Chương 45: Thế Giới Tài Phiệt
Đại Hãn đứng trên lan can tầng hai, lặng lẽ ngắm nhìn cảnh tượng băng phong phủ khắp nơi. Không lâu sau đó thì chín thằng đệ đã gọi theo mấy chục thằng đàn em băng Rồng Đen tập hợp dưới mặt đường.
Bọn nó vừa tới liền đồng thanh hô to: “Hãn gia!”
Đại Hãn gật đầu, hắn cao giọng: “Lâu lắm rồi mới tập hợp đông đủ anh em như lúc này. Tôi sẽ không vòng vo, lần này gọi các anh em tới chính là để mượn sức anh em lập nên một cơ nghiệp ở Thần Lục, như cái cách chúng ta lập ra băng Rồng Đen để sống tới bây giờ.”
“Hãn gia có ơn cứu mạng, chỉ cần anh nói một tiếng, anh em sẽ liều mạng vì đại ca.”
“Đúng đó, liều mạng vì Hãn gia!”
Quần hùng hô hào. Đại Hãn vừa lòng gật đầu, Nhất Đô liền đưa tay ra hiệu im lặng. Đại Hãn mới hỏi hắn: “Ở đây còn được bao nhiêu huynh đệ?”
“Tháng rồi có năm anh em ra ngoài kiếm ăn, gặp trận bão tuyết nên không về được nữa, bây giờ còn lại bốn mươi huynh đệ.” Nhất Độ đáp khẽ.
Nhị Cao đứng cạnh hắn lạnh giọng: “Em đã hỏi thăm bọn nó, đều ở thị trấn Wind Land cả, trong đó hết ba mươi thằng ở khu ổ chuột, mười thằng còn lại làm thuê ở Craftsman Quarter. Cuộc sống rất vất vả, mỗi ngày chỉ kiếm được 2 3 bạc lẻ, có hôm không kiếm được bạc nào phải bới rác ăn.”
Đại Hãn gật đầu. Hắn lại cao giọng nói: “Lần đăng nhập kế tiếp, tất cả huynh đệ sẽ được chính quyền cấp giấy tờ công dân của vương quốc Elyria. Sau khi làm xong, tập hợp ở ngoài phía nam thị trấn, đường hướng về ngoại thành.”
Nhị Cao mở tấm bảng đồ của Đại Hãn vẽ ra, hắn khoanh vùng vào bản đồ, dù sao không phải ai cũng nắm được tình hình phân chia khu vực của thị trấn.
Nhị Cao lên tiếng: “Khu ổ chuột mà anh em đang ở là chỗ này. Craftsman Quarter là chỗ này. Còn đây là khu vực mà đại ca nói. Vùng ngoại vi phía nam thị trấn. Sẽ mất một ngày để anh em lội bộ tới đây.”
Các huynh đệ nhìn chằm chằm bản đồ âm thầm ghi nhớ. Đại Hãn lớn giọng: “Các huynh đệ hãy tập hợp ở đó, tôi sẽ đến đón anh em sớm nhất có thể. Mua sẵn bánh bao ăn cầm chừng, ở Thần Lục thì đói cũng c·hết đấy, anh em biết mà.”
“Yes sir!” Bốn mươi huynh đệ đồng thanh hô to.
Đại Hãn gật đầu. “Lần đăng nhập tiếp theo, chúng ta sẽ chung sức lại để gầy dựng lên cơ đồ ở Thần Lục bằng chính đôi tay này, bằng chính sự liều mạng, gan dạ này của anh em. Tôi sẽ không để anh em c·hết đói đâu. Giải tán.”
“Hãn gia!”
Đợi tới khi Đại Hãn trở về nhà thì thời gian gần điểm qua 7h sáng. Trước khi rời đi, gã đã ngồi lại vạch bảng kế hoạch phát triển Zed Corp cho Nhất Đô, Nhị Cao xem, hướng dẫn bọn nó. Hai thằng đệ này là cánh tay trái, phải đắc lực nhất của Đại Hãn. Nhất là Nhị Cao, rất thông minh, chuyên gia kinh tế tài chính giống gã, vừa chứng kiến sơ đồ phát triển của Zed Corp đã không nhịn được tự nghiên cứu hồi lâu.
Xèo!
Đương lúc Đại Hãn loay hoay làm đồ ăn dưới bếp, mùi gà om tỏa ra thơm ngát. Một dáng người thước tha chậm rãi bước tới, mệt mỏi tựa đầu lên lưng hắn, mang theo mùi hương dịu dàng ập tới.
Hứa Hồng Đậu nhắm chặt hai mắt than: “Mệt quá, tôi không thể tỉnh nổi, Đại Hãn.”
Đại Hãn dừng tay lại, hắn nhìn đồng hồ, còn ba mươi phút nữa mới tới 8h. Hắn tắt bếp,
chậm rãi xoay người lại. Vịnh chắc thân người xiêu vẹo của Hồng Đậu, hắn nghi hoặc: “Bị
quái vật cắn chhết à?”
Hồng Đậu mở mắt ra, đôi mắt tức giận: “Bị một tổ đội của Cố gia đâm lén. Cố Chấp Niệm, anh biết thằng đó chứ?”
Vừa nghe hai chữ Cố gia, đôi mắt Đại Hãn ánh lên sát khí lạnh lẽo, đôi tay vịnh vai Hồng Đậu bất giác siết chặt. Hồng Đậu liền nhướng mắt, cô đặt bàn tay dịu dàng lên cánh tay căng cứng của hắn.
“Sao thế, Cố gia là kẻ thù của anh à?”
Nghe thế, Đại Hãn mới hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, hắn mỉm cười: “Đúng là kẻ thù. Sau này ta sẽ tính sổ với bọn hắn. Còn giờ thì cô đi tắm đi cho tỉnh táo rồi ra đây gà om với trứng xào cà chua.”
“Gà om?! Được, đợi tôi.” Hồng Đậu sáng mắt lên, vội vàng chạy đi tắm.
Sau đó cả hai ngồi ở bàn bếp chậm rãi ăn, Hứa Hồng Hậu lúc này mới kể:
“Ta may mắn gặp được mười thành viên của công hội La Rose Noire nên đã hợp sức lại đánh quái, bọn tôi di chuyển sâu vào bìa rừng Tinh Linh. Anh cũng nghe thông báo bọn tôi hạ được BOSS rồi đấy.”
“Sau đó bọn ta gặp được một hang động bí ẩn, trong hang có một kho báu và một con Boss
Level 2. Nhưng mà phẩm chất của nó cao hơn con Black Dire Wolves, nên sức mạnh khủng
khiếp hon.”
“Vậy là hợp tác với Cố gia?”
“Ừm, ở đó bọn ta gặp được người của Cố gia, bọn hắn có thế lực ngang hàng với Hứa gia ta. Người ta gặp là Cố Chấp Niệm, nhị thiếu gia của bọn hắn. Vốn dĩ hắn ta nổi tiếng là chính nhân quân tử, không ngờ sau khi hạ BOSS xong, hai bên tử thương gần hết.”
Hứa Hồng Đậu lóe ra sát khí: “Hắn lại đâm sau lưng tổ đội của ta, còn định hãm hriếp ta, hừ,
ta phản kháng lại giết được một thân tín của hắn rồi tự vẫn.”
“Đàn ông! Sao lại chẳng bằng một gốc của Hãn gia ngươi.” Hồng Đậu chán ghét nói.
Đại Hãn khịt cười: “Cố gia đúng là một lũ ngụy quân tử.”
Hồng Đậu nghiêng đầu: “Còn anh, kẻ thù của anh ở Cố gia là ai?”
“Cố Chấp Niệm và anh của hắn, Cố Hoành. À, là cả Cố gia mới đúng.”
“Ghê vậy, thâm thù đại hận luôn à?” Hứa Hồng Đậu hừ lạnh: “Đợi tới cấp độ 20, bọn ta có thể nạp tiền vào Thần Lục, tới lúc đó ta trả thù ta và báo thù giúp ngươi.”
Lý Đại Hãn chỉ cười không đáp, sau khi ăn xong, hắn trở về phòng làm việc. Hứa Hồng Đậu
tự giác rửa chén rồi quay về phòng hắnnằm nghỉ ngơi. Mười hai ngày trôi qua, nàng chưa
từng được nằm nghỉ thoải mái như vậy qua.
Đại Hãn lại trải một tấm giấy lớn lên bàn, bắt đầu vẽ tuyến đường Zed Line từ Outskirts về Harbor & Riverside mà hắn đã giành trọn ngày cuối cùng ở Thần Lục để nghiên cứu.
Lúc này, ở một tòa nhà cao tầng trong Lục địa Xanh, Lý Vân Diễm và thư ký Hiểu Dương đang ngồi trong phòng làm việc, trên bàn là hồ sơ về hành trình của Zed de Vincent trong Thần Lục.
Hiểu Dương báo cáo: “Trinh thám mà ta có thể điều động chỉ được ba người, nhưng chỉ có thể biết ngài Vincent đi ra ngoại thành và khu vực ổ chuột, hơn nữa ngài Zed de Vincent thường đi bằng xe ngựa nên trinh thám của ta không thể theo kịp. Không thể nắm rõ được tình huống cụ thể.”
“Xe ngựa sao?” Vân Diễm nhoẻn miệng cười.
Hiểu Dương cũng toát mồ hôi hột: “Theo em điều tra giá mua con ngựa đó là 50 Vàng, tương đương 5.000 Bạc. Là con số trên trời lúc này, cho dù vét hết tiền của cả công hội Aurelius chúng ta cũng không thể mua nổi.”
Vân Diễm đặt tệp hồ sơ xuống, nàng ngã tấm thân đầy đặn xuống ghế, giọng quyến rũ: “Xe đó chắc chắn anh ta đã dùng quan hệ để mượn, quả không hổ là người trong lòng của ta.”
Hiểu Dương lúc này mới hiểu tại sao Vân Diễm lại coi trọng người đàn ông đó đến thế, cô đặt một hồ sơ khác lên bàn, nói: “Còn đây là hành động trinh thám nắm được chắc chắn nhất. Anh ta và người đàn em tên Black Dragon Nine đã vác một bao tải hàng về Craftsman Quarter, tiệm da của Otis Đầu Sói.”
Hiểu Dương hít sâu: “Em đã thử ghé lại tìm hiểu, nhưng Otis Đầu Sói và cả những NPC trong Khu nhập hàng Inbound Yards của Craftsman Guild đều từ chối yêu cầu giao tiếp nhập hàng từ phía người chơi.”
“Em không biết làm cách nào mà anh ta làm được.”
Vân Diễm nở nụ cười mê người: “Vậy xem ra anh ấy đã tìm được con đường rồi, không ngoại dự liệu của ta.”
Hiểu Dương mới nghi hoặc: “Diễm tổng, chị theo dõi anh ta như vậy, là có ý định gì sao?”
Không đợi Vẫn Diễm trả lời. Cửa phòng làm việc đột nhiên mở tung, một người đàn ông tuổi tầm sáu mươi hùng hổ bước vào, vừa gặp Vân Diễm liền nổi giận gầm lên:
“Nghịch tử! Tại sao mày không toàn tâm toàn ý với Đoàn Thiên Hạ mà lại chú ý tới thằng đàn ông thấp hèn ở ngoại vực vậy hả?”
“Bộ mày không biết tình cảnh của Tập đoàn Aurelius bây giờ sao?! Có biết rằng Lý gia ta và Đoàn gia bắt buộc phải nối thông gia để tập đoàn này tiếp tục sống không?”
Hiểu Dương sợ hãi nép sau lưng Vân Diễm. Vân Diễm dùng ánh mắt thất vọng, ửng đỏ nhìn người đàn ông, nàng nói khẽ:
“Tình cảnh của tập đoàn bây giờ, chẳng phải do cha không làm theo quyết sách của giáo sư Hãn năm xưa sao? Bây giờ đổ hết trách nhiệm lên đầu đứa con gái này?”
Lý Hùng giận run cả tay, gân xanh nổi trên trán:
“Hắn suy cho cùng chỉ là một thằng cố vấn thấp hèn! Một kẻ không dòng dõi, không quyền lực! Không có Đoàn Thiên Hạ, Aurelius đ·ã c·hết từ năm ngoái rồi! Mày tưởng một kẻ như Lý Đại Hãn có thể kéo nổi cả đế chế này à?”
Vân Diễm mỉm cười lạnh: “Không, con chỉ tin rằng người đó biết cách xây đế chế bằng trí tuệ, không bằng gối ấm chăn êm của người khác.”
Lý Hùng đập mạnh lên bàn.
“Câm miệng! Đoàn Thiên Hạ là hy vọng duy nhất. Chỉ cần mày ngoan ngoãn làm theo, Aurelius sẽ được bảo kê, cổ phần sẽ được tái cấp, toàn bộ hệ thống năng lượng của Đoàn Thị sẽ vẫn mở cho ta dùng. Mày không hiểu gì hết!”
Vân Diễm đứng dậy, ngẩng cao đầu, đôi mắt trong veo ánh lên tia giễu cợt:
“Con hiểu hơn cha tưởng. Con hiểu rằng cái gọi là liên minh chiến lược giữa Aurelius và Đoàn Thị chẳng qua là một bản khế ước nô lệ. Họ bơm vốn để cứu chúng ta, nhưng đồng thời b·óp c·ổ chúng ta bằng chính lãi suất và hợp đồng chuỗi cung ứng.”
“Cứ mỗi quý, cha ký thêm một phụ lục, bán thêm một phần linh hồn của Aurelius để đổi lấy vài con số tăng trưởng. Và bây giờ, cha muốn bán nốt con gái mình lần nữa để chốt hợp đồng cuối cùng?”
Lý Hùng thở gấp, ánh mắt đỏ ngầu:
“Không phải bán! Là cứu! Mày có biết nếu Đoàn Thiên Hạ rút vốn, toàn bộ cổ phiếu của Aurelius sẽ bị treo ngay lập tức không? Họ nắm hết đường truyền dữ liệu năng lượng, toàn bộ nhà máy ngoài vành đai đều phụ thuộc vào nguồn cung từ họ! Mày có thể đánh cược sinh mạng của hàng trăm nghìn nhân viên chỉ vì một gã đàn ông trong trò chơi à?! Zed de Vincent gì đó?!”
Vân Diễm bật cười khẽ, ánh mắt rực lên một tia buồn:
“Cha vẫn chưa hiểu sao? Trò chơi mà cha nói, Thần Lục, nó không còn là trò chơi nữa. Nó là thị trường thứ hai, là nơi các tập đoàn mới đang mọc lên, và chính người mà cha khinh rẻ ấy đang dựng lại một Aurelius khác, không cần xin ai bố thí.”
Lý Hùng: “Đủ rồi! Đó chỉ là ảo mộng của mày! Người như Đại Hãn chỉ biết sống bằng mưu
mẹo hạ cấp! Ta cấm mày nhắc tên hắn một lần nào nữa!”
Vân Diễm mỉm cười, giọng mềm mà lạnh:
“Con không nhắc nữa đâu, cha. Bởi sau hôm nay, con sẽ đi tìm anh ta để nhắc thẳng với anh ấy rằng Aurelius vẫn còn một người chưa quỳ gối.”
Cô xoay người, tháo huy hiệu Aurelius trên cổ áo, đặt xuống bàn. Ánh đèn phòng phản chiếu qua lớp kính, in lên mặt cô nửa sáng nửa tối.
Lý Hùng sững người, rồi gầm lên, giận dữ ném tệp hồ sơ xuống sàn:
“Con điên rồi! Mày bước ra khỏi căn phòng này, thì từ nay đừng nhận mình là người của Lý gia nữa!”
Cánh cửa sập lại, tiếng vang dội khắp hành lang tầng 93. Vân Diễm dừng bước ở ngưỡng cửa, khẽ nói, không quay đầu:
“Vâng, kể từ lúc cha chọn Đoàn Thiên Hạ, con cũng đã không còn là người của Lý gia nữa.”
Ở góc phòng, Hiểu Dương cúi xuống nhặt lấy tập tài liệu còn dang dở, thoáng thấy dòng chữ run run ghi tay của Vân Diễm: “Theo dõi Zed de Vincent – Tuyến thương nghiệp phía Nam – Wind Land.”
Nàng vội vàng chạy theo Vân Diễm, để lại Lý Hùng vẫn còn sững sờ tại chỗ.
“Nghịch tử! Con hoang!!”
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập