Chương 49: Huyết Ấn Z

Chương 49: Huyết Ấn Z.

Sau khi nhóm người Zed rời đi, Wulfric nhìn theo bóng lưng hắn mà cười khẩy: “Đã gần trăm năm rồi, ta chưa từng thấy kẻ nào tới từ dị giới có gan như hắn, trong giai đoạn thiết quân quản của chính quyền mà dám bước chân ra Outskirts này.”

Mirra cười to: “Ta đã nói rồi, ngươi sẽ thích hắn, một kẻ điên có đầu óc.”

“Cứ chờ xem hắn ta làm được gì đã, có gan chỉ là một phần nhỏ của thành công, đường vào Wind Land quá khó.” Wulfric lắc đầu. Hắn nghiêng mặt ra lệnh cho thuộc hạ: “Gán lệnh cho Whitebone, tăng giá bán hàng cho Zed Corp lên ba thành.”

Cuối cùng, Zed dẫn theo ba mươi huynh đệ dưới trướng, đi theo Eda đến mảnh đất ở phía Đông Trại Lớn.

Phía chân trời, ánh mặt trời sớm loang. xuống thung lũng Outskirts, trải một lớp nắng vàng nhạt lên những mái ngói sẫm màu và những cánh. đồng hoa dại ngập hương.

Gió sớm từ dải núi xa thổi về, mang theo mùi cỏ non, mùi đất ẩm và cả chút hăng ngai ngái của da thú thuộc. Nơi tách biệt hoàn toàn với Migrant Camp, Đông Trại Lớn.

Noi đây từng là khu luyện da cũ, giờ đã thành một vùng đất bỏ hoang, thuộc địa của Greyfang Pack ở Outskirts. Dọc con đường lát đá vụn là những căn nhà gỗ mái đỏ, tường đen sạm bởi khói lò, giờ đây không một bóng người. Xa xa, ở trung tâm Trại Lớn là tháp chuông nhô lên giữa làn sương, tựa như ngọn hải đăng trông chừng cả vùng này.

Bên ngoài Đông Trại Lớn là dải hàng rào gỗ mục, đồng cỏ trải dài rợp hoa vàng li ti, từng đài bướm và chim sẻ vụt bay lên khi bánh xe ngựa của Zed lăn qua. Không khí tĩnh lặng mà sốn, động, vừa mang vẻ mộc mạc nông thôn, vừa ẩn chứa hơi thở nặng nề của một thời công. xưởng.

Noi này thật sự khác biệt so với Migrant Camp xập xệ. Đám đàn em của Zed trầm trồ không thôi, Phượng Cửu cũng dùng ánh mắt lung linh nhìn cả vùng. Zed không nhịn được thốt ra một câu: “Ngài Wulfric thật sự dốc hết vốn luyến cho ta.”

Eda dừng ngựa, quay lại nhìn đoàn người phía sau:

“Đây chính là nơi sẽ thuộc về ngươi, Zed de Vincent. Một mảnh đất tàn tích của công xưởng thuộc da. Ta tin dưới tay của Ghost Merchant ngươi, nơi này sẽ lại thành đất vàng.”

Zed bước xuống xe, giãm lên lớp cỏ ướt sương. Hắn lặng im nhìn khung cảnh ngập ánh nắng, cảm nhận gió nhẹ lùa qua tóc. Trong mắt hắn, nơi này không còn là tàn tích nữa mà là nền móng cho một đế chế sau này.

Nhất Đô không kiểm được cảm thán: “Đại ca, nơi này đã trở thành của ta rồi sao?”

Nhị Cao bật cười lạnh: “Mẹ kiếp, lăn lộn ở Trái Đất cả đời người chưa chắc có miếng bất động sản rộng rãi cỡ này đâu, đại ca, quá dữ.”

Tam Trư gật gù: “Nơi này mà nuôi heo thì quanh năm sẽ có ăn.”

Zed phất tay: “Bớt nghĩ tới chuyện ăn uống đi. Chỗ này từ bây giờ sẽ là trụ sở đầu tiên của Zed Corp, việc phía trước còn muôn vàn khó khăn, anh em đừng vội mừng quá sớm. Đừng quên là nếu tao c:hết trước khi buôn được chuyến hàng đầu tiên thì Greyfang Pack sẽ lấy nó lại”

Lúc này, Eda xuống ngựa, phất tay ra hiệu. Hai chiến binh Greyfang lập tức bước tới, khiêng theo mộthòm gỗ đen khổng lồ chạm khắc phù văn sói bạc, đặt xuống giữa khoảng sân cỏ. Khi nắp hòm bật mở, mùi sắt nóng phả ra cùng một chuỗi âm thanh lách cách kim loại.

Bên trong là một bộ dụng cụ kỳ dị. Những cây kim bạc đầu cong, bát tro quặng đen đặc sệt, lọ dung dịch ma thạch đang sôi lách tách ánh xanh.

Sau đó có hai chiến binh Greyfang khác xách một bàn đá lớn đặt bên cạnh.

Eda khoanh tay, giọng nàng vang lên át cả tiếng gió ngoài cánh đồng:

“Ở Outskirts và Whitebone, mọi thương hội đều phải để lại ấn huyết riêng. Đây là hệ thống công hội ngầm của chúng ta, không cần hệ thống Thần Lục công nhận, cũng. chẳng chịu sự giá-m s-át của vương quốc Elyria.”

Nàng tiến lại gần Zed, đôi mắt ánh lên một tia sáng sắc lạnh:

“Huyết ấn là bản khế ước giữa người và t:hế griới ngầm. Không có phúc lợi, không có phụ bản, không có danh hiệu như công hội chính quy. Nhưng có dấu, ngươi được quyền buôn, được quyền giết, được quyển sống ở nơi mà pháp luật Elyria không với tay tới.”

Eda ngừng lại một nhịp: “Nếu không có huyết ấn, ngươi không được xem là người của Outskirts. Những kẻ không dấu, kể cả là Ghost Merchant đều bị xem như cặn bã. Không ai giao dịch, không ai bảo vệ, không ai nhớ tên.”

Nàng phất tay, ra hiệu cho mười mấy thợ xăm rút kim bạc ra khỏi hòm. Kim cắm vào bát tro đen, phát ra tiếng xèo, khói ma thạch bốc lên, tỏa mùi hăng ngai ngái của kim loại.

Zed gật đầu: “Ra đây là cách để thành lập một công hội ngầm không qua hệ thống Guild chính quy của Thần Lục sao? Huyết ấn?”

Chỉ riêng lệ phí thành lập Guild chính quy là 500 Vàng. Chưa kể các chi phí bất động sản, giấy phép các thứ thì một Guild chính quy cần cỡ 2.000 Vàng để thành lập ban đầu và rất nhiều vàng để duy trì hàng tháng. Còn ở thế giới ngầm của Thần Lục thì họ dùng một Huyết Ấn để thay thế, không phải lộ mặt ra ánh sáng để thành lập Guild chính quy.

Eda gật đầu: “Những người nằm ngoài vòng pháp luật như chúng ta đều dùng nó để nhận diện nhau.”

Nàng vừa dứt lời, vừa vén tay áo lên, dưới cánh tay nàng là hình xăm sói bạc của Greyfang Pack, nó hiện ra như một huy hiệu.

“Huyết Ấn” Nàng nói khẽ, “Không chỉ là ký hiệu, mà là một khế ước ma pháp cổ, một ma pháp diện rộng được nghìn đời trước truyền lại. Khi máu hòa cùng tro quặng và ma thạch, nó tạo nên sợi liên kết với vùng đất nơi ngươi khắc đấu. Đất sẽ nhận ngươi, và từ giây phút đó, máu của ngươi mang hồn của Outskirts.“

Nàng chỉ vào những cây kim bạc đang được hơ trên lửa. Lưỡi kim đỏ dần, phát ra ánh sáng lấp lánh như ánh trăng chảy:

“Nhưng nếu phản bội lời thể, đất sẽ tự mình đòi lại máu đã cho.”

Zed hơi nghiêng đầu, ánh mắt như đang dò xét.

“Đòi lại bằng cách nào?”

Eda đáp: “Kẻ phản bội, khi dối trá hay làm trái ước, Huyết Ấn sẽ sôi lên trong thịt, lan qua tim và nổ tung trong ba nhịp đập. Không ai có thể trốn. Dù là Ghost Merchant hay thủ lĩnh Greyfang.”

Eda lại nói, giọng nhỏ hơn nhưng nghiêm nghị hơn:

“Huyết Ấn chính là hộ chiếu ngầm. Khi mang huyết ấn của một thương hội, ngươi có thể ra vào Outskirts, Slum, thậm chí cả đường ngầm của Silver Sewers mà không bị giết tại chỗ.N‹ là tấm khiên giúp ngươi sống giữa tội ác, và cũng là sợi dây buộc ngươi vào thế giới này.” Nàng ngẩng lên, nhìn thẳng vào Zed:

“Zed de Vincent, nếu ngươi muốn Zed Corp tồn tại, ngươi phải chọn một hình dạng cho Huyết Ấn của mình. Nó sẽ khắc lên da thịt tất cả thuộc hạ của ngươi, và một khi nghỉ lễ bắt đầu, không ai có thể rút lại.”

Cô dừng một thoáng, rồi hạ giọng, ánh mắt ánh lên tia thách thức:

“Ngươi có dám để máu mình gắn liền với vùng đất tội lỗi này không, Ghost Merchant?” Zed không đáp ngay.

Gã bước chậm rãi quanh chiếc bàn đá, ánh lửa từ đống than đỏ hắt lên gương mặt hắn, chiếu sáng đôi mắt đang suy tính.

Cả không gian im lặng chỉ còn tiếng gió và tiếng tro quặng sôi lách tách.

Hắn nhìn những cây kim bạc, những lọ ma thạch sôi sục, rồi đột ngột hỏi:

“Nếu dấu máu thể hiện thương hội, thì ai đã đặt ra quy tắc rằng nó phải khắc trên da?”

Eda nhíu mày:

“Đó là luật bất thành văn của thế griới ngầm này. Ai không mang dấu, tất cả người của thế giới ngầm sẽ không nhận ngươi.”

Zed cười nhạt. Hắn quỳ xuống, lấy một thanh than cháy dở từ đống lửa rồi vẽ lên nền đất ẩm. Một huyết ấn chữ Z dần dần hiện ra (đã cập nhật trong phần hình ảnh truyện, các bác có thể xem ở phần hình ảnh).

Hắn cất tiếng: “Đây sẽ là huyết ấn của chúng ta, Tập đoàn Zed Corp. Anh em chúng ta đã sống như một lũ chuột dưới đáy xã hội Trái Đất, phải giành giật lấy mạng sống của chính mình. Nhưng từ giờ khắc này. Zed Corp thành lập, chúng ta sẽ tự tay quyết định vận mệnh của mình, từ Trái Đất tới Thần Lục!”

Vẽ xong, hắn đứng dậy ra lệnh:

“Khắc huyết đi”

Mất tay thợ xăm của Greyfang Pack liền tiến lên, nhúng kim bạc vào bát tro đỏ sôi, đám đàn em của Zed liền bước tới, từng người một quỳ xuống trước bàn đá, cởi trần.

Bắt đầu từ Nhất Đô, Nhị Cao cho tới Tam Trư, Tứ Gầy và Lục Hiền, cuối cùng là Bát.

Tiếng rít của kim xuyên qua qua da vang lên liên tục, máu tươi trên người bọn hắn chảy xuống. Mỗi khi đường khắc hoàn tất, ánh sáng bạc bùng lên, một biểu tượng Z bán nguyệt rực sáng trên người bọn hắn.

Không khí nặng như nghi lễ cổ xưa, mà cũng hừng hực như lễ khai sinh của một đế chế. Zed đứng nhìn. Hắn không nói thêm lời nào, nhưng mọi người đều hiểu, khoảnh khắc này, Zed Corp đã ra đời, không phải bằng giấy phép, không bằng hệ thống, mà bằng máu, tro và lòng trung thành.

Ba mươi huynh đệ lần lượt bước tới cởi áo để xăm, khi người cuối cùng rời khỏi bàn đá, bắp tay trái rực lên ánh bạc, Eda mới quay lại nhìn Zed.

Trong bát tro quặng, dung dịch máu sôi lên từng đợt, như đang đòi phần của hắn.

Eda khẽ nói:

“Đến lượt ngươi, Zed.”

Zed bước tới bàn đá, nhìn chén tro sôi sục. Một lúc lâu, hắn cầm lấy kim bạc, ngắm nghía nó dưới ánh lửa, rồi bất ngờ đặt nó xuống.

“Không cần.”

Eda sững lại, tưởng mình nghe lầm: “Ngươi nói gì?”

Zed ngẩng đầu, đôi mắt hắn không hề có sự kiêu ngạo, chỉ là vẻ điểm nhiên tuyệt đối của kẻ hiểu rõ ván cờ mình đang choi.

Hắn rút ra con dao ngắn trong người ra, vật bất ly thân của hắn từ khi còn ở Wind Land, thứ mà Lưu Diệc Phi đã trang bị cho hắn ở chuyến tới Outskirts lần đầu tiên.

Zed cầm nó lên, cắt mạnh ngang lòng bàn tay, phẩy máu xuống đất. Gã lên tiếng:

“Thân thể này ta phải giữ sạch để bước lên vũ đài chính trị. Ta bắt buộc phải có quyển lực ở ghế chính trị để biến những thứ gọi là trái pháp của Zed Corp trở thành chân lý, quang minh chính đại phạm luật! Nhưng từ hôm nay, thanh dao này sẽ là da thịt của ta. Nếu ta phản bội anh em, hãy dùng chính nó mà griết ta.”

Hắn cắm m‹ũi dao xuống nền đất. Tro quặng trong bát đột nhiên rung mạnh, khói đỏ cuộn lên xoắn thành vòng trăng khuyết, quấn quanh lưỡi dao.

Một thợ xăm thì thầm rùng mình: “Huyết Ấn đã nhận máu của hắn!”

Eda lùi lại, mắt mở to, không thể che giấu sự sửng sốt:

“Không thể nào, chưa từng có ai không khắc dấu mà vẫn được Huyết Ấn công nhận.”

Zed rút dao lên, lau nhẹ bằng miếng vải. Hắn thử niệm Huyết Ấn trong đầu, ngay lập tức Huyết Ấn Z liện hiện ra trước mặt. Zed cũng không ngờ hắn có thể xăm Huyết Ấn theo kiểu này, phải chăng chức nghiệp Ghost Dragonbound Merchant đã giúp Huyết Ấn công nhận hắn chăng.

Eda nhìn hắn rất lâu, thay vì phẫn nộ, nàng cúi đầu, không phải khuất phục mà là kính nể. Gió thổi, tro bay, Zed đứng giữa ánh bình minh, cất cao giọng:

“Từ giây phút này, trên đất Outskirts tồn tại một thương hội không giấy phép, không thần hộ, không công lý. Chúng ta là Zed Corp, buôn bằng máu, sống bằng chữ tín. Kẻ nào động vào hàng của ta, sẽ trả bằng mạng và vàng ”

Ba mươi người quỳ xuống, đồng thanh hô:

“Zed Corp vạn thịnh!”

Khoảnh khắc ấy, nghi lễ đã kết thúc, Zed Corp đã chào đời. Không bằng giấy phép, không bằng hệ thống, mà bằng lòi thề, bằng máu và bằng một thanh dao làm chứng.

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 13.

Tài sản: 339 Bạc.

Kho hàng: Trống

Ngọ: 30 Bạc.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập