03 giờ 18 phút.
Mực nước giếng tụt xuống trong vòng chưa đầy hai phút.
Không chảy rút.
Không xoáy.
Không tạo tiếng động.
Chỉ là mặt nước hạ dần, từng chút một, như thể có một bàn tay vô hình đang đặt lên bề mặt và ấn xuống.
Người chiến sĩ trực đứng chết lặng, không dám bước lại gần.
Khi đáy giếng lộ ra, ánh đèn pin quét xuống chỉ thấy một màu đen trơn bóng.
Ở chính giữa đáy — một mảng ẩm sẫm hình bàn tay.
Năm ngón.
Cân đối.
Rõ ràng.
Không có dấu chân quanh miệng giếng.
Không ai xuống.
Nhưng nó ở đó.
Cùng thời điểm ấy, trong kho lưu trữ, viên đá phát ra một âm thanh rất nhỏ.
Không phải tiếng nứt.
Mà là tiếng nước đập nhẹ vào vật cứng.
Cộp.
Chậm.
Đều.
Như nhịp đếm không cần ai nghe.
Hoàng bật dậy khỏi giường.
Anh không quay về phía người trực cạnh mình.
Ánh mắt anh hướng thẳng về phía kho, dù cách hơn trăm mét.
"Đừng lại gần nó.
"Giọng anh khàn, như vừa nói trong nước.
Khi Lâm và người trung niên tới nơi, âm thanh đã dừng.
Kho vẫn sáng đèn, không có gì đổ vỡ.
Nhưng viên đá thì không còn như trước.
Trên bề mặt xám lạnh, vết lõm hình bàn tay đã sâu hơn đêm qua.
Không phải in từ ngoài vào.
Mà như có thứ gì đó bên trong đang ép ra, từng chút một, làm mặt đá phồng nhẹ lên quanh năm đầu ngón.
Một chiến sĩ trẻ cố bật cười.
"Chắc ẩm làm nứt thôi.
"Câu nói chưa dứt thì đèn trong kho vụt tắt.
Không phải mất điện toàn khu.
Chỉ riêng kho chìm vào bóng tối đặc quánh.
Trong bóng tối ấy, có tiếng nước nhỏ xuống nền.
Từng giọt.
Không nhanh.
Nhưng đều.
Không ai thấy nước rơi từ đâu.
Năm giây sau, đèn bật lại.
Sàn khô.
Không có giọt nước nào.
Nhưng một chiến sĩ đứng gần viên đá bỗng loạng choạng.
Anh nhìn xuống tay mình.
Trên cánh tay áo, một vệt ướt đang lan ra, chậm nhưng chắc chắn.
Vệt ướt in thành hình bàn tay.
Chính xác đến từng ngón.
Người trung niên nói một chữ, giọng trầm xuống hẳn:
"Lui.
"Không ai chần chừ.
Chiến sĩ kia chưa kịp lùi hết thì chân anh trượt mạnh, như có thứ gì đó kéo xuống từ phía nền xi măng.
Cơ thể anh ngã quỵ, đầu suýt đập vào cạnh giá sắt nếu Lâm không kịp giữ lại.
Nơi anh vừa đứng, lớp ẩm sẫm đang thấm ngược từ dưới nền lên, loang rộng thành một quầng tối.
Không có nguồn.
Chỉ có ẩm.
Hoàng được đưa tới kho theo yêu cầu của chính anh.
Anh bước vào rất chậm, bàn tay run nhẹ.
Nhưng anh không nhìn viên đá.
Ánh mắt anh dừng ở khoảng không phía sau nó, như đang theo dõi thứ gì đó mà những người khác không thấy.
"Nó đổi rồi."
"Đổi đi đâu?"
Lâm hỏi.
Hoàng chỉ về phía chiến sĩ vừa bị in tay.
"Qua anh ta.
"Mọi ánh mắt dồn sang.
Ban đầu không có gì.
Rồi chiến sĩ kia bắt đầu run.
Không co giật.
Không mất kiểm soát.
Chỉ là run rất khẽ, như người bị lạnh từ bên trong xương.
"Nó.
lạnh.
"Giọng anh đứt quãng.
Cụ Tư Mẫn được gọi tới trong vòng mười lăm phút.
Cụ không vội nói.
Chỉ nhìn viên đá.
Nhìn cánh tay chiến sĩ.
Rồi quay ra giếng, nơi mực nước đã hạ đến mức lộ rõ đáy đen.
"Các cậu đã ép nó, "
cụ nói.
Người trung niên không phủ nhận.
"Chúng tôi cần phương án.
"Cụ mở túi vải mang theo.
Tro trầm.
Chỉ đỏ.
Và một chai nhỏ bọc kín.
Không ai hỏi bên trong là gì.
Giếng được chọn thử trước.
Không lập đàn.
Không đọc to.
Không vây quanh.
Cụ chỉ rắc tro thành một vòng mỏng quanh miệng giếng.
"Đừng vây nó, "
cụ nhắc.
Câu nói khiến Hoàng khẽ giật mình.
Đêm trước anh cũng đã nói như vậy.
Khi giọt đầu tiên từ chai nhỏ được pha loãng rồi rắc xuống mặt nước, không có tiếng nổ, không ánh sáng.
Chỉ là mặt nước khựng lại trong đúng một nhịp — như thể thời gian vừa hụt mất một khung.
Rồi từ đáy giếng, một vệt đen trồi lên.
Không hình người.
Không mắt mũi.
Chỉ là một khối ẩm dày đặc, méo mó, như bóng nước đặc quánh đang tự gom lại.
Không ai thấy rõ hình dạng của nó.
Nhưng tất cả đều cảm nhận được áp lực đè lên lồng ngực, như không khí quanh giếng bỗng nặng hơn.
Chiến sĩ bị in tay hét lên.
Dấu ướt trên cánh tay anh mờ dần, như bốc hơi.
Khối ẩm ở giếng co lại.
Máu chó đen.
Có tác dụng.
Nhưng chỉ trong khoảnh khắc.
Khối ẩm rung mạnh, mặt nước bắn tung — không hất ra ngoài mà dội ngược xuống trong, như thể giếng tự nuốt lấy chính mình.
Cùng lúc đó, trong kho, viên đá nứt thêm một đường.
Âm thanh nước đập lại vang lên.
Lần này nhanh hơn.
Hoàng ôm đầu.
"Nó đau."
"Cái gì đau?"
Lâm quát.
"Khối ẩm không tan.
Nó chuyển.
Camera trong kho ghi lại hình ảnh viên đá rung rất nhẹ.
Vết lõm hình bàn tay sâu thêm, mép đá quanh đó rạn nứt như da bị kéo căng quá mức.
Chiến sĩ trẻ gục xuống.
Dấu ấn trên tay anh đậm trở lại.
Nó không bị tiêu diệt.
Nó bị thương.
Và khi bị thương, nó không yếu đi — nó trở nên dữ dội hơn.
Người trung niên nhìn toàn bộ diễn biến, ánh mắt không còn giữ được vẻ trung tính ban đầu.
"Tiếp tục.
"Cụ Tư nhìn ông.
"Nếu dừng giữa chừng, nó sẽ bám chặt hơn, "
ông nói thêm, giọng khàn.
Hoàng ngẩng đầu.
Lần đầu tiên trong mắt anh không chỉ có sợ hãi.
Mà có một thứ khác — như thể anh đang hiểu cách nó di chuyển.
"Đừng ở giếng."
"Vậy ở đâu?"
Hoàng quay đầu về phía kho.
"Ở đó.
"Ngoài kia, gió không hề thổi.
Nhưng mặt nước giếng vẫn gợn lên từng vòng nhỏ, đều đặn — như nhịp thở của một thứ gì đó đang kiên nhẫn chờ neo mới.
Hủy
Bạn phải đăng nhập để gửi bình luận.
Không có bình luận.
Đang tải...
Tên đăng nhập
Mật khẩu
Ghi nhớ đăng nhập