Chương 33: Rồng Rơi Xuống

Chương 33: Rồng Rơi Xuống Zed rảo bước chậm rãi giữa khu chợ đen, mắt đảo qua hàng trăm quầy hàng nhỏ. Mỗi quầy được dựng vội bằng ván gỗ, bán đủ thứ mặt hàng, còn có vô số lính gác của Greyfang Pack tuần tra, sắc mặt không có kẻ nào lương thiện. Bên dưới ánh đèn dầu, người bán ngồi im lặng, khuôn mặt bị che bởi khăn trùm. Họ không chào mời, không nói nhiều, chỉ đặt hàng lên bàn, nào là da sói, thuốc, xương thú, vỏ tỉnh thạch, thậm chí là vài chiếc bình chứa chất lỏng đủ màu đặc sánh. “Đừng hỏi giá.” Eda nói, đi bên cạnh hắn. “Ở đây, ngài chỉ cần giơ túi bạc ra. Nếu người bán gât đầu, nghĩa là ngài đã trả đủ. Nếu hắn im lặng, tức là muốn thêm tiền. Bọn hắn chấp nhận cả hai loại bạc và Black Coin.” Zed liếc sang cô: “Một hình thức đàm phán khá ngắn gon. Vậy đổi Black Coin ở đâu?” oi đấy.” Eda chỉ tay về phía cuối hành lang, nơi có một tòa nhà sang trọng tách biệt hoàn toàn với sự bề bộn của Whitebone. Với kiến trúc phục hưng, các cột đá của tòa nhà được dát vàng óng ánh, dưới mặt sàn trải thảm đỏ thẫm, cả tòa nhà phát sáng với những ngọn đèn chùm pha lê treo giữa trần. Lúc này, bên trong tòa nhà có rất nhiều phục vụ chuyên nghiệp mặc áo đen đi lướt qua, họ cầm trên tay những trên khay bạc chất đầy những đồng Black Coin sáng ánh. “Whitebone The Continental. Thủ lĩnh của họ là quý cô Linn Nightwing.” Eda nói khẽ. “Khi cần đổi tiền ngài hãy ghé vào đó. Yên tâm, đó là nơi an toàn nhất Outskirts. Nằm ngoài tầm kiểm soát của ba thế lực Tam Sư tại ngoại thành này.” Zed nheo mắt lại âm thầm ghi nhớ. Cả nhóm tiếp tục đi. Càng xuống sâu, đường càng hẹp, ánh sáng của đèn dầu nhường chỗ cho những đốm xanh phát ra từ tỉnh thạch ma pháp. Những quầy hàng ở khu rẽ xuống giờ đã khác, có trật tự, lặng lẽ và kín đáo hơn, phần lớn được che kín bằng màn da và vải tối màu. Eda hạ giọng, ra hiệu cho cả nhóm dừng lại. “Tầng thứ tư này là The Web, khu mạng nhện. Không phải ai cũng được phép bước xuống. The Hollow Veil của mụ Lissandra kiểm soát khu này, chuyên bán tin tức, nô lệ và những món hàng sống.” Phượng Cửu nhíu mày, bám chặt Zed hơn. Từ xa, cô có thể thấy những lồng sắt đặt dọc hàn! lang, bên trong là bóng người co quắp, tay chân bị trói bằng xiềng bạc. Một vài trong số đó không phải người bản địa, mà là người chơi, những kẻ xui xẻo bị trừng phạt, bị hệ thống xóa danh tính rồi bán đi như hàng hóa. “Họ đều là nô lệ?” Cô hỏi nhỏ. “Đúng.” Eda đáp bình thản, như thể đã quen nhìn cảnh ấy. G Elyria, quý tộc mua nô lệ làm lao công. Ở đây, họ được bán cho xưởng rèn, nhà thuốc, hoặc đưa xuống đấu trường Bone Arena. Mỗi người trung bình hai mươi bạc, người có tay nghề thì hai trăm.” Zed nhìn chằm chằm những chiếc lồng sắt, không tỏ ra thương hại hay ghê sợ. Hắn chỉ ghi chép lại trong sổ. Phượng Cửu thương xót nói: “Thật đáng thương những phận người dưới đáy xã hội.” Eda khẽ thở ra: “Thưa quý cô Phượng Cửu, Whitebone không phải nơi để người thể hiện lòng thương hại đâu. Ở đây, mạng của kẻ yếu cũng là một kiện hàng, chỉ vậy thôi.” Sau khi rời tầng cuối cùng của Whitebone, Eda bước đi trước, còn Zed thì đi sau cùng, ánh mắt hắn vẫn không ngừng quan sát quanh mình. Trong suốt bốn tầng chợ đen, hắn không hề mua thứ gì. Chỉ đứng lặng, vắt cạn Mana của mình để duy trì kỹ năng Định Giá. “Thuốc hồi phục loại thấp. Giá nhập từ Harbor Wind Land: 3.5 Bạc. Giá bán tại Whitebone: 3 Bạc.” “Da Sói Xám. Giá thu mua tại thị trấn Wind Land: 2 Bạc. Giá ở đây: 1 Bạc.” “Quặng đồng thô. Giá sàn Merchant Guild: 12 Bạc. Giá ở đây: 5 Bạc.” Zed gần như không nói gì, nhưng đôi mắthắn càng lúc càng sáng. Hắn trầm ngầm: “Cảng của Wind Land đang bị Merchant Guild siết giá chuẩn, còn hàng ở Outskirts rớt xuống phân nửa vì không có giấy phép vận chuyển. Nếu gom hàng từ đây, đưa qua tuyến b-uôn lậu hoặt đổi qua Black Coin.” Zed khẽ mỉm cười. “Vậy thì ta sẽ làm người đầu tiên liên kết hai nền kinh tế này.” Khi Eda dẫn Zed rời khỏi Whitebone. Trên cuốn sổ ghi chép của gã đã kín đặc những hàng chữ ghi giá, tỷ lệ, lộ tuyến và ký hiệu riêng. Tới tầm mười một giờ đêm, Zed cùng Eda trở lại khu Migrant Camp nơi hắn dừng chân ban đầu. Trước một quầy hàng cũ kỹ, người đàn bà gầy gò buổi chiều vẫn ngồi đó, đang vá lại đống da sói cũ. Khi thấy Zed xuất hiện, bà thoáng sững người, nhưng Zed chỉ mỉm cười, tháo nắp túi tiền da thú bên hông. “Ta trở lại để mua hàng.” Bà nhìn hắn, ngập ngừng. “Ngài Ghost Merchant muốn bao nhiêu?” Zed gio tay, đặt xuống bàn 40 đồng bạc sáng bóng. “Bốn mươi miếng da. Không cần trả giá.” Đôi mắt người phụ nữ run lên. “Tất cả bốn mươi miếng?” “Phải.” Zed gật đầu. Người phụ nữ xúc động: “Thưa ngài, ta không đủ hàng. Chồng và con trai ta hôm nay cùng các chiến hữu chỉ mang về hai mươi miếng.” Bà nghoảnh đầu nhìn sang quầy hàng bên cạnh “Ngài có thể mua thêm từ họ, đều là da của Dire Wolves già ở Thung lũng Sói Xám.” Zed hướng mắt sang quầy hàng bên cạnh, hắn mở kỹ năng Định Giá lên xem.

[Wolves Hide| Da sói mới, chất lượng hảo hạng. Giá mua hiện tại: 2 bạc. Giá có thể trả xuống thấp nhất: 1 bạc. “Vậy được, ta lấy thêm của ngươi 20 miếng da sói.” x40 Wolves Hide -40 bạc. Người đàn bà run run cúi đầu: “Cảm tạ ngài Ghost Merchant, ngài sẽ còn quay lại chứ?” Zed đáp: “Đương nhiên, ta sẽ quay lại cho đến khi nơi này hết sạch da thú.” Cuối cùng, Zed và Phượng Cửu chở theo một bao tải da nặng 160 cân rời khỏi Outskirts, rong ruổi ngựa hướng về Thị trấn Wind Land. Eda đưa tiễn hắn một đoạn thì quay trở về. Nàng vẫy tay: “Bất cứ khi nào ngài cần giúp đỡ khi đến Outskirts hãy gọi ta.” Zed mỉm cười, phất tay chào tạm biệt. Chiếc xe ngựa treo theo ngọn đèn dầu heo hắt của Zed chậm rãi lăn bánh trên con đường thảo nguyên rộng lớn. Thấy Phượng Cửu mắt nhắm mắt mở ăn bánh bao nóng trên xe, Zed khịt cười: “Ngủ đi, khi nào gặp cướp ta sẽ gọi cô dậy.” “Ngươi không mệt à?” Phượng Cửu nhắm mắt lại, giọng thều thào rồi ngủ thriếp đi. Tách! Zed châm điếu thuốc lên, giữ cương ngựa nhìn về phía trước. Mệt thì mệt thật, nhưng mà kiếm tiền chưa bao giờ là khỏe cả. Một bao tải da này chất lượng hàng Zed đã kiểm tra kỹ, n còn tốt hơn cả số da tươi ở tiệm Otis, có lẽ hắn có thể hét lên 0.5 bạc cho mỗi miếng. Nhưng mà đó chỉ là món lợi nhỏ, chuyến hành trình đến Outskirts lần này Zed đã nhận đượ quyền hạn nhập hàng từ họ mới là lợi lớn nhất, đồng thời mở ra nhiều con đường khác cho hắn đi trong bối cảnh bị cả Elyria ruồng bỏ, Merchant Guild truy nã. Sau khi trở về, Zed sẽ phải sắp xếp lại kế hoạch của mình. Đương lúc Zed lẩm bẩm tính toán con đường phía trước, một áp lực nặng như thái sơn bỗng dưng phủ xuống mặt đất, trái tìm gã thít chặt, hai mắt mở to. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cả không gian như bị luồng ma lực khủng khiếp quét qua. Phượng Cửu sọ hãi giật bắn mình. Nàng hoảng hốt: “Chuyện gì xảy ra?” Zed không đáp lời nàng, hắn ngẩng đầu nhìn trời cao. Cả bầu trời đen lúc này tựa như một tấm lụa bị xé rách. Từ nơi tận cùng của tầng mây, một quầng sáng tím khổng lồ đang mở rộng ra, xoáy tròn dữ dội như miệng vực. Một cổ ma lực khủng khiếp tràn ra ngoài, cuồng phong cuốn lên, cả cánh đồng cỏ rung lên bần bật. ẦMH! Cuối cùng, từ trong xoáy tròn phát ra tiếng nổ vang vọng như sấm rền. Một khối lửa khổng lồ xé toạc màn đêm, lao thẳng xuống thảo nguyên. Gió tạt mạnh đến mức cỏ rạp xuống như sóng. Zed siết chặt dây cương, nhưng con ngựa hoảng sợ, hí dài và dựng đứng. Cả chiếc xe ngựa lắc dữ đội. Phượng Cửu hoảng hốt ôm lấy thành xe, mắt mở to khi thấy thứ đó. Một sinh vật khổng lồ, thân dài hàng trăm trượng, toàn thân phủ vảy bạc xé nát bởi lửa tím, lao vùn vụt giữa những tầng mây sấm. Hai cánh của nó như hai tấm màn đen che khuất cả nửa bầu trời, mỗi cú vỗ lại tạo ra luồng sóng ma lực lan đi hàng dặm. Phượng Cửu chỉ kịp thốt lên một tiếng nghẹn ngào: “Rồng! Là rồng a!“ Zed không nói gì. Gió cuộn quanh hắn, thổi tung mái tóc và áo choàng, nhưng ánh mắthắn sáng rực trong đêm, dõi theo bóng con rồng lao qua bầu trời như một thiên thạch kia. Nương theo con rồng ấy rơi xà xuống, ma lực từ nó khiến mặt đất nứt rạn, những khối đá dọc đường bật tung lên. Cả thảo nguyên bỗng sáng rực, nhuộm màu tím lân tỉnh. Zed trợn to mắt. Hắn vừa nhìn thấy từ giữa miệng rồng có một vật thể tròn xoay được bắn ra, phát sáng rực rỡ như một mặt trăng nhỏ. Nó xoáy vặn, phát ra từng đợt sóng mana khiến không khí nổ lốp bốp như mưa sét. Thứ đó lao về hướng Deepwood, Rừng Ngoại Biên cùng với con rồng, để lại một vệt lửa dài xé đôi bầu trời đêm. Một khắc sau, khi con rồng ấy rơi xuống phía chân trời, nó phát ra tiếng rổ vang đội, lan đi xa hơn cả trăm dặm. Ở nơi chân trời, rừng Deepwood bừng sáng, bốc khói tím, mặt đất rung liên hồi. Từ hướng thị trấn Wind Land, tiếng chuông cảnh báo vang lên, vọng dội từng hồi. Outskirts bên ngoài cũng náo động, người dân đổ ra khỏi lầu, ngước nhìn bầu trời đang cháy. Phượng Cửu bấu chặt tay Zed, run giọng: “Zed! Chạy mau! Thứ đó là rồng! Cả vương quốc từng bị diệt chỉ vì một con như thế! Nếu còn sống nó sẽ tàn sát tất cả!” Nhưng Zed vẫn lặng im, chỉ nhìn về hướng ánh sáng mờ đang rút sâu vào rừng, giọng trầm thấp: “Tính toán đủ rồi, tới lúc liều mạng rồi. Nhân lúc kẻ khác chưa tới, tiên hạ thủ vi cường!” Zed kéo mạnh dây cương: “Giữ chặt vào.” Phượng Cửu chưa kịp phản ứng thì Zed đã quất roi. Ngựa hí vang, xe lật bụi tung trời, lao vun v-út xuyên qua đêm tối về phía Deepwood. Sau lưng, sấm sét vẫn nổ, nhưng trong mắt Zed, chỉ còn ánh sáng của một cơ hội không bao giờ tái diễn. Sổ Tay Zed – Ngày thứ 5. Tài sản: 10 Bạc. Kho hàng: 40 miếng Hide Wolves. No: Trống.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập