Chương 2: Hứa Hồng Đậu
Sáng hôm sau, Hứa Hồng Đậu chậm rãi mở mắt ra, nàng phát hiện mình đang nằm trên chiếc giường ấm áp trong một căn nhà cổ phong.
“Mình đang ở đâu vậy?”
Hứa Hồng Đậu đau đầu nhíu mày, từ từ ngồi dậy. Lúc này nàng mới phát hiện quần áo trên người đã được thay bằng chiếc sơ mi trắng tay dài cùng chiếc quần lửng đen. Hồng Đậu giật mình đứng phắt dậy.
“Ai thay đồ cho mình vậy?” Nàng sợ hãi nhìn quanh một vòng.
Hồng Đậu mới nhận ra căn phòng này rất ngăn nắp, đậm mùi đàn ông, chỉ có điều rất đơn sơ giản lược, không thể nào là nhà ở Lục địa Xanh được. Đương lúc Hồng Đậu hoang mang, Lý Đại Hãn từ ngoài cửa bước vào, trên tay là chén cháo nóng.
“Ồ, dậy rồi à? Vừa định lên goi cô dậy ăn cháo.”
“Anh là ai? Là anh cứu tôi sao?” Hứa Hồng Đậu nheo mắt lại cảnh giác.
Đại Hãn gật đầu: “Nói cứu thì cũng đúng, tôi nhặt cô ở ngoài sông băng mang về đây.” “Nhặt?” Hồng Đậu nhướng mày.
Đại Hãn gật đầu: “Không nhặt thì còn gì nữa, đồ cô mặc cũng do tôi thay, yên tâm, cái gì cần nhìn thì tôi nhìn hết rồi.”
“Anh!” Hồng Đậu trọn mắt chỉ tay vào mặt hắn, tay nàng run rẩy một hồi rồi hạ xuống, hắt giọng:
“Bỏ đi, anh là ân nhân cứu mạng của tôi, không chấp với anh. Cảm ơn.” Giọng cô nhỏ dần. “Chà, cũng nghĩa khí đấy. Ăn đi.”
Lý Đại Hãn mang cháo tới cho Hồng Đậu. Cô húp thử một chút, hai mắt lập tức sáng lên rồi ăn ngấu nghiến.
oi Lục địa Xanh không có cháo hành à?” Đại Hãn tò mò.
“Chưa từng ăn. À mà anh chưa nói tên cho tôi biết.”
“Lý Đại Hãn, một người thất nghiệp ở thôn Vân Nam, thuộc tỉnh Vân Nam, một tỉnh nhỏ nằm ở nam bán cầu.”
Hồng Đậu ngỡ ngàng: “Tôi vậy mà bay tới tỉnh Vân Nam rồi?!
Phải biết rằng tỉnh Vân Nam ở bán cầu nam, cách Lục địa Xanh nửa vòng Trái Đất a!
Hồng Đậu thỏ ra một hơi: “Xa vậy là tốt rồi, không bị cha tôi tìm thấy được.”
Nói rồi, nàng tăng tốc ăn hết tô cháo. Đại Hãn đợi cô ta ăn xong thì dọn chén, sau đó về phòng làm việc, trước khi đi còn dặn dò:
“Người ở Lục địa Xanh như cô không quen sinh tồn ở vực ngoại. Cô có thể ở nhà tôi, nhưng đừng tùy tiện đi ra ngoài, cẩn thận c.hết mất xác không ai tìm được.”
“Tôi biết rồi. Mà Hãn gia, tôi muốn ở lại lâu dài có được không?”
“Tất nhiên là được, nhưng phải trả tiền thuê nhà.” Đại Hãn thản nhiên đáp.
Hồng Đậu phất tay: “Tiền bạc không thành vấn đề”
“Vậy được, cứ việc ở lại. Điện thoại của cô tôi đang sạc ở ngoài đấy.”
“Cảm ơn”
Đại Hãn ngắm nghía gương mặt tỉnh xảo đó của Hồng Đậu một hồi rồi đóng cửa lại, trở về phòng làm việc.
Đối với việc hắn ngắm nghía mình, Hồng Đậu chỉ mỉm cười tùy ý, ngạc nhiên là cô không cảm thấy khó chịu với người đàn ông này. Thế là Hồng Đậu tiếp tục ở lại nhà của Đại Hãn. Từ sáng cho tới trưa, cô nàng khám phá khắp ngõ ngách căn nhà nhỏ của hắn, thái độ hứng thú không thôi.
Khi nhìn thấy bức ảnh của Đại Hãn chụp chung với một cô gái cao gầy, dung nhan diễm lệ đặt ở trong kho thì Hồng Đậu hơi khựng lại quan sát một chút.
“Người đàn ông này có vợ rồi sao? Cũng đúng, một người đàn ông tính tình trầm ổn, tỉ mỉ như anh ta rất hiếm thấy ở ngoại vực thế này. Nhưng mà sao trông gái này quen thế nhỉ? Mình đã gặp ở đâu rồi sao?”
Hồng Đậu nhìn một chút nhưng không nhận ra, cô lại đảo bước tiếp tục ngắm nghía căn nhà cổ phong này của Đại Hãn, đặc biệt là khi nhìn thấy lò sưởi cùng một gian bếp được bày trí theo phong cách cổ điển, Hồng Đậu trầm trồ không thôi, đây là thứ mà nàng chỉ thấy trên phim ảnh từ trăm năm trước.
Cuối cùng là cổ máy nhỏ tên Wall-E đứng canh giữ trước cửa, Hồng Đậu bị nó thu hút, ngồi chơi với nó một lúc lâu. Ở Lục địa Xanh đương nhiên có người máy chiến đấu, nhưng bọn chúng được trang bị tối tân và bóng loáng, không có cũ kĩ và nhỏ gọn dễ thương như Wall-E. “Hé lô Wall-E!” Hồng Đậu mỉm cười chào nó khi nhìn thấy bảng tên gắn trên cổ Wall-E. “Wall!” Wall-E đáp lời như vật sống.
Cứ thế cho tới tận trưa thì Đại Hãn mới từ phòng làm việc bước ra, nấu cơm trưa.
Hồng Đậu liền bước lại gần quan sát hắn nấu cơm, cô tò mò: “Anh có thể nấu món trứng xào cà chua với gà om không?”
“Muốn ăn?”
“Ừm.” Đậu mỉm cười: “Tôi có thể trả luôn tiền thuê làm đồ ăn không?”
Đại Hãn gật gù: “Trứng xào cà chua thì có thể, gà om thì ngày mai. Gà không phải dễ kiếm.” oi ngoại vực đồ ăn khan hiếm thế sao?” Đậu giật mình. Cô buồn bã: “Kể từ khi bà nội tôi mất thì không ai trong Lục địa Xanh biết nấu món gà om cho tôi ăn nữa.”
Đại Hãn bật cười trêu tức, tay không ngừng xào đồ ăn.
“Anh cười cái gì?”
“Người trong Lục Địa Xanh sướng thật, có thể thèm món này món kia, ở đây người ta có vụt bánh mì để nhét bụng là mừng rồi.”
Hứa Hồng Đậu mím môi lại: “Tôi biết. Chính vì tôi ghét sự bất công này nên mới bỏ trốn khỏi Lục Địa Xanh, rời khỏi gia tộc.”
s4 Đại Hãn nhìn cô ta bằng ánh mắt khác. “Không ngờ ngoài cái ngực và mông to ra thì đầu óc cô cũng to đấy.”
“C-hết tiệt! Anh đã xem hết rồi đúng không?!” Hồng Đậu nghiến răng véo mạnh vào hông hắn.
Đại Hãn cố chịu đau mà bật cười, hắn đổ đồ ăn ra đĩa: “Tôi đã nói cái gì cần nhìn đã nhìn rồi mà. Cái nốt ruồi son bên trái đó là điểm nhấn đấy.”
“Hừ! Hứa Hồng Đậu hừ lạnh, cô tằng hắng: “Thật ra thì tôi muốn ở lại đây cũng vì anh đấy”
“Hà? Vì tôi? Tại sao?” Đại Hãn nghĩ hoặc.
“Nếu là bất kì ai khác thì chắc tôi đã bị vùi hoa dập liễu rồi, còn anh thì không.” Hồng Đậu chân thành đáp, lại nghi hoặc: “Hay là anh bị yếu sinh lý?”
Đại Hãn ngưng động tác trên tay, mặt đầy chấm hỏi, khiến cho Hồng Đậu không nhịn được mà bật cười khúc khích.
“Tôi mà vùi hoa dập liễu thì cô nhừ tử đấy biết chưa. Tôi bình thường không muốn, muốn tô làm sở khanh hay gì?” Hắn huếch mũi.
Hồng Đậu phẩy tay nhịn cười: “Xin lỗi, tôi chỉ đùa với anh thôi. Thật sự cảm ơn anh đã không làm gì tôi.”
“Ăn cơm đi. Mỗi bữa cơm là 2 USD. Ở nhà một ngày là 10 USD. Cứ thế tính tới.”
“Rẻ vậy?” Hồng Đậu ngỡ ngàng.
“1 đô là hai 20 nghìn đồng đó cô nương, đủ để mua 1 bữa cơm cho cả nhà bốn miệng ăn thời điểm này. Còn 10 đô tương đương 200 nghìn, bằng hai ba ngày công của công nhân rồi.” “Cô không trách tôi thét giá thì thôi còn bảo rẻ vậy. Nếu rẻ vậy thì một đêm 50 USD nhé?” Đại Hãn mim cười.
“Mo đi. Giàu chứ không có ngu.” Hồng Đậu chề môi.
Đại Hãn nghe vậy chỉ biết bật cười vì cô bé này thú vị. Cả hai ăn uống một hồi rồi cùng nhau rửa chén, xong xuôi hết thì Hồng Đậu mới nói:
“Anh có thể chở tôi đến chỗ Ngân Hàng Kí Gửi không?”
“Có người gửi đồ cho cô à. Không sợ bị gia tộc biết được vị trí của cô sao?”
Hồng Đậu mim cười: “Đừng lo, tôi sẽ không làm những chuyện liên lụy tới anh đâu. Đây là đồ dùng hằng ngày, quần áo của tôi do bạn thân tôi gửi tới. Tôi nhắn cho cô ấy lúc sáng. Không bị phát hiện đâu.”
“Bạn thân của cô ở Lục Địa Xanh có đúng không?” Đại Hãn gật gù.
“Ùm, cô ấy tên Đại Mạch. Tôi sẽ rũ cô ấy tới đây vào một ngày không xa.”
Đại Hãn liền nhướng mày: “Làm ơn, cái nhà nhỏ của tôi không chứa nổi hai phật bà quan ân đâu.”
Hồng Đầu bật cười khúc khích: “Được thôi, chuyện đó tính sau. Đi thôi. Trễ chút nữa sẽ không kịp lúc Thần Lục xuất hiện mất.”
Đại Hãn lắc đầu bất lực, hắn lấy áo khoác da dày cho Hồng Đậu mặc rồi cả hai bước ra khỏi nhà, leo lên con bán tải đặc chế của Đại Hãn để chạy về trung tâm thôn Vân Nam.
Dịch vụ gửi đồ ở thế kỉ này cực kì nhanh, dù nửa vòng Trái Đất thì cũng chỉ cần nửa ngày là tới. Nhưng mà Đại Hãn vạn lần không ngờ được, đồ của Hồng Đậu nhiều tới mức mà xe hắn chứa muốn không nổi, chất lên thành đống cao ở thùng xe sau, còn phải để vào buồng lái mấy cái.
“Cô mang cả chung cư theo à?!” Đại Hãn không nhịn được giận mắng.
“Nhiêu đây còn chưa đủ đâu đó.” Hồng Đậu lắc đầu. “Mới có quần áo, mỹ phẩm, mấy đồ dùng cá nhân của tôi thôi à.”
Đại Hãn trố mắt, hắn thở dài không nói nữa, yên lặng chở cô ta về. Trong bụng Đại Hãn thấy hơi hối hận rồi, biết vậy lúc nãy hắn hét giá thuê nhà lên 500 USD một tháng rồi.
Quá lỗ!
Chở về tới nhà thì cũng gần năm giờ chiều, với đống đồ dày như quân nhu của một đại quâr ba trăm người của Hứa Hồng Đậu. Đại Hãn chỉ đành giúp cô ta bày trí sắp xếp. Vừa làm, hắn vừa lấy cái áo ngực đen ươm lên mặt, nó che gần khuất gương mặt của hắn.
“Úi chà.” Đại Hãn cảm thán.
“Đồ biến thái trả đây!” Hồng Đậu mắng to, vội vàng giật lại, thái độ khinh thường ra mặt khiến cho Đại Hãn bật cười.
Sau khi sắp xếp xong, một ngày cũng gần kết thúc. Ăn uống tắm rửa những chuyện cần làm đều làm, Hồng Đậu cuối cùng cũng được mặc đồ của nàng, đơn giản thôi nhưng cực kì hút mắt. Lúc này, có hai đầu khôi đặt trên bàn trước mặt Đại Hãn và Hồng Đậu, cái của hắn chỉ bình thường như bao người, của Hồng Đậu thì làm bằng nguyên liệu kim cương xanh, lấp lánh vô cùng.
“Vậy ra đây là đầu khôi cấp Kim Cương của tài phiệt đó sao?” Đại Hãn ngắm nghía cái đầu khôi.
Đầu khôi này do Đấng Sáng Tạo ban xuống cho mỗi người, ai cũng có. Nhưng đầu khôi cũng có cấp độ riêng, người có càng nhiều tiển trong tay thì đầu khôi càng cao cấp, thời gian đăng nhập vào Thần Lục cũng dài hơn người bình thường.
Hồng Đậu gật đầu: “Tôi có thể đăng nhập vào Thần Lục liên tục mười hai tiếng. Còn anh?” “Tám tiếng ”
Hồng Đậu liếc mắt: “Một tiếng ở ngoài bằng một ngày trong game đúng không?”
“Ùm, thời gian thật sự trôi qua một ngày trong game chứ không phải là thời gian ảo, cảm giác sẽ như thật.”
Hồng Đậu gật gù: “Nhưng nếu thời gian cách biệt như thế thì làm cách nào để anh vươn lên được? Anh thua bọn tôi tận bốn ngày. Trong bốn ngày đó những người chơi có đầu khôi kim cương có thể vượt trội hơn anh rất nhiều lần.”
Hồng Đậu không sợ Đại Hãn sẽ cướp đầu khôi của cô, Đấng Sáng Tạo đã nói rồi, đầu khôi đăng nhập được định riêng cho một người, có cướp cũng không dùng được.
“Cô nghĩ tôi muốn vươn lên đâu?” Đại Hãn lại thích thú với câu hỏi của Hồng Đậu.
Cô chỉ mỉm cười: “Ai ở ngoài kia cũng muốn thông qua trò chơi này đổi đời, huống chi một người đàn ông bản lĩnh như anh. Anh không định vươn lên làm giới siêu giàu sao?”
“Tôi bản lĩnh chỗ nào?” Đại Hãn hớp một ngụm trà.
“Tôi cảm nhận được.” Hồng Đậu nhún vai. “Hơn nữa, một người có tính tỉ mỉ, kỷ luật và thông minh như anh, chắc chắn không phải người tầm thường.”
“Anh còn ngồi vẽ bảng kế hoạch làm việc trong phòng kia mà, đừng trách tôi nhìn lén nhé.” Hồng Đậu che miệng cười.
“Ơ hay, dám nhìn trộm tôi. Vậy còn cô, có kế hoạch rồi đúng không? Nhìn cô không phải là loại người bồng bột bỏ trốn khỏi Lục Địa Xanh như thế!”
“Anh có, tất nhiên tôi cũng có. Mà cũng còn một tiếng nữa mới tới lúc Thần Lục mở cửa, anh muốn nghe không? Tôi sẽ kể anh nghe kế hoạch của tôi.” Hồng Đậu tỏ vẻ thần bí.
“Xin rửa tai lắng nghe.”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập