Chương 54: East Line

Chương 54: East Line

Lúc cả bọn bước ra khỏi phòng họp, liền thấy lô hàng 12 thùng của mình được đặt lên một pallet, có hai nhân viên đang chăm chỉ quấn hàng lại, niêm phong thương hiệu Zed Mart+ lê; đó.

Tứ Gầy xúc động đến rơi nước mắt: “Má nó chứ! Cuối cùng thì bao nhiêu mồ hôi xương máu của anh em cũng đã chuyển được lô hàng tới đây!”

Zed khịt cười vỗ vai hắn: “Đi thôi, về ngủ. Đừng vui mừng quá sớm, đây chỉ là bước đầu thôi, bước sau mới khó khăn.”

Cuối cùng, Zed, Bát, Tứ Gầy và sáu thằng đàn em lên xe ngựa quay trở về, hắn lệnh cho tụi nó giấu chiếc xe đẩy hàng của Sông Đen DP-03 ở hốc cây, gần mấy chiếc thuyền bỏ hoang của Greyfang Pack. Rồi cả bọn lên xe ngựa chậm rãi quay về Outskirts.

Trên đường về còn đón thêm Nhất Đô, Nhị Cửu, Tam Trư và Lục Hiền dọc đường. Tới tận 8 giờ sáng hôm sau cả băng mới theo đường cũ về tới trụ sở Zed Corp.

Lúc đi ba mươi bảy thằng, lúc về chỉ còn ba mươi hai.

Vừa lúc Phượng Cửu ở nhà nấu đồ ăn xong, cả bọn ăn như chết đói. Ăn xong lại lăn ra ngủ sau một đêm buôn hàng căng thẳng. Zed nhân lúc này hỏi Phượng Cửu:

“Ở đây có quen không?”

Phượng Cửu thoải mái đáp: “Quen rồi, tốt hơn nhiều so với việc gò bó trong thị trấn, Đông Trại Lớn rất hợp với ta, nơi này rất thoải mái, ta có thể thoải mái luyện võ, đi dạo.”

Zed gật đầu, hắn lấy 30 bạc đưa Phượng Cửu: “Đi đâu xa phải báo với Greyfang Pack, cô không có Huyết Ấn, đi lang thang b:ị b-ắt cóc mổ nội tạng gáng chịu.“

Phượng Cửu nhận tiền, khó hiểu: “Ngươi đưa tiển cho ta làm gì?”

Zed nghiêm túc nhìn cô: “Ta nhờ cô một chuyện, ta sẽ vào thị trấn ít ngày để tìm đường bán hàng. Cô ở đây cần gì cứ gọi Nhất Đô, hắn rất chu đáo. Tiền này cô giữ để nấu cơm cho bọn nó giúp ta.”

“Nhét tiền vào tay ta rồi bảo là nhờ hả? Lang băm.” Phượng Cửu xì miệng.

Nàng gật đầu: “Được thôi, quay về mua giúp ta một chai Thiên Hoa Hương và Thanh Thảo Hương trả công là được.”

“Là cái gì?”

“Sữa tắm, sữa gội đầu. Ở cái chỗ Outskirts này không thấy ai bán.”

“What the fuck, ở Thần Lục cũng xài cái này nữa hả?”

“What the fuck là cái gì? Thế có mua không thì bảo?”

“Được tồi, mua.”

Tiển Com Zed Corp -30 bạc.

Không lâu sau, xe ngựa lại lăn bánh, may mà Outskirts không thiếu cỏ dại cho ngựa ăn, nếu không tiền mua cỏ cho nó cũng mạt. Mỗi bó giá 20 bạc. Tuy cỏ dại không đảm bảo khả năng hồi phục như hệ thống nhưng nó ít ra không đói chết.

Trên xe chỉ có Zed và Nhị Cao, Tứ Gầy. Mấy thằng khác đều ở lại trụ sở. Bát được Zed thả rông cho đi đánh quái, không thể để phí phạm sức mạnh của nó được. Bát là một mắc xích quan trọng cho tổ chức á-m s:át của Zed trong tương lai mà hắn vừa hoạch định ra khi biết chức nghiệp của nó.

Thời điểm Zed đi vòng tường thành qua phía Outskirts, hắn nhìn thấy hiện tượng lạ xuất hiện ở dã ngoại, khi mà dòng người chơi đã có sự phân hóa rõ rệt. Zed thúc xe ngựa từ Outskirts về gần cổng nam, rồi men theo ngoại vi cổng nam hướng về cổng tây, đi dọc bìa rừng Thầm Thì. Từ trưa cho tới chiều quan sát, gã có thể đưa ra nhận định như thế này.

Sau đọt đăng nhập thứ hai, Thần Lục bước vào giai đoạn phân hóa sâu sắc nhất kể từ khi thê giới mở cửa cho người chơi.

Sự khác biệt về trình độ, tổ chức và mục tiêu giữa các nhóm người chơi trở nên rõ rệt đến mức cấu trúc xã hội trong trò chơi bắt đầu mô phỏng xã hội thực tế.

Đầu tiên là sự trỗi dậy của các tập đoàn có tổ chức. Các công hội lớn, tập đoàn lớn vốn trước đây chỉ là nhóm tự phát nay đã tập hợp lại sau khi thành viên của họ gặp nhau ngoài đời thực.

Họ bắt đầu hành động như tập đoàn hoặc phe phái có hệ thống. Có bộ máy chỉ huy, quản lý nhân sự, tài chính, quân nhu.

Duy trì vùng ảnh hưởng cụ thể ở một khu vực dã ngoại. Tự đặt luật lệ nội bộ và kiểm soát giao thương giữa người chơi trong hội. Điều này dẫn đến sự hình thành các địa bàn trong dã ngoại, nơi lãnh thổ thuộc quyền quản lý của một công hội chứ không còn là vùng công cộng nữa, người chơi bình thường không được phép tiến vào địa bàn của họ đánh quái.

Hiệu quả kinh tế và an ninh nội bộ của các tập đoàn được nâng cao, nhưng kéo theo đó là độc quyền chức nghiệp và khoảng cách quyền lực cực lớn giữa người choi.

Ngược lại, người chơi chức nghiệp ẩn vốn sở hữu năng lực hiếm nhưng không thuộc tổ chức lại trở thành thiểu số bị đe dọa.

Họ bị các công hội săn tìm, mua chuộc, chiêu nạp hoặc khống chế.

Một số cố gắng giữ độc lập bằng cách lập nhóm nhỏ, trú ngụ ở rìa Thầm Thì hoặc rìa rừng Tĩnh Linh, tận dụng địa hình và quan hệ cũ để tồn tại.

Tuy nhiên, không có hậu cần và bảo vệ tập thể, họ dần bị đẩy khỏi các vùng tài nguyên lớn. Tiếp theo là sự biến mất của người chơi bình thường ở dã ngoại. Phần lớn người chơi chức nghiệp phổ thông, những người từng chiếm đa số trong giai đoạn đầu đã rút khỏi dã ngoại. Không đủ sức cạnh tranh và không còn lợi ích kinh tế khi săn quái tự do, họ chọn ẩn mình trong thành phố, tham gia các hoạt động dân sự, nhiệm vụ hoặc làm thuê cho NPC.

Kết quả là vùng ngoài Wind Land trở nên vắng bóng người độc lập, nó khiến cho nền kinh t tự do sụp đổ và nhường chỗ cho cơ chế độc quyền mọc lên, kinh tế của các tập đoàn bắt đầu khỏi sắc. Người chơi độc quyền nhảy sang Level 2 ngày càng nhiều.

Zed mỉm cười. “Có lẽ khi có được tuyến Zed Line và Zed Mart: chúng ta có thể hướng tới việc trang bị người chơi, Zed Equipment+ được rồi. Bọn hắn sắp có tiền mua trang bị”

Cuối cùng, khi ánh hoàng hôn dần buông xuống những ngọn núi hùng vĩ phía chân trời. Ze‹ có mặt tại khu ổ chuột Slum Quarter. Hắn tìm tới Liam thông qua Hội Lao Động Tự Do. “Chú Zed, chú quay lại rồi!” Liam mừng rỡ hô.

Zed mỉm cười ném cho nó 3 bạc. Liam liền hiểu ý dẫn hắn đến tìm tổng bộ Silver Sewers. Rất nhanh sau đó, Zed bước xuống trụ sở của Silver 9ewers lần nữa và lần này hắn được phép qua cổng tự do khi mở bảng hợp đồng toàn điện với hội lên, còn Nhị Cao và Tứ Gầy bị kẹt ở bốn bước xác minh.

Qua một lúc sau, hắn cuối cùng cũng gặp được Orven ở văn phòng của ông ta. Orven vừa gặp Zed liền không nhịn được bật cười:

“Mẹ kiếp Zed, ngươi làm ta thua cá cược với thư ký rồi. Không ngờ ngươi thật sự làm được Zed Line mà còn nhanh tới thế. Ta cứ nghĩ muốn làm được thì cũng phải vài tháng khi chính quyền thả lỏng thiết quân quản.”

“Ta chưa bao giờ thấy thằng thương nhân dị giới nào liều mạng như ngươi. Ha ha ha, bảo sao mà bà già Mirra và lão đầu Wulfric lại thích ngươi tới thế”

“Khi tôi đặt mục tiêu thì trừ khi tôi c-hết, còn không thì tôi sẽ lấy cho nó bằng được thưa ngài.” Zed mim cười đáp lại.

Orven đốt một điếu thuốc. “Được rồi, không vòng vo nữa. Bây giờ ta sẽ nói sơ lược cho ngươi biết cách Silver Sewers bọn ta vận chuyển hàng vào Wind Land thông qua tuyến East Line.”

Zed ngồi xuống bàn, cũng châm một điếu Thăng Long rẻ tiền.

“East Line của bọn ta có ba đường chính để đưa hàng từ Slum vào Wind Land. Mỗi đường một kiểu, mỗi đường một kèo, phải biết dùng cho đúng cảnh.”

Orven gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, thư ký thon thả của hắn bước ra với một bản địa đồ lớn đặt lên bàn. Orven liền chỉ tay:

“Thứ nhất. Con đường hợp pháp, đi qua Cổng Hạ Tây. Đây là con đường dành cho kẻ muốn mọi thứ trông sạch sẽ. Hàng đi vào Wash House, thay bao, dán nhãn mới, TỔi lên mặt đường qua Cổng Hạ Tây như một đoàn thương nhân bình thường. Giấy phép giả, giấy phép thuế giả đầy đủ. Dùng cho lô lớn, bán vào cửa hàng có trụ sở rõ ràng. Nhưng mà… ngươi phải trả giá đắc hơn, thêm 5% giá trị lô hàng, và tuyến này chỉ nhận đơn trên 100 thùng.”

Zed gật đầu mim cười: “Vậy là ngài Orven đã có hậu thuẫn từ một người có quyền thế nào rồi. Ta yên tâm.”

Ông nhún vai không đáp, ánh mắt nghiêm nói tiếp.

“Thứ hai. Con đường ngầm, đây là cái xương sống đầu tiên của Silver Sewers bọn ta. Không. lên mặt đường, không phải trà trộn g:iả m-ạo quan thuế. Hàng đi theo chuỗi drop-point dưới cống, qua Wash House ngầm để rửa nhãn rồi phân tán vào các stash nhỏ trong Slum. Mỗi runner chỉ biết vài điểm nhận, token nội bộ của tụi ta thay cho giấy tờ. Dùng cho khách có kho nhỏ trong thị trấn, nhập lô ít nhưng đều. An toàn hơn về mặt pháp luật, nhưng nếu một runner sập thì khả năng leak DP là con số c.hết người.” (*)

Orven hạ giọng, nhìn thẳng vào Zed.

“Và thứ ba. Con đường nguy hiểm. Đường này không dành cho kẻ yếu tim. Là lối tắt qua đầm, qua rừng, qua những đường hầm ít người biết. Không giấy tờ, không token, chỉ có hộ tống và sự hiểu biết đường đi nước bước. Dùng cho hàng cấp bách hoặc đồ cực kỳ giá trị, giao trực tiếp cho người nhận không có kho. Một chuyến qua đó lợi nhuận cao, nhưng rủi ro là bị cướp, bị quần chúng hay sinh vật dưới lòng đất đè đầu, hoặc bị vệ binh chặn giữa đường, mất trắng là chuyện thường xuyên.”

Orven cười, đầu gục xuống, rồi thổi ra một vòng khói.

“Ngươi đã làm được Zed Line, đó là tín hiệu tốt. Nếu muốn mở rộng, biết chọn đường còn quan trọng hơn biết chạy đường. Hạ Tây cho tiền lớn nhưng cần mánh lớn. Đường cống là ổn định, là xương sống nhưng chuyển hàng khá ít. Đường nguy hiểm là con bài chốt, dùng ít, dùng đúng lúc. Và nhớ bí mật là tài sản lớn nhất. Một lần leak, mọi thứ tan như khói thuốc này”

Zed nhếch miệng cười không vội đáp, hắn rít mấy hơi thuốc rồi hỏi: “Ông tin vào các runner của mình chứ?”

“Tất nhiên, dùng người thì tin người, nhưng phải phòng trường hợp rủi ro.” Orven thản nhiên đáp.

“Vậy được, lô hàng 12 thùng này của tôi thuộc diện ít đúng chứ?”

“Dưới 100 thùng là ít.” Orven gật đầu.

Zed liền chốt hạ: “Tốt, chuyển hết về Mặc Vũ Nhân Gian bằng đường cống ngầm.”

Lần này tới lượt Orven kinh ngạc: “Một người mới đến như ngươi lại dựa vào được một nhà hàng cao cấp như Mặc Vũ Nhân Gian?”

Zed khịt cười: “Tôi không có nghĩa vụ phải giải thích cho ông chuyện này nhi?”

Orven bật cười, rít một hơi thuốc: “Ta còn đang thắc mắc kho tạm của ngươi ở đâu, hay cửa hàng cửa ngươi ở đâu trong thị trấn. Xem ra ngươi có cái kho tạm chất lượng nhỉ?”

Zed nhún vai: “Yên tâm, tôi sẽ sớm mở ra một cửa hàng trong thị trấn này để sử dụng tuyến vận chuyển qua Cổng Hạ Tây của ông thôi.”

“Ngươi không khiến ta hết kinh ngạc, Zed. Ta sẽ chờ ngươi vậy.” Orven cùng. hắn bắt tay. “À. Ta có thể nhờ một chuyện không?” Zed đột nhiên hỏi.

“Tiền. Không có giúp không công.”

“Được, tiền. Tôi muốn đi tới Mặc Vũ Nhân Gian. bằng đường cống ngầm của ông.” Zed hé miệng cười.

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 14. 1 chương tồn cảo, cảm ơn bác bình vương đã đánh giá truyện 5 sao.

Tài sản: 8 Bạc.

Kho hàng: x120 [Dire Wolf Hide – Loại cao cấp Elder Greyfang]

Ngọ: 30 Bạc.

(*): Chuỗi “drop-point“ là những điểm trung chuyển bí mật đưới lòng cống, nơi hàng hóa được đổi tay giữa các runner của Hội. “Wash House” là xưởng rửa nhãn ngầm – nơi hàng được đổi bao, gắn “Silver Token” thay cho giấy tờ thật, rồi phân tán vào các kho nhỏ (stash) khắp Slum Quarter. Mỗi runner chỉ biết vài điểm, để nếu một mắt xích b:ị bắt, cả đường dây vẫn sống sót.

Hệ thống vận chuyển ngầm của Silver Sewers tuy giảm rủi ro pháp lý vì không qua cổng chính, nhưng lại phụ thuộc hoàn toàn vào sự kín miệng của các runner. “Sập” nghĩa là brị bắt, phản bội hoặc mất tích trong lúc làm nhiệm vụ. Khi một runner sập, các điểm trung chuyển (drop-point) mà hắn biết có thể bị truy ra, khiến toàn tuyến ngầm bị lộ – được dân trong Hội gọi là “con số c.hết người” vì chỉ cần một mắt xích gãy là cả chuỗi có thể sụp đổ. Leak: Có nghĩa là sự rò rỉ, lộ ra thông tin hoặc một thứ gì đó không được phép tiết lộ ra ngoài.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập