tự động chuyển giao. Điểu khoản bắt buộc thực thi. Không thể hủy bỏ.” Tài Sản +100 Bạc, tổng tài sản 146 Bạc. Đã vượt chỉ tiêu vốn mồi 50 bạc cần kiếm! Zed siết chặt tay, nụ cười hiện rõ nơi khóe môi: “Cuối cùng thì trò chơi của mình đã thật sự bắt đầu.” Lưu Diệc Phi khẽ nhấp một ngụm rượu, đôi mắt long lanh nhưng giọng lại lạnh lùng: “Chớ cười vội. Muốn kinh doanh buôn bán ở Thần Lục không phải chuyện đơn giản, mỗi thị trấn có hàng chục triệu cửa hàng, thuế, luật lệ, vừa cạnh tranh với đối thủ vừa phải đối phó với chính quyền. Nếu anh thất bại thì chuẩn bị rửa chén ở Mặc Vũ Nhân Gian của tôi nửa năm đi.” “Không thành vấn đề.” Zed mỉm cười. Đối phương ra điều kiện cho vay là chuyện Zed đã nghĩ tới, bởi vì Diệc Phi vốn là chủ quán ăn lớn, có tiền mặt đều đặn. Còn Zed mới khởi nghiệp, gần như tay trắng, chỉ có vài chục Bạt mọi giao dịch đều có rủi ro mất sạch. Vì vậy, Diệc Phi sẽ không cho vay dễ dàng, mà sẽ đặt điều kiện để giữ an toàn vốn. Hắn chỉ sợ đối phương muốn hắn làm gì đó khó nói, nhưng may mắn là hắn nghĩ nhiều rồi, làm thuê trả nợ thì không thành vấn để. Zed đứng dậy chấp tay: “Vậy bây giờ tôi phải đi làm chút chuyện, cảm on bà chủ Lưu, ân tình hôm nay ta nhó.” “Thuận buồm xuôi gió nhé.” Lưu Diệc Phi mim cười. Zed lập tức rời khỏi Mặc Vũ Nhân Gian, vừa lúc thời gian bước qua ba giờ ba mươi phút sáng. Chân hắn không ngừng vó đi tìm Tiệm Tạp Hóa gần đó. Lúc này trên đường chỉ còn lại những người chơi đi lẻ tỏ, đa phần đã mệt mỏi ngủ hết rồi, rất đông người chơi ngủ gục bên lề đường, khư khư giữ chặt túi tiền. Cả dãy phố chỉ còn lại dân bản địa đi lại và hàng loạt xe ngựa chuyển hàng của Mason Carriage di chuyển trên phố rồi dừng bánh trước những cửa tiệm NPC sáng đèn. Quá trình đi tìm Tiệm Tạp Hóa, Zed có thể nhìn thấy rất nhiều tên trộm đang thó đồ của người chơi, bất quá dân bản địa thì không thèm quan tâm. Zed nhận ra ánh mắt của bọn họ, đó là ánh của mắt xem thường một dân đen của giới siêu giàu. Những nơi có Vệ binh thị trấr tuần tra đi ngang thì lũ trộm mới bỏ chạy. Đáng thương cho những người chơi đó, chỉ còn lại vài bạc để ăn cơm cũng bị trộm mất. Ngày thứ 3 này, Zed nhận định cái khó của người chơi sẽ đến từ việc đói chứ không còn là việc làm nhiệm vụ nữa. Bọn hắn. không muốn c-hết đói thì phải ngoan ngoãn, chăm chỉ đi làm nhiệm vụ. Cuối cùng, Zed âm trầm nhìn một cửa Tiệm Tạp Hóa xuất hiện ở con phố vắng phía trước, hắn chậm rãi ẩn người vào góc tối, đi theo chiếc xe chuyển hàng tới gần cửa tiệm đó. Xe ngựa Mason Carriage dừng lại, năm phu khuân vác mồ hôi nhễ nhại khiêng xuống mười mấy thùng gỗ lớn trước mặt Tiệm Tạp Hóa của Bà Marris, mặt thùng in dấu đỏ: “Harbor & Riverside – Wind Land Customs“. Bà Marris không nói một lời, chỉ dùng chìa thép bật nắp, soi đèn vào trong. Bên trong. lấp ló những bình thủy tỉnh đỏ thẫm, xanh làm và vàng rực xếp san sát. Bà cẩn thận đếm từng hàng, từng cột, nét mặt nghiêm khắc của người thương nhân dày dạn. Trong bóng tối sau lưng, Zed lặng lẽ đứng quan sát. Hắn siết chặt cuốn sổ trong tay, thì thầm “Định Giá.” Ngay lập tức, đôi mắt hắn ánh lên tia sáng vàng kim, luồng sáng nhàn nhạt quét qua thùng. hàng. Trước mắt Zed liền hiện ra bảng thông tin trong suốt:

[Bình HP Nhỏ] Giá: 3.8 Bạc/bình. Có thể trả thấp xuống tối đa 3.5 Bạc/bình. Zed khẽ nhếch môi, ánh mắt lóe sáng. “Vậy là đúng như ta nghĩ. Nếu một thùng gia vị của Lưu Diệc Phi mua 80 Bạc, về tới nội thành thành 100 Bạc thì lô HP này cũng y hệt. Vốn 3.5, đội thành 3.8, bán ra 5. Khoảng chênh 1.2 trên mỗi bình. Toàn bộ lợi nhuận nằm trong tay bà Marris.“ Hắn ghi nhanh những con số vào sổ, ngón tay run lên khe khẽ. “Một thùng chứa một nghìn bình, tức lời hơn một nghìn hai trăm bạc mỗi lô. Mason Carriage, thuế cảng, kho bãi tất cả chỉ là những kẻ ăn phần ở giữa. Nếu ta kiểm soát được đoạn đường này, dòng chảy bạc sẽ tuôn về tay ta.” Ánh mắthắn không rời khỏi bà Marris, người vẫn đang lặng lẽ kiểm đếm và gật đầu xác nhận với phu xe. Trong mắt bà, đây chỉ là một lô hàng thường nhật. Nhưng trong mắt Zed, đó là cánh cửa mở ra toàn bộ bí mật thương nghiệp của Wind Land. Hắn cười nhạt, khẽ lẩm bẩm: “Cuối cùng thì ta cũng đã thấy được số tiền vốn thật sự của vật phẩm trong cửa hàng.” Đúng vậy, Zed đã dùng kỹ năng Định Giá lên các vật phẩm trong cửa hàng nhưng kết quả nhận lại thì không có sai số. Một bình HP nhỏ bán 5 bạc, hắn dùng định giá cũng thấy 5 bạc. Ban đầu hắn còn nghĩ vật phẩm này không thể trả giá. Nhưng khi nhìn vào lô hàng trong thùng thì sai số lúc này mới xuất hiện. Zed liền hiểu, kỹ năng Định Giá chỉ phản ánh giá trị giao dịch chính thức tại thời điểm đó, tức cái giá mà bất kỳ ai bước vào cửa hàng cũng phải trả và mức giá hắn có thể trả thấp nhất. Nhưng với những món hàng bày trên kệ, giá đã được chính quyền niêm yết chuẩn, toàn bộ cửa hàng NPC đều buộc phải bán thống nhất một mức. Đó là luật để giữ cho thị trường ổn định, tránh cảnh kẻ bán rẻ, người bán đắt. Vì vậy, dù hắn có kỹ năng độc quyền, kết quả vẫn chỉ là con số 5 Bạc giá niêm yết, chứ không phải giá vốn thực sự mà bà Marris nhập từ cảng. Muốn biết con số ấy, hắn phải quan sát ở một tầng khác, đó là lúc hàng vừa được bốc dỡ từ Mason Carriage, hoặc khi thương nhân ký nhận hợp đồng với cảng. Zed khẽ mỉm cười. “Giờ thì hiểu rồi. Skill Định Giá cho ta cái nhìn về giá bán công khai có thể trả xuống thấp nhất, lợi nhuận trong đó của người bán vẫn còn, nhưng giá vốn nhập vẫn là bí mật. Nếu muốn làm Ghost Merchant, ta phải nhìn vào nơi đồng tiền chảy ra, chứ không chỉ chỗnó dừng lại.” Zed khép sổ lại, ánh mắt vẫn dán chặt vào hai thùng gỗ. Trong đầu hắn, từng con số như những bánh răng xoay tròn, từ giá nhập cảng giá 3.5, tới tay cửa hàng giá 3.8 và bán cho người chơi giá 5.0 Bạc. Một vòng lợi nhuận nhỏ, nhưng nhân lên hàng nghìn, hàng vạn bình, đó là cả một dòng suối bạc tuôn chảy. Ngay lúc Zed còn mải mê trong tính toán, thì ánh sáng đèn đầu bất ngờ chiếu xẹt ngang mặt Bà Marris quay đầu lại. Ánh mắt già dặn của bà soi thẳng vào Zed. Bà cau mày, giọng khàn khàn: “Thằng nhóc kia, nửa đêm lén lút nhìn vào hàng hóa của ta để làm gì?” Zed không giật mình. Hắn từ từ bước ra khỏi bóng tối, cúi đầu chào: “Ta không phải kẻ trộm thưa bà. Ta chỉ đang quan sát và tính toán.” “Tính toán?” Marris nhíu mày. “Hừ, ta chưa từng mở miệng nói giá cả, ngươi có thể tính toán cái gì? E là tính toán muốn c-ướp hàng của ta thế nào thì có!” Zed mỉm cười, mở sổ ghi chép, lật ra trang mới nhất, trên đó là những dòng chữ nguệch ngoạc nhưng rõ ràng. 3.5 Bạc ở Harbor, 3.8 Bạc tới cửa hàng, 5 Bạc giá bán lẻ. Ánh mắt Marris thoáng chấn động. Zed nhìn thẳng vào bà, giọng điềm tĩnh: “Ta biết bà nhập từ Harbor với giá 3.5. Thêm thuế cảng, bốc dỡ, xe ngựa Mason, vốn của bà thành 3.8. Sáng mai bà bán ra 5, lời khoảng 1.2 mỗi bình, tổng hơn một nghìn bạc lãi ròng ch‹ lô hàng này.” Bà Marris im lặng một lúc lâu, rồi hạ giọng: “Ngươi là ai? Người chơi tới từ dị giới bình thường tuyệt đối không thể biết rõ từng đồng phí vận chuyển như vậy, ta cũng chưa từng mở miệng ra nói giá nhập hàng. Mà ngươi thì không phải dân buôn, chắc là người chơi mới nhỉ? Nhưng chỉ cần quan sát ta kiểm hàng nhu vậy mà ngươi đã tính rõ được, thương nhân lâu năm cũng không làm được như ngươi a.“” Zed khẽ cười, nhấn mạnh từng chữ: “Ta là Zed de Vincent. Một Ghost Merchant thưa bà.” Ánh mắt bà Marris lóe lên. “Ghost Merchant ư?” Bà Marris khép nắp thùng lại, ánh đèn dầu phản chiếu đôi mắt già nua. Khi Zed dõng đạc xưng mình là Ghost Merchant, nét mặt bà đã thoáng đổi. Trong ký ức của người bản địa, Ghost Merchant là thứ gì đó mơ hồ mà khủng khriếp, họ là những thương nhân ma quái, không ai có thể g:iết, chỉ có thể đánh sập thương nghiệp của họ. Một khi Ghost Merchant trỗi dậy, cả một vùng kinh tế sẽ bị thao túng. Bà Marris nhìn Zed thêm một lần, ánh mắt trầm trọng. Zed khẽ gập sổ lại, giọng bình thản: “Nhưng thành thật thú nhận với bà, ta chỉ mới đến lục địa này, sản nghiệp còn chưa có, vốn luyến thì ít ỏi. Đêm nay ta xuất hiện ở đây là để đưa ra một yêu cầu giao dịch đặc biệt với bà Bà hãy bán cho ta 10 bình máu, 10 bình mana và 10 bình stamina theo giá vốn cửa hàng. Đổi lại, ta nợ bà một ân tình.” Bà Marris khẽ cau mày. Bán dưới giá lời không phải cách làm của bà. Nhưng ánh mắt thanh niên trước mặt quá điểm tĩnh, và cái danh Ghost Merchant vừa thốt ra khiến lòng bà run nhẹ Sau một thoáng cân nhắc, bà chậm rãi đáp: “Được, ta bán cho người giá vốn, coi như ta mua lấy cái ân tình của Ghost Merchant tương lai. Nhưng đừng nghĩ ta dễ bị lợi dụng. Ghost Merchant ở Wind Land này còn đáng sợ hơn cả lũ quý tộc. Nếu ngày nào đó thương hội truy lùng ngươi, đừng lôi tên ta ra.” Dứt lời, bà ta gói các vật phẩm thành một chòm sáng, Zed lập tức đưa ra yêu cầu giao dịch, hệ thống lập tức xuất hiện làm chứng.

[Giao Dịch] 10 Bình HP Nhỏ + 10 Bình Mana Nhỏ + 10 Bình Stamina Nhỏ. Giá: 3.8 Bạc/bình. Tổng chi phí: 30 x3.8= 114 Bạc. Zed lập tức thành giao, tổng tài sản của hắn ngay lập tức từ 146 – 114 Bạc, còn lại 32 Bạc làm vốn lưu động. Lô hàng đầu tiên tới tay! Zed gật đầu, giọng thành khẩn: “Chân thành cảm ơn bà Marris. Nhưng có một chuyện ta cần hỏi.” “Nói.” Marris hạ giọng. Zed ngưng mặt lại, nhấn mạnh từng chữ: “Muốn nhập hàng trực tiếp từ Harbor & Riverside, điều kiện tiên quyết là gì? Ta không thể mãi mua lại qua trung gian được.” Marris im lặng một lúc, như cân nhắc xem có nên nói hay không. Cuối cùng, bà cất tiếng, giọng khàn khàn: “Ngươi muốn chen chân vậy thì nhớ kỹ. Thứ nhất, phải có cửa hàng hợp pháp trong nội thành để đăng ký. Thứ hai, giấy phép kinh doanh do Merchant Guild cấp. Thứ ba, kho chứa hợp lệ để nhận hàng từ cảng. Không có một trong ba, Nam Tước Mason sẽ cho lính tịch thu ngay” Zed nheo mắt, viết nhanh vào sổ. Nét mặt hắn vẫn bình tĩnh, nhưng trong đáy mắt lóe sáng lửa tham vọng. “Cửa hàng, giấy phép, kho chứa. Ta hiểu rồi. Cảm ơn bà, Marris. Đêm nay ta không chỉ mua được 30 bình thuốc mà còn mua được một con đường. Ân tình này ta nhớ rõ.” Nói rồi, hắn xoay người rời đi. Bà Marris nhìn theo bóng lưng Zed rời đi trong đêm tối, lòng chợt dấy lên một lĩnh cảm bất an: “Ghost Merchant, nếu hắn thật sự xuất hiện tại Wind Land, thì cả nền kinh tế này sẽ đổi màu. Mình giúp hắn là đúng hay sai đây?” Sổ Tay Zed – Ngày thứ 3. Tài sản: 32 Bạc. Kho hàng: 10 Bình HP Nhỏ, 10 Bình Mana Nhỏ, 10 Bình Stamina Nhỏ. Ngọ: 100 Bạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập