Buổi sáng thứ ba kể từ khi viên đá bị niêm phong.
Kho lưu trữ được lắp thêm hai lớp khóa mới.
Giếng làng căng dây cảnh báo màu đỏ chói.
Bên ngoài nhìn vào, mọi thứ trông như đã được kiểm soát — chặt chẽ, hợp lý, đầy đủ thủ tục.
Chỉ có Hoàng là không ổn.
Anh không còn la hét.
Không còn vùng vẫy như hai đêm trước.
Nhưng người trực đêm kể rằng, cứ khoảng nửa đêm, Hoàng mở mắt.
Nằm im.
Nhìn thẳng lên trần nhà.
Không chớp.
Như thể đang đếm một thứ gì đó.
mà chỉ mình anh nhìn thấy.
3 giờ sáng.
Điện thoại nội bộ vang lên từ phòng trực kho.
"Có nước trong phòng.
"Khi Lâm và người trung niên đến nơi, sàn xi măng khô ráo.
Không vũng nước.
Không mùi ẩm.
Không dấu rò rỉ.
Chỉ có bức tường phía sau giá đặt viên đá.
Ở đó, in rõ một dấu tay.
Không có vết bùn, vết máu.
Chỉ là một bàn tay ướt, áp lên tường rồi khô dần, để lại một quầng ẩm nhạt màu.
Năm ngón.
Rõ từng đốt.
Người trung niên đứng trước nhìn nó rất lâu.
"Đêm qua ai vào đây?"
"Không ai.
Camera vẫn chạy.
"Họ tua lại đoạn ghi hình.
2 giờ 47 phút.
Đèn trong phòng nháy một nhịp rất ngắn.
Nửa giây nhiễu.
Sau đó — vết tay đã ở đó nhưng lại không có người.
Cùng thời điểm.
Ở giếng làng, một chiến sĩ khác báo về:
mực nước dâng cao bất thường.
Trong khi đó trời Không mưa, không cung cấp nguồn nước mới.
Mặt nước gần như chạm thành giếng, sóng lăn tăn dù không có gió.
Lâm đứng giữa hai báo cáo.
Giếng.
Viên đá.
Vết tay.
Anh chưa kịp nói gì thì người trung niên hỏi trước:
"Hoàng thế nào?"
***
Lúc này, Hoàng đang ngồi ở mép giường.
Tư thế anh không giống người bệnh.
Lưng thẳng.
Mắt mở, nhưng không tập trung vào ai trong phòng.
"Nó không ở một chỗ."
Anh nói rất nhỏ.
"Ở đâu?"
Lâm bước lại gần.
Hoàng lắc đầu.
Mất vài giây mới nói tiếp:
"Lúc dưới giếng.
lúc trong phòng kia.
rồi lại ở đây.
"Anh chậm rãi giơ tay phải lên.
Trên cổ tay, có một vệt ẩm hình bàn tay.
Không bầm.
Không trầy.
Chỉ là da tái nhạt, nhăn lại như vừa bị ngâm nước quá lâu.
Căn phòng im lặng đến mức nghe rõ tiếng nuốt khan của một chiến sĩ trẻ.
Buổi họp khẩn diễn ra ngay sau đó.
Một cán bộ trẻ nói chắc nịch:
"Giếng là nguồn.
Đá chỉ là vật nhiễm.
"Người khác phản bác:
"Nếu là nước, sao dấu tay xuất hiện trong kho?"
Không khí nóng lên từng chút một.
Lý luận va vào nhau, khô khốc và gấp gáp.
Người trung niên vẫn im lặng cho đến khi tất cả nhìn về phía ông.
"Có thể chúng ta đang nhìn sai."
"Ý anh là?"
"Có thể giếng không phải nguồn.
Đá cũng không."
"Vậy là gì?"
Ông nhìn vào hình ảnh bàn tay phóng to trên màn hình.
"Chỉ là neo.
"Căn phòng chùng xuống.
"Neo gì?"
"Neo điểm.
"Ông nói chậm rãi:
"Nếu nó cần chỗ bám.
thì giếng, đá.
hoặc vết tay.
đều có thể là điểm neo.
"Lâm quay đầu nhìn Hoàng qua lớp kính phòng bệnh.
Một cảm giác lạnh bò dọc sống lưng anh — không phải vì sợ, mà vì ý nghĩ rằng họ có thể đang vô tình giúp nó đổi chỗ.
Buổi chiều, cụ Tư Mẫn được mời đến.
Cụ không bước vào kho.
Cũng không nhìn viên đá.
Cụ đi thẳng ra giếng.
Mặt nước lúc này đã hạ xuống, nhưng vẫn đục hơn thường lệ.
Cụ đứng nhìn rất lâu, đến mức không ai dám giục.
"Ngày xưa, "
cụ nói, giọng bình thản,
"người ta gọi cái này là thủy ấn."
"Ấn gì?"
một chiến sĩ hỏi.
"Ấn của người chết chưa kịp đi.
"Không ai cười.
Vì trong kho, cùng lúc đó, dấu tay trên tường đang đậm dần lên — như vừa có ai đó áp lại thêm một lần nữa.
Gần tối, Hoàng đột ngột bật dậy, ánh mắt mở to mắt, hơi thở gấp nói.
"Nó đổi chỗ rồi."
"Đổi sang đâu?"
Hoàng quay đầu về phía kho.
Rồi sang phía giếng.
Rồi chậm rãi nhìn vào góc tường phòng mình — nơi ánh đèn không chiếu tới hoàn toàn.
Ở đó, một vệt ẩm đang lan ra.
Chậm.
Nhưng chắc chắn.
Không phải chảy xuống.
Mà như thấm ra từ bên trong.
Người trung niên ra lệnh phong tỏa cả hai khu vực.
"Không ai chạm vào giếng."
"Không ai mở kho.
"Một chiến sĩ trẻ buột miệng:
"Vậy nó ở đâu?"
Không ai trả lời.
22 giờ.
Mực nước giếng hạ đột ngột.
Cùng lúc đó, viên đá trong kho xuất hiện thêm một đường nứt mới — mảnh và sâu, chạy dọc như một vết rạch.
Vết tay trên tường sẫm màu hẳn.
Hoàng ôm đầu.
"Không phải giếng.
không phải đá.
.."
Lâm gắt lên, lần đầu tiên mất bình tĩnh.
Hoàng nhìn xuống bàn tay mình.
Rồi nói rất chậm:
"Là chỗ nó chạm.
"Tất cả cùng nhìn xuống cánh tay anh.
Dấu ẩm rõ hơn.
Năm ngón in khít.
Không lệch.
Không méo.
Như thể có ai đó vừa đặt tay lên và giữ yên vài giây.
trước khi rút ra.
Người trung niên cuối cùng cũng nói điều khiến không khí trong phòng đông cứng lại:
"Nếu là neo điểm.
thì nó có thể đổi."
"Đổi giữa cái gì?"
Ông nhìn ra giếng.
Nhìn về phía kho.
Rồi dừng lại ở Hoàng.
"Giữa giếng.
Giữa đá.
Và giữa người.
"***
Đêm đó, họ hiểu một điều.
Họ không đối diện với một thứ cố định.
Họ đang đối diện với một thứ biết bám.
Và mỗi lần họ siết chặt một điểm.
nó lặng lẽ rút sang điểm khác.
Trong kho lưu trữ, trước khi tín hiệu camera nhiễu hoàn toàn, hệ thống ghi lại được một khung hình cuối.
Viên đá không còn chỉ nứt.
Trên bề mặt xám lạnh của nó, rất mờ.
Có một vệt lõm hình bàn tay.
Từ bên trong.
Như thể có thứ gì đó đang ấn ngược ra ngoài —
và kiên nhẫn chờ mặt đá mỏng đi thêm một chút.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập