Chương 1: Bản Giao Hưởng Hỗn Mang

—–o0o—–

Đêm Nội Hà.

Trên đỉnh tháp Housing, gió giống như không còn là gió, nó tựa những nhát roi buốt giá quất thẳng vào da thịt.

Lý Thiên Anh nằm rạp trên sàn bê tông thô nhám, hơi thở nén lại thành một dải sương mỏng tang.

Tiếng gió lùa qua khe cửa sắt rỉ sét rít lên từng hồi u uất, giống như tiếng khóc nghẹn của một thành phố đang hấp hối.

Gần ba mươi tuổi, gầy gò và im lìm như một tảng đá.

Đôi mắt Thiên Anh đục ngầu, tĩnh lặng như mặt nước giếng khơi.

Bên cạnh anh, khẩu súng ngắm đặc chế nằm phục sẵn, lớp kim loại đen bóng toả ra thứ sát khí lạnh lẽo, chờ đợi được đánh thức.

Đúng lúc này, một luồng xung điện khẽ giật bên thái dương.

Tiếng nhiễu sóng rè rè kéo theo giọng nói đặc quánh từ thiết bị truyền tin rót thẳng vào màng nhĩ:

"Chuẩn bị tiếp khách.

"Thiên Anh im lặng, mày thoáng nhíu, ngón tay chai sạn miết nhẹ lên vành cò.

Ngay lúc này, giọng nói vô cảm trước đó lần nữa vang lên.

“Khách tới.

Nghe thấy ‘con mồi đã xuất hiện’, Thiên Anh áp mắt vào lăng kính quang học.

Ngay lập tức, thế giới ồn ào dưới kia bị bóp nghẹt, chỉ còn lại vòng tròn tử thần thu nhỏ trong tiêu cự.

Cách đó hai dặm, có một đoàn xe đen đang trườn vào cổng khách sạn như một bầy bọ hung sắt thép.

Trên cao, đám flycam dạng chuồn chuồn điên cuồng quần đảo, tiếng cánh quạt chém vào không trung tạo thành những âm thanh vo ve nhức óc.

“Cạch!

” Cửa sau chiếc xe bọc thép ở giữa đoàn bật mở.

Ái Dân bước xuống, thong dong chỉnh lại vạt áo măng tô giữa vòng vây súng ống.

Tâm ngắm màu đỏ lướt qua vai, trượt lên cổ, rồi đóng đinh vào lồng ngực trái của mục tiêu.

Thịch.

Thịch.

Tiếng tim đập của Thiên Anh vang dội trong lồng ngực, chậm rãi, đều đặn đến mức đáng sợ.

Nhưng đúng vào khoảnh khắc lực ngón tay bắt đầu tăng lên, một luồng đèn pha từ chiếc xe hộ tống quét qua, dội ngược vào kính ngắm một tia sáng bạc rợn người.

Đó là một chiếc nhẫn Bạch Ngân cũ kỹ, có hoa văn Song Ngư uốn lượn trên tay Ái Dân.

Thiên Anh khựng lại, mày nhíu chặt, những ký ức phủ bụi về người anh trai đã mất tích nhiều năm về trước bỗng hiện lên trong tâm trí.

Ngón tay trên cò súng bắt đầu run rẩy.

Một cuộc chiến nổ ra trong đầu anh:

Bắn để hoàn thành nhiệm vụ, hay dừng lại để giữ lấy manh mối cuối cùng?

ĐOÀNG!

Một tiếng nổ khô khốc xé toạc màn đêm.

Nhưng không phải từ họng súng của Thiên Anh.

Thiết bị liên lạc rú lên một tiếng chói tai rồi chết lịm.

Ngay sau đó, hai tiếng

"phập phập"

đanh gọn vang lên từ hướng 3 giờ và 9 giờ.

"Bẫy!"

Phản xạ sinh tồn gào thét.

Thiên Anh lăn người sang phải, tiếng vải sột soạt trên nền bê tông chưa kịp dứt thì một cảm giác nhói buốt đã ập đến.

Viên đạn bắn tỉa đối phương xuyên thủng kính ngắm, găm thẳng vào má phải anh.

Lực tác động hất văng Thiên Anh ra sau như một con rối đứt dây.

Cơn đau không đến ngay lập tức, mà là một cảm giác tê dại lan nhanh xuống cổ họng như thể có ai đó đang đổ axit vào huyết quản.

Thiên Anh co giật, móng tay cào cấu xuống sàn bê tông để lại những vệt máu tươi sẫm.

Vết thương trên má bắt đầu cháy sém, mùi thịt khét lẹt xộc vào mũi.

Cảm nhận được nguy cơ, tế bào trong cơ thể vốn là sản phẩm thí nghiệm thất bại của anh bắt đầu nổi loạn.

Tiếng da thịt tái tạo nghe như tiếng mỡ sôi trên chảo nóng vang lên, khói trắng tràn ra xung quanh.

Chưa kịp lấy lại tinh thần, một rung chấn trầm đục từ sâu dưới lòng đất dội lên.

Mặt đất nghiêng ngả.

Tòa tháp Housing gầm rú, tiếng bê tông cốt thép vặn mình kêu ken két, nghe như tiếng xương người bị nghiền nát.

Thiên Anh gượng dậy, đôi mắt xám đục dán chặt vào khoảng không cao vời vợi.

Chưa kịp định hình, một tiếng rít gai người dội xuống, xé toạc màng nhĩ như thể có ai đó vừa giật phăng tấm màn của thực tại.

Ngay sau tiếng rít ấy, mây mù bị xuyên thủng.

Hàng chục quả cầu lửa khổng lồ đột ngột hiện ra, rực sáng như những mặt trời chết chóc, lao thẳng xuống thành phố với tốc độ không tưởng.

"Đùa à.

"“Ầm ầm ầm…” Thiên thạch va chạm.

Sóng xung kích quét qua, thổi bay mọi cửa kính lân cận.

Phía xa, một tòa cao ốc bị mảnh thiên thạch đâm xuyên, đổ gập xuống đường phố như một thanh socola bị bẻ gãy.

Tiếng kim loại vặn xoắn, tiếng la hét, tiếng còi xe.

tất cả hòa quyện vào nhau tạo thành một bản giao hưởng chết chóc.

"Ki!

Mốc!"

Đúng lúc này, hai cái tên thân thuộc bỗng lóe lên trong đầu, kéo Thiên Anh khỏi cơn choáng váng.

Anh vứt bỏ khẩu súng ngắm, lảo đảo bước về phía mép sân thượng.

Tòa tháp đang nghiêng dần.

Dưới chân là vực sâu hun hút gió lộng.

Anh nghiến răng, ánh mắt khóa chặt cây đại thụ bên dưới.

Bỗng nhiên, anh đạp mạnh chân, tung người vào khoảng không trung mịt mù khói lửa.

“Rắc!

” Tán cổ thụ quật mạnh vào lồng ngực.

Một cành lớn gãy lìa.

Thiên Anh vươn tay, bấu chặt vào lớp vỏ xù xì, trượt dài theo đà rơi.

Ma sát xé toạc da lòng bàn tay, máu tươi ứa ra.

Anh rút dao găm, cắm phập vào thân gỗ.

Tiếng thép rít lên ghê người trước khi lưỡi dao gãy đôi.

“Bịch!

Thiên Anh rơi xuống đất, xương cổ chân kêu lên một tiếng

"cục"

khô khốc.

Thiên Anh lồm cồm bò dậy, hơi thở ồ ồ như một cái bể rách.

Anh lết đi khập khiễng về phía chiếc mô tô đang nằm cách đó không xa.

Dưới ánh lửa bập bùng, ổ khóa hiện ra trống hoác giữa lớp vỏ xe móp méo.

Thiên Anh cau mày, anh giật mạnh nắp nhựa, dùng răng tuốt trần hai đầu dây điện rồi chập mạnh vào nhau.

“Tẹt tẹt…” Tia lửa điện xanh lè lóe lên trong bóng tối.

Động cơ gầm rú như một con thú bị thương vừa tỉnh giấc.

Thiên Anh dựng xe, rồ ga, chiếc mô tô phân khối lớn chồm lên lao vút vào màn đêm, để lại vệt lốp cháy khét trên mặt đường.

Bóng xe vừa khuất, không gian phía sau bỗng vỡ vụn.

Hai khối thiên thạch rực lửa đâm sầm xuống nóc tòa tháp Housing.

Tiếng nổ long trời lở đất vang lên, hoa lửa nở rộ thắp sáng nguyên một vùng trời đêm.

Không lâu sau đó, tòa tháp khổng lồ đổ ập về phía trước.

Những khối bê tông kiên cố vỡ tan tành, tạo nên một cơn địa chấn cục bộ rung chuyển cả mặt đất.

Khói bụi mù trời bùng lên, cuồn cuộn nuốt chửng lấy đống tàn tích rực lửa vừa gục ngã, che lấp hoàn toàn dấu vết của một biểu tượng từng thống trị Nội Hà.

Đến đây, kỷ nguyên cũ chính thức kết thúc.

Thời đại của máu và lửa bắt đầu.

Bình luận


Không có bình luận.

Cấu hình

Báo cáo

Bình luận

Đang tải...

Bạn cần đăng nhập để bình luận.

Đăng nhập